Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 16

Trước Tiếp

#016

Seojun cảm nhận sâu sắc đến tận xương tủy rằng bản thân đã mắc kẹt trong những định kiến. Cậu cứ đinh ninh đầu bếp thì chỉ đảm nhận duy nhất một chức vụ là đầu bếp mà thôi.

Nhưng thử nhớ lại cái bộ dạng tàn tạ của khu cắm trại này xem. Ngay lúc này, cái khu bếp dựng tạm kia trông ra làm sao? Khoan hãy bàn đến thằng nhãi Bobby nhếch nhác bẩn thỉu hay cái xác chỉ còn da bọc xương, người ta chỉ quẳng tọt mỗi một cái thùng container ở đây. Quán ăn hay khu nhà tập thể cũ chí ít vẫn còn ra dáng một tòa nhà, nhưng cái khu nhà tập thể thì bị bỏ hoang một cách ồn ào và lạnh lẽo, chẳng có lấy một dấu hiệu nào của việc được quản lý.

Khu đốt lửa trại và bãi cắm trại trông như thể sắp có ma hiện hồn ở đó thì sao? Mùi nấm mốc từ những chiếc lều chữ A rách nát tơi tả vẫn còn lảng vảng dưới mũi.

“Mẹ kiếp….”

Seojun cắn môi, trừng mắt nhìn thằng nhãi Bobby đang đứng chịu trận vô tội vạ. Rõ ràng đó là sai lầm của cậu. Ở một khu cắm trại lèo tèo nhân sự quản lý thế này, khả năng một người kiêm nhiệm phụ trách nhiều công việc là quá sức thuyết phục, thậm chí là điều hiển nhiên. Việc tổng quản lý phải xắn tay vào lo luôn cả khâu nấu nướng hoàn toàn không phải là chuyện bất khả thi.

Đôi chân dài của cậu loạng choạng chực ngã. Người đã vươn tay ra đỡ lấy cánh tay của Seojun chính là Johan.

“Jun à.”

Cậu ta chỉ gọi tên Seojun mà không làm thêm bất cứ hành động nào khác. Seojun nhìn vào bàn tay to lớn của Johan, nhìn xuống cẳng tay săn chắc những cơ bắp, rồi tiếp tục dời mắt đến bờ vai rộng và vùng cổ cấu thành từ những thớ cơ rắn chắc.

Đường nét quai hàm mang đậm chất thanh xuân, gò má sắc sảo, và cả đôi con ngươi kia nữa. Tầm mắt càng từ từ dâng lên cao, cậu càng nhận thức rõ vô số những yếu tố cấu thành nên một con người tên Johan. Đó đều là những thứ có thể bị con quái vật hoặc tên sát nhân xé xác, rải rắc thành những mảnh thịt vụn bay lả tả trong đêm nay.

Đột nhiên, cổ họng cậu nghẹn đắng, hơi thở kẹt lại. Seojun không hề muốn biết những điều này. Cậu thà làm một kẻ hèn nhát cũng được, cậu chỉ muốn làm một kẻ bàng quan. Nhưng thể xác của Seojun lúc này đã cắm rễ ở khu cắm trại Hamong rồi. Lòng bàn tay rách toạc, còn máu thì vẫn đang rỉ ra từ vai.

Seojun tự cắn vào phần thịt bên trong má mình. Trải qua hai kiếp người, cậu thừa hiểu chẳng có phản ứng nào tức thời và chân thực cho bằng cơn đau.

“Johan, cậu có muốn sống không?”

“Đương nhiên rồi!”

Johan còn chưa kịp hé miệng thì Bobby đã lanh chanh đáp lời. Mạng sống của Bobby ra sao cậu chẳng bận tâm. Seojun ngước lên nhìn Johan như thể đang khao khát tìm kiếm một câu trả lời.

Thế nhưng, trên khóe môi Johan chỉ chầm chậm nở một nụ cười. Những đường nét ôn hòa trên khuôn mặt cậu ta không hề đánh mất đi bản chất ngay cả trong bóng tối, nhưng cái nụ cười treo trên mặt thay cho lời đáp trả kia quả thực vô cùng kỳ dị. Giờ là lúc để trưng ra cái vẻ mặt này sao?

