Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
#017
Để đến được trạm gác, tức khu vực D, buộc phải đi ngang qua khu vực A là khu đốt lửa trại và bãi cắm trại.
Vừa đặt chân vào khu đốt lửa trại, Seojun đã phải nắm chặt lấy cánh tay đang run rẩy của mình. Cậu bị gã mặt nạ phòng độc tập kích cách đây chưa đầy một ngày. Quãng thời gian phải đụng độ với quái vật quả thực quá ngắn ngủi để có thể xóa nhòa sát khí của con dao Hamong từng nhăm nhe đâm xuyên qua cằm cậu.
Trong lúc Seojun đang cố gắng hết sức để hướng tầm mắt về phía đống củi vẫn đang chất cao, Johan đã lên tiếng bắt chuyện. Cậu ta nắm lấy cổ tay xương xẩu của Seojun rồi dùng ngón trỏ m*n tr*n nhè nhẹ. Cảm giác v**t v* trên đường tĩnh mạch xanh xao vồ lên hiện rõ mồn một truyền đến.
“Jun à, tớ cõng cậu nhé?”
“Cậu nói gì vậy. Lỡ đang cõng mà bị tập kích thì làm sao.”
“Cậu sợ à?”
Dù đang bước đi rất nhanh, Johan vẫn chạm mắt với Seojun. Seojun nhẩm lại lời cậu ta trong miệng. Sợ ư?
Đương nhiên rồi. Cậu không biết quái vật và kẻ sát nhân sẽ đánh úp lúc nào. Ở một khu cắm trại có gã mặt nạ phòng độc sẵn sàng giết người tàn bạo để mua vui và một sinh vật lạ lùng chẳng rõ gốc gác đang lảng vảng, làm sao có thể không sợ cho được.
Trái lại, Seojun hoàn toàn không hiểu nổi ánh mắt bình thản của Johan. Đôi con ngươi xanh thẳm như nước biển của cậu ta không hề mảy may dao động. Ánh nhìn dịu dàng và chỉ đọng lại chút hơi ấm nhàn nhạt của Johan không thể trở thành đối tượng để đồng cảm. Đồng thời, hơi nóng ẩm ướt truyền tới từ lòng bàn tay và nét mặt điềm nhiên của Johan tạo nên một sự bất hòa.
Sự bất hòa, đôi khi lại là thứ khiến người ta e ngại. Seojun hất tay Johan ra rồi đáp.
“Ừ. Tớ sợ. Sợ đến mức không chịu nổi đây.”
Ngay khoảnh khắc đó, bàn tay vừa bị hất ra lại tóm lấy Seojun hệt như một chiếc móc câu. Johan nở nụ cười rạng rỡ, nắm lấy xương bả vai chỉ rặt một vẻ gầy guộc và rộng lớn của Seojun như thể muốn bao trọn lấy nó.
“Đừng sợ, Jun à. Có tớ ở cạnh cậu mà. Nhé?”
Cậu ta là một tiền vệ tấn công có thực lực. Vóc dáng khổng lồ với chiều cao 1m94, nặng 97kg, chuyển động cơ thể điêu luyện cùng tầm nhìn bao quát toàn bộ trận đấu đã nâng tầm giá trị của Johan.
Thế nhưng đó chỉ là thái độ nên có trong các trận đấu thể thao mà thôi. Đứng trước sự đe dọa của sinh mệnh mà trái tim vẫn đập bình thường quả thực vô cùng kỳ dị. Rốt cuộc, Seojun không thể kiềm chế được câu hỏi đang lăn tăn dưới lưỡi. Nhìn nụ cười đẹp như tranh vẽ của Johan, cậu lên tiếng hỏi.
“Tại sao cậu không sợ hãi?”
Phải chăng việc cắt đứt xúc tu của con quái vật đã làm sục sôi sự liều lĩnh trong cậu ta? Nếu thật là vậy thì các cơ quan nội tạng tuần hoàn máu của Johan đáng lẽ phải hoạt động nhanh hơn mới phải. Johan nheo mắt cười rồi đáp.
“Tớ cũng hiểu hoàn cảnh bây giờ đang rất nguy hiểm. Nhưng những cảm xúc đó đâu có ích gì cho thực tế. Mọi thứ đều phải tùy thuộc vào thời điểm và hoàn cảnh chứ?”
“Chuyện đó….”
Lời Johan nói đại khái là đúng. Nhưng chẳng lẽ cảm xúc của con người lại có thể phân tách một cách lý trí đến vậy sao?
