Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bàn tay vừa lặng lẽ giơ lên cũng lặng lẽ hạ xuống y như vậy.
‘Mà thôi, mình cũng chẳng có ý định muốn ra tiền tuyến vì Bobby….’
Seojun nhẩm tính lại vô số những thứ vật chất và hành động mà cậu đã phải nhận từ Bobby kể từ khi chuyển đến Tom Tit Tot. Bobby với khuôn mặt giống thằn lằn lúc nào cũng vênh váo, Bobby cố tình gạch tên Seojun ra khỏi bài báo cáo khi hai đứa chung nhóm ở lớp học, Bobby tặng quà Giáng sinh mà bên trong chỉ toàn vỏ kẹo, Bobby lén nhét đinh rệp vào giày thể thao của Seojun…….
‘À, vụ đinh rệp có phải là do bị lộ chuyện mình đã mách cho Alicia biết ai là người gửi bức thư tình mà nó nhận được không nhỉ?’
Alicia, người đã hét toán lên và gào khóc nức nở, đã chuyển nhà ngay ngày hôm sau. Nhìn tấm biển rao bán cắm trước nhà Alicia, cả Seojun và Bobby đều đồng loạt kinh ngạc. Seojun không biết mình đã ghen tị đến mức nào với cái vai quần chúng trong số những vai quần chúng được hoàn toàn tự do thoát khỏi sự trói buộc của bộ phim này.
Tóm lại là, so với việc phải cầm súng đối đầu với gã mặt nạ phòng độc vì Bobby, thà ngồi xoay cái khối rubik đáng ngờ còn tốt hơn. Ngay lúc những suy nghĩ xấu tính của Seojun đang sinh sôi nảy nở, Johan vỗ vai Christina và an ủi.
“Christina. Việc phải bỏ mặc Bobby bị gã mặt nạ phòng độc giết hại khiến cậu đau lòng, tớ hiểu điều đó.”
Giọng nói của cậu ta dịu dàng, hoặc có vẻ trầm buồn. Ít nhất nghe qua tai thì là như vậy.
“Nhưng thay vì dùng dằng ở đây, bọn mình nên nhanh chóng trốn thoát và đi tìm người giúp đỡ thì sẽ tốt hơn. Biết đâu đấy? Nhỡ đâu đến lúc đó Bobby vẫn còn sống.”
Đến lúc đó thì khả năng cực kỳ cao là Bobby đã chuyển đổi chủng loại từ con người sang dăm bông rồi. Thế nhưng trước lời giải thích có lý có lẽ của Johan, nhóm người dường như đã bị thuyết phục và len lén trao đổi ánh mắt.
Seojun cũng bắt đầu nhen nhóm một suy nghĩ an phận rằng, nếu đi cùng Christina thì trước mắt cứ thoát khỏi khu cắm trại Hamong có lẽ cũng không tồi. Không phải chạy trốn một mình mà bám gót theo nhóm của cô gái sống sót cuối cùng chẳng phải sẽ khá an toàn sao?
Ngay cả Christina, người lo lắng cho mạng sống của Bobby nhất, dường như cũng cho rằng lời Johan nói là hợp lý nên liền ngoan ngoãn gật đầu.
“Được thôi….”
Đúng lúc đó, Golden đột nhiên lên tiếng.
“Liên lạc ra bên ngoài quan trọng à? Vậy thì chắc trên tầng ba có điện thoại đấy.”
Seojun ghé sát mặt đến mức suýt thì cộc mũi vào Golden. Trong mắt hắn vẫn chẳng có lấy một tia sáng tinh anh nào, còn hai bên má cứng đờ thì chất đầy vẻ cục cằn. Dù vậy, cái sự ngập ngừng đặc trưng khi nói dối lại không hề xuất hiện.
“Nhìn, nhìn cái gì mà nhìn bằng cái ánh mắt đó!”
Golden thô bạo đẩy ngực Seojun ra rồi quát tháo với khuôn mặt đỏ bừng. Có lẽ vì bối rối trước sự chú ý đột ngột, hắn nổi gân cổ lên và thở phì phò.
‘Thằng khốn này, có khi nào lần này nó cầm một khúc gỗ mục lên rồi nằng nặc bảo đó là điện thoại không?’
Seojun liếc nhìn hắn đầy vẻ nghi ngờ. Thế nhưng đáng kinh ngạc là, Golden chỉ nói ra sự thật.
Trên tầng ba của khu nhà ở cũ, đặt trên một chiếc bàn cập kênh một chân. Có một chiếc điện thoại phủ một lớp bụi mờ.
Sau khi bước lên những bậc cầu thang phát ra âm thanh rùng rợn như thể sắp sập xuống đến nơi và nhìn thấy chiếc điện thoại, Airy há hốc miệng.
“Mày, mày điên rồi à? Tại sao bây giờ mày mới nói chuyện này?”
