Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Seojun tặc lưỡi, liếc nhìn bờ vai yếu ớt và cánh tay mỏng manh của Bobby.
‘Thể trạng của Bobby hay mình thì cũng sàn sàn như nhau cả thôi. Gặp gã mặt nạ phòng độc thì cậu ta cũng chẳng giúp ích được gì….’
Huống hồ Bobby còn lùn hơn cả Seojun. Cộng thêm cái vóc dáng bẩm sinh, tính cách của cậu ta cũng khó có thể đánh giá là dư dả dũng khí hay bản lĩnh. Nhìn chằm chằm vào cái cơ thể chẳng đáng tin cậy chút nào của Bobby, Seojun lại càng nôn nóng muốn gặp Johan và William ngay lập tức. Nhét bừa tờ bản đồ sột soạt vào túi quần, cậu hối thúc người đi trước.
“Bobby, bước nhanh lên xem nào. Mày làm được mà. Tao tin tưởng Bobby. Bobby cũng phải tin vào Bobby chứ!”
“Ừ, ừm!”
Tiếng rìu vung chém vào không khí nghe rợn người như tiếng ong đập cánh văng vẳng bên tai Bobby. Trước sự thúc giục gắt gao chẳng kém gì bọn cho vay nặng lãi, đôi chân của Bobby lập tức thoăn thoắt hẳn lên. Trong lúc Seojun đang tự đắc khen ngợi bản thân rằng con người quả nhiên không chỉ cần củ cà rốt mà cũng phải cần cả cây gậy, bọn họ đã đến gần căn nhà gỗ.
Căn nhà gỗ vẫn tối om y như lúc Bobby vừa bước ra. Bobby nuốt nước bọt cái ực, đặt tay lên tay nắm cửa nhà gỗ. Dù đang run rẩy, cậu ta vẫn nói bằng âm điệu vô cùng rành mạch.
“Tao dẫn mày đến đây rồi, nên mày sẽ tha mạng cho tao đúng không? Đúng chứ?”
“Cái sự hèn nhát đó của mày…. Tao sẽ nhớ kỹ lắm đấy, Bobby ạ.”
Một kẻ vốn từ sớm đã rắp tâm đùn đẩy nhóm của Christina cho gã mặt nạ phòng độc và con quái vật ăn thịt người, nay lại chẳng buồn màng tới bản chất của chính mình mà đi chế giễu Bobby. Seojun tạm gác lại việc làm sao để giải thích cho Bobby – người đang hiểu lầm trầm trọng – hiểu ra vấn đề. Trước mắt, cậu quyết định phải đối mặt với Johan đã.
“…….”
Thế nhưng, khi vừa định nắm lấy tay nắm cửa, cơ thể cậu lại không tự chủ mà khựng lại. Một cảm giác kỳ lạ, khó tả chi phối toàn thân. Thứ cảm giác quái dị vừa như ớn lạnh, vừa như kích động râm ran chạy dọc lòng bàn tay.
Thấy Seojun đứng chôn chân như bức tượng đá trước cửa nhà gỗ, Bobby nhìn cậu với ánh mắt kỳ quặc, nhưng như thường lệ, thái độ của Bobby chẳng có gì đáng bận tâm. Và rồi cánh cửa mở ra….
Ánh mắt Seojun quét một vòng bên trong rồi nheo lại. Cậu trầm giọng gọi tên kẻ dẫn đường.
“Bo~o~bby?”
“Tao, tao không có nói dối! Chỗ bọn tao ở đúng là chỗ này mà!”
Bobby gân cổ lên cãi, giọng thé lên như thể sắp lên cơn co giật đến nơi. Căn nhà gỗ chật hẹp mở toang cửa, trống hoác không một bóng người.
“Ai nói gì đâu?”
“Thế thì bỏ cái cây rìu trên tay mày ra rồi hẵng nói thế!”
“Sao mày nhạy cảm thế? Sống trên đời không thấy mệt mỏi à?”