Seojun giũ bờ vai đang bị Johan nắm chặt rồi vặn mình. Và rồi, ánh mắt hai người lại chạm nhau. A, một tiếng thở dài tựa như tiếng cảm thán bật ra khỏi cổ họng. Giá như đây là lần đầu chạm trán cái bộ dạng kia thì tốt biết mấy.
Kính bảo hộ to cộ như mắt côn trùng, cái đầu nghiêng ngả… cử động, và con dao Hamong sắc lẹm nắm gọn trong tay gã đàn ông trùm áo mưa đen. Đám mây che khuất mặt trăng trôi qua, trong khoảnh khắc, ánh sáng rọi tỏ tường dáng vẻ của gã.
Gã đàn ông với thân hình vạm vỡ đang tựa vai vào đống củi ở khu đốt lửa trại. Ngay bên cạnh vang lên tiếng nuốt nước bọt ực một cái rõ to.
“Gã mặt nạ phòng độc….”
Người vừa cất giọng khàn đặc như thể đang bị bóp cổ chính là Bobby. Cậu ta luân phiên nhìn gã mặt nạ phòng độc và Seojun với biểu cảm không muốn tin vào sự thật.
Tất nhiên, mong muốn của Bobby và thực tại không hề đồng nhất. Cái chân bị Seojun làm cho chảy máu rõ ràng vẫn cử động rất trơn tru. Dáng vẻ sải bước tiến tới trông vô cùng lành lặn và vững chãi.
Johan ngậm miệng, giấu Seojun ra phía sau lưng mình. Cậu ta nắm chặt cây xiên nướng trong tay như thể sẵn sàng phóng đi bất cứ lúc nào.
“Cái gã đó chính là thằng khốn mà cậu nói đấy hả, Jun?”
“…Ừ.”
Gã mặt nạ phòng độc nhẹ nhàng tung con dao Hamong bằng tay phải rồi bắt gọn, phô diễn một màn xiếc tài tình. Thái độ của gã thong dong và nhàn nhã. Cái bộ dạng nhẩn nha đó thậm chí còn ra vẻ mừng rỡ như thể vừa gặp lại người quen.
Rồi gã giơ bàn tay trái trống không vì không cầm dao lên, từ từ đếm từng người một. Một, hai, ba…. Mỗi khi ngón tay của gã dừng lại đếm từng cái đầu trong không trung, tâm trạng của Seojun lại nhích dần xuống đáy vực. Cái sự thật rằng cậu có thể lờ mờ đoán được gã mặt nạ phòng độc đang nghĩ gì thật kinh tởm.
Tên sát nhân đang tính toán xem phải chặt đứt bao nhiêu cái cổ không cần thiết cho quá trình sản xuất Hamong. Dù sao thì có Johan ở đây chắc vẫn có cơ may chiến thắng chứ nhỉ, cái hy vọng đầy toan tính đó cũng nhanh chóng lụi tàn.
(Ở đây tác giả chơi chữ, Hamong - 하몽 trong tiếng Hàn chính là phiên âm của từ Jamón - món đùi lợn muối sấy khô của Tây Ban Nha, tương tự như giăm bông)
“B-Bọn tao có ba người lận đấy!”
Ngay khi Bobby vừa mạnh miệng hô lên, gã mặt nạ phòng độc như chỉ chờ có thế liền cất con dao Hamong đi và nâng nỏ lên. Lách cách, âm thanh nặng trịch vang vọng khắp bãi cắm trại rộng lớn. Ơ, mũi tên xé gió rít lên chói tai lao sầm sập sượt qua đỉnh đầu Bobby, người vừa mới phát ra tiếng kêu thất thần.
Phập! Nghe thấy âm thanh chát chúa, Bobby từ từ quay đầu lại. Chẳng cần mắt tinh nhìn trong đêm cũng thừa biết mặt mũi cậu ta đã tái mét.
“Ơ, ơ ơ….”
Bobby thậm chí còn chẳng nói nổi một câu trọn vẹn. Nhưng riêng lúc này, Seojun cũng khó lòng mà trách cứ cậu ta được. Nếu mũi tên cắm phập vào thân cây kia mà c*m v** đầu Bobby, thì chắc chắn trán và gáy của cậu ta đã xuất hiện một cái lỗ xuyên táo tuyệt đẹp rồi. Cái nồi tôn kia chắc chắn chẳng giúp ích được gì.
