Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
6. Tỉ lệ vàng
'Không, vừa nãy đã từng xảy ra một lần rồi.'
Đó là một công lao cứu mạng quá lớn để có thể phớt lờ. Mặc dù Golden chỉ giãy giụa như một con cá bị ném lên bờ, nhưng việc làm như vậy trước mặt một tên quân nhân cầm súng cũng chẳng hề dễ dàng. Nếp nhăn hằn sâu trên trán Seojun dần dần giãn ra. Dù cảm giác không muốn thừa nhận bùng lên và cào xé trong lòng, nhưng cậu đã nhanh chóng vò nát thứ cảm xúc rắc rối đó và nhét sâu vào bên trong trái tim, hay đâu đó trong não bộ.
Seojun có thể nhẫn nhịn được. Chỉ vì sự sinh tồn, cậu đã nhẫn nhịn cả đời. Nếu có thể được hít thở thêm dù chỉ một lần, cậu sẵn sàng làm những việc còn tồi tệ hơn thế. Cậu không có lấy một mảy may khao khát được song hành cùng cái chết. Nếu cái giá phải trả để được chớp mắt thêm một phút nữa chỉ là phải lắng nghe câu chuyện thốt ra từ miệng của bộ ba Vàng - Bạc - Đồng, thì điều đó chẳng phải quá đỗi nhẹ nhàng sao.
Cậu dùng mu bàn tay chà xát lên khóe miệng đang nhói đau. Cảm nhận được ánh mắt của người khác từ bên cạnh, nhưng cậu không thấy cần thiết phải nhắc đến.
Bên trong khu nhà ở cũ tối om. Ánh sáng từ chiếc đèn bão duy nhất không thể chiếu sáng toàn bộ cảnh vật tầng một, nhờ vậy mà bọn họ đang đứng tụ tập thành một vòng tròn. William khoác vai Airy, còn Christina thì liên tục liếc nhìn tên quân nhân đang bị trói với vẻ bất an. Johan đứng bên phải Seojun. Cậu ta không hướng ánh mắt về phía người đang nói.
Ánh sáng màu cam lấy pin làm nguồn động lực khẽ lay động mờ ảo. Hình dáng trông giống như một món đồ từ trước thế kỷ 21. Thế nhưng chiếc đèn bão được đặt trên sàn nhà có lẽ chỉ được làm giả vẻ bề ngoài cho có vẻ giống thật, còn thực chất bên trong lại mang một kết cấu vô cùng hiện đại.
Ánh sáng nhân tạo chiếu rọi lên cằm, má trái và mí mắt của Golden. Cái bóng đổ xuống từ một góc độ mà ngày thường rất hiếm khi nhìn thấy trong thời gian dài đã sinh ra một sự rùng rợn kỳ dị. Đôi môi bị xước xát và rướm những giọt máu nhỏ tụ lại từ từ hé mở. Câu nói bị ngắt quãng một cách mất tự nhiên do sự cản trở của Seojun đã được tiếp nối.
Và, bọn tao đã bước vào nơi này….
Khu nhà ở cũ là một tòa nhà tồi tàn và bẩn thỉu. Brass dường như không muốn đụng tay vào nên đã dùng chân đá cửa. Bản lề hoen gỉ phát ra âm thanh nhọc nhằn, để lộ không gian bên trong. Richard cau mày. Hắn dùng bàn tay đầy vẻ cáu kỉnh bịt lấy mũi và miệng. Nhìn bộ dạng đó, Brass cười khúc khích. Golden cũng cất bước đi theo sau bọn chúng.
Khu nhà ở cũ vô cùng lộn xộn, dù là bên trong hay bên ngoài. Từ khu đầm lầy mang màu sắc rùng rợn trước tòa nhà không hiểu sao lại bốc lên mùi hôi thối.
“Golden! Sao không vào đi mà còn đứng đấy giở chứng vậy?”
Thấy Golden không chịu bước qua ngưỡng cửa, Brass liền đẩy Richard ra và đi tới. Sự nóng lòng muốn nhanh chóng chơi thuốc cùng lũ bạn và nhìn trộm Christina cùng Airy hiện rõ mồn một trên khuôn mặt hắn. Golden nhìn chằm chằm vào khóe miệng đang giật giật của Brass và cau mày.
“Ở đây không bị phát hiện thật chứ? Ông bố chết tiệt của tao đã đe dọa rằng nếu bị bắt quả tang một lần nữa thì sẽ cắt cổ tao đấy. Chết tiệt, chắc tao phải bỏ nhà đi thôi. Nghe cái tiếng cưa gỗ đó tao cũng chán muốn chết rồi. Cứ ra tiệm nội thất mua là xong, cớ sao ngày nào cũng phải bày vẽ ra làm ghế với chả làm bàn cơ chứ.”