Trước lời nhiếc móc của Seojun, khuôn mặt Bobby lộ rõ vẻ uất ức tột độ. Nhưng vì trên tay Bobby chỉ cầm một chiếc đèn pin, còn trên tay Seojun lại lăm lăm một cây rìu rỉ máu, nên cậu ta đành ngậm miệng lại. Nhìn Bobby ngoan ngoãn trở lại một cách đầy hài lòng, Seojun lẩm bẩm một mình.
“Tao không định đổ lỗi cho mày đâu.”
Dẫu Seojun có xu hướng ghét Bobby, nhưng câu nói đó lại xuất phát từ sự chân thành. Đây vốn dĩ là một kịch bản mà loại người như Bobby chẳng thể nào thay đổi được. Cuộc thảm sát tàn khốc và những tiếng la hét thê lương đã được lên lịch trình sẵn từ trước. Đó là một tương lai đã được quay hình từ lâu. Bọn họ đang sống và hít thở trong một thế giới kinh hoàng đến nhường ấy.
“Chuyện này đâu phải là việc chúng ta có thể làm gì được….”
Đứng khựng lại trong căn nhà gỗ chật hẹp, cậu lầm bầm. Giọng nói nhuốm đầy vẻ mệt mỏi rã rời. Dù đã cố tỏ ra hoạt bát khi nói tiếp, nhưng dấu vết ấy vẫn không sao giấu được. Bất chợt, một nỗi cô đơn khó kìm nén ùa tới.
Thế nhưng, thứ cảm xúc xa xỉ đó nhanh chóng bị vò nát và ném vào một góc nào đó của trái tim.
‘Cô đơn ư? Đang trong cái tình cảnh sẩy chân một phát là chết tươi thế này mà lại đi cô đơn?’
Seojun tự than trách bản thân rằng tinh thần của mình đã trở nên rệu rã kể từ khi gặp Bobby. Giờ không phải lúc để rảnh rỗi mà nhai lại nỗi cô đơn. Cậu sải những bước dài tiến vào bên trong nhà gỗ. Nhìn những nếp nhăn nhúm trên chăn đệm hay vết giày in hằn trên giường, cậu có thể nhận ra lời Bobby nói không phải là nói dối. Seojun nhìn xuống đống chăn đệm với vẻ mặt đầy chán ghét.
‘Quốc tịch thì có khác biệt thật đấy, nhưng cái khoảng cách văn hóa chết tiệt này, mãi vẫn chẳng thể nào thu hẹp lại được….’
Đưa mắt nhìn quanh một lượt, Seojun đưa ra kết luận. Cậu quay lại nhìn Bobby và cất lời.
“Trước mắt, nhìn hành lý vẫn còn ở đây thì chắc bọn họ không đi xa đâu. Bobby, thử nói xem mày đoán bạn bè mày có thể đi đâu. Đừng nói là không có chỗ nào nhé? Tụi nó là những người bạn đáng tin cậy sẵn sàng chạy đến bất cứ lúc nào khi tính mạng mày gặp nguy hiểm cơ mà.”
“…….”
Khuôn mặt nãy giờ vẫn đang bặm môi tỏ vẻ oan uổng của Bobby bỗng chốc sầm lại. Cậu ta run lên bần bật toàn thân, lớn tiếng hét.
“Biết rồi! Chắc chắn là sang nhà gỗ của Christina và Airy chứ đâu. Johan cũng quá đáng thật đấy. Thừa biết dạo này tao với Christina đang có bầu không khí rất tốt, thế mà vừa thấy đối thủ nặng ký vắng mặt đã giở trò này, thế đâu phải là chơi đẹp!”
“Tao cũng chẳng thân thiết gì với bọn mày, nhưng chuyện đó thì, chà….”
