Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong lúc Seojun đang đánh giá Airy bằng một thứ tâm tư ích kỷ và đen tối, Christina vẫy tay thật mạnh.
“Airy và William, cả hai đều không sao!”
“Thật may quá. Đúng không, Jun?”
Johan vỗ vai và tiến đến cạnh Seojun. Trước câu hỏi thân thiện của cậu ta, Seojun ngập ngừng gật đầu.
“Hả? Ừ ừ.”
Chắc do căng thẳng nên trán Johan vã đầy mồ hôi bóng loáng. Mái tóc bết dính vào vầng trán ướt đẫm. Tay Seojun vươn về phía cậu ta trước cả khi não bộ kịp ý thức. Thế nhưng, trước khi bàn tay cậu kịp chạm vào Johan, một âm thanh quái dị đã rền vang đầy ám ảnh.
[Khùng khục…. Khùng khục khục….]
Tiếng gầm gừ quái dị. Đồng thời, nó pha lẫn một thứ tạp âm kim loại chói tai đến mức làm người ta ớn lạnh thấu xương.
Nó bật ra những tiếng r*n r* đau đớn. Bó chân lành lặn chưa bị đứt lìa của nó ngọ nguậy điên cuồng. Cái phần mỏng đang phập phồng... mà cậu tưởng là mang cá kia, thực ra lại là cái miệng sao? Cơ thể màu trắng đục của con quái vật rung lên bần bật.
Tâm trí vừa thoáng chùng xuống lần nữa lại trở lên sắc lạnh. Johan hét lớn. Giọng nói trầm đục vang dội thẳng vào màng nhĩ.
“Christina! Mau đưa Airy chạy đi!”
“Rõ rồi!”
William cõng Airy đang loạng choạng trên lưng, chạy song song cùng Christina. Bọn họ tháo chạy thục mạng về hướng hoàn toàn ngược lại với nơi Seojun đang đứng.
Ngay khoảnh khắc Johan vồ lấy cổ tay Seojun, một cái chân của con quái vật vươn dài lao tới. Cơn gió cắt da cắt thịt xẹt qua mang tai. Xúc tu giáng xuống mặt đất như một nhát roi da, cày một hố sâu hoắm. Đó không phải là một đòn tấn công nhắm trúng đích. Con quái vật chỉ đang quằn quại trong đau đớn.
Dù đang bị Johan túm lấy kéo chạy, Seojun vẫn thấy cạn lời. Nhìn sơ qua thì ít nhất cũng phải đếm được hơn năm, sáu cái chân, thế mà mới mất vỏn vẹn một cái thì có gì phải làm quá lên như thế?
“Hự!”
Thế nhưng, cái suy nghĩ ngông cuồng ấy nhanh chóng ngoan ngoãn xẹp xuống. Bởi lẽ giữa hai nhóm con mồi tản ra, con quái vật đã quyết định chọn nhóm thứ hai – nhóm của Seojun, Johan và Bobby.
Rầm! Chân con quái vật quật nát bấy một cái cây.
“Jun à!”
Suýt chút nữa thì cái đầu đã bay mất dạng vì cái xúc tu vung loạn xạ kia, Seojun chỉ biết rúc trong vòng tay Johan mà thở hồng hộc. Dù lúc này đang hành động hoàn toàn mất trí, nhưng với cái thân hình cục mịch đó, tốc độ của con quái vật lại nhanh đến mức khó tin.
Seojun nhìn luân phiên giữa đôi tay không tấc sắt của Johan và vô số cái chân vẫn còn lủng lẳng của con quái vật. Việc mò mẫm tìm lại cây rìu đã văng đi đâu mất trong cái màn đêm đen kịt này là điều bất khả thi. Bọn họ đã không còn phương tiện chống trả.
Nuốt khan một cái, Seojun ngước nhìn Johan trong tư thế hai người đang dán chặt vào nhau không một kẽ hở. Bản thân cậu đâu phải dạng thấp bé gì, thế mà phải ngước lên nhìn Johan cũng khiến cổ cậu mỏi nhừ.
“Johan, nghe cho rõ đây. Chúng ta phải chạy đến chỗ nào không có nước.”
“N-nước á?”
Johan lắp bắp, một dáng vẻ hiếm thấy ở cậu ta. Mà nói đi cũng phải nói lại, trong cái tình cảnh này thì làm sao mà giữ mãi cái bộ dạng bình tĩnh thường ngày cho được. Seojun túm chặt lấy cổ áo Johan kéo gập xuống gần mình hơn và gắt.