Cô trợn tròn mắt như thể đã quên mất cả vết thương ở eo, túm lấy cổ áo Golden và lắc mạnh. Golden, kẻ quen thói hống hách bất kể tuổi tác hay giới tính, từ phụ nữ, trẻ em đến người già, liền cáu kỉnh gạt phắt tay Airy ra. Đó là một cú hất tay tàn nhẫn đến mức nếu William có ở đây thì chắc chắn đã nổi trận lôi đình. Thế nhưng William đang phải canh chừng tên quân nhân nên người đỡ Airy lại là Christina.
“Mày không hỏi tao cũng phải răm rắp khai ra à?”
“Mày không có mắt nhìn người hay không có nhân tính hả? Giờ nhìn lại tao mới thấy là mày chẳng có cái nào cả.”
Nhân lúc Airy và Golden đang cãi vã, Seojun đưa mắt nhìn quanh tầng ba của khu nhà ở cũ. Trái với dự đoán, ở đây có khá nhiều đồ đạc lặt vặt. Một chiếc tủ quần áo bị rụng mất một cánh cửa, một mớ vải vóc mục nát nằm bên trong tủ, hay một đống rơm chẳng hiểu sao lại xuất hiện ở đây….
Thà rằng những lon bia lăn lóc trên sàn nhà và vài chiếc túi nilon dính chút bột trắng lại là những thứ rõ ràng danh tính nhất. Trong lúc Seojun đang tặc lưỡi, Johan khẽ kéo tay cậu.
“Jun à, đừng có đụng vào. Nhỡ hít phải m* t** bay lơ lửng trong không khí thì sao.”
Cậu ta rụt vai lại như thể cảm thấy sợ hãi chính những lời mình vừa nói ra, rồi ôm chầm lấy Seojun.
“Đến gần thôi cũng sợ rồi. Cậu thấy đúng không?”
“Ừm….”
Cảm nhận sức nặng đè lên người, Seojun vỗ nhẹ vào bắp tay dày cộp của Johan. Không hiểu sao lại thấy có chút thân thiết. Trong lúc cậu đang hình thành một sự đồng cảm vi diệu, thì lại nghe thấy tiếng hét của Airy.
“Cái, cái ống nhòm này! Mày dùng cái này để nhìn trộm người khác đúng không?”
Seojun nghe thấy tiếng Airy nghiến răng ken két. Không biết giờ này Brass đã chết hay chưa, nhưng dù cho có còn sống thì có vẻ tuổi thọ của hắn cũng chẳng còn dài nữa.
Nhóm người sau khi phát hiện ra chiếc điện thoại đều hành xử ồn ào. Thế nhưng toàn bộ những hành động lộn xộn này đã được dọn sạch sẽ chỉ bằng một câu nói của Christina.
“Mọi người.”
Christina đang cầm chiếc điện thoại quay số bằng một tay. Giọng nói của cô điềm tĩnh nhưng ở đoạn cuối lại run rẩy một cách mong manh. Và rồi Christina quay đầu lại. Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, niềm vui sướng và sự bối rối đan xen vào nhau rồi lan tỏa ra.
“Điện thoại này gọi được.”
Sau giọng nói nức nở là một khoảng lặng ngắn ngủi nối tiếp. Thậm chí cả Golden, kẻ đã báo cho mọi người biết về sự tồn tại của chiếc điện thoại, cũng mang một vẻ mặt ngẩn ngơ. Ngay sau đó, những tiếng reo hò cuồng nhiệt vang lên. Bắt đầu là từ Airy.
“A á! Chúa ơi! Tớ biết ngay mà!”
Cô nắm chặt hai tay vào nhau và vung vẩy. Nếu cứ để yên thì có khi cô sẽ nhảy múa mất. Christina rơi những giọt nước mắt nóng hổi và lẩm bẩm.
“Đường dây điện thoại vẫn còn kết nối, à không, đáng lẽ ra nó có thể bị cắt đứt rồi chứ, phải, phải gọi đi đâu đây? Nhà, không phải. Đúng rồi, gọi cứu hộ khẩn cấp….”
Vừa sụt sịt mũi, cô vừa trượt người xuống sàn tựa lưng vào tường như thể đã rũ bỏ được mọi căng thẳng. Seojun chỉ nhìn chằm chằm vào Golden bằng ánh mắt đầy sự trách móc. Dường như ý nghĩa khinh bỉ đã được truyền đạt rõ ràng, hắn cắn môi rồi tỏ vẻ bực bội.
“Tại sao lại lườm tao bằng cái ánh mắt đó? Brass định bắn một phát nỏ vào giữa trán tao, chẳng lẽ tao lại ung dung bước vào đây rồi thong thả gọi điện thoại chắc, hả?”
Có lẽ vì bình thường toàn bị ăn đòn hoặc nghe chửi mắng đến no nê nên cậu không dễ dàng mở miệng cãi lại. Trong lúc cậu đang lựa lời để tìm một câu chửi rủa không dùng từ th* t*c mà vẫn phải đủ độ sáng tạo để chọc tức hắn, thì một vòng tay vội vã ôm lấy Seojun mà không kịp cho cậu suy nghĩ thêm. Là Johan.
Cơ thể gầy gò của cậu bị siết chặt không thể chống cự. Seojun giật mình định đẩy cậu ta ra, nhưng đôi tay cậu chợt khựng lại khi nghe thấy một giọng nói ướt át vang lên bên tai.