Sự phẫn nộ của Bobby vô cùng to lớn. Cậu ta ném phăng cái cảm giác sợ hãi mà bản thân vừa ôm khư khư lúc nãy đi thật xa và thở phì phò. Seojun thực sự cạn lời trước cảnh một kẻ chẳng phải người Hàn Quốc như Bobby lại đi "uống nước kim chi trước"* – ảo tưởng cầm đèn chạy trước ô tô đến mức này.
“Johan Gentil! Tao cứ tưởng mày là bạn tao chứ!”
Như quên khuấy mất việc bản thân vừa nhấn mạnh về một tình bạn thân thiết, Bobby giậm chân bình bịch. Thái độ ồn ào của cậu ta cũng khiến Seojun khá bối rối. Cậu Bobby đang trong cơn kích động này giống hệt một quả bóng bay sắp nổ tung, khiến người nhìn vào cũng phải nơm nớp lo sợ.
“Bobby. Im mồm giùm tao một chút đi.”
Seojun nắm chặt lại cán rìu để giúp Bobby lấy lại cái thứ cảm xúc quý giá vừa bị đánh rơi kia. Hành động của Seojun suy cho cùng cũng là vì muốn tốt cho Bobby. Bởi lẽ, sinh mệnh đại đa số đều rất dễ đứt đoạn.
“Ực!”
Thế nhưng, trước khi Bobby kịp hạ giọng, một luồng ánh sáng rực rỡ đã rọi thẳng vào từ phía lối vào vốn đang tối tăm của căn nhà gỗ. Bị ánh sáng đột ngột hắt vào, Seojun bất giác nhíu mày. Đối với đôi mắt đã liên tục ở trong bóng tối một khoảng thời gian dài, đây quả thực là một k*ch th*ch vô cùng dữ dội.
Cậu lấy tay trái che ngang tầm mắt, đưa mắt nhìn về phía cửa. Ở đó, Christina đang cầm đèn pin đứng với dáng vẻ đầy gượng gạo.
“Christina, Bobby có ở trong đó không?”
Lần lượt phía sau cô, Airy, William và Johan nối gót xuất hiện. Christina đánh mắt liếc nhìn Bobby bằng một ánh nhìn đầy ẩn ý rồi đáp lời.
“Ừ, ừm. Có ở trong này.”
Có vẻ như họ đã nghe thấy những lời Bobby vừa nói. Bobby dường như cũng nhận ra sự thật này nên sắc mặt bỗng chốc xám ngoét. Dưới ánh sáng của chiếc đèn pin, cậu ta chẳng thể nào che giấu được điều đó.
Airy đứng phía sau Christina vỗ nhẹ vào vai bạn mình rồi bước vào trong nhà gỗ. Cô kéo khóa chiếc áo khoác gió mùa hè lên, miệng lầm bầm liên tục kêu lạnh, lạnh quá. Rồi cô cằn nhằn cất lời.
“Bobby, rốt cuộc thì cậu đi đâu thế hả? Billy với Johan đi tìm cậu mãi mới đến chỗ bọn tớ đấy…. Ơ, Seojun?”
Phải mất một nhịp, Airy mới nhận ra sự hiện diện của Seojun. Nhưng cô chẳng thể nói thêm được lời nào nữa. Seojun – người mà ban ngày dù có nói nhảm điên khùng nhưng cách ăn mặc vẫn vô cùng chỉnh tề – giờ đây lại bẩn thỉu, nhếch nhác và tàn tạ đến mức thảm hại. Chiếc áo gile từng mang màu đỏ rực rỡ như quả táo tắm dưới nắng hè giờ đã bị xé rách và loang lổ những vết bẩn màu đỏ sẫm. Chiếc quần đen ôm sát đôi chân đến mức gần như chẳng thấy cơ bắp đâu và đôi giày thể thao đáng lẽ phải có màu trắng, giờ đây đều nhuốm cùng một màu tro tàn.
