Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 15

Trước Tiếp

4. Quân đội đã để lọt một thứ khủng khiếp

“Tóm lại, đừng có dại dột đòi đánh nhau với con quái vật đó.”

Seojun lảng sang chuyện khác. Đằng nào thì cậu cũng chẳng có ý định nghiêm túc thuyết phục đám nhân vật, bao gồm cả Johan. Không tìm được chỗ nào khác để nhìn, cậu bèn trừng trừng nhìn chằm chằm vào cái cổ áo ướt nhẹp của Bobby. Hứng trọn ánh mắt rực lửa ấy, Bobby khẽ run rẩy, nhưng ánh nhìn của Seojun chỉ càng thêm sắc lẹm.

“Đ-Đừng nhìn nữa.”

Cậu rốt cuộc cũng chịu thu lại ánh mắt sắc như chim săn mồi sau khi ép được lời van nài yếu ớt tuôn ra từ miệng Bobby. Trước thái độ cự tuyệt trò chuyện của Seojun, Johan không nói gì, chỉ khẽ lắc cổ tay. Chiếc xiên nướng xoay nhẹ.

“Ừ. Biết rồi, Jun à. Tớ sẽ cẩn thận.”

Thấy Johan ngoan ngoãn đồng tình, Seojun lại cảm thấy bận tâm vì ban nãy mình hơi ra vẻ kẻ cả, cậu bèn nới lỏng khóe mắt rồi tiến lại gần cậu ta.

“Này, Johan….”

“Jun à, đợi đã.”

“Suỵt,” Johan khẽ đè ngón trỏ lên môi. Đúng cái khoảnh khắc chút dũng khí khó nhọc lắm mới gom góp được sắp sửa vỡ vụn, tai Seojun cũng bắt được âm thanh đó. Tiếng động di chuyển đè nặng bẹp đám cỏ kia tuyệt đối không phải là âm thanh do bàn chân con người tạo ra.

Cậu bịt chặt miệng. Cảm giác áp lực nặng nề từ một khối lượng khổng lồ đang dần nhạt đi khiến người ta sợ hãi đến mức nổi cả gai ốc dọc hai cánh tay. Thà rằng được tận mắt nhìn thấy con quái vật thì đã tốt, nhưng khốn nỗi khu bếp dựng tạm này lại chẳng có lấy một cái cửa sổ ra hồn. Nó vốn được cải tạo từ một thùng container, nên cái cánh cửa sắt móp méo kia chính là lối ra vào duy nhất.

Chẳng thể nhìn thấy bên ngoài, họ đã phải nín thở bao lâu rồi? Johan khẽ nắm lấy cổ tay Seojun kéo xuống.

“Jun à, hình như nó đi rồi.”

“Ừ.”

Seojun vừa đáp lời vừa nằm rạp xuống sàn. Một nỗ lực tuyệt vọng nhằm dò xét tình hình bên ngoài dù chỉ qua khe hở dưới chân cửa. Nhưng chẳng có tác dụng gì. Khe hở đó vốn dĩ quá hẹp lại tối om.

‘Chẳng nhìn thấy cái gì cả.’

Ngay khi Seojun vừa vỗ vỗ phủi đám bụi trên cái đầu gối lấm lem và đứng dậy, Johan đã lẻn đến thì thầm vào tai cậu.

“Jun này, tớ phủi bụi ở lưng với đùi giúp cậu nhé?”

Chẳng hiểu nổi tại sao có mỗi cái việc phủi bụi giùm thôi mà cũng phải nói bằng cái giọng mờ ám đến vậy. Hơn nữa, cậu gập người về phía trước, cớ sao cậu ta lại đòi phủi bụi ở phía sau lưng, thật sự không tài nào hiểu nổi.

“Không. Tớ ổn.”

Quan trọng hơn là… Seojun thầm nghĩ rồi vặn ánh sáng đèn bão mạnh lên. Chỉ mong sao con quái vật đã thực sự rời khỏi nơi này.

“Cái xác này, lai lịch thế nào nhỉ?”

“Mày nói về con người mà cứ như đang truy xuất nguồn gốc…”

Hơi đâu mà đi đôi co từng ly từng tí với cái thói chuyên bắt bẻ câu chữ của Bobby, Seojun lờ cậu ta đi rồi cúi người xuống. Từ cái xác nằm chỏng chơ trên sàn bốc lên một thứ mùi hôi thối kinh tởm.