“Thật sự, may quá.”
Nếu giọng nói có chứa sức nóng thì chắc hẳn là cảm giác này đây.
Bị ôm chặt vào v*m ng*c vạm vỡ nên cậu không thể nhìn thấy khuôn mặt của Johan. Seojun không biết cậu ta đang bày ra biểu cảm gì. Thế nhưng tiếng tim đập dữ dội thì lại nghe rõ mồn một hơn bất cứ thứ gì khác. Thình, thịch, thình, thịch…. Johan liên tục lặp lại câu nói đó.
“May quá, Jun à. Thật sự may quá.”
Seojun khép những ngón tay đang ngập ngừng của mình lại rồi vòng tay ôm lấy lưng Johan.
“Ừ. May thật.”
Khả năng sống sót đã tăng lên. Đây là chuyện đáng ăn mừng.
“Mọi người, tớ gọi điện đây!”
Nếu không có lời tuyên bố dứt khoát đó của Christina thì có lẽ bọn họ đã ôm nhau thêm một lúc lâu nữa. Vừa nghe thấy lời cô, Seojun vội đẩy Johan ra rồi nắm lấy tay cậu ta. Bị đẩy ra cái rụp, Johan thoáng lộ vẻ hụt hẫng trong tích tắc rồi lại nở nụ cười tươi rói.
Khi Seojun kéo cậu ta bước đến cạnh Christina, Airy lo lắng lên tiếng.
“Tina, cậu có biết cách dùng cái điện thoại này không?”
“Ừ. Về nhà bà ngoại tớ thì bà vẫn còn dùng loại này.”
Những ngón tay của Christina xoay mặt số một cách thành thạo. Seojun tò mò nhìn cảnh đó. Cậu dĩ nhiên cũng biết cách dùng điện thoại quay số, nhưng việc một cô gái thuộc thế hệ mới như Christina lại biết cách sử dụng thứ này quả là thú vị.
Tuut… Tuut… Tuut….
Tiếng chuông chờ càng ngân vang, sự căng thẳng càng dần hiện rõ trên những khuôn mặt. Và rồi cuối cùng, cạch, ai đó đã nhấc máy.
- Vâng. 911 xin nghe. Tôi có thể giúp gì được ạ?
Chỉ là một câu nói bình thường nhưng cũng đủ để bóp nghẹt trái tim Seojun. Tất cả đều cứng đờ người nhìn Christina. Bàn tay cầm ống nghe của cô run lên nhè nhẹ. Thế nhưng Christina vẫn dứt khoát cất lời.
“X-xin chào. Ở đây là khu cắm trại Hamong. Thị trấn Tomtittot, khu cắm trại Hamong ạ. Ở đây có một kẻ kỳ lạ đã dùng hung khí đe dọa và bắt cóc bạn của chúng cháu. Và còn có cả một con thú kỳ dị nữa. Cháu và những người bạn khác đang trốn nhưng không biết sẽ bị phát hiện lúc nào. Xin hãy, xin hãy nhanh chóng giúp chúng cháu với.”
- Vâng. Tôi hiểu rồi. Mong cô hãy bình tĩnh và cho biết vị trí chính xác được không?
Đó là một giọng nói khá cao. Thoáng nghe qua thì giống phụ nữ nhưng không chừng lại là nam giới cũng nên. Giọng nói của người đó điềm tĩnh và đều đều.
“Ở đây, ý cháu là ở khu cắm trại Hamong ạ. Khu cắm trại có Hồ Đỏ ở thị trấn Tom Tit Tot ấy ạ.”
- Xin cô vui lòng cho biết vị trí chính xác của cô.
“À, ở đây. Chỗ này, chỗ này là ở đâu nhỉ?”
Thấy Christina luống cuống, Airy liền nắm chặt lấy tay cô.
“Tina, đây là khu nhà ở cũ. Là tòa nhà ba tầng cao nhất trong khu cắm trại Hamong ấy.”
“À, đúng rồi. Là vậy. Chỗ này là khu nhà ở cũ của khu cắm trại Hamong ạ. Đó là tòa nhà ba tầng cao nhất, có lẽ các vị đến là sẽ nhận ra ngay.”
Vậy là xong rồi. Đã báo được cả vị trí, một nét an tâm mờ nhạt lan tỏa trên khuôn mặt Christina.
- À, ra là ở đó.
Nếu không có giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia thì có lẽ cảm xúc ấy đã kéo dài được lâu hơn một chút.
- Hóa ra là ở đó! Tao tìm mãi đấy. Tao đến ngay đây, đợi nhé.
Kétttt, két, kéttt, tiếng cào xước vang lên. Giọng nói cao đến mức không phân biệt được là nam hay nữ bỗng chốc trầm hẳn xuống. Và rồi tút, cuộc gọi bị ngắt từ một phía.
Tuut… Tuut… Tuut….
Trong căn phòng tĩnh mịch, chỉ còn lại âm thanh kết nối của chiếc điện thoại vang lên.