“Đúng thế. Ngay bây giờ, lập tức! Chúng ta phải rút lui có chiến lược.”
Tuy xung quanh tối đen như mực và cực kỳ khó phân định phương hướng, nhưng cậu phải làm được. Tình thế ép buộc. Seojun vỗ bộp một cái vào lưng Johan, đẩy cậu ta lên dẫn đường.
“Á Á Á Á Á! Á Á Á Á Á!”
Là Bobby. Cậu ta vừa gào thét vừa ôm khư khư cái xác đang bốc mùi máu tanh nồng nặc mà tháo chạy. Trông cậu ta như thể đã mất trí tạm thời. Đôi mắt trợn trừng trắng dã, đằng sau khuôn miệng há hốc là cục yết hầu đang run bần bật. Cậu ta đúng nghĩa là một cục mồi nhử di động.
Khốn nỗi, cái cục mồi nhử đang phát điên ấy lại chạy đâm sầm về đúng hướng của họ.
“Bobby, đừng có chạy qua đây! Bobby, Bobby!”
Cả cuộc đời này, Seojun chưa bao giờ mường tượng nổi sẽ có ngày cậu lại gào tên Bobby một cách tha thiết đến vậy.
Seojun ngửi thấy thứ mùi máu tanh tưởi quái gở xộc lại khi Bobby lướt qua. Đó là mùi xộc lên từ cái xác mà cậu ta đang ôm ghì lấy.
Đương nhiên đó là một sức cám dỗ không thể chối từ đối với con quái vật. Hệt như Hansel và Gretel rải vụn bánh mì, Bobby đang rải lả tả những mẩu nội tạng dọc đường. Và con quái vật thì đang nhặt nhạnh đống nội tạng đó hệt như một con chim non nhặt thóc, lao ầm ầm tới. Seojun và Johan chẳng còn lấy một sự lựa chọn nào khác.
Bọn họ – và thật xui xẻo khi trong số đó đính kèm cả Bobby – lộn nhào vào một công trình dựng tạm ngay cạnh nhà gỗ để né đòn xúc tu của con quái vật.
“Jun à, cái cửa!”
Ngay khi vừa lăn xả vào trong, Johan và Seojun liền đóng sầm cửa lại. Một quyết định hoàn toàn sáng suốt. Vừa sập cửa xong, một tiếng Rầm chói tai vang lên, chính giữa cánh cửa sắt lõm một vết sâu hoắm. Seojun giật nảy mình lùi lại phía sau.
Từ bên ngoài cánh cửa mỏng tang vẳng lại những tiếng nhóp nhép, nhóp nhép….
Bên trong công trình tạm tối đen như mực, không lọt vào dù chỉ một tia sáng. Tiếng tim đập thình thịch vội vã. Nhịp thở gấp gáp, thô ráp nghe chói cả tai. Seojun cắn chặt môi dưới. Luồng hơi thở bị kìm nén chạm vào kẽ răng rồi lại nuốt ngược xuống cuống họng. Từ cái xác mà Bobby đang ôm khư khư, nước thi thể rỏ xuống từng giọt.
Seojun nắm chặt tay Johan, đứng im bất động. Bên trong lòng bàn tay quấn đầy băng gạc rịn ra mồ hôi ướt đẫm. Tự dưng cậu lại thấy bận tâm đến Johan. Cái chết đang chực chờ ngay bên kia tấm sắt mỏng manh. Vậy mà cậu lại đi để ý đến một chuyện cỏn con thế này, đúng là nực cười.
Thế nhưng, Johan không hề buông tay Seojun ra. Cho đến tận khi âm thanh của con quái vật hoàn toàn chìm vào thinh lặng. Cho đến tận khi nhịp thở của Seojun đã êm dịu trở lại.
Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Seojun khẽ lắc nhẹ bàn tay thô ráp của Johan.
“Mà tóm lại thì chúng ta đang ở đâu đây?”
Dù đã ngầm phát tín hiệu đòi rút tay lại, nhưng Johan lại hoàn toàn mù tịt về khoản đọc không khí. Cậu ta vẫn nhất quyết không buông bàn tay đang nắm chặt lấy Seojun ra, cứ thế dùng tay kia nhặt chiếc đèn bão lên.