“Ôi, Golden. Chẳng phải vì ở đây quản lý lỏng lẻo không giống như nhà mày nên bọn mình mới vào được thế này sao?”
Brass nhún vai một cách cợt nhả rồi khoác tay lên vai Golden.
“Quản lý ở đây chậm chạp và ngu ngốc lắm. Là một thằng có vết sẹo rỗ trên mặt, rõ ràng quá rồi còn gì. Cả đời hắn chắc chẳng làm được việc gì nên hồn đâu nhỉ? Cùng lắm cũng chỉ là một thằng người mục nát ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, thì hắn biết được cái quái gì chứ. Dù có bị phát hiện thì cứ làm căng lên là xong chuyện.”
Phụt, Brass nhổ nước bọt xuống nền đất khô cằn. Hắn dùng gót giày di đi di lại bãi nước bọt đặc quánh lẫn đờm trên một hòn đá nhô lên trông đặc biệt sắc nhọn.
“Mau vào trong và tìm chút thú vui đi. Lần trước tao đã từng đến đây rồi, ở đây có đủ thứ kỳ lạ đấy. Nói ra mày không tin chứ, ở đây có cả nỏ cơ mà?”
“…….”
Golden liếc nhìn túi quần của Brass. Nước miếng ứa ra trong miệng và háng bắt đầu tê rần. Mỗi khi đầu óc mụ mẫm, cái cổ trắng ngần thon thả mà gã vẫn luôn nghĩ đến lại hiện lên trong ký ức. Gáy cổ bị che phủ bởi mái tóc đen nhánh hầu như chẳng có chút thịt nào nên xương thường hay nhô ra.
Yết hầu chuyển động một cách chậm chạp, gã phớt lờ cái cảm giác bất an kia. Một kh*** c*m râm ran từ từ tụ lại ở bụng dưới. So với một cảm giác mơ hồ, một sự k*ch th*ch mãnh liệt hơn hẳn đã dẫn lối cho bước chân.
Khoảng thời gian ngây ngất trôi qua. Khi trời sập tối, Brass hạ ống nhòm xuống. Hắn đang quan sát phía hồ nước từ cửa sổ tầng ba của khu nhà ở cũ. Brass, kẻ đã ấn ống nhòm mạnh đến mức để lại vết hằn trên khóe mắt, đang lẩm bẩm một mình.
“A, Airy, cởi nữa đi. Chết tiệt, cởi ra cho nóng bỏng vào!”
Mặt trời vốn treo trên cao đã từ từ chìm xuống dưới đường chân trời, hoàng hôn đậm sắc tô điểm cho khu rừng rộng lớn. Cảnh tượng mặt hồ nhuốm đỏ và khu rừng bao la trải rộng chuyển mình quả thực là một kỳ quan, thế nhưng do trình độ thưởng thức của kẻ đang ngắm nhìn quá đỗi nghèo nàn nên chẳng có tác dụng gì.
Dù đang phê thuốc, Brass vẫn không quên mục đích ban đầu. Hắn dùng chiếc ống nhòm đã chuẩn bị từ trước để nhìn trộm Christina và Airy đang chơi đùa bên bờ hồ.
May mắn thay, khoảng thời gian mà ánh nhìn bẩn thỉu đó chạm vào bọn họ vô cùng ngắn ngủi. Lúc bọn họ đang bơi lội dưới hồ thì bộ ba Vàng - Bạc - Đồng đang phê thuốc, và khi tỉnh táo lại một chút để vớ lấy ống nhòm thì bọn họ đã rời khỏi mặt nước và đang say sưa chuẩn bị tiệc BBQ.
Nhờ vậy, cảnh tượng mà Brass nhìn thấy nhiều nhất chỉ là hình ảnh Airy và Christina phồng má nhai thịt. Thế nhưng Brass không bỏ cuộc mà nhoài người ra thêm từ khung cửa sổ đang kêu cọt kẹt.
Không thể chịu nổi cái tư thế chông chênh như sắp rơi xuống đến nơi, Richard đã ném lon bia đang uống dở. Cạch, một âm thanh trong trẻo vang lên từ phía sau gáy của Brass.
“Cái gì vậy!”
“Vừa phải thôi và uống rượu đi. Hoặc là chơi thuốc đi….”
Richard dùng đôi mắt lờ đờ nhìn hắn trân trân rồi khui một lon bia mới. Vừa mở nắp, bọt trắng liền trào ra, nhưng Richard chỉ cười hềnh hệch và l**m chỗ bọt bia cùng với đống bột dính trên ngón tay.
