Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 29

Trước Tiếp

Tuy nhiên, Seojun không thể cứ thế thổi phồng hy vọng lên được. Ở cửa hàng tiện lợi dĩ nhiên là có điện thoại. Vấn đề là đó không phải điện thoại không dây mà là điện thoại có dây, và dĩ nhiên dẫu có là điện thoại không dây thì cũng chẳng đời nào bắt được tín hiệu ở khoảng cách này. Seojun thót tim nhìn theo vật thể thon dài đang được rút ra từ túi quần của Golden.

Thế nhưng Seojun không hề biết rằng, Golden đã vượt qua mọi sức tưởng tượng của cậu. Thứ mà hắn hiên ngang rút ra lại là một quả chuối được đóng gói riêng biệt. Đó là một sản phẩm được bày bán ở quầy hàng bên ngoài chứ không phải bên trong cửa hàng tiện lợi. Một sự tĩnh lặng lạnh lẽo bao trùm khắp không gian bên trong khu nhà ở cũ.

“…….”

Đến cả Christina cũng nhìn Golden bằng một ánh mắt vô cùng khinh bỉ. Cô khẽ nghiêng đầu sang một bên, chậm rãi suy ngẫm lại toàn bộ độ tin cậy của những câu chuyện mà hắn đã kể từ nãy đến giờ. William, người khó nhọc lắm mới có thể cử động cơ thể, cất giọng cộc lốc.

“Golden, trong mắt mày thì cái đó trông giống điện thoại hả?”

“Hả? Ờ ờ…. Không thể thế này được.”

Golden vô cùng luống cuống và lục tung túi quần của mình lên. Thế nhưng sau khi rút quả chuối ra thì thứ còn lại chui ra chỉ toàn là bụi. Khắc sâu hình ảnh đó vào trong mắt, Seojun kiên quyết tự nhủ.

‘Không được phép dính dáng gì đến cái lũ chích hút m* t** này.’

Tuyệt đối sẽ không bao giờ bàn chuyện hy vọng với một thằng nghiện thêm một lần nào nữa. Tuyệt đối!

Trong khu nhà ở cũ, nơi chỉ lác đác vang lên tiếng thở hắt ra của tên quân nhân, có lẽ vì nhận ra ánh nhìn gay gắt của mọi người xung quanh nên khóe mắt của Golden nhếch lên một cách kỳ quái. Hắn ném quả chuối xuống sàn nhà và nổi cáu.

“Cái gã mặt nạ phòng độc đó rốt cuộc là cái quái gì? Ngay từ đầu tao đã chẳng biết là sẽ đụng mặt tụi mày. Và cái thằng điên kia rốt cuộc là ai?”

Sự tò mò của hắn quả thực rất có lý. Golden chỉ mất đi bạn bè vì một con quái vật không rõ danh tính chứ chưa hề chạm trán với kẻ giết người hàng loạt.

Seojun cảm thấy bế tắc. Quái vật và quân nhân, kẻ giết người hàng loạt và Brass cùng Bobby bị bắt cóc. Rốt cuộc phải giải thích thế nào cho thằng Golden vẫn chưa tỉnh hẳn thuốc này đây? Chẳng có việc gì là dễ dàng cả. Như thể đang nói thay cho nỗi lòng của cậu, Airy lẩm bẩm.

“Phát điên mất thôi. Bọn mình giờ phải làm sao đây? Nếu bọn mình mà không tận mắt nhìn thấy con quái vật đó thì chắc đã nghĩ lũ khốn này phê pha m* t** nên bị ảo giác rồi!”

Airy cắn móng tay đầy vẻ sốt ruột. Trong lúc cô đang run rẩy vì lo lắng, Christina đã điềm tĩnh trình bày sự tình cho Golden nghe.

“Golden, nghe cho kỹ này. Ở đây ngoài con quái vật mà cậu nói, còn có một kẻ kỳ lạ đeo mặt nạ phòng độc đi loanh quanh. Bọn tôi cũng chưa nhìn thấy nhưng Johan và Seojun đã tận mắt chứng kiến…. Bobby đã bị bắt đi. Nhìn việc gã mặt nạ phòng độc sử dụng chiếc nỏ mà Brass đã dùng thì có lẽ Brass cũng bị bắt đi rồi.”

“Mặt nạ phòng độc?”