‘Ôm khư khư cái thứ này chạy vòng vòng, thằng ranh này cũng giỏi thật đấy.’

Seojun thầm cảm thán trước cái dạ dày thép của Bobby, vươn tay về phía nửa thân trên kia. Chiếc đèn bão trên tay khẽ rung lên cạch một tiếng. Ánh sáng màu cam chập chờn rọi rõ cái nhân dạng nhão nhoét của nó.

“Ọe….”

Bobby đứng cạnh bắt đầu nôn khan. Nãy giờ trời tối nên không rõ, chứ giờ tận mắt nhìn thấy cái nửa thân trên kia chắc lại thấy buồn nôn. Tình trạng của nó đúng là thảm hại thật. Bobby cố nhịn cơn buồn nôn đang chực trào lên cổ họng, nhích nhích đẩy chiếc đèn bão trong tay Seojun sang một bên.

“Mày nhìn cái này làm gì.”

“Sao lại nhìn á, Bobby? Thử dùng cái đầu nhỏ xíu chỉ ráng nhét vừa mớ não của mày mà suy nghĩ thử xem nào.”

Tất nhiên là hộp sọ của Bobby không hề nhỏ hơn mức trung bình, nhưng Seojun cứ cố tình buông lời mỉa mai cho bõ ghét. Johan cũng tiến đến, dùng chiếc xiên nướng chọc chọc vào nửa thân trên kia. Lớp da mỏng nhẹ lật lên lật xuống dễ dàng. Cậu ta nghiêng đầu lẩm bẩm.

“Cái này là quân phục à? Hoặc có khi là một tay đam mê đồ rằn ri cũng nên.”

Dù bên trong cái xác đứt đôi ngang hông đã trống rỗng, nhưng lớp quần áo mặc bên ngoài lại tương đối nguyên vẹn. Kẻ này mặc một chiếc áo khoác dã chiến họa tiết rằn ri kỹ thuật số (digital camo) cùng áo gile, có lẽ nửa th*n d*** bị vứt lại cũng mặc trang phục tương tự.

“Quân nhân thì lết xác đến cái chỗ này làm gì chứ? Chắc mẩm là một thằng cuồng phong cách quân đội thảm hại nào đó rồi.”

Bobby cộc lốc đáp lại. Rõ ràng Tomtittot nhìn chung là một thị trấn yên bình. Dẫu cho lúc này đang có kẻ sát nhân và quái vật ăn thịt người hoành hành…. Ý là, vào những ngày bình thường thì nó yên bình.

Đúng lúc đó, Seojun khẽ hé môi. Trong đầu cậu chợt lóe lên một giọng nói cợt nhả và những điệu bộ lố lăng.

“Lão Bren hàng thịt!”

“Bren á? Cái tay nhảy múa khét tiếng đó hả? Bậc thầy Tango á?”

Chẳng biết lão Bren nhảy giỏi đến mức nào, nhưng đúng là lão từng phấn khích uốn éo cùng Brass trên con đường quốc lộ giữa đêm khuya thật. Seojun tảng lờ cái mớ kiến thức vô bổ mà Bobby vừa cung cấp, tuôn nhanh suy nghĩ của mình.

“Brass từng bảo đã nhìn thấy một chiếc xe tải quân sự vào lúc rạng sáng. Lúc đó tớ còn tưởng lão nói nhảm, nhưng nhỡ đâu tên quân nhân này đã ngồi trên chiếc xe tải đó….”

Seojun bỏ lửng câu nói, nhưng suy luận của cậu thì Johan hay Bobby cũng dư sức hiểu được. Tên quân nhân xấu số này ắt hẳn đã mất mạng trước cả khi mặt trời mọc.

“Chắc là bị con quái vật đó thịt rồi chứ gì? Trên đời này đúng là chuyện quái gì cũng có thể xảy ra.”

“Con quái vật đó từ đâu chui ra vậy nhỉ?”

“Nó đến từ vũ trụ đấy.”

