Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 26

Trước Tiếp

Sự uất ức khiến lưỡi cô líu cả lại. Cô rơm rớm nước mắt và chỉ tay thẳng mặt tên quân nhân.

“Nói thế mà nghe được à, lại còn bắt bọn tôi làm mồi nhử sao! Dù có hay không thì rốt cuộc ông lấy sự tự tin ở đâu ra mà lập nên cái kế hoạch chó chết đó vậy? Khẩu súng quèn đó sao? Ông tưởng có mỗi khẩu súng là làm được tất cả chắc?”

“Không đâu. Tao không ở một mình. Cả trung đội đều ở đây với tao. Nhìn xem, ngay bên cạnh tao, cả bên cạnh nữa này. Chỉ cần bọn mày giúp một tay là được.”

Mặc cho sự chỉ trích của Airy, tên quân nhân chỉ trừng trừng đôi mắt sáng quắc. Sau đó, hắn hất cằm về phía hai bên người. Cái điệu bộ đó rùng rợn đến mức Seojun vô thức đảo mắt nhìn quanh. Thế nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng của thứ vong hồn mờ ảo nào cả. Chỉ có những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung. Airy ôm lấy đầu William với khuôn mặt trắng bệch.

“Nếu Bobby mà nghe thấy chắc cậu ấy thích lắm.”

Đúng lúc đó, Christina thẫn thờ lẩm bẩm.

“Đợi đã, nhắc mới nhớ, Bobby đâu rồi?”

Hướng về phía Christina, người muộn màng nhận ra sự vắng mặt của Bobby, Johan nở nụ cười đầy xót xa.

“Bobby không thể đồng hành cùng chúng ta nữa rồi….”

Khi cậu ta buông tiếng thở dài thườn thượt và bỏ lửng câu nói, Christina liền giơ hai lòng bàn tay ra và giậm chân.

“Cậu nói thế là ý gì? Giải thích cho dễ hiểu xem nào. Johan.”

“A, bị gã mặt nạ phòng độc bắt cóc rồi.”

“Cái gì?”

Lời giải thích quá đỗi ngắn gọn.

“Trong lúc cùng nhau đi đến trạm gác thì đụng độ gã mặt nạ phòng độc. Bên này có ba, bên đó chỉ có một nhưng vì gã cầm nỏ bắn liên tiếp nên bọn tớ cũng khó khăn lắm mới giữ được mạng sống. Bobby thì không cứu được….”

Seojun âm thầm chen ngang và bổ sung thêm. Christina mấp máy môi. Làn da trắng bệch của cô dần chuyển sang màu xanh ngắt. Từ đầu đến giờ, bọn họ đã chạy trốn khỏi con quái vật đến từ vũ trụ và chiến đấu trối chết với một tên quân nhân mất trí. Trong tình cảnh đó, kẻ giết người hàng loạt tưởng chừng như chỉ là giả định cuối cùng cũng đã xuất hiện.

Dẫu Seojun chỉ có thể nhìn thấy tương lai chứ không thể đọc được suy nghĩ của người khác, nhưng cậu có thể dễ dàng đoán được Christina đang nghĩ gì. Quả đúng như dự đoán, ngay sau đó cô liền nghiến răng hét lên.

“Cái khu cắm trại chết dẫm này!”

Quả là một khoảnh khắc cảm động vô bờ bến khi được ôm ấp thứ cảm nhận hệt như nhân vật chính của thế giới này. Đúng lúc đó, Airy hít một hơi nghẹn ngào. Cô nhẹ nhàng đặt đầu William xuống nền đất đầy bụi bặm rồi khập khiễng bước tới.

“Đợi đã, Seojun. Vậy ý cậu là kẻ đã bắn nỏ vào cậu ở đây chính là gã mặt nạ phòng độc sao? Chết tiệt, không phải là Brass à.”

Trước lời nói của Airy, Christina cũng nhìn sang Seojun. Đôi môi nứt nẻ, gò má chi chít vết xước, vùng da quanh mắt tối sầm lại…. Một sắc mặt tiều tụy. Thế nhưng dẫu mang bộ dạng đáng thương này, Seojun vẫn không thể vội vàng mở lời.