Không chỉ quần áo, mà bộ dạng con người cậu lúc này cũng là một cảnh tượng không thể nào nhìn nổi. Làn da lộ ra ngoài chằng chịt những vết xước, và đáng sợ hơn cả là máu và nước vàng đã khô lại đóng vảy đầy gớm ghiếc trên vai và lòng bàn tay. Mắt cá chân, cổ tay và gò má sưng tấy với những vết bầm tím ngắt, mái tóc thì rối bù xù. Ánh mắt lại còn hừng hực một vẻ xấc xược, ngạo mạn. Ánh sáng của chiếc đèn pin đã phơi bày toàn bộ bộ dạng thê thảm của Seojun ra trước bàn dân thiên hạ.
Thêm vào đó, lưỡi rìu được nắm chặt trong tay cậu cũng lóe sáng. Airy nhìn cây rìu, không thốt nên lời. Đó là một phản ứng hết sức bình thường.
“Jun à?”
Nhưng Johan lại nhìn tay Seojun. Cậu ta chăm chú nhìn vào lòng bàn tay bê bết máu và nước vàng do nắm chặt cán rìu.
Johan bước đến đứng trước chiếc đèn pin mà Airy đang cầm. Ánh sáng ngược gắt gao che khuất biểu cảm của Johan. Seojun nheo mắt cố gắng nhìn rõ nét mặt cậu ta nhưng vô ích.
Chỉ là trong bóng tối đen kịt, đôi đồng tử màu xanh lam lại ánh lên một tia sáng kỳ dị. Một ánh mắt nham hiểm và ranh mãnh gợi nhớ đến loài sói đồng cỏ. Hoàn toàn không ăn nhập gì với một Johan luôn cười rạng rỡ như ánh mặt trời ban trưa. Trong bóng tối, con sói đồng cỏ đang lóe sáng đôi mắt.
“Jun à, cậu bị thương rồi.”
Cậu ta lại gọi Seojun một lần nữa. Bằng một giọng điệu thân thiện. Hoặc cũng có thể nói là một lời khẳng định đầy dịu dàng. Johan tiến lại gần Seojun không chút dè dặt. Seojun chợt thấy tò mò. Lẽ nào Johan không nhìn thấy món hung khí trên tay cậu? Suy nghĩ ấy nhanh chóng chuyển sang phủ định.
Nhìn William xem. Cậu ta đã giấu Airy ra sau lưng. Christina căng thẳng đến mức cằm và cổ cứng đờ, còn Bobby thì từ lúc nào đã bám dính lấy cô nàng. Thị lực của Johan dư sức sánh ngang với những dân tộc sống trên thảo nguyên. Thế nhưng, con sói đồng cỏ, người dân thảo nguyên, hay đơn giản chỉ là Johan Gentil ấy, lại dịu dàng giữ lấy vai Seojun và ấn cậu ngồi xuống giường.
“Đợi chút, ở đây có hộp sơ cứu. Bỏ cây rìu trên tay xuống đã….”
Johan quỳ gối ngay dưới chân Seojun và lục lọi chiếc túi. Đó là một vị trí mà nếu Seojun giơ tay chém thẳng xuống, đỉnh đầu của cậu ta sẽ bị chẻ đôi một cách ngọt xớt. Quả nhiên người nhận ra sự thật đó không chỉ có mỗi Seojun. Tưởng mình đã có phe cánh, Bobby hống hách liến thoắng cái mồm.
“Johan, tránh xa ra! Thằng khốn đó là kẻ sát nhân đấy. Một thằng thái nhân cách điên rồ! Hơn nữa tao còn bị nó đe dọa đây này!”
Lấy cái giọng the thé như vịt kêu đó làm nhạc nền, Johan vẫn lúi húi lục túi. Có vẻ không tìm thấy thứ cần tìm nên cậu ta lộn ngược cái túi dốc sạch ra ngoài. Ô gập ba, điện thoại di động, đồ lót, thuốc lá, găng tay và một quả chanh thi nhau rơi lộn xộn xuống đất.
Có vẻ như hộp sơ cứu nhỏ nhắn, dẹt bẹt nằm tít dưới đáy túi. Johan cười tủm tỉm nhặt cái hộp rơi ra cuối cùng lên. Cậu ta mở hộp, lấy băng gạc và thuốc mỡ ra.