Khóe môi Golden vặn vẹo một cách kỳ dị. Hắn nhìn quanh với khuôn mặt hoàn toàn không thể tin nổi. Tất cả đều mang một vẻ mặt nghiêm trọng. Chẳng có lấy một ai thú nhận đây là một trò đùa ác ý như Golden đang kỳ vọng. Hắn bật cười một tiếng rồi nhăn mũi.

“Giờ bắt tao phải tin cái chuyện đó sao, Christina Toolbox?”

Người đáp lại giọng điệu đầy tính công kích của Golden là Seojun. Cơn mệt mỏi vẫn chưa tan biến, cậu khó nhọc nặn ra âm thanh từ cái cổ họng khô khốc.

“Thì bọn tao cũng đã vểnh tai lên nghe cái câu chuyện hoang đường của mày rồi còn gì.”

Phần thịt dưới mắt Golden giật giật. Seojun không muốn một thằng nghiện ất ơ qua đường làm tổn thương đến tinh thần của Christina trân quý. Những trò lăng mạ, đánh đập cậu ngày thường thì cậu có thể nhắm mắt bỏ qua. Bản tính của một tên du côn tỉnh lẻ như Golden vốn dĩ cách biệt rất xa với chuyện giết người.

Thế nhưng lúc này nơi đây đang là khu cắm trại Hamong. Một nơi mà đủ mọi thứ sinh mệnh phi nhân đạo, phi nhân tính đang nhung nhúc bò lổm ngổm một cách ghê tởm. Đây tuyệt đối không phải là nơi để Christina rơi vào sự tuyệt vọng tột cùng. Bởi vì trong khoảnh khắc đó, toàn bộ sinh mệnh ở đây sẽ bị xóa sổ một cách thảm khốc.

Seojun dồn sức vào cổ họng rồi nói tiếp.

“Có một cái xúc tu quái vật trắng ởn hút máu người, lại có cả một tên quân nhân ném cái xúc tu quái vật đó xuống khu cắm trại Hamong, thế thì cớ gì lại không tin chuyện có kẻ giết người hàng loạt chứ?”

Đúng lúc đó, tia lửa lóe lên trong mắt Golden. Hắn định lao thẳng đến trước mặt Seojun trong một nhịp. Nếu Johan không cản lại thì hắn đã thành công.

“Tránh ra, Johan.”

“Một con nghiện m* t** đầy tính bạo lực và có mạch máu bẩn thỉu như cậu rất nguy hiểm. Hãy suy nghĩ theo lẽ thường đi. Golden.”

Golden định đẩy Johan ra nhưng không dễ dàng gì vượt qua được một người có sức mạnh hơn hẳn mình. Thay vào đó, Golden thở phì phò và chỉ thẳng tay vào mặt Seojun.

“Kẻ mà tao đéo tin chính là mày đấy, thằng thầy bói! Làm sao tao có thể tin một thằng dối trá như mày được?”

“Dối trá?”

Seojun nheo mắt lại và nhìn Golden. Trái với dự đoán, hắn hơi hất cằm lên với thái độ vô cùng tự tin. Rồi hắn tuôn ra một câu chuyện chẳng ai buồn hỏi.

“Mày đã từng phán rằng chỗ chôn xe đạp của tao là dưới gốc cây phỉ thứ sáu ở sân trước tiệm thịt đúng không. Tao đã ngu ngốc, ngây thơ và lương thiện mà tin vào cái lời đó. Tao đã mang theo một tia hy vọng mà đào chỗ đó lên. Và, chết tiệt. Chỗ bị mụ Bren đánh lúc đó đến giờ vẫn còn để lại sẹo đây này!”

“À, thế là tại tao à?”

“Đúng thế. Nhờ phúc của mày mà tao trở nên cực kỳ căm ghét những lời nói dối.”

“…….”

Seojun nhớ lại cái quá khứ cứ bô bô nói ra những ảo ảnh mình nhìn thấy mà không thèm qua màng lọc. Chắc hẳn cú đấm của mụ Bren không phải là tất cả, nhưng dù có nghĩ lại bao nhiêu lần thì việc điểm khởi đầu cho chuỗi lịch sử dài đằng đẵng Golden bắt nạt cậu chỉ vì một chiếc xe đạp quả thực là nực cười. Hơn nữa, những lời tiên tri của cậu dù có khó hiểu đến mấy thì cũng chẳng bao giờ sai. Seojun đưa ra một kết luận gọn lỏn.