Vấn đề là bản thân sự chần chừ của cậu cũng đã đủ để làm câu trả lời. Airy ôm chặt hai má và buông lời than vãn.

“Chúa ơi! Tên, gã mặt nạ phòng độc đó gắn motor vào chân hay sao vậy? Làm thế nào mà vượt lên trước mặt Seojun được chứ? Lẽ nào có lối đi tắt bí mật sao?”

Lối đi tắt bí mật! Cô tự thốt ra lời rồi cũng giật mình vội vã bịt chặt miệng lại. Đôi mắt Airy bất an đảo quanh. Bóng tối rình rập khắp nơi khiến mọi cảnh vật đều trở nên không rõ ràng, đó chính là một mảnh đất màu mỡ để ươм mầm cho sự bất an sinh sôi.

Bàn tay đang xoa má bất giác chạm lên trán. Airy lắc đầu và ngồi phịch xuống.

“Bọn mình không nên ở đây lúc này đâu. Nếu ở đây thực sự có lối đi bí mật thì phải mau chóng trốn đi chứ.”

Giọng nói vang lên từ dưới thấp đầy sự bi ai. Mặc cho mùi bụi bặm ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, William chẳng buồn bận tâm đến việc quần áo bị lấm bẩn mà bò đến chỗ Airy. Cậu ôm lấy bờ vai của người yêu đang mếu máo.

“Airy, chúng ta có thể thoát khỏi đây. Bọn mình sẽ sống sót.”

“Billy….”

Ngay cái lúc Seojun đang nhăn nhúm hết cả mặt mày vì tự hỏi có nhất thiết phải nói ra những lời như vậy vào lúc này hay không. Johan, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát cảnh tượng đó, liền buông một câu bâng quơ như thể vừa sực nhớ ra.

“A, đúng rồi. Danh tính của gã mặt nạ phòng độc chính là người quản lý khu cắm trại Hamong.”

“Cái gì? Cậu nói thế là ý gì?”

Airy đẩy William ra và bật dậy khỏi chỗ ngồi. Trước tin tức gây sốc đó, cô hành xử như thể đã quên khuấy mất vết thương ở đầu gối và mạng sườn. Bỏ mặc William đang lăn lóc phía sau, Christina cũng giật mình kinh hãi và bước lên một bước. Khuôn mặt vốn dĩ đã trắng bệch nay càng thêm không còn giọt máu.

“Thật sao, Johan? Người quản lý chính là kẻ đã tấn công Seojun và bắt cóc Bobby sao?”

“Nhìn việc đường dây điện thoại ở trạm gác bị cắt đứt thay vì có một cái xác bị chặt đứt ở đó thì chắc chắn là vậy rồi.”

“Chúa ơi, không ngờ lại có ngày Bobby đúng, ngày mai mặt trời sẽ không mọc mà là mặt trăng mọc mất. Đâu phải là phim truyền hình đâu, rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy.”

‘Chào mừng đến với thế giới trong phim kinh dị.’

Hướng về phía Airy đang tặc lưỡi liên tục, Seojun phóng một ánh nhìn đầy sự thương hại. Không phải là phim truyền hình, nhưng đại khái là một thế giới tương tự như vậy.

“Đợi đã, bọn mày, đợi đã….”

Thế nhưng, Golden, kẻ từ lúc tóm được tên quân nhân đến giờ vẫn luôn câm như hến, đột nhiên vung vẩy tay và xen vào. Gã chen vào giữa Johan và Seojun.

Seojun nhíu mày khó chịu trước cơ thể bốc mùi mồ hôi chua loét. Trái lại, Johan lại nhếch mép cười. Cậu ta tóm lấy cánh tay đang vung vẩy lung tung của Golden và giữ chặt lại.

“Có chuyện gì vậy, Golden?”

“Johan, Johan Gentil. Không phải, tao không định nói với mày.”