Gã mặt nạ phòng độc sau khi bắn nỏ liền rung bần bật cả người như thể đang ôm bụng cười ngặt nghẽo. Nụ cười câm lặng đó hệt như một vở kịch câm, chỉ dùng động tác cơ thể để truyền tải nội dung nhưng chẳng có chút gì buồn cười cả.
Seojun lặng lẽ nhích lại đứng sát cạnh Johan. Chuyện này không dừng ở mức lấy thịt đè người nữa rồi. Bọn họ sẽ chỉ bị giết theo thứ tự mà thôi. Xét đến sức mạnh và thể lực trung bình của những tên sát nhân trong phim kinh dị, thì dù là cận chiến hay viễn chiến, gã mặt nạ phòng độc đều chiếm ưu thế tuyệt đối.
Một luồng gió lạnh lẽo thổi qua. Christina mới không phải là người rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, mà chính là bên này đây.
‘Đánh giá một cách khách quan thì đây không phải là trận ba đánh một.’
Seojun tự nhận thức được thứ sức mạnh nhỏ bé của bản thân. Vừa xác định được năng lực chiến đấu, sự tuyệt vọng đã ập đến khiến hai đầu gối cậu rụng rời. Chỉ biết kêu la oai oái như Bobby và bản thân với một cơ thể có tỷ lệ cơ bắp thấp đến thảm hại, cả hai giống cục nợ hơn là sức mạnh chiến đấu. Không rõ Johan có nhận ra điều đó hay không, cậu ta thì thầm bằng giọng trầm thấp.
“Jun à, và cả Bobby nữa, cố gắng đừng cử động. Sẽ chỉ biến thành bia đỡ đạn thôi.”
Gọi là đội cái nồi tôn lên cho Bobby như một món đồ bảo hộ, nhưng thực chất đó chỉ là hành động nhằm xoa dịu tâm lý của cậu ta mà thôi. Cái thứ như nồi tôn kia thì chỉ cần mũi tên sượt qua cũng đủ để rách toạc rồi. Seojun cũng rút con dao gọt hoa quả nhét trong túi ra. Gã mặt nạ phòng độc cũng đã nạp lại tên cho nỏ.
Và rồi, chuyện đó đã xảy ra. Một sự cố bùng nổ mà không một ai có thể tưởng tượng nổi, và ngay cả Seojun cũng không thể lường trước được.
“A a a á!”
Bobby, đầu đội chiếc nồi tôn, vươn đầu về phía trước và lao rầm tới. Một hành động quá đỗi đột ngột. Dám cá là ngay cả gã mặt nạ phòng độc cũng chắc chắn không kịp phòng bị. Đầu của Bobby thế mà lại húc trúng vào bụng gã!
[……!]
Bốp, cú húc đầu bằng toàn bộ sức lực khiến cơ thể gã mặt nạ phòng độc nghiêng ngả về phía sau. Tất nhiên, Bobby với đà lao đến mạnh bạo bất chấp trước sau cũng ngã nhào. Cậu ta nằm sấp xuống như thể vồ lấy gã mặt nạ phòng độc.
Một cơ hội tuyệt vời đến khó tin. Johan chạy lên trước cả Seojun. Cậu ta sở hữu thân hình đồ sộ nhưng đôi chân vô cùng nhanh nhẹn, chạy một mạch đến và định phóng thẳng cây xiên nướng.
“Á á!”
Nhưng gã mặt nạ phòng độc không còn lơ là nữa. Gã túm lấy gáy Bobby và ném phăng đi. Cơ thể Bobby nhẹ bẫng bay tới làm cản trở tầm nhìn của Johan.
Khi Johan tóm lấy cổ Bobby và gạt sang một bên, con dao Hamong lao vút về phía giữa trán cậu ta. Seojun vội vã hét gọi tên Johan và vươn tay ra. Phập, âm thanh thô ráp của lưỡi dao cắm sâu vào da thịt lấp đầy bãi cắm trại.
Cơn đau như thiêu đốt lan ra như lửa cháy trên mu bàn tay phải. Seojun đóng chặt cổ họng đang chực gào thét. Ánh mắt cậu và gã mặt nạ phòng độc chạm nhau. Rất khó để nhầm lẫn sát khí truyền tới qua lớp kính bóng loáng.
Khóe miệng nhếch lên. Seojun nhìn con dao Hamong đâm xuyên qua lòng bàn tay mình và nở nụ cười trên khuôn mặt nhợt nhạt. Cậu từ chối việc bỏ lỡ cơ hội này. Cậu nắm chặt con dao gọt hoa quả đã rút ra từ trước đến mức da lòng bàn tay như bong tróc ra.
