Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 68
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
“Anh không có kiểu… cảm giác trả thù kh*** c*m khi được vui vẻ trên lãnh địa của người khác à?” Trương Diệp nhướng mày một cách ngạo nghễ.
Bức tường cũ kỹ của căn nhà thuê không giữ được nhiệt, bên ngoài chăn lạnh lẽo như thể chỉ cần thò tay ra là sẽ đóng băng ngay lập tức, còn bên trong chăn lại ấm sực, nép sát vào nhau là hai nguồn nhiệt đã chẳng còn ranh giới.
Dây thần kinh của Chung Viễn Hàng bị một câu nói của Trương Diệp khiêu khích, anh thô bạo cúi đầu, đoạt lấy khuôn miệng đang nói năng xằng bậy của Trương Diệp, tóm lấy bàn tay đang làm loạn của cậu.
Họ đầy gai góc, họ nghịch thiên đảo địa, họ giống như những con thú đực mới trưởng thành trong bầy đàn, ngang nhiên xua đuổi vị thủ lĩnh cũ, bao phủ lên những dấu vết mùi hương cũ, phá hủy mọi quy tắc cổ hủ từng kìm kẹp mình, rồi tự thiết lập nên trật tự của riêng họ.
Trương Diệp vừa buồn ngủ vừa hưng phấn, cảm giác này rất kỳ diệu. Cơn buồn ngủ khiến sự xấu hổ và xiềng xích của con người tạm thời bị vứt bỏ, còn sự hưng phấn nhờ có cơn buồn ngủ mà mặc sức nảy nở, ý động hành động.
Nhiệt độ giống như nước sắp đạt đến điểm sôi, càng nóng hơn nữa.
“Trương Diệp, em điên rồi sao?” Chung Viễn Hàng buộc phải bịt cái miệng ngày càng lớn tiếng của Trương Diệp lại, nhíu mày nhìn chằm chằm vào mắt cậu như một lời cảnh cáo.
Nhưng ranh giới giữa cảnh cáo và khuyến khích trong tình huống này quá mơ hồ, nên với Trương Diệp mà nói thì chẳng có gì khác biệt.
Trương Diệp còn muốn chui xuống dưới, bị Chung Viễn Hàng tóm nách ngăn lại.
“Em còn định làm gì nữa?” Chung Viễn Hàng biết rõ còn hỏi.
“Ăn.” Trương Diệp ngắn gọn súc tích.
Trương Diệp vừa nói, vừa cố gắng chống lại cánh tay của Chung Viễn Hàng để chui xuống, sức mạnh lớn đến mức Chung Viễn Hàng có chút không khống chế nổi, anh bắt đầu nghi ngờ hôm nay Trương Diệp có uống nhầm thuốc gì hay không.
“Em uống thuốc đấy à? Đừng động đậy nữa!” Hơi thở của Chung Viễn Hàng và Trương Diệp quyện vào nhau đầy hỗn loạn, muốn từ chối sự chủ động của Trương Diệp là rất khó, nhưng chính anh cũng không bằng lòng, “Anh không cần em phải làm thế này!”
Dù Trương Diệp là vì tâm lý muốn bù đắp mà lấy lòng, hay là vì d*c v*ng bốc lên đầu mà bốc đồng, anh đều không muốn.
Trương Diệp giống như bị nhấn nút tạm dừng, hơi thở vẫn còn trong cơn hỗn loạn, nhưng đầu óc đã tỉnh táo lại.
“À, vậy thì thôi.” Nhận thấy thái độ kiên quyết của Chung Viễn Hàng, Trương Diệp không còn dùng sức kháng cự nữa, chuyển sang nhìn sâu vào mắt Chung Viễn Hàng đầy dò xét, hoang mang, khó hiểu, và cả chút ngượng ngùng sau khi đã nguội lạnh.
Chung Viễn Hàng định hôn cậu tiếp, nhưng Trương Diệp đã kịp thời lùi lại một chút, xoay người quay lưng đi.
Bầu không khí căng thẳng chấm dứt quá đột ngột, tiếng th* d*c nặng nề nhất thời không dừng lại được, vang vọng trong căn phòng thật rõ ràng và không đúng lúc chút nào.