Ngay trước khi những mối hoài nghi chợt dấy lên, Johan đã hé môi, chậm rãi y hệt như cái cách cậu ta mỉm cười.

“Đương nhiên rồi. Jun à. Tớ muốn sống hạnh phúc. Tớ đang nỗ lực vì điều đó đây.”

“Ừ….”

Cũng chẳng phải là một câu nói vĩ đại gì để mà phải ngập ngừng. Nhưng ít nhất, ước muốn của những con người đang chui rúc trong cái thùng container mang danh khu bếp tạm này đã hội tụ lại làm một. Đó là sống sót qua cái ngày xui xẻo này. Seojun quay sang quát lớn vào mặt Bobby.

“Bobby, bản đồ!”

Không còn thời gian để chần chừ nữa. Niềm hy vọng duy nhất để ngăn chặn cái kết cục thảm khốc này chỉ có Christina. Cô ấy sẽ giống như một vị nữ thần cầm đuốc soi sáng và cứu rỗi bọn họ giữa màn đêm bi thảm. Thế nên, cậu phải giúp sức để giảm thiểu tối đa những tổn thất về mặt tinh thần lẫn thể xác cho Christina.

Thế nhưng, trong cái khoảnh khắc dầu sôi lửa bỏng thế này, Bobby không những chẳng lanh lẹ khôn ngoan, mà lại còn cụp đuôi lông mày xuống và hành xử một cách lề mề, chậm chạp. Seojun cho rằng cơn thịnh nộ của mình lúc này là hoàn toàn chính đáng. Cậu gắt gỏng với Bobby thêm lần nữa.

“Bobby, bản đồ là cái thứ giấy phẳng có đánh dấu những ký hiệu đã được quy ước. Ngay tại khoảnh khắc mày đang lười biếng này, sinh mệnh của bạn bè mày đang lụi tàn theo từng giây từng phút hệt như ngọn nến trước gió đấy. Thế nên đưa nó đây ngay!”

Lần này, Seojun vung vẩy con dao gọt hoa quả với ý đồ đe dọa thực sự. Nhìn lưỡi dao xé gió vẽ thành quỹ đạo hình số 8 trong không trung hệt như đường bay của một con ong mật, Bobby nấc cụt rồi ré lên.

“Cái bản đồ đó, mày cướp của tao rồi cơ mà!”

Bobby uất ức đến mức nước mắt đọng cả ở khóe mi. Nghĩ lại thì, hình như đúng là vậy thật. Seojun lạnh lùng đáp trả.

“Lẽ ra mày phải nói thế từ sớm chứ, Bobby.”

Nhìn thấy Seojun nhíu chặt cặp chân mày thanh tú và vầng trán nhẵn nhụi, trưng ra vẻ mặt đầy đe dọa, Bobby sợ đến mức chẳng thể nặn thêm được giọt nước mắt nào nữa. Cậu ta đổi hướng, quay sang trút bầu tâm sự đầy tủi thân với Johan.

“Johan, cái thằng điên này vung dao vào tớ mà cậu không can lại còn đỡ lưng cho nó là sao?”

“Bobby, Seojun đang bị thương mà. Trong tình cảnh này mà cậu lại thốt ra những lời đó, tớ không ngờ cậu lại là người tuyệt tình đến thế đấy.”

“A a a!”

Câu trả lời của Johan đừng nói là xoa dịu cơn giận của Bobby, nó thậm chí còn đốt cháy đen ruột gan cậu ta. Nhìn hai kẻ đó, Seojun tự an ủi cái cuộc đời đơn độc không một bóng bạn bè của mình, thầm cảm thấy may mắn vì bản thân đã không dây dưa tạo lập những mối quan hệ bạn bè độc hại từ sớm.

Cậu tảng lờ tiếng thở hồng hộc của Bobby, đưa tay sờ nắn túi quần sau của mình. Chẳng hiểu sao từ phía sau lại vang lên tiếng Johan khẽ nuốt nước bọt cái ực. Johan nói, giọng thầm thì sát bên tai Seojun.

“Jun à, tớ lấy ra giúp cậu nhé?”

“Không cần?”

Seojun lôi ra tấm bản đồ đã được gấp nếp nhàu nhĩ. Nó được gấp vuông vức chặt ních như một con bài giấy, lúc mở ra trông cũng chẳng khác giấy kẻ ô ly là mấy. Bobby rầu rĩ lầm bầm.