Golden đột ngột trừng mắt nhìn Seojun. Không, nếu nhìn kỹ thì có vẻ như gã chỉ đang nhìn thôi, nhưng vì ánh mắt quá đỗi dữ dội nên thực chất chẳng khác nào đang lườm nguýt. Yết hầu của Seojun chuyển động mạnh. Vốn dĩ luôn bị bộ ba Vàng - Bạc - Đồng bắt nạt nên chỉ cần một hành động chẳng có gì to tát cũng đủ khiến cậu bủn rủn chân tay.

Thế nhưng, khóe mắt của Golden lại mang một nét kỳ lạ. Dù dư âm của thuốc vẫn còn sót lại nhưng chưa đến mức mất đi khả năng nhận thức, và quan trọng hơn cả là đôi môi đang ấp úng kia khác hẳn ngày thường. Nếu là bộ dạng cầm đầu lũ đàn em như thường ngày, thì lúc này gã phải đang ra oai và làm loạn mới đúng. Thế nhưng lúc này những người bạn của gã đã đi đâu mất và gã chỉ đến đây một mình.

Nghĩ kỹ lại thì vẫn còn nhiều điểm kỳ lạ.

Ngay từ đầu, tại sao Golden lại đến đây, và làm thế nào mà gã lại có thể giúp đỡ bọn họ cứ như thể đã hẹn trước vậy? Seojun vô thức lùi lại một bước.

Trong số những sự việc đã trải qua ngày hôm nay, những chuyện không hề xa lạ là vô cùng hiếm hoi, thế nhưng lại có thêm một chuyện mà cậu không hề hay biết xảy ra. Lại nữa…. Thật đáng xấu hổ cho cái danh xưng nhà tiên tri, Seojun hoàn toàn không thể bói toán được tương lai của chính mình. Ánh sáng nhấp nháy trong nhãn cầu hệt như việc bị cưỡng ép mở mí mắt và đánh flash máy ảnh, nội dung của nó vô cùng rời rạc.

Điển hình như việc, cậu đã từng có tiền lệ không thể dự báo trước được tương lai sẽ bị ăn đập sau khi nói ra tung tích chiếc xe đạp bị mất của Golden ngay trước mắt đây này. Suy nghĩ rối tung lên trong đầu Seojun.

Như thể muốn cắt đứt cuộn chỉ rối rắm trong tâm trí cậu, đôi môi nãy giờ vẫn đang ngập ngừng của Golden từ từ mở ra.

“Tên thầy bói, người đã bắn mũi tên bằng nỏ tấn công mày có lẽ là Brass đấy.”

Cùng với một sự thật vô cùng đường đột.

Seojun nhất thời không thể hiểu nổi lời hắn nói. Âm thanh quả thực đã đi qua tai, nhưng khi bất thình lình nghe thấy cái tên Brass, cậu chỉ biết ngẩn người ra vì kinh ngạc. Airy nắm chặt nắm đấm và vung vẩy.

“Thấy chưa, quả nhiên là Brass!”

“Brass?”

Người hỏi ngược lại là Johan. Đôi mắt xanh nhìn chằm chằm xuống Golden. Đó là một ánh nhìn trong trẻo mà người ta không thể biết được bên trong đang chứa đựng thứ gì.

Cậu ta đặt tay lên vai Golden nhẹ nhàng như đang phủi bụi. Sức mạnh của bàn tay vốn tưởng như đang nắm hờ dần dần trở nên hung bạo. Cuối cùng, Golden nghiến răng đẩy Johan ra vì cơn đau như thể bả vai sắp rụng rời.

“Làm cái trò gì thế? Bỏ tay ra, Johan.”

“Đừng có lại gần quá, hãy giữ khoảng cách thích hợp đi. Lỡ Jun bị lây cơn nghiện m* t** thì tính sao? Cả việc nói chuyện và hít thở cũng hãy chú ý cho. Khí CO2 mà hắn thải ra độc hại lắm đấy.”

m* t** không phải là bệnh truyền nhiễm có thể lây khi đứng cạnh nhau chốc lát, nhưng thái độ của Johan vô cùng kiên quyết.

“Cái gì, sao lại đối xử với người ta như con nghiện thế hả?”

