Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 67
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Khu phố cũ về đêm hiu quạnh và vắng vẻ, những gốc cây già trơ trụi tựa vào dãy lầu xám xịt, dưới ánh đèn đường lạnh lẽo, tất cả cùng chìm vào giấc ngủ đông đóng băng.
Đứa con trên lưng Trương Diệp ngày càng nặng, cánh tay cậu mỏi rã rời, đi vài bước lại phải xốc mông Trương Viễn lên một chút. Trương Viễn ngủ rất say, Trương Diệp có lay thế nào thằng bé cũng không tỉnh.
Con đường này ngày thường đi vốn không dài, nhưng hôm nay sao thấy mênh mông không có điểm dừng.
Vất vả lắm mới leo lên tầng ba về đến nhà, Trương Diệp buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Toàn thân cậu đau nhức, đứng cả ngày trời, lại còn phải căng thẳng nghe Triệu Bình giáo huấn suốt cả buổi tối, tinh thần cố chống đỡ bấy lâu nay bỗng chốc buông lỏng sau khi cởi áo khoác, quần dài và lau mặt sơ qua cho con, giống như một cục pin đã cạn sạch năng lượng.
Trương Diệp vốn định ngồi nghỉ trên sofa một lát rồi mới đi tắm rửa, không ngờ đầu vừa tựa vào lưng ghế, hai mí mắt vừa chạm nhau là đã buồn ngủ không sao mở ra được nữa, cậu cứ thế ngồi mà thiếp đi.
Lúc tỉnh lại lần nữa thì không gian rất ồn ào, chiếc điện thoại bên tay cứ kiên trì lặp đi lặp lại tiếng chuông, cửa chống trộm cách sofa không xa cũng vang lên tiếng gõ “đùng đùng đùng” với âm lượng nghe rõ nhưng không quá chói tai.
Quá lạnh, Trương Diệp vừa tỉnh dậy đã rùng mình một cái, bộ não đóng băng hoàn toàn chưa kịp tỉnh táo, cậu mơ màng dụi mặt, nhìn trời bên ngoài vẫn tối om, chắc là đang ở một thời điểm nào đó giữa đêm khuya, giờ này thì ai lại đến gõ cửa chứ?
Chẳng buồn quan tâm đến chiếc điện thoại vẫn đang reo không dứt, Trương Diệp nheo đôi mắt cay xè mở cửa nhà.
Bên ngoài cửa đứng một người cao hơn Trương Diệp nửa cái đầu, ở khoảng cách gần thế này mà Trương Diệp vẫn không nhìn rõ mặt đối phương, chỉ thấy người này vừa cao vừa trắng, giống như một vầng trăng sáng mờ ảo.
Trương Diệp xoa mặt vài cái, lại dụi mắt lần nữa mới nhìn rõ đó là Chung Viễn Hàng đang mặc áo khoác dạ màu nhạt, tay cầm điện thoại.
Trương Diệp quá lạnh, mà Chung Viễn Hàng mặc áo dạ trông lại rất ấm áp.
Thế nên việc thọc tay vào giữa lớp áo dạ và áo len để sưởi ấm là một lựa chọn hết sức tự nhiên, rồi vòng tay ôm lấy vòng eo ấm áp cũng là bản năng, tiếp đó là gác cằm lên vai người ta cũng thuận theo đó mà làm.
Thật thoải mái, từng lỗ chân lông của Trương Diệp như được giãn nở ra khi từ mùa đông giá rét đắm mình vào mùa xuân, cậu nặng nề thở hắt ra một hơi thật dài.
Trương Diệp ôm quá chặt, không phải kiểu ôm có chừng mực khi tỉnh táo, Chung Viễn Hàng cảm thấy Trương Diệp ôm mình giống như đang vác một bao tải vậy. Anh không ngờ tới, lảo đảo lùi lại nửa bước, bị đẩy ôm lấy ngay giữa lối đi của hành lang.
“Sao thế này?” Chung Viễn Hàng cúi đầu nhìn vành tai và sau gáy của Trương Diệp, đưa tay bao bọc lấy phần lưng duy nhất còn lộ ra bên ngoài vòng ôm.
“Mệt chết đi được… đói rét, không đúng, là mệt rét bủa vây,” Trương Diệp lẩm bẩm trong cơn ngái ngủ, “Sao anh lại qua đây? Không phải nói là giúp bác sĩ Triển tăng ca sao?”
“Tăng ca xong rồi,” Chung Viễn Hàng ôm lưng Trương Diệp vỗ vỗ, “Đi vào trong đi, anh muốn ngồi.”