Ánh sáng từ chiếc đèn bão rọi lên, xua tan không gian tối tăm. Những chiếc nồi inox được xếp gọn gàng sạch sẽ phản chiếu ánh kim lấp lánh.
“Là nhà bếp.”
“Cái gì? Chỗ này á? Là khu bếp nấu ăn dựng tạm đó hả? Sao mày lại đâm đầu chui vào đúng cái chỗ này cơ chứ, Bobby!”
“Hức, hức…. Cái, cái thứ đó là gì…. S-sinh vật quái…. Hức! Hức!”
Bỏ ngoài tai sự nhiếc móc kịch liệt của Seojun, Bobby vẫn ôm rịt lấy cái xác giống hệt như một bé gái đang ôm búp bê. Tình trạng của cậu ta đã vô cùng tệ hại. Hai con ngươi lật ngược quá nửa lên mí mắt trên, nước dãi chảy ròng ròng quanh mép. Thậm chí nước mũi cũng sụt sịt chảy tong tong.
Seojun giật phắt chiếc đèn bão trong tay Johan rồi ném thẳng về phía vai Bobby. Dù chẳng có tay nghề ném bóng cự phách như Quarterback, nhưng cự ly quá gần nên tỷ lệ trúng đích cực cao.
Bốp, chiếc đèn bão sượt qua cẳng tay Bobby rồi rơi loảng xoảng xuống sàn. Chiếc đèn mang thiết kế cổ điển có nhiều góc cạnh nên lăn lóc vài vòng là nằm im. Đối với Seojun, chỉ nhìn cái hình dáng cái đèn đó thôi cũng đủ làm cậu lộn ruột.
“Rốt cuộc tại sao có đèn pin lành lặn tử tế không xài, mà lại đi vác theo cái đèn bão này hả? Trả lời đi!”
“Thì, dù sao cũng phải tạo chút không khí của thời khắc tận thế chứ….”
Lời biện bạch thốt ra từ ngay bên cạnh. Johan gãi gãi má với vẻ mặt ngượng ngùng. Seojun cạn sạch lời, thẳng thừng hất văng bàn tay vẫn đang nắm chặt nãy giờ ra.
“Cậu nghĩ đèn pin rốt cuộc được phát minh vào năm bao nhiêu hả?”
Nói rồi cậu tiến đến chỗ Bobby, giúp cậu ta thoát khỏi cái ôm dính dáp kia.
“Bobby, cậu định phô diễn tình cảm đến bao giờ nữa?”
“Hức.”
Cùng với một tiếng r*n r* thất thần, nửa thân trên của cái xác lăn xuống sàn. Có lẽ vì đã rụng gần hết nội tạng nên cái xác nhẹ bẫng như một con búp bê. Không biết có phải do ôm khư khư cái xác nãy giờ hay không, mà quần áo và khuôn mặt ướt nhẹp của Bobby bốc lên một mùi tanh tưởi kinh tởm.
Nhìn lồng ngực cậu ta phập phồng th* d*c hệt như một con chim, ngay khoảnh khắc này, ngay cả cái ý định phải tránh né tiếp xúc tối đa với đám nhân vật chính của 'Hồ Máu' – bao gồm cả Bobby – cũng tan biến. Seojun tóm lấy cổ Bobby lắc mạnh.
“Tỉnh táo lại đi!”
“H-hức.”
Nhìn xuống Bobby lúc này mới đảo tròng mắt về lại đúng chỗ, Seojun cắn chặt môi. Cậu đã mong nhóm của Christina tốt nhất là chạy thẳng đến chỗ có điện thoại, nhưng cái hướng mà bọn họ vừa tháo chạy ban nãy dù có nghĩ thế nào cũng không phải là bốt bảo vệ.
Mồ hôi lạnh túa ra ướt sũng sau gáy. Seojun thở hắt ra, cúi người về phía chiếc đèn bão đang nằm lăn lóc trên sàn. Việc ném nó đi ban nãy đúng là một hành động ngu ngốc. May mà nó không vỡ, nhưng cảm giác nôn nao trong lòng vẫn không hề thuyên giảm. Thậm chí tâm trí cậu còn trở nên rối rắm, lộn xộn hơn.