‘Chắc là mày đào sai chỗ rồi.’

Seojun kìm nén sự bực dọc và phẫn nộ xuống. Trong hoàn cảnh Bobby đã mất tích, thà rằng có thêm cái x*c th*t của Golden thì vẫn tốt hơn. Tự mình chốt lại vấn đề trong lòng, cậu trơ tráo vặc lại.

“Chiếc xe đạp từ cái đời thuở nào rồi? Nếu là cái thời mày còn đạp xe thì chắc bây giờ cái yên xe cũng mục nát rớt ra luôn rồi. Quên chuyện đó đi và nhìn vào hiện thực đi. Hãy vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để trốn khỏi đây kìa.”

Đúng lúc đó, Johan nghiêng đầu.

“Jun à, có gì mà phải suy nghĩ chứ? Cứ đi ra theo đúng con đường mà Golden đã đến là được mà. Có thể hơi bất tiện một chút nhưng chỉ cần đến cửa hàng tiện lợi thì chắc chắn có điện thoại vẫn dùng được, tới đó rồi báo cảnh sát là xong.”

“Cậu nói thật sao, Johan?”

Seojun vốn tưởng rằng sắc mặt của Christina đã đủ nhợt nhạt rồi. Thế nhưng sau khi nghe những lời Johan nói, khuôn mặt cô càng trở nên trắng bệch, không còn lấy một giọt máu hệt như một bức tượng sáp. Christina rơm rớm nước mắt, lắp bắp cất lời.

“Còn Bobby thì sao? Chưa nói đến Brass, nhưng lỡ trong lúc bọn mình bỏ trốn mà Bobby bị giết thì….”

“Hả? À, Bobby. À, ra vậy. Bobby.”

Johan chớp mắt trước cái tên mà Christina vừa nhắc đến. Đó là một thái độ gượng gạo cứ như thể cậu ta đã tạm quên mất sự tồn tại của người đó. Thế nhưng Johan nhanh chóng dùng một giọng điệu dịu dàng và chững chạc để dỗ dành Christina.

“Christina, cậu hãy suy nghĩ kỹ xem.Làm thế nào mà bọn mình có thể đối đầu với một kẻ giết người hàng loạt trong một khu cắm trại có quái vật đang lảng vảng chứ. Dẫu có đông người thì cũng vậy thôi. Hãy nhìn bộ dạng của chúng ta xem. Đứa nào đứa nấy đều tả tơi hết rồi.”

Đó hoàn toàn không phải là những lời nên thốt ra từ miệng của cái kẻ đã cắt đứt xúc tu quái vật, chớp nhoáng khống chế gã mặt nạ phòng độc dẫu chỉ trong một khoảnh khắc, và đâm thẳng vào mạng sườn tên quân nhân không chút do dự.

Trong lúc Seojun đang liếc xéo khuôn mặt bảnh bao của Johan, cậu ta giơ ngón tay thon dài lên chỉ từng người một trong khu nhà ở cũ.

Seojun thì thương tích đầy mình ngay từ lúc mới đến khu cắm trại Hamong, Airy bị thương ở hông và đầu gối do con quái vật gây ra, William thì bị tên quân nhân đánh đập tàn nhẫn, còn đầu óc của Golden thì chẳng biết đã tỉnh táo lại hay chưa……. Không cần phải cất công xem xét tình trạng của bọn họ, bản thân Christina cũng đang uể oải vì tích tụ mệt mỏi.

Thực chất, ở nơi này chẳng tồn tại một ai sẵn sàng đánh cược mạng sống vì Bobby cả. Khi nhận thức được điều đó, một sự tĩnh lặng miễn cưỡng lướt qua.

Chắc chắn nếu xét theo khía cạnh thực tế thì việc bọn họ đi loanh quanh khu cắm trại Hamong để cứu Bobby là vô cùng nguy hiểm. Thế nhưng cứ thế bỏ chạy có ổn không?

Cô không tự nhận bản thân là một người mạnh mẽ. Đôi tay và đôi chân mảnh khảnh chưa từng trải qua đánh đấm, và cũng chẳng đủ tài năng để tự xưng là một người có tài ăn nói. Cô không thể dùng lời lẽ để thuyết phục gã mặt nạ phòng độc bị tình nghi là kẻ giết người hàng loạt, hay con quái vật thậm chí còn không cùng chung ngôn ngữ. Thứ duy nhất Christina có thể làm bằng giọng nói là la hét một cách khá chói tai nhờ học được từ bà ngoại. Thế nhưng trong tình cảnh này, tiếng la hét thì giúp ích được cái quái gì cơ chứ?

