Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 11

Trước Tiếp

3. Ồ, Đèn lồng ! (chơi chữ tên O'Lantern)

“Hannah O'Lantern á?”

‘Lại còn không phải là Jack O'Lantern nữa chứ.’

Nhắc đến một cái tên khiến người ta liên tưởng đến quả bí ngô rỗng ruột, Seojun thầm nghĩ trên đời này đúng là cái tên quái gở gì cũng có. Người tinh ý nhận ra Seojun đang có suy nghĩ miên man trong lúc khóe mắt nhíu lại vì mỏi mệt chính là Christina, người đang đứng ngay đối diện cậu. Cô v**t v* chiếc cằm thon gọn của mình và cất lời.

“Seojun không biết Hannah O'Lantern à?”

“Thì cậu ấy đâu phải là 'Baby Rumpelstiltskin' (dân gốc bản địa)….”

“Im mồm đi, Bobby.”

Bobby với cái môi trên đang bĩu ra lập tức im bặt. Giọng nói của Christina vang lên rõ ràng, mạch lạc.

“Hannah O'Lantern là người ngày xưa từng cùng bạn bè tự sát tập thể ở khu cắm trại này. Bà ta từng đi rêu rao rằng người ngoài hành tinh có thật, và thực chất những tin đồn chẳng lành về khu cắm trại Hamong này cũng bắt đầu lan truyền từ sau vụ án của Hannah.”

“Rêu rao gì chứ, Hannah thực sự đã giao tiếp với những thực thể ngoài vũ trụ đấy!”

Lớp keo dán mang tên "lời quở trách" có vẻ không phát huy tác dụng được lâu. Khi Bobby lại bắt đầu đập hai hàm răng vào nhau lập cập như chim gõ kiến mổ thân cây, Johan khẽ bật cười. Đang tựa đầu vào vai cậu ta, Seojun cảm nhận được trọn vẹn sự rung lên của cơ thể ấy truyền đến mình. Một cảm giác thật kỳ lạ.

Johan đưa tay vòng qua ôm lấy bờ vai đang tựa vào mình và thì thầm bên tai Seojun.

“Jun à, cậu không biết cũng là điều đương nhiên. Chuyện do Hannah O'Lantern gây ra đã xảy ra từ rất lâu trước khi chúng ta ra đời, vả lại đó cũng chẳng phải là chủ đề mà các bậc phụ huynh ưa thích. Bobby thì cứ bô bô bảo đó là nhân tài do Tomtittot sản sinh ra, nhưng thực ra mọi người đều cố tình giấu giếm chuyện đó.”

“Nói là sản sinh ra nhưng thực chất, rốt cuộc thì bà ta cũng đâu đạt được thành tựu gì, đúng không? Chỉ là người ta từng xuất bản một cuốn tản văn được biên tập lại tùy tiện từ những gì bà ấy để lại thôi mà. Đâu phải do chính tay bà ấy viết.”

Liếc nhìn cây rìu dựng dựa vào chân giường, Airy nắm lấy cánh tay William rồi chen ngang. Cô đan những ngón tay mình vào tay William và khẽ đung đưa. William gật đầu với vẻ mặt nghiêm nghị.

“Ừm. Thật ra thì hôm nay anh cũng mới nghe chuyện này lần đầu.”

“Vì Billy cũng giống Seojun, chuyển đến đây từ nơi khác mà. Tóm lại nếu không phải người gốc ở đây thì rồi cũng sẽ bị lãng quên thôi. Ngay cả Bobby cũng nhờ tình cờ tìm xem hậu trường một bộ phim truyền hình nên mới biết Hannah là nhân vật có thật mà. Gì nhỉ? Tên trong phim truyền hình hình như là Anna phải không?”

Lời nói bâng quơ của Airy khiến hai má Bobby đỏ bừng.

“Tao nhắc lại lần nữa, việc một bộ phim truyền hình làm lại thu hút được sự chú ý là một điều cực kỳ tuyệt….”