“Jun à. Đưa tay cho tớ xem nào.”
Seojun chạm phải ánh mắt với một kẻ hèn nhát có biểu cảm đờ đẫn được phản chiếu trong đôi mắt xanh thẳm như hồ nước kia. Kẻ hèn nhát đó dẫu biết vết thương trong lòng bàn tay sẽ mưng mủ, nhưng vẫn nắm chặt lấy cây rìu đẫm máu như thể đó là chiếc phao cứu sinh.
Thế nhưng, trước mặt Seojun lúc này là một chàng tiền vệ cao 1m94. Trong lòng cậu tràn ngập một cảm giác an tâm. Quả là một vóc dáng đáng tin cậy để làm lá chắn. Seojun ngoan ngoãn đặt cây rìu lên giường. Cậu nói bằng một giọng điệu hơi cộc lốc.
“Ừm. Làm phiền cậu.”
“Cứ giao cho tớ.”
Câu trả lời vẫn dịu dàng như thế. Johan cười rạng rỡ, nắm lấy tay Seojun. Đó là một nụ cười mang theo mùi của dòng nước lạnh buốt.
Thấy những ngón tay đã được quấn băng gạc gọn gàng khẽ giật giật, Johan nở nụ cười tự hào. Cậu ta miết nhẹ nút thắt, ra vẻ ngượng ngùng cất lời.
“Tớ giỏi mấy khoản này lắm, Jun à. Khâu vá sửa chữa này nọ ấy.”
Seojun khẽ nhúc nhích ngón tay. Quả thực tay nghề băng bó rất tuyệt. Chắc do hay chơi thể thao nên cậu ta vô cùng thành thạo. Christina cũng khéo léo hùa theo.
“Đúng rồi đấy, hôm kia Johan cũng vừa nhồi lại bông cho con gấu bông bị bục chỉ của tớ xong. Cậu ấy nhồi khéo lắm. Chứ để tớ làm thì kiểu gì con gấu cũng biến thành một con quái vật có tỷ lệ dị hợm với cái đầu to tướng cho xem….”
“Gấu bông á? Ý cậu là series Pipi Pepe mà Tina thích từ hồi nhỏ đó hả? Cậu ấy sửa búp bê cho cậu á? Gì đây, bầu không khí giữa hai người lãng mạn quá nhỉ?”
Airy cười tinh quái chen ngang. Cô nàng nhìn luân phiên Johan và Christina rồi dùng cùi chỏ huých nhẹ vào lườn bạn mình.
“Airy! Không phải thế đâu. Tớ với cậu ấy dính lấy nhau từ bé tí nên giống như người thân trong nhà thôi.”
Christina giật nảy mình, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Airy. Seojun thầm cười nhạt trong lòng.
‘Johan là nam chính, còn Christina là nữ chính. Hai người kiểu gì chẳng được định đoạt là sẽ yêu nhau. Mà, dẫu là nam chính thì cũng chẳng có gì đảm bảo là sẽ sống sót đến cuối cùng cả….’
“Á, Jun à. Sao cậu lại nhìn tớ bằng ánh mắt nồng nhiệt thế?”
“…….”
Dành cho Johan - kẻ đang tuôn ra mấy lời nhảm nhí - một cái liếc mắt đầy ngao ngán, Seojun chợt nhận ra bầu không khí đã dịu đi đáng kể. Đúng lúc chạm mắt, Airy nháy mắt một cái. Có vẻ như cô nàng cất lời không đơn thuần chỉ để đùa cợt. Trước sự tốt bụng ngoài dự kiến này, cậu chỉ biết cắm mặt nhìn xuống sàn gỗ.