Golden hậm hực giậm chân. Seojun cảm thấy kinh ngạc trước việc hắn hoàn toàn không có sự tự giác về bản thân, nhưng lúc này đó không phải là điều quan trọng.

“Johan, tránh ra đi. Cậu bảo kẻ đã tấn công tớ là Brass là có ý gì?”

Khuôn mặt của Golden, người bị Johan ngăn cản nên phải đứng cách Seojun hơn ba bước chân, trông đặc biệt u ám. Cái cổ vốn luôn nghếch lên cứng nhắc giờ đây không hiểu sao lại hơi cúi về phía trước, và mái tóc vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời ban ngày giờ đây bị bóng tối của đêm đen tước đi màu sắc, trông đen kịt lại.

“Việc bọn tao đến khu cắm trại Hamong là kế hoạch của Brass.”

Đôi môi Golden chậm rãi mở ra….

Vào lúc mặt trời vẫn còn treo lơ lửng giữa trời, bộ ba Vàng - Bạc - Đồng vừa bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi như thể bị đuổi khéo và đang đi bộ trên đường rừng. Richard vừa lau mồ hôi trên trán vừa quay lại nhìn Brass.

“Đường này đúng không đấy? Tao nghĩ cứ đi vào bằng cổng chính có khi còn tốt hơn.”

Trước sự phàn nàn của Richard, Brass nở một nụ cười d*m đ*ng trên khóe môi.

“Vào bằng cổng chính thì sẽ để lại hồ sơ còn gì. Bọn mình đến khu cắm trại Hamong chỉ để chơi thôi sao? Tao đã nói rồi mà. Christina đang ở khu cắm trại đấy. Không chỉ có Christina đâu. Có cả Airy nữa, chết tiệt. Với cái thân hình rực lửa đó, chẳng lẽ bọn nó lại mặc nguyên quần áo mà chơi đùa dưới hồ sao?”

Hắn vừa làm những cử chỉ tay chân tục tĩu vừa đá mạnh vào bắp chân của Richard. Richard quay lại lẩm bẩm điều gì đó, nhưng ngay khi nhét túi bột trắng vào túi sau thì liền im lặng. Brass tự tin ưỡn ngực.

“A, tin tao đi mà. Đi đường tắt này thì dù không phải cổng chính cũng sẽ thông với các tòa nhà trong khu cắm trại. Tao đã xem chỗ trước rồi, từ đó có thể nhìn thấy hồ nước rất rõ. Tùy vào vị trí mà còn nhìn thấy được cả cửa sổ của các căn lán gỗ nữa. Hiểu tao nói gì chứ?”

Brass cười cợt với Golden đang đi theo sau hắn. Hắn có sự thèm khát phụ nữ quá mức. Golden quan tâm đến kh*** c*m có được từ thuốc và rượu hơn là t*nh d*c. Thế nhưng hắn cũng chẳng có ý định mắng mỏ hay bảo Brass, kẻ luôn kiếm thuốc về cho mình, dừng lại.

Thay vào đó, hắn vô cớ dùng chân xới tung đống đồ phế thải tích tụ bên đường. Thế là những món đồ lặt vặt được xếp chồng lên nhau một cách nguy hiểm đổ rào rào xuống. Một ý nghĩ lướt qua đầu rằng khi quay về sẽ khá phiền phức đây, nhưng vốn không phải là hạng người có tính cách biết dọn dẹp chỉnh tề nên hắn cứ thế mặc kệ.

“Mày!”

“Cái, cái gì.”

Ánh mắt của mọi người nhất thời đổ dồn về phía Seojun, người đột nhiên hét lên. Golden, kẻ đang giải thích sự tình, cũng chớp mắt ngơ ngác. Nhìn khuôn mặt không biết gì của hắn, Seojun thậm chí còn không thể bộc phát cơn thịnh nộ mà chỉ biết cắn chặt môi. Dù sao thì cái bộ ba Vàng - Bạc - Đồng này chẳng bao giờ giúp ích được gì cho cuộc đời cậu cả.

Trước Tiếp