“Bản đồ của tao….”

Tất nhiên tâm trạng của Bobby hoàn toàn chẳng có lấy nửa điểm quan trọng, nên Seojun trải phẳng tấm bản đồ xuống sàn rồi rọi ánh sáng đèn bão sáng rực lên đó. Ba cái đầu chụm lại sát vào nhau. Ngón tay thon dài chỉ vào khu vực D.

“Đây, cái tòa nhà quản lý này…, tức là chỗ khoảng giữa trạm gác và nhà ăn, tớ đã đặt chân đến đó. Nhưng ngay khi vừa bước vào khu cắm trại Hamong, tớ đã đụng độ gã mặt nạ phòng độc bước ra từ trạm gác.”

“Trùng hợp thật đấy…. Cậu xui xẻo quá, Jun à.”

Bình thường thì có thừa lý do để phản bác lại câu cảm thán của Johan – kẻ sắm vai nam chính trong phim kinh dị. Nhưng riêng hôm nay, lời cậu ta nói hoàn toàn chính xác. Seojun của ngày mùng 4 tháng 7 đang mắc phải chứng thiếu hụt may mắn trầm trọng. Cậu gật đầu rồi nói tiếp.

“Ừ, tóm lại là trong lúc đang bị rượt đuổi, nhìn thấy cái thằng ranh này đến trước cả mình, tớ đã quá hoảng loạn nên không kịp suy nghĩ sâu xa. Cái sự thật rằng tên quản lý kiêm đầu bếp của khu cắm trại Hamong này… chính là gã mặt nạ phòng độc.”

Đúng lúc đó, Bobby đột ngột xen vào.

“Nhưng làm sao mày biết mặt người này có vết rỗ? Mày bảo hắn đang đeo mặt nạ phòng độc cơ mà.”

“Ờ…. Trong lúc tao chống trả, tình cờ làm cái mặt nạ xộc xệch một chút. Tao nhìn thấy qua khe hở đó.”

Seojun lấp l**m đại khái. Nhưng Bobby vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Mày làm gì có đèn pin hay đèn bão đâu?”

“Đúng lúc ánh trăng chiếu rọi sáng rực xuống.”

Tao nhìn trong đêm rõ lắm, Seojun vừa nói vừa dùng chuôi con dao gọt hoa quả ấn ấn vào má Bobby. Không rõ lời giải thích của cậu có lọt tai hay không nhưng Bobby không gặng hỏi thêm nữa. Seojun quay sang nói với Johan bằng giọng điệu nghiêm túc.

“Johan, đi gọi điện thoại nói cách khác chính là tự mình bước vào bụng gã mặt nạ phòng độc đấy. Là đi vào chỗ chết.”

Seojun cắm móng tay gãi mạnh da đầu. Cảm giác đau nhói đến mức ứa máu dồn dập kéo đến, nhưng sự sốt ruột tụ lại nơi đầu ngón tay khiến cậu không thể dễ dàng dừng lại. Đúng lúc đó, Johan túm lấy cổ tay gầy guộc của Seojun.

“Jun à, tớ hiểu ý cậu rồi. Sinh mệnh cũng giống như mái tóc vậy. Chỉ hao mòn đi mãi mãi chứ không quay trở lại.”

Cái cách cậu ta vừa dịu dàng nắm lấy từng ngón tay vừa thốt ra lời nói đó nghe thật kỳ quặc. Seojun nheo mắt, liếc nhìn mái tóc dày dặn của cậu ta.

“Đừng lo. Tổ tiên tớ ai cũng dư dả cả.”

Ít nhất thì theo như những bức ảnh cậu từng xem, từ đời ông cố trở đi đều như vậy. Cậu ngọ nguậy các ngón tay và cất lời.

“Bây giờ, nếu muốn đến trạm gác nhanh nhất thì chúng ta phải đi băng qua khu đốt lửa trại. Vì không biết nhóm Christina sẽ đi đường nào….”

“Tớ cũng nghĩ thế.”

Thế là, ba người - một người dong dỏng cao, một người dày dặn, và một người bẹp dí - cùng hướng về phía trạm gác. Tất nhiên, Bobby đã phản kháng. Cậu ta co rúm người vào một góc khu bếp tạm và hét toáng lên.