Trong lúc Johan và Seojun đang vừa xem xét cái xác vừa nói chuyện, Bobby nãy giờ lùi lại một bước phía sau bỗng lên tiếng. Seojun quay đầu lại và nhìn thấy khuôn mặt ngập tràn sự phấn khích của Bobby. Sắc mặt cậu ta trắng bệch trông thấy, nhưng mũi và hai má lại đỏ bừng lên vì nóng. Bobby dùng ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào mặt cắt của cái nửa thân trên.

“Qu-quả nhiên cuốn hồi ký của Hannah O'Lantern là sự thật. Chắc chắn luôn! Quân đội định đến che giấu sự thật về con quái vật, nhưng lại bị nó vả ngược lại chứ gì.”

Thấy Bobby kích động gào lên, Johan vỗ vỗ vào bờ vai đang nhợt nhạt của cậu ta.

“Bình tĩnh đi, Bobby. Tớ thì nghĩ nó là vật thí nghiệm của chính phủ cơ? Bị nhiễm phóng xạ, hay đại loại thế.”

Seojun nhìn cả hai bằng ánh mắt cực kỳ ái ngại. Người ta hay bảo nước Mỹ nhan nhản thuyết âm mưu, hóa ra chẳng cần tìm đâu xa, mấy kẻ cuồng thuyết âm mưu đang đứng sờ sờ ngay trước mũi cậu đây này. Tất nhiên, cái mặt Johan lúc nói câu đó trông cũng chẳng có vẻ gì là tin tưởng lắm, nhưng đúng lúc ấy Bobby lại đột ngột cao giọng.

“Không! Cảnh tượng mấy người bạn của Hannah O'Lantern chết giống hệt với cái chết của tay quân nhân này. Điều này chắc chắn chứng minh được cái thứ ngoài kia là sinh vật ngoài vũ trụ, và cái thực thể mà Hannah O'Lantern từng giao tiếp đã xuất hiện trở lại ở khu cắm trại này. Huống hồ hôm nay lại còn đúng vào Lễ Độc lập nữa chứ!”

“Hannah O'Lantern hay Jack O'Lantern cái thá gì. Từ vũ trụ đáp xuống Trái Đất dễ ăn thế cơ à. Hả? Sao không tiện mồm gọi luôn đây là Trạm trung chuyển Trái Đất chi nhánh Tomtittot đi.”

“Ư hừ….”

Bobby tức tối giậm chân bình bịch, nhưng Seojun chỉ cười khẩy. Con quái vật trắng ởn đằng kia cùng lắm cũng chỉ là một thực thể viễn tưởng nhảm nhí do một gã đạo diễn hạng ba nào đó đẻ ra mà thôi. Rõ ràng bản thân cậu đang đinh ninh mình bị xuyên không vào một bộ phim kinh dị, thế mà đầu óc lại cứng nhắc và bảo thủ đến mức nực cười.

“Nếu cái thứ kia mà thực sự bay tới từ ngoài vũ trụ, tao sẽ tr*n tr**ng nhảy múa luôn. Ý là tao sẽ phơi bày cho xem hết, kể cả cái nốt ruồi dưới bìu ấy.”

Phải chăng mối hận thường ngày hay bị Bobby chỉ trỏ đang bộc phát vào lúc này? Seojun còn tiến thêm một bước, đưa ra cả một lời cam kết vô thực và tục tĩu.

“Khoan đã, theo tớ thì thứ đó cũng đến từ ngoài vũ trụ đấy.”

“Hả?”

Seojun, kẻ nãy giờ đang vô cùng mãn nguyện nhìn bộ dạng nôn khan của Bobby, bèn quay lại nhìn với vẻ mặt khó coi. Là Johan. Johan, người vừa mới đẩy mạnh thuyết chính phủ là nguồn gốc tội ác, đột nhiên lại quay sang ủng hộ thuyết sinh vật ngoài vũ trụ.

“Seojun à. Thử nghĩ xem. Chuyện động thực vật bị biến đổi kỳ dị do nhiễm phóng xạ thì nghe nhiều rồi. Nhưng bảo rằng từ trước đến nay chưa từng có sinh vật vô danh nào từ vũ trụ bay đến liệu có hợp lý không? Thời đại này nhân loại đã lên tận mặt trăng rồi. Theo tớ, đây chắc chắn là sinh vật lạ từ vũ trụ bị chính phủ đem ra làm thí nghiệm. Cậu bảo có xe tải quân sự đi ngang qua đúng không? Chẳng cần nhìn đâu xa nữa. Bọn họ đang vận chuyển thực thể vũ trụ đấy.”