“Làm?” Trương Diệp tức khắc tỉnh cả ngủ, vội vàng buông Chung Viễn Hàng ra, như tên trộm mà lấm lét nhìn quanh hành lang.
(*Ngồi với làm đều phát âm là zuò, Diệp nghe nhầm :v)
Nửa đêm nửa hôm, hành lang ngoài tiếng gió rít gào luồn qua thì chẳng còn gì khác.
Tâm Trương Diệp không ngay thẳng, nên nghi ngờ gió cũng có mắt.
Chung Viễn Hàng lúc nói chẳng có ý đồ gì, thấy dáng vẻ căng thẳng của Trương Diệp mới phản ứng kịp, anh kéo Trương Diệp vào trong cửa nhà, cười rồi đóng cửa lại.
“Không phải cái ‘làm’ kia, tối nay có một ca cấp cứu do uống rượu say xỉn, đứng suốt bốn năm tiếng đồng hồ, anh muốn ngồi xuống.” Chung Viễn Hàng giải thích.
Trương Diệp đỏ bừng mặt, nhưng vốn dĩ cậu không trắng trẻo như Chung Viễn Hàng, đỏ mặt cũng không nhìn ra rõ, đành ho giả hai tiếng để che đậy, xoay người rót nước nóng từ phích nước cho Chung Viễn Hàng.
“Sao lại qua đây? Nhà anh gần bệnh viện hơn mà?”
“Anh để em về nhà trước,” Chung Viễn Hàng đón lấy nước nóng nhấp một ngụm, hơi nóng, “Ưm… Anh cũng đâu có nói anh về đâu, sao nào, nhà em không cho ngủ à?”
“Cho ngủ chứ, anh là ba ba bên A mà, anh muốn ngủ đâu thì ngủ đó.” Trương Diệp rốt cuộc vẫn là buồn ngủ, uể oải, có chút lâng lâng giống như phản ứng say oxy, lời nói thốt ra từ miệng chẳng buồn qua não.
Chung Viễn Hàng ngồi bên bàn ăn, xoay chiếc cốc nóng hổi trong tay, nhìn Trương Diệp dựa người lười biếng vào bàn, nghiêng đầu, dùng đôi mắt ngái ngủ mà câu dẫn mình.
Ánh đèn vàng vọt trong bếp phác họa nên những mảng sáng tối trên gương mặt Trương Diệp, mí mắt sụp xuống cùng với những nếp nhăn nơi khóe mắt, biến đôi đồng tử màu trà thành mặt hồ sâu không thấy đáy. Giọng nói vì buồn ngủ mà khản đặc mang theo cảm giác trầm đục, mơ hồ giống như ánh đèn, cậu nghiêng đầu, Chung Viễn Hàng có thể nhìn thấy những khối cơ rõ rệt và mượt mà nơi cổ cậu, kéo dài từ xương hàm vào tận cổ áo len rộng thênh thang, ẩn hiện trong bóng tối của cơ bắp là những vết hôn và dấu răng chưa tan.
Chung Viễn Hàng lại nhấp một ngụm nước nóng, chuyển mắt nhìn vào một vết nứt cũ kỹ trên gạch lát sàn.
Họ lại tán gẫu vài chuyện linh tinh, về việc Trương Diệp cuối cùng cũng có thể bắt đầu học việc, về gã bệnh nhân say xỉn trên bàn phẫu thuật tối nay của Chung Viễn Hàng suýt chút nữa là không qua khỏi. Họ trò chuyện một cách lơ lửng, cả hai đều hiểu ngầm rằng ý đồ thực sự không nằm ở những câu chữ đó.
“Ngủ ở chỗ em thật à?” Trương Diệp hỏi.
“Nếu không thì sao? Đã quá mười hai giờ rồi, em định bắt anh về bây giờ à?” Ngón tay Chung Viễn Hàng gõ nhẹ vòng quanh miệng ly thủy tinh.
“Nhưng mà… sau khi mẹ em đi, Tiểu Bồ Đào đều ngủ cùng phòng với em.” Trương Diệp có chút lúng túng.
“Mẹ em không có nhà, chẳng phải dư ra một cái giường à?” Chung Viễn Hàng không hề để tâm.
“Anh bằng lòng ngủ giường của mẹ em à?” Trương Diệp không biết nên cảm thấy kỳ quặc hay là bình thường.
“Vậy em bằng lòng để anh nằm cạnh em và con trai em mà ngủ à?” Chung Viễn Hàng vặn hỏi lại.
Trương Diệp á khẩu.