Náo nhiệt một hồi, trên người họ đều lấm tấm mồ hôi, nên Chung Viễn Hàng có thể nhìn thấy trên bờ vai lộ ra ngoài chăn của Trương Diệp có những điểm sáng như kim cương, tô điểm trên những khối cơ bắp rắn rỏi mượt mà, anh đưa tay lật vai Trương Diệp lại.
Trương Diệp giận rồi, Chung Viễn Hàng không thể để cậu cứ thế mang theo cơn giận mà đi ngủ.
“Diệp Tử, quay lại đây,” Chung Viễn Hàng phải dùng chút sức mới lật được cái người đang dỗi kia lại, “Nằm sát vào anh mà ngủ này, cách xa ra là gió luồn vào giữa đấy, anh lạnh.”
Trương Diệp thở dài, cậu chưa bao giờ có thể giận Chung Viễn Hàng quá lâu, trước đây là không đủ tư cách, bây giờ là không nỡ.
Có lẽ sự hờn dỗi giữa những người yêu nhau đều là cái cớ để cầu xin sự hoán đổi linh hồn.
Trương Diệp vẫn rất khó hiểu, chuyện này Chung Viễn Hàng đâu phải chưa từng bắt cậu làm, còn làm một cách vô cùng mạnh bạo, không cho phép từ chối. Sao bây giờ lúc không khí và cảm xúc đều vừa vặn, mình chủ động muốn giúp thì anh lại không chịu?
Nhưng để hỏi cho ra nhẽ thì Trương Diệp không mở miệng nổi, chuyện này chỉ có thể làm, chứ nói ra thì ngượng lắm. Cậu chỉ có thể dùng sự im lặng để biểu thị nỗi băn khoăn của mình, Chung Viễn Hàng đã ôm lấy cậu rồi, cậu vẫn cứ lầm lì không nói năng gì.
“Anh không cần em làm chuyện đó cho anh nữa,” Chung Viễn Hàng ôm chặt Trương Diệp hơn một chút, coi cậu như một chiếc gối ôm tỏa nhiệt mà ôm lấy, “Anh không biết phải nói với em thế nào nữa…”
Cằm và môi của Chung Viễn Hàng cứ ma sát trên đỉnh đầu Trương Diệp, Trương Diệp dần nhận ra chắc anh đang tìm chỗ mình bị va vào cửa tủ lúc nãy.
“Vậy anh thử nói xem nào,” Trương Diệp thở dài, “Em tự mình nghe rồi cố mà hiểu.”
Chung Viễn Hàng im lặng rất lâu, lâu đến mức nếu không phải cằm anh vẫn còn cọ đỉnh đầu Trương Diệp thì cậu đã tưởng anh ngủ mất rồi.
“Diệp Tử, xin lỗi…”
Trong bóng tối, Trương Diệp không ngờ Chung Viễn Hàng lại thốt ra một câu như vậy.
Câu nói này quá đột ngột, khiến bao nhiêu tơ tưởng vẩn vơ của cậu tan biến sạch sành sanh. Trương Diệp lờ mờ dự cảm được Chung Viễn Hàng định nói gì, toàn thân cậu bất giác cứng đờ lại.
Chung Viễn Hàng nhận ra điều đó, tay vỗ vỗ lên lưng Trương Diệp.
“Anh… cũng tệ lắm đúng không, lúc chúng ta mới gặp lại ở bệnh viện ấy,” Chung Viễn Hàng cả đời này chưa từng xin lỗi ai, nên lời nói chẳng trôi chảy chút nào, “Anh là một kẻ khá ích kỷ, trong đầu chỉ toàn là sự không cam tâm, sự bất mãn của bản thân mình. Anh thấy em vất vả như thế, vậy mà lại cảm thấy… hả hê.”
Giọng nói của Chung Viễn Hàng không được vững vàng, bao nhiêu dao động cảm xúc đều bị kìm nén, khiến cổ họng nghẹn lại. Anh tàn nhẫn mổ xẻ chính mình, rồi đem sự thật ấy phơi bày ra cho Trương Diệp phán xét.
Những gì Chung Minh Quang nợ Trương Diệp, anh vốn dĩ không trả nổi, cũng chẳng phải chỉ bằng một lời xin lỗi nhạt nhẽo trên đầu môi là có thể bù đắp được. Chuyện đó quá nặng nề, Chung Viễn Hàng hiện giờ căn bản không gánh nổi, anh chỉ có thể tự phẫu thuật tâm hồn mình.
