Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 279

Trước Tiếp

Đã bốn năm kể từ khi hội Requiem được thành lập.

Requiem, không chỉ cung cấp phúc lợi cho các thành viên trong hội mà còn cấp trợ cấp sinh hoạt và các vật dụng cơ bản, đã phát triển với tốc độ chóng mặt, vượt qua những hội khác chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền bằng cách sử dụng các năng lực.

Vào khoảng thời gian đó, hội Requiem đã chuyển văn phòng từ Pangyo sang một tòa nhà 10 tầng ở Gangnam, và số lượng các cổng mà hội sở hữu đã vượt quá 20.

Các phương tiện truyền thông, vốn trước đây chỉ nói về người thức tỉnh SS đầu tiên của Hàn Quốc, giờ đây đã tập trung sự chú ý vào Cheon Sa-yeon, người đang trên con đường thành công khi còn trẻ, và hội Requiem đã được chọn là hội số 1 dành cho những người năng lực.

「Giờ cậu không phải cần một thư ký riêng sao?」

Cheon Sa-yeon, người được chọn là một trong các đại diện hội ở Seoul từ năm nay và phải tham gia cuộc họp của ban quản lý hội, lần đầu tiên mặc bộ vest.

Khi Park Geon-ho đưa tài liệu với danh sách các hội tham dự cuộc họp mà không mấy nhiệt tình, Cheon Sa-yeon trả lời trong khi đeo đồng hồ.

「Năm ngoái tôi dành hầu hết thời gian ở cổng, vậy thì tại sao tôi phải cần?」

「Tôi nói vậy vì đó chính là vấn đề.」

Tóc ngắn của Park Geon-ho giờ đã dài ra một chút, trông giống như kiểu tóc gần đây của anh.

「Tôi hiểu khi trước hội chưa đủ nhân viên để vào cổng, nhưng giờ thì sao? Giờ thì không cần nữa. Không cần để hội trưởng khổ sở như vậy mỗi lần đâu.」

「Tôi chỉ không muốn nghe mấy cuộc họp chán ngắt.」

「Vị trí đại diện vốn dĩ đã nhàm chán. Cậu là hội trưởng hội, thì mua vài món vũ khí hữu ích và sử dụng đi.」

「Anh hôm nay hay nhắc nhở ghê nhỉ. Tôi không cần, anh đi quan tâm người yêu của mình đi.」

「Tôi bị đá hôm qua rồi.」

Park Geon-ho, người đang mỉm cười sáng lạn, nhẹ nhàng vỗ vai Cheon Sa-yeon.

「Ý tôi là… tôi biết cậu làm việc chăm chỉ. Nhưng giờ hội đã được thành lập rồi, cũng đến lúc cậu có thể thư giãn chút đi.」

Một cảm xúc cay đắng hiện lên trong đôi mắt đen của Park Geon-ho khi anh ta nhìn Cheon Sa-yeon, người giờ đây đã cao gần như ngang bằng với Park Geon-ho.

「Nếu cứ chạy mãi mà không dừng lại lấy hơi, cuối cùng cậu sẽ mệt mỏi rồi ngã gục.」

「……」

「Cậu phải chăm sóc bản thân mình.」

Cheon Sa-yeon không đáp lại lời khuyên chân thành đó. Anh nhìn xuống và lắng nghe trái tim của mình.

「Anh muốn tôi nghỉ ngơi sao?」

Anh chưa bao giờ trải qua sự thư giãn trong cuộc đời. Mọi người không phải đều sống như vậy sao? Thực ra, Cheon Sa-yeon chẳng thể hiểu nổi Park Geon-ho đang nói gì.

Khi quy mô của hội ngày càng lớn, công việc của anh trở nên ít hơn trước đây.

Hầu hết công việc giấy tờ đã có các phòng ban liên quan xử lý, anh chỉ cần kiểm tra lại lần cuối và nếu phân phối lịch vào cổng, các thành viên trong hội sẽ lo liệu. Quan trọng nhất, không có gì phải lo lắng vì Park Geon-ho, người đã cùng anh từ lúc hội mới thành lập, luôn giữ vững vị trí trung tâm.

Vì thế, anh di chuyển tự do hơn. Mỗi khi có cổng trống, anh tự mình vào, bất kể cấp độ, thay vì thuê lính đánh thuê. Làm vậy an toàn hơn. Anh là năng lực SS và Park Geon-ho chắc chắn biết rằng càng di chuyển nhiều, anh càng cảm thấy thoải mái. Anh không hiểu vì sao Park Geon-ho lại nói như vậy.