Thính giác của cậu hoạt động nhạy bén đến mức mỗi khi cậu nhúc nhích, tiếng cót két của tấm sắt mỏng dưới đế giày, xen lẫn âm thanh sụt sịt khịt mũi vọng vào từ bên ngoài và cả tiếng lớp da của con quái vật xẹp xuống rồi lại phình lên, tất cả như đang bóp nghẹt lấy trái tim cậu.
Đúng lúc ấy, dây thần kinh đang căng như dây đàn của cậu bắt được một tiếng sột soạt. Giật mình quay ngoắt lại, cậu thấy Johan đang chớp chớp mắt. Cậu ta đang ngồi xổm, lục lọi bên dưới kệ tủ. Bàn tay vừa nãy còn nắm chặt lấy Seojun giờ đang cầm một con dao gọt trái cây nhỏ, tay còn lại cầm một cái xiên nướng thịt, hai mắt mở to tròn.
“Cậu đang làm cái quái gì thế hả, Johan Gentile?”
“Còn làm gì nữa hả, Jun.”
Johan nở nụ cười bẽn lẽn, lắc nhẹ cổ tay sang hai bên. Ánh sáng màu cam mờ ảo từ chiếc đèn hắt lên mép lưỡi dao.
“Cậu nghĩ cái nào thì dùng tốt hơn, Jun?”
“Cậu đang hỏi sở thích của tớ đấy à? Trong đống đó thực sự có thứ tớ thích sao?”
Thấy vẻ mặt nhăn nhó ghét bỏ của Seojun, Johan liền nhổm thân hình đồ sộ của mình đứng thẳng dậy. Cậu ta nhìn chằm chằm vào đầu nhọn của chiếc xiên và đáp lời.
“Cậu nói gì vậy. Ý tớ là để đối phó với con quái vật thì cái nào trông ổn hơn cơ. Đúng là tiếc cây rìu thật, nhưng giờ chúng ta cũng đâu thể thong thả chạy ra bụi rậm mà tìm lại được...”
Giọng nói trầm thấp của Johan dường như đã làm tâm trí đang rối bời của cậu lắng xuống đôi chút. Seojun nhìn lại hậu quả từ những hành động phi lý trí của bản thân ban nãy. Chiếc đèn bão lăn lóc trên sàn, còn Bobby thì nằm rũ rượi.
Bobby có ra sao cũng chẳng quan trọng, nhưng việc ném chiếc đèn bão đi quả thực là một hành động bốc đồng không thể nào bào chữa nổi. Trong cái thời khắc mà nguồn sáng duy nhất chỉ là ánh trăng đang leo lét dòm ngó từ trên cao thế này, rốt cuộc cậu vừa làm ra cái trò điên rồ gì vậy? Nhỡ đâu chiếc đèn bão mà bị hỏng thì đúng là tổn thất lớn.
Seojun cảm nhận được nhịp th* d*c của mình đang dần bình ổn trở lại. Dù có tự niệm thần chú phải giữ cái đầu lạnh đến cỡ nào đi chăng nữa, thì có lẽ hiện thực tàn khốc vẫn đủ sức đẩy cậu vào thế dồn chân tường. Sự xuất hiện của cái xác đứt lìa ngang hông cộng thêm việc bị con quái vật truy sát, dường như đã khiến máu nóng bốc thẳng lên tận đỉnh đầu cậu. Seojun chậm rãi cắn vào phần thịt bên trong má. Nếm vị máu tanh rỉ ra nơi nụ vị giác, cậu từ tốn cất lời.
“Cái xiên có vẻ ổn hơn.”
Dù sao thì thứ có thể gây ra vết thương chí mạng cho con quái vật cũng là Lemon (quả chanh). Lưỡi dao gọt trái cây có tiết diện quá nhỏ. Thà dùng chiếc xiên đâm có khi trông còn mang tính uy h**p cao hơn.
Dường như Johan cũng đồng tình với suy nghĩ đó nên ngoan ngoãn gật đầu. Tất nhiên, nếu xét về mặt cân bằng sức mạnh thì đáng lẽ Seojun phải là người cầm chiếc xiên nướng thịt, còn Johan cầm dao gọt trái cây mới đúng. Thế nhưng, Seojun lại là kiểu người chơi luôn có thói quen dồn hết trang bị xịn cho một nhân vật duy nhất mỗi khi chơi game.
“À, đưa con dao cho tớ.”