“Cái thằng ch* đ* này!”
kh*** c*m trả thù giúp cậu tạm thời quên đi nỗi đau. Mồ hôi nóng hổi chảy dọc đường viền cổ, con dao nhỏ nhắn bị cầm ngược đâm phập xuống cổ tay gã mặt nạ phòng độc. Rắc, âm thanh xương và sắt va chạm nghe như thể các khớp ngón tay bị bẻ gãy nhẹ liên tiếp.
Nhưng xương của gã mặt nạ phòng độc còn cứng hơn cả thịt của Seojun. Gã thậm chí chẳng màng đến việc cổ tay bị đâm trúng, dồn lực vào cánh tay đang cầm dao Hamong để giật nó về phía sau. Da thịt bị xới tung và nghiền nát khiến khuôn mặt Seojun méo mó.
“Hức, a á!”
kh*** c*m nhất thời không thể hoàn toàn ngăn chặn được nỗi đau cắt đứt mạch máu và xới tung cơ bắp. Đôi môi vốn bị cắn nát bấy hé mở và tiếng la hét bật ra.
Nhưng khoảnh khắc chớp nhoáng đó, trong lúc Seojun ngã khuỵu và co rúm người lại, Johan cũng đã nắm bắt được khoảng thời gian ngắn ngủi khi gã mặt nạ phòng độc rút con dao Hamong ra.
Cậu ta hất văng Bobby đang làm vướng víu sang một bên. Không hề thốt ra lời lo lắng cho người khác hay biểu lộ sự kinh ngạc do nỗi sợ hãi cái chết kề cận. Johan mím chặt môi, chỉ đơn giản vươn cánh tay đang cầm cây xiên nướng về phía trước. Xương bả vai nhô lên, cơ bắp ở vai và cánh tay chuyển động linh hoạt như một chiếc roi da.
Tia sáng màu bạc vẽ một đường thẳng nhắm vào cổ gã mặt nạ phòng độc. Ánh mắt cậu ta lóe lên sắc tối tăm, nhắm thẳng vào khe hở chật hẹp giữa chiếc mặt nạ phòng độc và áo mưa.
Keng!
Thế nhưng, nỗ lực hạ sát đã thất bại. Quỹ đạo của Johan không hề sai lệch, nhưng gã mặt nạ phòng độc đã dùng chiếc nỏ để bảo vệ bản thân thay vì con dao Hamong đẫm máu. Cây xiên nướng mắc kẹt vào bàn đạp của chiếc nỏ.
“May mắn đấy nhỉ?”
Johan lên tiếng mỉa mai, gã mặt nạ phòng độc khẽ nghiêng đầu sang một bên. Gã có vẻ không có ý định cất lời dẫu cho Johan có khiêu khích.
Vóc dáng của Johan và gã mặt nạ phòng độc xấp xỉ nhau. Không, có lẽ do trang phục nên gã mặt nạ phòng độc mang lại cảm giác vạm vỡ hơn. Thế nhưng khi nhìn vào bờ vai đang run lên nhè nhẹ, có vẻ như gã đàn ông cũng không dễ dàng chèn ép được sức mạnh của Johan.
Seojun giũ cánh tay, gượng ép rũ bỏ cơn đau. Máu màu đỏ tươi rơi tí tách xuống bãi cỏ. Như nhận ra Seojun đang đứng dậy, Johan không thèm quay đầu lại mà hét lớn.
“Jun à, cậu ổn không?”
“Đừng bận tâm đến tớ!”
Seojun vội vàng đáp lại vì sợ phải chứng kiến cảnh Johan bỏ mạng chỉ vì lo lắng cho mình. Thay vì nói thêm, cậu lao vào cánh tay của gã mặt nạ phòng độc. Dù hiện tại gã đang chật vật dùng nỏ để chặn cây xiên nướng, nhưng không biết gã sẽ vung cánh tay đang cầm dao Hamong lên lúc nào.
Tuy nhiên, cơ thể nhẹ bẫng của Seojun đã lảo đảo ngã nhào bởi một thân hình từ bên cạnh đâm sầm tới. Trước đòn tấn công đột ngột này, Seojun bất giác há hốc miệng và ngước lên nhìn.
Ánh sáng ngược tối sẫm rọi tỏ người đó. Là Bobby.