Brass xoa gáy rồi ném cái lon rỗng ra ngoài cửa sổ. Có lẽ rơi xuống bụi cỏ nên không nghe thấy tiếng động gì đáng kể. Hắn bò đến bên cạnh Golden, kẻ đang k** kh** q**n.
“Này, tụi mày. Tao có một ý tưởng hay. Tốt cho cả bọn mày, và cũng tốt cho cả tao.”
"Mày nói một câu mà nhét bao nhiêu chữ 'tốt' vào thế hả?"
Golden hích vào mạng sườn Brass và nổi cáu. Thế nhưng Brass lại cười hả hê như thể rất đắc ý rồi thì thầm vào tai gã.
“Sao thế hả, Golden! Tao biết hết đấy nhé. Lúc nãy mày ra ngoài này ngắm bọn con gái đúng không? Nên cái chỗ dưới đó của mày mới thành ra thế kia chứ.”
“Bỏ ra.”
Với khuôn mặt đỏ bừng, Golden đẩy Brass ra. Brass đang hiểu lầm một cách trầm trọng. Thế nhưng gã cũng chẳng có ý định giải thích hiểu lầm đó.
“Bọn mình, hãy cho lũ ngu ngốc và may mắn đằng kia nếm thử mùi vị đáng sợ đi. Hả?”
Brass cầm chiếc nỏ lên và vung vẩy. Dù không phải đồ của mình nhưng thao tác lại khá thành thạo. Richard, kẻ đang lộn ngược lon rỗng để dốc nốt, tiến lại gần với những bước đi loạng choạng.
“Gì thế? Mày định dùng cái đó làm gì?”
“Làm gì à? Bắn một phát vào mông thằng Bobby ngu ngốc như chó Chihuahua kia, rồi bắn một phát vào thằng William chắc toàn cơ bắp trong não nữa. À, phải rồi. Phải bắn thẳng vào cái bản mặt ngứa mắt của thằng Johan nữa chứ!”
Brass cười khúc khích và làm điệu bộ như đang bắn nỏ. Nhìn bộ dạng đó, khóe miệng Golden nhếch lên. Tuy không thể bắn thật, nhưng việc dọa cho chúng sợ thì chắc là làm được. Ba gã đàn ông đang say thuốc và rượu lảo đảo đứng dậy. Golden vừa bước xuống những bậc cầu thang bụi bặm vừa liên tục cười khúc khích.
Cả ba tên bọn chúng đều sở hữu nhân cách ở cùng một mức độ tương đương nhau, cộng thêm bộ não ngập ngụa trong các chất k*ch th*ch bất hợp pháp nên hiệu suất hoạt động càng tụt giảm thê thảm so với ngày thường. Có lẽ vì thế chăng? Bọn chúng dẫu tận mắt chứng kiến một tồn tại phi lý nhưng cũng chỉ biết chớp mắt ngơ ngác.
“Ơ, cái gì thế. Cái gì kia.”
Vừa đẩy cổng chính của khu nhà ở cũ bước ra, đập vào mắt bọn chúng là một khối thịt trắng ởn đang nhấp nhô uốn éo dưới khu đầm lầy.
“Tao say rượu rồi à?”
Richard thẫn thờ lẩm bẩm. Thế nhưng thật không may, nhãn cầu của hắn vẫn đang thực hiện tròn trịa chức năng của mình. Khối thịt ấy chao đảo và rung lắc thân mình. Kẻ hét lên đầu tiên là Brass.
“Ôi, ở khu cắm trại Hamong lại có trò trải nghiệm thực tế sinh vật lạ X gì đó sao?”
Thế nhưng đó hoàn toàn không phải là sự kinh ngạc hay sợ hãi. Hắn ta cười sằng sặc như thể phổi bị xì hơi và vỗ mạnh vào lưng Richard. Bị đánh bất ngờ, nửa thân trên của Richard đổ gập về phía trước. Hắn loạng choạng rồi vấp chân ngã nhào xuống đất.
Một xúc tu màu trắng ẩn nấp trong đầm lầy rón rén tiến lại gần Richard. Thoạt nhìn nó mang lại cảm giác có phần lịch sự. Khác hẳn với diện mạo không thể xác định được danh tính, thái độ không hề mang tính đe dọa của thứ đó khiến không một ai trong bộ ba Vàng - Bạc - Đồng mảy may cảm thấy nguy hiểm.