Hơn nữa, kẻ thù của họ không chỉ có mỗi con quái vật. Seojun thầm mang một lòng biết ơn khiêm nhường đối với cơ thể người phầm trần của gã đeo mặt nạ phòng độc – kẻ có thể bị tiêu diệt mà chẳng cần dùng đến những thứ như Lemon.
“Đây, cầm lấy. Nguy hiểm lắm nên cậu cứ để nguyên trong vỏ dao mà mang theo nhé, Jun.”
Johan quay phần chuôi dao đưa về phía Seojun. Tuy nó nhỏ xíu và chẳng có vẻ gì là uy h**p, nhưng một khi đã nắm được vũ khí trong tay, luồng hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng cậu rốt cuộc cũng thoát ra ngoài. Quả nhiên, lý do khiến cậu bồn chồn nãy giờ ắt hẳn là vì đã lỡ văng mất cây rìu. Seojun thở hắt ra một hơi, tự mình ngầm hiểu.
'Bây giờ chỉ còn lại...'
Đút con dao vào túi, Seojun cất bước tiến về phía Bobby đang ngồi bệt trên sàn. Sắc mặt cậu ta trông đã khá hơn đôi chút so với cái lúc còn ôm khư khư cái xác bằng hai tay, nhưng tiêu cự ánh mắt vẫn chưa thực sự rõ ràng. Seojun túm lấy cổ áo Bobby, lôi tuột cậu ta đứng dậy rồi vung tay tát thẳng vào má phải.
“Á!”
Một tiếng chát chói tai vang lên, trên gò má trắng bệch từ từ hằn lên một vết đỏ chót. Bobby hét toáng lên, hai mắt nhắm tịt lại. Một phản ứng có thể thấy rõ ràng. Seojun quát lớn, y hệt cái lúc cậu túm cổ áo cậu ta khi mới lộn nhào vào khu bếp dựng tạm.
“Tỉnh táo lại đi, Bobby!”
Nói rồi cậu vung tay tát liên tiếp vào má Bobby. Chẳng mấy chốc, một niềm hưng phấn thầm kín dâng trào trong lòng Seojun. Cậu thầm cảm kích cái cơ hội được tát Bobby một cách vô cùng hợp tình hợp lý này.
Lẽ dĩ nhiên, cái niềm vui sướng vụn vặt này chẳng giúp ích được tích sự gì cho việc đánh bại con quái vật bên ngoài khu bếp, nhưng cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi nối tiếp những thú vui nhỏ nhoi kia mà. Thậm chí, hành động của cậu còn mang đậm ý nghĩa cao cả là cứu vớt lấy mạng sống của Bobby cơ đấy. Chẳng có lý do gì để phải e dè cả.
“D-Dừng, đừng đánh nữa!”
Có lẽ tấm chân tình nhiệt huyết của Seojun đã truyền tới nơi, Bobby hét lên oai oái. Mặc dù hai hàng nước mắt đang rơm rớm, nhưng cái dáng vẻ lúc này của cậu ta trông kiên định và tỉnh táo hơn bất cứ khoảnh khắc nào khác trong đời.
“Cậu tỉnh táo lại rồi đấy à, Bobby. May quá.”
“May cái gì mà may! Johan! Cậu không thấy cái tên sát nhân này vừa tát sưng vù má tớ trông hệt như bệnh nhân quai bị hay sao?”
“Đúng đấy, Bobby. Đúng là không uổng công tớ đã phớt lờ nỗi đau rát trên lòng bàn tay mình mà nỗ lực vung tát chỉ để giúp cậu lấy lại lý trí mà.”
Johan vỗ bộp một cái vào vai Bobby chúc mừng. Đương nhiên là Bobby không thể nào chấp nhận nổi những lời bao biện của bọn họ.
Bobby dùng ngón trỏ chỉ thẳng vào một bên má đang sưng vù, tấy đỏ của mình. Thế nhưng Seojun, kẻ vốn đã vứt bỏ hai chữ lương tâm từ đời thuở nào, lại lấn lướt nhanh hơn một nhịp.
“Thôi được rồi, dù sao thì Bobby cũng tỉnh táo lại rồi nên chúng ta hãy bàn xem bước tiếp theo nên làm gì đi. Thấy sao hả, Johan?”
“Ý kiến hay đấy.”
“Hai người, nãy giờ cứ bơ lời tớ đi đấy à!”