「Anh lo lắng thừa rồi.」

Cuối cùng, Cheon Sa-yeon, không tìm ra câu trả lời, tự mình kết luận. Park Geon-ho, nhận ra điều này nhanh chóng, buông vai anh ra và lùi một bước.

「Nếu là lời nhắc nhở cậu không thích, thì bỏ qua đi. Đến cuộc họp, cậu cứ chăm sóc tốt mấy người lớn tuổi mà cậu sẽ gặp nhé.」

「Chẳng phải chỉ vài ngày thôi sao.」

「Và có thể bỏ qua những chuyện khác, nhưng tìm một thư ký riêng ngay đi, được không? Nếu không, tôi sẽ làm luôn cho.」

Sau khi nhìn Cheon Sa-yeon một lúc với ánh mắt như thể anh đang nghĩ liệu có phải Cheon Sa-yeon bị điên không, Park Geon-ho rời khỏi văn phòng đại diện mà không chút do dự.

***

Tuổi trung bình là 50. Cuộc họp tại Trụ sở Quản lý Hội, nơi phần lớn mọi người còn chưa tỉnh thức, huống chi là biết đến cấp bậc của mình, thật sự rất tẻ nhạt và buồn chán.

Họ là những người lập hội chỉ để kiếm tiền từ việc sử dụng năng lực của người khác. Cheon Sa-yeon, một thanh niên đẹp trai ngồi ở giữa, đã đủ để thu hút ánh nhìn.

Là một người có năng lực SS, sức mạnh phi thường, một ngôi sao đang lên, một nhân vật gây chú ý đã thành lập và phát triển hội từ khi còn rất trẻ. Không thể nào họ có thể nhìn Cheon Sa-yeon bằng ánh mắt thiện cảm.

「Đồ mồ côi.」

Cheon Sa-yeon, người đã im lặng quan sát suốt cuộc họp, vừa bước ra hành lang liền nghe thấy lời lẽ th* t*c. Có lẽ người này đến vì lý do khác, chỉ cần đeo thẻ vào cổ là xong.

Kang Seung-geon, người vừa cười nhạo Cheon Sa-yeon, đi ngang qua.

‘Tên này thật sự chẳng khác gì tương lai…’

Lúc ấy, Kang Seung-geon vẫn chưa tỉnh thức. Cheon Sa-yeon, người đã quen với sự thù địch trong suốt quãng thời gian sống tại biệt thự, chẳng bận tâm hay phản ứng gì.

「Hội trưởng Cheon Sa-yeon.」

Tuy nhiên, không phải ai cũng giống như Kang Seung-geon. Một giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng gọi tên Cheon Sa-yeon.

「Thật vui khi được gặp cậu ở đây. Tôi là Kim Hyung-won, Hội trưởng Hội Roheon.」

「Tôi là Cheon Sa-yeon, Hội trưởng Requiem.」

Cheon Sa-yeon không từ chối lời chào hỏi lịch sự và bắt tay.

Khi tôi nói rằng gương mặt của ông ấy có vẻ quen thuộc, thì hóa ra ông là Hội trưởng đầu tiên của Hội Roheon mà tôi đã nhìn thấy trong dữ liệu trước đó.

「Thật tuyệt vời khi có một người tài như Hội trưởng Cheon Sa-yeon trong hội. Tiếc là Phó Hội trưởng của chúng tôi hôm nay không có mặt. Tôi rất mong đợi cô ấy tương lai giống như Hội trưởng Cheon Sa-yeon vậy.」

「Thế à?」

「Cô ấy là người quan trọng, sẽ nối bước tôi và lãnh đạo Hội Roheon trong tương lai.」

Khuôn mặt nhăn nheo của ông ấy nở một nụ cười hiền hậu.

「Để giữ cho cuộc sống hàng ngày an toàn, các hội cần phát triển mạnh mẽ trong tương lai.」

「……」

「Có vẻ như Hội trưởng Cheon Sa-yeon và Phó Hội trưởng của chúng tôi có thể phát triển một mối quan hệ hợp tác tốt đẹp.」

Kim Hyung-won, người đã lấy một tấm danh thiếp từ trong túi và đưa cho Cheon Sa-yeon, bước đi trước. Tôi nhìn theo bóng lưng của ông ấy khi rời đi và lại quay lại nhìn Cheon Sa-yeon.