“Tao, tao không ra khỏi đây đâu. Bọn mày điên rồi à? Nếu lời Seojun nói là thật, thì bên ngoài không chỉ có quái vật, mà còn có cả sát nhân, và một thằng điên bắn nỏ nữa cơ mà!”

Liệt kê từng thứ một ra, thực tại mới lại hiện lên một cách đầy tăm tối. Seojun điềm nhiên gật đầu.

“Ừm. Được thôi, nếu Bobby đã muốn thế thì tao không cản. Dù sao thì đó cũng là cuộc đời của Bobby, cuộc sống của Bobby, vận mệnh của Bobby do chính Bobby mong muốn và lựa chọn. Tuy từ ngày mai tao sẽ không được gặp Bobby nữa nhưng vì Bobby muốn thế nên đành chịu thôi. Dù cái xác của Bobby có bị gã mặt nạ phòng độc phá nát hay bị quái vật cắn đứt làm đôi, thì đó cũng là việc Bobby muốn mà. Dù mày có bị nhốt trong container, không được nhìn thấy ánh mặt trời chói lọi, và nỗi sợ hãi về cái chết đang nhích dần đến sẽ bóp nghẹt lỗ thở của mày, thì tao vẫn tôn trọng ý kiến của Bobby.”

“Đ-đi theo là được chứ gì!”

Bobby kinh hãi bật dậy khỏi chỗ ngồi. Seojun nhún vai. Cậu chưa từng ép buộc đi theo mà tự cậu ta cứ làm ầm lên.

“Chắc Bobby cũng cần trang bị vũ khí gì đó chứ nhỉ?”

Johan nói thêm vào, ra vẻ lo lắng đúng chuẩn bạn bè. Rõ ràng là Bobby đang ở trong trạng thái hoàn toàn không có phòng bị. Nhưng trong cái khu bếp tạm này, những thứ có thể dùng làm vũ khí như con dao gọt hoa quả và cây xiên nướng đã nằm gọn trong tay Seojun và Johan từ lâu rồi. Với Seojun, người không có mảy may một chút ý định nhường lại trang bị của mình cho Bobby, may thay lại nhìn thấy một món đồ tốt.

Cậu dùng bàn tay dịu dàng đội một cái nồi tôn lên đầu Bobby. Johan cũng rạng rỡ mỉm cười khen ngợi.

“Oa, trông an toàn thật đấy. Bobby!”

Khóe mắt vốn khô khốc của Bobby lại ướt nhòe đi.

Cánh cửa móp méo cẩn thận được mở ra. Cú đánh của con quái vật đã không làm vặn vẹo bản lề cửa container, đó là một điều may mắn. Johan bước ra ngoài trước để dò xét động tĩnh, rồi chìa tay về phía Seojun.

“Jun à, ra ngoài được rồi.”

“Ờ ờ.”

Seojun bám vào cẳng tay Johan, hít một hơi thật sâu không khí bên ngoài. Thay vì luồng không khí thanh mát của rừng cây và hồ nước, mùi tanh tưởi của nước và mùi máu lại xộc thẳng vào lỗ mũi. Con quái vật đã biến mất đi đâu không thấy tăm hơi.

Thế nhưng, như để chứng minh rằng cái thân xác đồ sộ ấy đã từng ở đây, những thân cây gãy gập và những hố đất bị cày xới, khoét sâu vẫn còn lưu lại. Hiện tại không biết nó đã bỏ đi đâu, nhưng cũng giống như lúc nó đến, chẳng ai biết khi nào nó sẽ xuất hiện trở lại.

Bobby, với cái nồi tôn đội trên đầu, rụt rè thò mặt ra. Cậu ta bồn chồn đảo mắt nhìn quanh, rướn dài cổ.

“Quái, quái vật không có ở đây thật chứ?”

“Johan, di chuyển nhanh thôi. Chúng ta đã chậm trễ nhiều thời gian rồi.”

“Ừ.”

“Bọn mày không nghe tao nói hả? Lỗ tai bọn mày bị nghẹt hay là giọng tao biến mất rồi? Này, này!”

Thế là, cả nhóm với sự điềm gở và cảm giác vướng víu bám dính dưới lòng bàn chân, rời khỏi khu nhà gỗ vùng B.

Trước Tiếp