Richard, kẻ vẫn chưa tỉnh hẳn thuốc, cũng không ngoại lệ. Hắn đưa tay chạm vào bề mặt của chiếc xúc tu đang nhẹ nhàng quấn lấy eo mình. Trơn trượt, và ướt át. Bốc lên mùi tanh tưởi của đầm lầy.
“Chụp ảnh cái này lại đi! Nhanh lên!”
Richard kêu lên với khuôn mặt đỏ bừng phấn khích. Brass vội vã đáp lời bảo rằng sẽ rút điện thoại ra. Bộ não chìm đắm trong hoan lạc vẫn cứ lười biếng hoạt động. Nếu phải tìm kiếm lý do thì có lẽ là vậy. Khó khăn lắm Golden mới tháo gỡ được cái lưỡi đang xoắn lại một cách ngọng nghịu và chậm chạp cất lời.
“Richard, đợi đã. Cái đó….”
Golden chỉ tay về phía khối thịt trắng ởn. Chẳng biết từ lúc nào, ngoài cái xúc tu đang quấn ngang eo Richard, một cái khác đã thò ra. Trên chiếc xúc tu mới có gắn vô số thứ trông giống như giác m*t của bạch tuộc đang liên tục co bóp.
Mỗi lần những cái giác m*t tròn xoe chuyển động, một luồng gió nhẹ lại thổi qua làm lay động mái tóc của Richard. Golden chợt nảy ra một suy nghĩ. Trông cứ như thể nó đang đánh hơi vậy….
Có lẽ chính là khoảnh khắc đó. Trái ngược với bộ não đang đình công, đôi mắt đã tiếp nhận thông tin một cách chuẩn xác.
“Ơ, ơ, đợi đã, cứu tao với. Cứu tao với!”
Cảm nhận được chiếc xúc tu đang dần siết chặt dữ dội, Richard muộn màng hoảng sợ. Thế nhưng trước khi miệng hắn kịp thốt ra tiếng hét, một chiếc xúc tu khác đã chui tọt vào trong miệng Richard.
“Ực!”
Chiếc vòi đó nếu so với các xúc tu khác thì đặc biệt mỏng và có màu trong suốt. Chiếc xúc tu bán trong suốt cũng giống như một đường ống dày, nó cưỡng ép banh miệng hắn ra khiến Richard hoàn toàn chịu trận mà không thể chống cự. Nỗi kinh hoàng hằn rõ trong đôi mắt hắn, nhưng cả Golden lẫn Brass đều không thể nhúc nhích. Đôi chân như bị đóng đinh xuống đất không thể nhấc lên nổi.
Trong lúc đó, chiếc xúc tu chui vào miệng Richard quằn quại dữ dội. Dù không nghe rõ nhưng chắc chắn Richard đã thốt ra những tiếng nấc nghẹn ngào đau đớn. Thế nhưng Golden không thể nghe thấy. Bởi vì ngay cả tiếng la hét và đoạn ruột dài dằng dặc của hắn cũng đã bị chiếc xúc tu hút sạch.
Thứ kia là cái gì vậy.
Cái thứ kia là gì thế?
Golden nhìn chằm chằm vào nó, quên cả việc phải chớp mắt. Richard giãy giụa đôi chân. Nước tiểu tuôn ra xối xả từ nửa th*n d*** của hắn.
Thứ thứ hai mà chiếc xúc tu bán trong suốt ăn là phổi. Máu cùng với nội tạng bị đẩy qua đường ống của chiếc xúc tu. Đôi chân của Richard co giật. Đó không phải là cử động do bản thân tự ý thức. Chỉ là sự run rẩy do phản xạ lại trước sự k*ch th*ch.
Thứ thứ ba mà chiếc xúc tu ăn là tuyến tụy. Lồng ngực và vùng bụng dưới của Richard xẹp lép lại. Từ nửa th*n d*** của hắn giờ đây máu tuôn ra xối xả. Mùi amoniac nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh tưởi còn tồi tệ hơn thế.
Cảm giác trên toàn cơ thể trở nên xa xăm mờ mịt. Golden cảm thấy giống như chính bản thân mình đang chìm dưới nước. Thế nhưng chân gã vẫn đang đứng trên mặt đất, và chính vì vậy thứ đó mới lăn đến dưới chân Golden.
Vật thể tròn xoe lăn lông lốc tới trông thật quen thuộc. Không thể không quen thuộc được. Đó là nhãn cầu của Richard. Khung hàm run rẩy, Golden ngẩng đầu lên. Bất thình lình một sự giác ngộ ập đến.
Hóa ra một cơ thể con người khi mất sạch nội tạng lại mỏng manh đến thế này sao.