“Rồi, rồi. Biết rồi. Dù bản gốc chẳng thu hồi nổi vốn sản xuất. Và những ghi chép chính thức do chính tay Hannah để lại, cùng lắm cũng chỉ là mấy cái cúp ở trường bắn trong thị trấn thôi, Bobby ạ. Không phải từ cái cuốn tạp chí hay cuốn sách kỳ quái mà cậu vẫn luôn tôn sùng đâu. Dù sao thì, Seojun này. Về cái người trùm mặt nạ phòng độc mà cậu bảo đã gặp ấy.”

Airy nhanh chóng mất hứng thú với cuộc trò chuyện cùng Bobby. Thay vào đó, cô tập trung sự chú ý vào cây rìu dính máu và câu chuyện mà Seojun vừa kể.

“Cái người đó, có khi nào chỉ là đang hóa trang thôi không? Con dao cũng là đồ giả. Hôm nay là ngày mà chỉ cần là người hay xem phim kinh dị thì ai cũng biết mà. Ngày Quốc khánh! Trùng hợp thay, khu cắm trại này cũng chẳng mang tiếng tốt đẹp gì. Đúng không, Tina?”

Đang tựa lưng gần cửa sổ, Christina cũng đồng tình với ý kiến của bạn mình.

“Airy nói đúng đấy. Không phải là cậu đang nói dối đâu. Nhưng những vết thương cậu nói là bị thương ấy, nghĩ kỹ lại thì đâu có vết nào do gã 'mặt nạ phòng độc' đó gây ra đâu?”

“Cái đó….”

Nửa thân trên vừa mới vươn thẳng sống lưng để phản bác của Seojun lại xẹp lép. Đúng là vết thương trên vai là do Seojun đụng phải tấm sắt gắn trên bảng chỉ đường trong lúc chạy trốn, còn lại đều là những vết tích do ngã, trượt và va đập mà thành.

Việc đó cũng đành chịu thôi. Chỉ cần để lưỡi dao Hamong găm vào người dù chỉ một lần, Seojun làm gì còn mạng mà chạy thoát cơ chứ.

“…….”

Không thể phản bác lại khiến cậu thấy ấm ức trong lòng. Thế nhưng, trong cái tình cảnh ngay cả vị trí "xưởng sản xuất Hamong" – bằng chứng quyết định cho tội ác của tên sát nhân hàng loạt trùm mặt nạ phòng độc – nằm ở đâu cậu cũng chẳng biết, thì liệu cậu có rảnh rỗi mà đứng đây đấu khẩu hay không? Làm sao cậu có thể giải thích được rằng nơi đây là thế giới trong một bộ phim kinh dị và sự tấn công của gã mặt nạ phòng độc là điều tất yếu không thể tránh khỏi cơ chứ.

Seojun tuyệt đối không bao giờ đánh giá quá cao khả năng ngôn ngữ của bản thân. Cậu chẳng hề có ý định thuyết phục người khác.

“Jun à, đừng cắn nữa.”

Johan nắm lấy cổ tay cậu. Bàn tay cậu ta siết chặt lấy cổ tay gầy gò của Seojun không một kẽ hở.

“Ơ….”

Lúc bừng tỉnh lại, móng tay cái đã chạm vào răng tự lúc nào. Cái tật xấu tưởng chừng đã sửa được từ hồi nhỏ vô tình phát tác khiến Seojun cảm thấy xấu hổ. Cậu cụp mắt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, lẳng lặng hạ ngón tay cái xuống.

Ngay cả trong lúc bọn họ đang nói chuyện thế này, mối đe dọa từ gã mặt nạ phòng độc và con quái vật ăn thịt người chắc chắn vẫn đang nhích từng bước một tiến lại gần. Có lẽ vì nhận ra vẻ u ám của Seojun, Airy nói với giọng điệu an ủi.

“Có những người hay bị ám ảnh và nhập tâm thái quá vào nhân vật trong truyện tranh hay phim ảnh mà. Chắc là kiểu như vậy thôi. Trời ạ, sát nhân hàng loạt cơ đấy. Làm gì có người như thế tồn tại thật chứ.”

Có tồn tại đấy….