Mặt Trương Diệp áp vào hõm cổ của Chung Viễn Hàng, cánh tay cũng ôm lấy anh. Lần này, đến lượt toàn bộ cơ bắp của Chung Viễn Hàng cứng đờ. Trương Diệp không biết trong lòng là tư vị gì, theo bản năng cậu vẫn đang an ủi Chung Viễn Hàng, tay v**t v* nhè nhẹ trên tấm lưng đang căng cứng của đối phương, giúp anh xuôi khí.
“Em chưa bao giờ khóc, đánh nhau không khóc, chơi bóng ngã cũng không khóc, ba em lâm bệnh em cũng không khóc, dù khó khăn đến đâu cũng có thể gồng gánh được. Vậy mà ngày hôm đó em lại khóc đau đớn đến thế, anh lại tin, anh tin rồi, và sau đó đã hận em suốt mười năm…”
“Đừng nói nữa…” Trương Diệp run giọng nói.
Trương Diệp chưa bao giờ hối hận. Mỗi quyết định cậu đưa ra, mỗi bước chân cậu đi, đều là lựa chọn tốt nhất có thể thực hiện trong hoàn cảnh dù là chủ động hay bị động. Số phận là như vậy, cậu đã từng tranh đấu, những gì không tranh được thì nghĩ nhiều cũng vô ích. Cậu không có điều kiện dư dả để kiên trì bền bỉ, cậu phải sống tiếp đã.
Nhưng lúc này cậu bỗng nhiên cảm thấy tủi thân. Dù có tự nhủ với bản thân bao nhiêu lần là không cần hối hận, cậu cũng chỉ là một người bằng xương bằng thịt.
Quá đỗi tủi thân, mười năm tủi hờn đều bộc phát qua một câu nói này của Chung Viễn Hàng, Trương Diệp túm chặt lấy áo sau lưng Chung Viễn Hàng, không ngừng run rẩy.
“Em biết không? Bây giờ hễ anh nhắm mắt lại là có thể thấy dáng vẻ em khóc nức nở lúc đó. Rõ ràng em cười với anh nhiều hơn, nhưng hễ nhớ về quá khứ, anh luôn nghĩ đến ngày hôm đó trước tiên. Anh sẽ tự hỏi, liệu em có từng mong đợi một chút nào không, mong anh nhận ra điều gì đó, mong anh đừng cứ thế mà bỏ đi, ít nhất là nán lại thêm một chút, tin tưởng em thêm một chút, để em không phải cô đơn một mình, chuyện sau này cũng sẽ không thành ra như vậy…”
“Em bảo anh đừng nói nữa mà!” Trương Diệp cắn một miếng thật mạnh vào xương quai xanh của Chung Viễn Hàng, cắn rất mạnh, gần như ngay khoảnh khắc cắn xuống đã nếm thấy vị máu tanh.
Chung Viễn Hàng ngay cả một tiếng kêu đau cũng không có, cứ thế đưa xương quai xanh lên cho Trương Diệp cắn.
“Cho nên… anh không cần em bù đắp cho anh cái gì cả, anh chỉ muốn… anh chỉ muốn…”
Chung Viễn Hàng “chỉ muốn” tới hai lần mà vẫn chưa nghĩ ra được, Trương Diệp lặng lẽ chờ đợi.
“Diệp Tử, anh chỉ muốn xem liệu có thể… ở bên nhau lần nữa được không, chúng ta ở bên nhau,” Chung Viễn Hàng vẫn lắp bắp, không biết là do đau xương quai xanh hay là do căng thẳng, “Lúc mới bắt đầu thuần túy là phản ứng theo bản năng thôi, muốn tùy tiện dùng một bản hợp đồng hay gì đó để trói buộc em lại. Nhưng bây giờ… anh chỉ muốn ở bên cạnh em, có Tiểu Bồ Đào cũng tốt, có gì cũng không quan trọng, anh không muốn nhìn lại quá khứ nữa…”
“Diệp Tử, xin lỗi.”
Chung Viễn Hàng cảm nhận được hàm răng đang cắn trên xương quai xanh nới lỏng ra, rồi có cảm giác ấm nóng nhồn nhột, là Trương Diệp đang l**m vào vết răng mình vừa mới cắn ra.