“Hự….”

Đúng lúc đó tên quân nhân r*n r*. Tiếng r*n r* thấm đẫm sự đau đớn. Christina, người vừa bị những lời nói của Johan làm cho lung lay trong chốc lát, bừng tỉnh lại.

Cô cúi xuống nhìn tên quân nhân đang quằn quại trong bộ dạng tồi tệ. Thậm chí còn khó mà biết được hắn đang mở mắt hay nhắm mắt, tay chân thì buông thõng không chút sức lực. Việc Christina nhìn hắn không phải vì đồng cảm hay thương hại cho tình cảnh của tên quân nhân. Đó là vì cô nhớ ra món đồ đã cướp được từ hắn.

Christina chỉ tay về khẩu súng đã bị ném ra cách xa tên quân nhân.

“Johan, dẫu sao thì bây giờ bọn mình cũng có súng mà. Gã mặt nạ phòng độc cũng đâu phải mình đồng da sắt gì, nếu là con người thì không đời nào lại không sợ súng.”

“Hừm.”

Johan hướng ánh mắt về phía khẩu súng mà ngón tay thon thả của Christina vừa chỉ định. Cậu ta sải những bước dài bước tới và nhặt khẩu súng lên bằng một động tác chẳng có vẻ gì là bận tâm.

“Johan Zentil, đồ thật à? Tuyệt đấy….”

Golden nói với tốc độ có phần vội vã như thể đang phấn khích. Johan chỉ nhún vai rồi quay trở lại.

Nhìn cảnh tượng đó, Airy lẩm bẩm với khuôn mặt phụng phịu. Khi cô dậm mạnh một chân xuống sàn, tiếng ván gỗ kêu cọt kẹt vang lên một cách khó chịu.

“Đừng có vui mừng quá. Vì cái đó mà Billy mới bị thương đấy.”

Airy đứng cách xa Johan như thể cảm thấy ghê tởm khẩu súng đã làm William bị thương. Trái lại, Christina bước đến gần Johan và bắt chuyện.

“Có cái này thì không hẳn là không có phần thắng. Đúng chứ? Ít nhất cũng đủ để đe dọa chứ nhỉ?”

Johan nhìn luân phiên giữa khẩu súng và Christina rồi lên tiếng.

“Ý cậu là trong lúc đi tìm Bobby, nếu chạm trán gã mặt nạ phòng độc thì cứ thế bắn luôn, kiểu vậy phải không?”

“Làm, làm gì có chuyện đó! Ý tớ không phải là gây hấn ngay từ đầu. Bên đó cũng có nỏ và biết đâu còn có vũ khí nào khác mà bọn mình không biết nữa. Nhưng tớ nghĩ ít ra cũng có thể mang Bobby về, hoặc là đàm phán được.”

Christina ngập ngừng chạm vào nòng súng. Bờ vai cô khẽ run lên trước xúc cảm lạnh ngắt. Seojun, người đang đứng cách đó một bước chân, rơm rớm nước mắt trước tấm lòng nhân hậu của cô. Kẻ sẽ trực tiếp xử lý gã mặt nạ phòng độc và sinh vật lạ X lại tràn đầy ý chí chiến đấu đến nhường này…. Quả là một cảnh tượng gây xúc động mạnh.

Dù thực chất Christina chỉ đang khuyên mọi người hãy dắt bạn theo rồi trốn thoát chứ không hề trực tiếp xúi giục đánh nhau, nhưng màng nhĩ của Seojun đã quyết định chỉ nghe những gì cậu muốn nghe từ lâu rồi.

Trong lúc cậu đang bóp méo tình hình theo ý mình, khóe lông mày Johan cụp xuống. Cậu ta nhìn quanh rồi lên tiếng.

“Nhưng mà ở đây có ai biết dùng súng không?”

“…….”

“…….”

“…….”

Giữa không gian chìm trong im lặng, chỉ có mỗi Seojun lặng lẽ giơ tay lên. Cậu là người đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự trong quá khứ. Johan gật gù.

“Nhìn này. Đâu có ai đâu.”

Trước Tiếp