Không biết làm gì hơn, Seojun đành dán chặt mắt vào những vết giày in hằn trên chăn đệm để tự xốc lại tinh thần. Dù sao thì có người chịu nói chuyện đàng hoàng cũng là tốt lắm rồi. Thay vì bị vu khống là kẻ sát nhân như ai kia đang gào thét, việc họ bình tĩnh lắng nghe câu chuyện của cậu đã là một điều đáng để biết ơn. Những cuộc đối thoại có lý trí với những người bạn biết suy nghĩ logic quả thực là một điều vô cùng quý giá.

Cậu mở lời, thầm cầu nguyện vốn từ vựng của mình hôm nay sẽ xuất sắc hơn ngày thường.

“Không chỉ có mỗi gã mặt nạ phòng độc đâu. Ở phía sau chỗ này, tức là cái nhà gỗ trên núi ấy, các cậu biết không? Tớ đã bị tấn công bằng nỏ ở đó.”

“Nỏ á?”

Bàn tay đang nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay gầy gò bỗng giật nảy. Johan xoay người Seojun lại để hai người đối diện nhau. Bị vặn ngoắt nửa thân người một cách đột ngột, Seojun ré lên một tiếng oái oăm. Cảm giác như đang phải trả một cục nợ khổng lồ cho cái tội lười vận động bấy lâu nay, Seojun bực bội nhìn Johan đang luống cuống.

“Á, tớ xin lỗi. Jun à. Cậu không sao chứ?”

“Giọng nói của cậu nghe thì chân thành đấy, nhưng tớ thật sự tò mò không hiểu sao cái tay cậu vẫn cứ để yên thế kia.”

Sau khi gạt bàn tay đang cuống quýt của Johan ra, Seojun cố gắng chỉnh đốn lại tư thế nhưng thất bại trước cơn mệt mỏi đang rã rời ập tới. Thế nhưng, cậu quyết định đổ lỗi cho người khác thay vì thừa nhận thể lực yếu kém của bản thân. Quả nhiên, để một kẻ to xác cứ lúng ta lúng túng ngồi cạnh đúng là phiền phức.

Nghe tiếng tấm đệm cũ nát kêu cọt kẹt, cậu đưa tay cạy cạy móng tay cái. Ai nhìn vào cũng có thể thấy rõ cảm xúc của cậu lúc này. Thế nhưng, sự lo lắng của Johan là hoàn toàn vô lý. Bọn họ đâu có nằm trong cái phạm trù được gọi là "bạn bè".

Người quen lâu năm. Cái định nghĩa mối quan hệ do Seojun đưa ra mới chính là cái tên chuẩn xác nhất. Những cảm xúc phi lý của Johan khiến Seojun cảm thấy khó xử…. Cậu chằm chằm nhìn vào móng tay cái của mình một cách cố chấp và nuốt nước bọt.

“Kẻ đó không phải là gã mặt nạ phòng độc. Vì lúc đó tớ đang trên đường chạy trốn sau khi dùng rìu đe dọa gã ta mà. Liệu kẻ đó có định giết tớ không thì…. Chà, giờ nghĩ lại tớ cũng không chắc nữa. Khoảng cách đó mà bắn trượt thì gần quá.”

“Nhà gỗ trên núi, ý cậu là tòa nhà ba tầng đó hả? Chỗ đó không phải là nhà gỗ đâu, đó là tòa nhà trước đây từng được dùng làm khu nhà tập thể đấy. Bọn tớ hay gọi tắt là khu tập thể cũ. Mà, tấn công bằng nỏ á….”

Đang lẩm bẩm, Christina chợt ngẩng phắt đầu lên. Trong mắt cô ánh lên một sự nhận ra kỳ lạ.

“Cái đó, có khi nào là đám của Goldie không? Golden, Richard, Brass. Ba đứa đó ấy.”

“Golden?”

Sao tự dưng cái tên của bộ ba Vàng - Bạc - Đồng lại lòi ra ở đây cơ chứ? Seojun ngớ người. Ngón tay với phần móng cắt ngắn của Christina chỉ về phía Johan.

“Ban ngày Johan đã nhìn thấy.”

“Golden….”

Johan không thèm chớp đôi mắt xanh lấy một cái, lầm bầm. Ngay sau đó, cậu ta cười rạng rỡ và nói tiếp với Seojun.

“Đúng thế. Tớ đã thấy mà. Golden lảng vảng quanh khu vực hồ nước.”