Nhà vệ sinh của căn nhà thuê rất chật hẹp, diện tích chưa đầy hai mét vuông chứa đủ bồn rửa mặt, hố xí ngồi xổm và một chiếc vòi hoa sen bằng nhựa trắng treo đơn độc trên tường. Đèn sợi đốt treo lơ lửng bằng một sợi dây điện ngay giữa trần nhà, gạch men trắng trên tường rất sạch sẽ, nhưng cũng có nhiều chỗ bị nứt vỡ rụng ra, để lộ lớp tường xi măng hình tam giác.
Lúc Trương Diệp dẫn Chung Viễn Hàng vào nhà vệ sinh, cậu chợt nhớ đến phòng tắm ở nhà Chung Viễn Hàng. Cậu nghĩ chắc cả đời này Chung Viễn Hàng cũng chưa từng sử dụng môi trường tắm rửa như thế này.
“Anh… chịu khó một chút đi.” Trương Diệp ngồi xổm xuống bên cạnh ống quần thẳng tắp không một nếp nhăn của Chung Viễn Hàng, lấy từ trong tủ dưới bồn rửa mặt ra một chiếc bàn chải đánh răng mới và một chiếc khăn mặt mới đưa cho anh.
Lúc đóng cửa tủ, Trương Diệp nhìn thấy một con gián trong góc.
Trong những tòa nhà cũ kỹ thế này là vậy, dù có dọn dẹp thế nào thì gián vẫn cứ như từ hư không sinh ra, xuất hiện ở mọi ngóc ngách.
Trong điều kiện bình thường, Trương Diệp sẽ thản nhiên rút một tờ giấy ăn bên cạnh, ra tay nhanh gọn và chuẩn xác để xử lý “không gây hại”, nhưng hôm nay không hiểu cậu nghĩ gì, “rầm” một cái đóng sầm cửa tủ lại, lúc đứng lên đầu va mạnh vào cạnh bồn rửa bằng sứ cứng ngắc.
“Áu… mẹ nó…” Trương Diệp bị cơn đau âm ỉ đột ngột làm cho hoa mắt chóng mặt, lưng không thẳng lên nổi, nước mắt cũng trào ra.
“Chậm chút,” Chung Viễn Hàng vạch tóc Trương Diệp ra tìm chỗ da đầu bị va chạm, nhưng tóc dày quá, anh tìm cũng vô ích, “Ở nhà mình mà cũng va mạnh được như thế.”
Trương Diệp cười gượng gạo đầy bối rối, “Anh có tắm không? Muốn tắm thì phải nhanh lên, mùa đông dùng bình nóng lạnh lâu dễ bị nhảy át-tô-mát lắm.”
“Không tắm, phẫu thuật xong anh đã tắm ở bệnh viện rồi.” Chung Viễn Hàng lại xoa đỉnh đầu Trương Diệp, “Ra ngoài đi, anh có phải con trai em đâu mà phải lo lắng thế.”
Chung Viễn Hàng nói quá đỗi thản nhiên, Trương Diệp không nghe ra được chút ý mỉa mai nào, thật kỳ lạ.
“Được, anh rửa mặt đi, có việc gì thì gọi em.”
Lúc Chung Viễn Hàng rửa mặt, Trương Diệp sang phòng mẹ, thay toàn bộ ga giường, vỏ chăn và vỏ gối một lượt. Thay xong cậu lại ngửi thử chiếc gối cũ, vẫn cảm thấy có mùi mỹ phẩm trộn lẫn với mùi đặc trưng của quán mạt chược phảng phất trên người mẹ, Trương Diệp dứt khoát thay luôn cả ruột gối.
Lúc đi ngủ, Trương Diệp tìm cho Chung Viễn Hàng một bộ đồ ngủ mới của mình, nhưng quần vẫn bị ngắn đi một đoạn dài, Chung Viễn Hàng mặc thấy không thoải mái nên dứt khoát không mặc nữa, để trần đôi chân dài miên man rúc vào trong lớp chăn dày cộp. Anh cảm thấy lạnh, bèn dùng chân quấn lấy đôi chân đã được sưởi ấm của Trương Diệp.
“Sưởi cho anh chút,” Cánh tay Chung Viễn Hàng vòng qua eo Trương Diệp, dễ dàng kéo cậu về phía mình, “Ở chỗ của em lạnh quá.”
“Au… đừng bóp eo em!” Trương Diệp kêu oai oái vỗ vào cánh tay Chung Viễn Hàng, cảm giác như vỗ vào một quả bóng da bơm đầy hơi, cứng ngắc và đau tay, “Đau đau đau!”
“Eo làm sao vậy?” Chung Viễn Hàng kéo chăn ra, đưa tay vén vạt áo Trương Diệp lên kiểm tra, bên dưới có ba bốn dấu ngón tay rõ rệt, Chung Viễn Hàng không hỏi nữa, cũng không chạm vào chỗ đó nữa.