Cheon Sa-yeon, khi cầm tấm danh thiếp của Kim Hyung-won, có vẻ trầm tư rất lâu.

‘May là vẫn còn một người trưởng thành tử tế.’

Nghĩ lại, Lee Joo-ha đã đưa Ha Tae-heon, người hiện tại là Phó Hội trưởng Hội Roheon. Cũng giống như Lee Joo-ha đã kế thừa từ Kim Hyung-won, liệu Ha Tae-heon có thể cũng như vậy trong tương lai không?

Lạch cạch, âm thanh của những tờ giấy lật qua và thời gian lại trôi nhanh. 1 năm, 2 năm, 3 năm…

Vào năm Cheon Sa-yeon tròn 26 tuổi, theo lời khuyên của Park Geon-ho, anh đã tuyển một thư ký cá nhân và thành lập một đội ngũ thư ký mới. Thư ký cá nhân của anh là Woo Seo-hyuk, như tôi đã dự đoán.

Đó là thời kỳ có tin đồn rằng có nguy cơ cao xảy ra loạn trí (điên loạn) với những người có khả năng biến hóa - và những người nanyf bị phân biệt đối xử rất nặng nề. (như người da

Dù thế, anh không để tâm là thái độ của Cheon Sa-yeon khi thuê Woo Seo-hyuk làm thư ký cá nhân. Woo Seo-hyuk làm việc cùng anh, nhưng vẫn không buông bỏ phòng bị.

Tuy nhiên, sau một năm, anh ấy không còn nghi ngờ gì về Cheon Sa-yeon nữa. Thay vào đó, anh ấy chú ý nhiều hơn đến Park Geon-ho, người luôn cãi vã với anh mỗi khi gặp mặt.

--

「Chào Hội trưởng!」

Sau khi Cheon Sa-yeon tròn 27 tuổi, Min Ah-rin gia nhập Requiem. Min Ah-rin ngay lập tức đảm nhận chức vụ trưởng nhóm của đội ngũ trị liệu, và Park Geon-ho cũng thành lập một phân đội tác chiến đặc biệt với những thành viên trong hội có chung chí hướng, được sự đồng ý của Cheon Sa-yeon.

Cheon Sa-yeon, lúc này đã 28 tuổi, và trong suốt thời gian qua, anh đã có trong tay một chiếc áo khoác chống cháy màu đỏ và một thanh kiếm hạng S có khả năng làm chậm quá trình hồi phục, lần lượt từ các cổng Boss cấp A và cấp S.

Hội giờ đây đã trở thành hội số một tại Hàn Quốc, được mọi người công nhận. Sau Requiem, các hội khác cũng lần lượt được thành lập và phát triển theo đúng hướng. Trong số đó, những hội được chọn làm đại diện là Roheon, Jayna, và Blun.

Đột nhiên, những người xung quanh tôi càng lúc càng gần hơn với hình ảnh mà tôi đã quen thuộc. Còn Cheon Sa-yeon…

「Hội trưởng, như vậy có quá không?」

「Thật sao? Nói tôi nghe có gì không ổn.」

「Tôi nghĩ ai đó có thể làm hỏng một món trang bị khi luyện tập.」

「Không chỉ một đâu. Tháng này tổng cộng đã có năm món hỏng, thiệt hại khoảng 75 triệu won.」

「Ôi trời, đắt quá vậy!」

Khi Park Geon-ho phản đối, Woo Seo-hyuk đã xen vào bằng cách gõ vào chiếc máy tính bảng, và Min Ah-rin, đang ngồi uống trà, cũng đáp lại với giọng vui vẻ.

「Trang thiết bị tập luyện nào mà đắt vậy? Hội trưởng, thư ký Woo Seo-hyuk đang nói dối đấy.」

「Cái đó đắt là vì nó dành cho người có năng lực. Anh nghĩ tôi giống như anh sao? Tôi không nói dối về chuyện này.」

「Nếu mất 75 triệu won, thì chắc phải đi qua cổng một hoặc hai lần rồi.」

「…Park Min-jae và Shim Soo-yeon cũng làm hỏng nó cùng nhau, vậy nên hãy chia ra làm ba, Hội trưởng.」

「Anh là trưởng nhóm mà lại bán đồng đội à?」

「Tôi chỉ đang nói sự thật thôi.」

Cheon Sa-yeon, khi nhìn vào tài liệu, khẽ mỉm cười với câu trả lời không biết ngượng. Tôi nhìn theo và không thể không mỉm cười theo.