“Golden đã đến khu cắm trại Hamong á?”

Vừa thắc mắc hỏi lại, trong đầu Seojun chợt lóe lên hình ảnh cửa hàng tiện lợi lộn xộn. Nghĩ lại thì, lúc đó cậu cũng từng tự hỏi tại sao bọn chúng lại mò đến cái chốn chẳng có gì đáng xem ngoài khu cắm trại Hamong này. Câu trả lời lại đơn giản đến thế. Bộ ba Vàng - Bạc - Đồng khi đó đang trên đường tới khu cắm trại Hamong.

Seojun chậm rãi chắp vá lại câu chuyện xảy ra ban ngày.

“Nghĩ lại thì, bọn chúng có đến cửa hàng tiện lợi. Ngay sau lúc các cậu ghé qua ấy. Bọn chúng ném sữa xuống sàn rồi làm loạn lên….”

“Vậy ra kẻ đụng vào quần áo của tớ đúng là Brass sao? Chúa ơi, kinh tởm quá!”

Airy rùng mình ớn lạnh, William liền vươn tay ôm lấy bạn gái. Seojun, kẻ hoàn toàn mù tịt về đầu đuôi câu chuyện, chỉ biết trân trân nhìn bọn họ. Tự dưng hôm nay cậu lại thèm muối và nước tương đến lạ.

“Ném sữa làm cái gì chứ.”

Bobby rụt rè lầm bầm một mình bằng giọng lí nhí. Tất nhiên, cái nhà gỗ này chật hẹp đến mức chỉ cần là người có lỗ tai thì ai cũng có thể nghe thấy hết. Để dập tắt nốt ngọn lửa hy vọng cuối cùng đang leo lét sâu trong đáy mắt Bobby, Seojun vô cùng "tốt bụng" cất lời.

“Hộp sữa đó, để tao xem nào. Nhãn hiệu chắc chắn là Pound Milk đấy.”

Nhìn cái bản mặt đang mếu máo chực khóc kia, Seojun bỗng cảm thấy một chút sinh lực ít ỏi cỡ cái đuôi chuột vừa nhen nhóm lại trong người. Cậu vươn thẳng sống lưng nãy giờ vẫn đang tựa vào Johan lên.

“Cậu cứ tựa thêm cũng được mà.”

Johan lầm bầm bằng giọng ỉu xìu, nhưng Seojun biết rõ khi nào là lúc cần phải thẳng lưng. Chính là lúc này đây. Xưa nay, các nhà hùng biện vốn dĩ đều phải đứng độc lập một mình.

“Sữa không phải là vấn đề quan trọng. Dù sao đi nữa thì sự thật là, hiện tại trong khu cắm trại này đang có một kẻ bắn nỏ loạn xạ vào người khác, cùng với một gã không biết là sát nhân thực sự hay chỉ là một tên tâm thần hoang tưởng mình là sát nhân đang lảng vảng quanh đây.”

“Thậm chí còn có cả một thằng nhà ngoại cảm dỏm vác rìu đi lung tung nữa chứ!”

Chẳng cần ngoái lại cũng biết kẻ vừa mỉa mai là ai. Seojun chỉ lặng lẽ dùng ngón trỏ chỉ vào cây rìu, Bobby lập tức lủi tọt vào góc như một con chuột cống.

Liếc nhìn bộ dạng thảm hại của cậu ta, Airy lầm bầm cất lời.

“Kẻ bắn nỏ chắc chắn là Brass rồi. Tớ từng chạm mặt cậu ta vài lần lúc đến trường bắn. Trong ba đứa đó, kẻ biết bắn nỏ hay bắn bất cứ thứ gì khác chỉ có Brass thôi….”

Cô nàng lại cắn cắn bờ môi đã sưng đỏ vì bị cắn quá nhiều lần.

“Trời ạ, tởm quá! Christina. Nhỡ đâu bọn chúng mang theo cả ống nhòm thì sao?”

“Nếu thế thì tớ sẽ dùng cái xiên nướng BBQ lúc ăn tối chọc thủng cái sọ bóng loáng của bọn chúng.”

“Đúng là một câu nói đáng tin cậy.”

Trước Tiếp