Nghe một hồi, hóa ra bây giờ cậu ta đang khẳng định một cái thuyết kết hợp luôn cả hai, thành thuyết "chính phủ vạn ác kết hợp sinh vật vũ trụ". Seojun cạn lời, cầm đèn bão soi kỹ vào mặt Johan. Đôi mắt xanh thẳm của cậu ta ánh lên vẻ chân thực, còn khóe miệng thì vô cùng nghiêm túc.

“Johan, hôm nay cậu nói nhiều hơn bình thường đấy?”

“Tớ vẫn như mọi khi mà. Trọn vẹn, và hoàn hảo.”

Mặc kệ Johan đang nói những lời chẳng lọt tai nổi, Seojun cắn chặt môi. Lúc này, người duy nhất cậu có thể đặt niềm tin chỉ có nữ chính Christina.

Gian nan và nghịch cảnh sẽ trở thành động lực của cô ấy, và càng gào thét thì tuổi thọ của Christina sẽ càng kéo dài. Seojun tha thiết mong mỏi bản thân có thể bám víu vào cái sinh mệnh dai dẳng đó của cô nàng.

“Mà không biết Christina có đi trót lọt không nhỉ? Đụng mặt gã mặt nạ phòng độc thì to chuyện….”

Dù cô ấy sẽ không bị gã mặt nạ phòng độc g**t ch*t, nhưng mạng của William và Airy thì chưa biết chừng. Nghe thấy tiếng thì thầm của Seojun, Bobby rụt rè vặn lại.

“Mày nói thật hả? Cái, cái gã mặt nạ phòng độc gì đó ấy.”

“Bobby, tớ sẽ rất biết ơn nếu cậu vứt bỏ cái chứng vĩ cuồng rằng tớ rảnh rỗi đến mức trét đầy máu lên người, tay lăm lăm cây rìu lao vào chỉ để trêu chọc cậu đấy.”

“Jun à, đừng quá lo lắng. Có cả Billy đi cùng cơ mà.”

Theo lẽ thường, những kẻ sở hữu cơ bắp cuồn cuộn nhưng không phải là nam chính thì kiểu gì cũng bị rìu bay từ xa bổ trúng đầu, hoặc bị dao găm lao tới từ phía sau đâm xuyên cổ, tim hay bụng dưới. Vận mệnh của William có lẽ cũng chẳng khác là bao…. Seojun dùng bàn tay không cầm đèn bão xoa xoa trán.

“Lẽ ra phải bảo họ cẩn thận với gã đầu bếp mới phải.”

“Đầu bếp ư, đầu bếp nào?”

Johan cẩn thận gỡ tay Seojun ra và tự tay xoa trán cho cậu. Cảm nhận được hơi ấm của người khác chạm vào trán mình, Seojun ngẩng đầu lên nhìn Johan. Trên nét mặt cậu ta chỉ hiện diện sự tò mò thuần túy. Tim đập thình thịch. Seojun nuốt nước bọt cái ực qua cổ họng đang khô khốc rồi đáp.

“Thì, cái người có vết rỗ trên mặt ấy.”

“Ông ta không phải đầu bếp mà là người quản lý khu cắm trại. Nghe bảo ngày mai ổng cũng nấu ăn cho chúng ta luôn, mà nhìn tay nghề có vẻ tệ lắm.”

Bobby càu nhàu càm ràm chen ngang. Nhưng Seojun chẳng còn tâm trí đâu mà mắng mỏ cậu ta. Cậu chỉ mong những lời mình vừa nghe là một lời nói dối vụn vặt của Bobby.

Thế nhưng Johan chẳng hề hé răng bảo rằng Bobby đang nói đùa. Seojun chậm rãi nhớ lại. Gã mặt nạ phòng độc cậu chạm trán lần đầu tiên khi đến khu cắm trại Hamong, và cái tòa nhà gã bước ra.

Đó là trạm gác.

Trước Tiếp