Sau khi đợt sơ cứu đơn giản kết thúc, Seojun không ngần ngại kể lại sự tình. Rằng sau khi tan làm ở cửa hàng tiện lợi, cậu bị một gã quái nhân trùm mặt nạ phòng độc tấn công nên đã chạy trốn đến khu cắm trại Hamong…. Rõ ràng chỉ là liệt kê sự thật, nhưng câu chuyện bị rút gọn nghe lại có phần nực cười.
Seojun tự cười nhạo bản thân, nghĩ rằng dẫu có bị chửi là kẻ nói dối thì cũng đành chịu. Thế nhưng, nhờ việc bình thường Seojun luôn dùng lối nói khoa trương và viển vông, nên những từ ngữ thô mộc, đơn giản lúc này lại tăng thêm cảm giác chân thực. Dĩ nhiên, Bobby không dễ dàng tin cậu.
“Cái gì? Thật ra là có kẻ sát nhân đuổi theo nên mày mới tới tìm bọn tao giúp đỡ á? Đừng có chọc cười tao! Có phải ngày tận thế đâu, đang yên đang lành ở thế kỷ 21 mà mày nói nhảm cái gì thế hả? Với lại nãy mày có nói thế với tao đâu. Thấy chưa, rõ ràng là nói dối.”
“Biết sao được? Đó là sự thật mà. Với cả Bobby này, mày phải để tao có kẽ hở mở mồm thì tao mới nói được chứ. Làm sao tao biết được tự dưng mày lại rống lên đòi tha mạng rồi bán đứng luôn cả bạn bè mày cơ chứ.”
“Oái!”
Thể lực đã rớt xuống tận đáy, Seojun được sơ cứu xong cũng chẳng còn sức mà đứng dậy khỏi giường. Cậu buông thõng cơ thể, ngồi oặt ẹo như không xương và lề mề cất lời.
“Cứ thế cắm cổ chạy rồi tao đập đầu xuống đất nằm sấp…. À không, ngã ngửa nhỉ? Dù sao thì, lúc tỉnh lại tao nghe thấy giọng mày nên mới bám theo. Tao bỏ quên điện thoại ở chỗ làm nên định mượn của tụi mày.”
Càng nói, nửa thân trên của Seojun càng oặt xuống rã rời. Thấy cái bộ dạng hệt như động vật thân mềm ấy, Johan ngồi xuống cạnh, để cậu tựa đầu lên vai mình.
Seojun – kẻ đang cảm thấy mật độ xương của bản thân chắc chỉ ngang ngửa loài chim – vừa có được một điểm tựa vững chắc liền nhìn Johan bằng ánh mắt ngờ vực. Bắt gặp ánh mắt ấy, Johan khép hờ đuôi mắt, nhếch khóe môi cười.
Đúng lúc đó, Airy không bỏ lỡ cơ hội ném ra một câu hỏi vừa chợt lóe lên trong đầu.
“Cứ cho là Seojun bị lạc đi. Nhưng rốt cuộc tại sao giữa đêm hôm khuya khoắt cậu lại lảng vảng một mình hả Bobby? Nhờ ơn cậu mà Billy với Johan phải chạy đi chạy lại khắp cái hồ to đùng kia đấy.”
Nói một cách chính xác thì William chỉ lo Bobby mò đến nhà gỗ của Airy rồi giở trò gạ gẫm mà thôi. Mãi đến lúc này Seojun mới lờ mờ nhận ra chân tướng của luồng khí lạnh toát ra từ Johan ban nãy. Đồng thời, một nghi vấn nảy sinh. Con quái vật ăn thịt người đáng lẽ phải ở dưới hồ rốt cuộc đã lặn đi đâu mà đám người này lại có thể đi lại nhởn nhơ như vậy? Thế nhưng, trước khi sự phỏng đoán của Seojun kịp thành hình, giọng nói tuyệt vọng của Bobby đã chen ngang.
“Tớ chỉ đi tìm lại dấu vết giao tiếp với vũ trụ của Hannah O'Lantern thôi mà.”
Christina khẽ buông tiếng thở dài.
“Lẽ ra cậu nên sống ở năm 1999 mới phải!”