Trương Diệp không nói gì, Chung Viễn Hàng nhanh chóng cảm nhận được hơi nước nơi cổ mình.
Trương Diệp lại khóc rồi.
Dường như mỗi lần Trương Diệp buồn bã rơi lệ đều là vì Chung Viễn Hàng.
Chung Viễn Hàng xót xa hôn l*n đ*nh đầu Trương Diệp.
Đêm hôm đó họ không làm thêm chuyện gì khác, Trương Diệp cũng không nói thêm lời nào. Việc khóc lóc để phát tiết rất tốn thể lực, cậu cứ như thế, giống như trở lại thành một đứa trẻ, nức nở tựa bên vai Chung Viễn Hàng rồi ngủ thiếp đi.
Chung Viễn Hàng ngủ không ngon lắm.
Vốn dĩ giấc ngủ của anh đã kém, chiếc giường của mẹ Trương Diệp lại là giường khung gỗ đơn sơ, tuy có trải tấm đệm mùa đông dày cộp nhưng vẫn cứng quá mức, chỉ cần khẽ động đậy là sẽ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.
Chung Viễn Hàng cứ thế ôm Trương Diệp, nằm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê suốt cả đêm.
Dáng ngủ của Trương Diệp rất ngoan, có lẽ do ngày nào cũng làm việc vất vả nên chỉ cần chìm vào giấc ngủ là ngủ say như chết. Nhưng họ nằm sát nhau quá, chỉ cần Trương Diệp khẽ cựa mình là Chung Viễn Hàng sẽ tỉnh, rồi lại ngủ chập chờn, cứ thế gắng gượng cho đến khi chuông báo thức vang lên.
Chung Viễn Hàng đưa tay trái tắt tiếng chuông báo thức đang reo không dứt, cánh tay phải của anh vẫn đang đè dưới cổ Trương Diệp, đã hoàn toàn tê rần, lúc rút ra cứ như màn hình TV bị nhiễu sóng, chẳng còn chút cảm giác nào.
Trương Diệp bị động tác này làm cho mơ màng tỉnh giấc một lúc, lầm bầm hỏi Chung Viễn Hàng bây giờ là mấy giờ rồi.
“Sáu giờ rưỡi, em ngủ thêm lát nữa đi, anh đi mua đồ ăn sáng.” Chung Viễn Hàng v**t v* gò má và vành tai Trương Diệp, kéo chăn đắp kín lại cho cậu.
Trương Diệp nhanh chóng ngủ lại.
Lúc Chung Viễn Hàng ra khỏi phòng, không ngờ lại nhìn thấy Trương Viễn trong phòng khách.
Hai người một lớn một nhỏ mặt đối mặt nhìn nhau, biểu cảm trên mặt Trương Viễn nhanh chóng chuyển từ ngái ngủ sang kinh ngạc rồi vui sướng, nhe răng cười toe toét.
“Chú Chung! Sao chú lại ở nhà cháu ạ!”
“Ừm,” Chung Viễn Hàng gật đầu với cậu bé, “Tối qua chú qua đây, lúc đó cháu ngủ mất rồi.”
“Ồ,” Trương Viễn hiểu chuyện gật gật đầu, “Hèn gì ba ba không ngủ bên cạnh cháu, ba ba ngủ với chú đúng không ạ?”
Trương Viễn hiểu chuyện một cách quá đỗi tự nhiên, khiến Chung Viễn Hàng giải thích cũng không xong mà không giải thích cũng chẳng đành.
“Bữa sáng muốn ăn gì nào?” Chung Viễn Hàng đành phải chuyển chủ đề.
“Cháu không biết ạ, hình như trong nhà còn mì với trứng.” Trương Viễn đi vào bếp, mở chiếc tủ lạnh đã ố vàng ra nhìn vào trong, “A, hết trứng rồi ạ.”
Chung Viễn Hàng nhìn Trương Viễn lấy từ tủ lạnh ra một chiếc khay nhựa trong suốt trống rỗng, thầm tính toán khả năng mình nấu mì chay mà cũng ngon. Chắc là không thể rồi.
“… Tiểu Bồ Đào,” Chung Viễn Hàng ngồi xổm xuống hỏi ý kiến Trương Viễn, “Hay là chúng ta ra ngoài mua đồ ăn sáng nhé?”
Hết chương 68