「Hội trưởng.」

Woo Seo-hyuk, mặc dù vẻ mặt có phần ủ rũ vì bỏ ngoài tai lời của Park Geon-ho, vẫn đưa chiếc máy tính bảng mình đang cầm cho Cheon Sa-yeon.

「Thông tin về người tỉnh thức mà Hội trưởng nói trước đây đã được cập nhật rồi.」

Trên màn hình máy tính bảng xuất hiện một tấm tài liệu chứa đầy đủ thông tin cá nhân và ảnh của người đó.

「Cậu ta 26 tuổi và không có gia đình. Nghe nói cậu ta đã mất cả hai cha mẹ trong một tai nạn cổng năm năm trước.」

「Hiện cậu ta đang ở đâu?」

「Cậu ta đang được quản lý riêng tại phòng đo lường ở tầng ba của Trụ sở Quản lý hội.」

Trong khi nghe cuộc trò chuyện giữa Cheon Sa-yeon và Woo Seo-hyuk, Park Geon-ho, tay khoanh lại, lên tiếng với vẻ như đã biết người này là ai.

「Có phải là người đó không? tôi nghe nói cậu ta đã tỉnh thức và đạt cấp SS.」

「Đúng vậy.」

Cái gì? Nghe vậy, tôi vội vàng tiến lại gần Cheon Sa-yeon. Khi tôi đến chỗ ngồi của anh, tôi thấy một bức ảnh hiện lên trên màn hình máy tính bảng.

Một thanh niên với những đường nét sắc bén và biểu cảm nghiêm nghị. Đó là Ha Tae-heon, 26 tuổi.

‘Cái này chưa hề xuất hiện trong tiểu thuyết.’

Câu chuyện trong Vực Thẳm bắt đầu sau khi Ha Tae-heon hoàn thành việc tỉnh thức và gia nhập hội Roheon, vậy nên đây là lần đầu tiên tôi nghe về anh ấy.

Tôi cũng biết Ha Tae-heon không có gia đình, nhưng không ngờ lại là do một tai nạn cổng…

「Nghe nói Hội trưởng Roheon đang rất quan tâm đến cậu ta.」

「Ồ, không phải chuyện này cần phải cẩn thận sao? Hội nào cũng được, nhưng nếu Roheon lấy được một người tỉnh thức cấp SS thì có vẻ hơi đáng sợ đấy.」

Cheon Sa-yeon, người đang vuốt nhẹ khóe miệng, trả lại chiếc máy tính bảng cho Woo Seo-hyuk và nói.

「Hãy nhanh chóng tuyển một người có năng lực ngay thôi.」

「Cậu đang nói về loại sức mạnh gì vậy?」

「Một người có thể chỉ huy người khác.」

Woo Seo-hyuk, ngay lập tức hiểu được ý của Cheon Sa-yeon, hỏi lại như có chút ngạc nhiên.

「Nếu hội trưởng lo ngại về người tỉnh thức cấp SS, có phải sẽ tốt hơn nếu tuyển dụng cậu ta?」

「Hmm. Có vẻ như Quản lý Trụ sở hay những hội khác sẽ đứng yên nhìn đâu.」

Vì hiện tại, Cheon Sa-yeon đã là một Hội trưởng có năng lực SS. Chắc chắn sẽ không ai dễ dàng chấp nhận việc Requiem chiếm hết toàn bộ số người tỉnh thức cấp SS, khi mà chỉ có hai người như vậy ở Hàn Quốc.

「Vì Roheon đã hành động nhanh chóng, khả năng cao cậu ta sẽ gia nhập Roheon. Tuy nhiên, vẫn cần phải thu thập ít nhất một chút thông tin, nên hãy mang về một người có năng lực.」

「Hiểu rồi.」

Woo Seo-hyuk gật đầu bình tĩnh. Anh ấy lùi lại một bước và nhìn quanh căn phòng đại diện, tôi dõi mắt theo Cheon Sa-yeon, người có vẻ tự tin và thoải mái hơn bao giờ hết.

Chỉ còn một năm nữa, và anh sẽ gặp Han Yi-gyeol, mở đầu cho mọi chuyện. Rốt cuộc, đã có chuyện gì xảy ra trong một năm đó?

Trước Tiếp