Đáng ngạc nhiên là Bobby vẫn chưa chịu từ bỏ, mà chất giọng của cậu ta cũng thuộc dạng khỏe phết. Seojun hết cách đành lôi con dao gọt trái cây trong túi ra, vừa đưa lên so sánh chiều dài với bàn tay mình vừa từ tốn lên tiếng.
“Bobby à, giọng của cậu vang vọng hệt như chim oanh vậy. Nếu cậu có nhã hứng muốn cho con quái vật ngoài kia cùng thưởng thức chất giọng đó, thì tớ cũng sẽ không cản cậu nữa đâu. Tình bạn ngắn ngủi của chúng ta e là phải chấm dứt tại đây thôi.”
“Cái gì cơ?”
Seojun nhún vai trước tiếng thắc mắc của Bobby, xòe lòng bàn tay ra rồi chụm lại đặt sát bên tai. Động tác vểnh tai nghe ngóng của cậu đã làm sắc mặt Bobby dần chuyển sang tái mét.
Ngay cạnh cậu ta lúc này chính là nửa thân trên xẹp lép của cái xác đã bị rụng mất gần như toàn bộ nội tạng. Đương nhiên, đó chính là kiệt tác do con quái vật ngoài kia tạo ra. Nếu Bobby còn tiếp tục quang quác cái miệng nữa, con quái vật chắc chắn sẽ lảng vảng mãi ở chỗ này không chịu rời đi.
Bobby lập tức dùng tay bịt chặt lấy miệng và mũi. Cậu ta nín thở đến mức khuôn mặt từ xanh lét chuyển sang trắng bệch. Nhìn bộ dạng vô cùng đáng tuyên dương của Bobby khi cuối cùng cũng chịu nhận thức được hiện thực, Seojun gật gù hài lòng rồi bắt chuyện với Johan.
“Được rồi, Johan. Trước hết cậu phải nghe tớ nói cho rõ này. Đừng có ôm mộng đánh bại con quái vật đó. Dù sao thì người duy nhất có khả năng g**t ch*t được nó chỉ có Christina mà thôi.”
Quả nhiên, khó khăn đã xuất hiện ngay từ phút đầu tiên. Johan nghiêng đầu với vẻ mặt vô cùng khó hiểu.
“Cậu đang nói gì thế, Jun.”
“Nghĩa trên mặt chữ. Chúng ta không thắng được nó đâu. Cắt được một cái chân của nó thì đúng thật, nhưng đó đã là toàn bộ giới hạn của chúng ta rồi. Ý tớ là đừng có lấy mạng sống ra để đánh cược vào chuyện bất khả thi.”
Đó thực sự là những lời khuyên chân thành xuất phát từ sự lo lắng của Seojun dành cho tính mạng của Johan theo cách riêng của cậu. Thế nhưng, Johan lại không chấp nhận những lời đó.
“Tại sao cậu lại chìm đắm trong cái tâm lý chủ bại như vậy? Tư tưởng kiểu đấy không hề tốt cho sức khỏe tinh thần chút nào đâu, Jun à. Hơn nữa, dù Christina trông có vẻ là người có thể lực tốt thật đấy, nhưng suy cho cùng thì chẳng phải tớ vẫn có nhiều khả năng giành chiến thắng hơn cô ấy sao?”
Việc bị một khối cơ bắp bẻ gãy luận điểm bằng logic quả thực là một trải nghiệm khá lúng túng. Ánh mắt Johan lúc này vừa trực diện, thẳng thắn lại vừa toát lên vẻ tri thức. Làm sao mà Seojun lại không biết điều đó cơ chứ? Lời của Johan hoàn toàn hợp lý, chỉ khốn nỗi nó không phải là đáp án đúng. Seojun bất lực, không tài nào nuốt trôi cơn tức đang trào dâng, đành buông ra một câu.
“Cậu không hiểu được đâu.”
Biết giải thích thế nào bây giờ? Sự bất đồng nhận thức về bản chất đã tạo thành một lớp màng mỏng bao bọc lấy ngôn ngữ của đôi bên. Một Johan luôn cố gắng sắp xếp và xử lý tình huống dựa trên logic của hiện thực, tuyệt đối không bao giờ có thể hiểu nổi Seojun.
Bởi lẽ, đối với Seojun, hiện thực cũng đồng nghĩa với phi hiện thực và sự viễn tưởng. Bọn họ tuy đang đứng trên cùng một mặt đất, nhưng đồng thời lại tồn tại ở hai chương truyện hoàn toàn khác biệt.