Trương Diệp đưa tay tắt đèn, tìm một tư thế thoải mái để nằm, rèm cửa không kéo kín, Trương Diệp có thể mơ hồ nhìn thấy gương mặt của Chung Viễn Hàng.
Trương Diệp thích có một chút ánh sáng yếu ớt khi ngủ, từ nhỏ cậu đã ngủ trong những căn phòng không có cửa sổ, những căn phòng quanh năm không đón được ánh mặt trời hay ánh trăng vừa ẩm thấp vừa tối tăm, hễ tắt đèn là bóng tối thuần túy bao trùm.
Vì thế bây giờ Trương Diệp luôn muốn trong phòng có chút ánh sáng, điều này khiến cậu cảm thấy cuộc sống đang tiến bộ, thấy mình ít nhiều đã khác với thời thơ ấu.
“Nói thật đấy, nhà anh gần bệnh viện như thế, chạy qua đây làm gì?” Trương Diệp hỏi.
Chung Viễn Hàng im lặng một lát, tay nhẹ nhàng xoa xoa trên đỉnh đầu Trương Diệp, ngón tay thỉnh thoảng luồn vào tóc, lướt qua da đầu, Trương Diệp cảm thấy Chung Viễn Hàng như đang v**t v* một chú chó ngoan.
“Lúc rời bàn phẫu thuật, cảm thấy hơi mệt,” Chung Viễn Hàng nói khẽ, mắt chớp rất chậm, khiến cơn buồn ngủ của Trương Diệp lại ập đến, “Nếu đi về, anh phải đi bộ ra khỏi tòa nhà khám bệnh, vất vả lắm mới đến bãi đậu xe, rồi lại mò mẫm trong bóng tối tìm xe của mình, rắc rối nửa ngày trời, lái mười phút là về đến gara rồi, cảm giác không bõ công, thà cứ giúp Triển Vũ trực nốt ca đêm cho xong.”
“Vậy lái đến nhà em thì không rắc rối à?” Trương Diệp thấy logic của Chung Viễn Hàng thật khó hiểu.
“Lái đến nhà em thì tốt cho động cơ xe hơn,” Chung Viễn Hàng nói rất chậm, “Lại còn không phải ngủ một mình.”
Cũng không cần phải uống thuốc mới ngủ được.
Gương mặt Trương Diệp trong đêm tối nhìn không rõ, chỉ có đôi mắt phản chiếu những tia sáng yếu ớt, Chung Viễn Hàng cảm thấy giống như đang tìm kiếm hai ngôi sao không quá sáng trên bầu trời đêm đen kịt.
Hai ngôi sao đang di chuyển, từ từ tiến lại gần hơn.
Trương Diệp rướn người lên hôn Chung Viễn Hàng.
Nụ hôn này rất chậm rãi, đầu tiên là hơi thở ẩm ướt làm màn dạo đầu, sau đó chóp mũi hơi lạnh của họ chạm vào nhau như một lời chào hỏi thân thiện, cuối cùng mới khiến người ta cảm nhận được đôi môi ấm nóng.
Trương Diệp giống như người mới biết hôn lần đầu, chỉ muốn sự thân mật thuần túy, đôi môi ma sát trên môi Chung Viễn Hàng, không vội vàng đào sâu thêm, giống như ăn một viên kẹo quý giá, ngậm trong miệng không nỡ nhai nát.
Chung Viễn Hàng để mặc cậu nhấm nháp hồi lâu, mới từ từ mở miệng, xoay chuyển tình thế chiếm lấy thế chủ động.
Nụ hôn ngày càng nồng nàn, Trương Diệp cảm thấy đôi môi tê dại nhưng lại không nỡ dừng lại. Đột nhiên, Chung Viễn Hàng run lên một cách không tự nhiên, lùi lại một chút.
“Hộc… sao thế?” Trương Diệp th* d*c.
Chung Viễn Hàng cũng th* d*c, anh mím môi im lặng một lát, mới bực bội nói, “Em nói xem sao thế?”
Trương Diệp ngẩn người, đưa tay sờ vào trong chăn một cái, liền bật cười.
“Em biết ngay mà…” Trương Diệp buông Chung Viễn Hàng ra, giữ một khoảng cách nhỏ, tiếng cười không dứt được.
“Có cần… em giúp anh không?” Trương Diệp hỏi một cách tự nhiên.
“Không cần, ngủ đi, mệt cả ngày rồi,” Không ngờ Chung Viễn Hàng lại từ chối, “Hơn nữa… trên giường của mẹ em, em có hứng thú nổi à?”
Trương Diệp thẫn thờ một lúc mới hiểu ra Chung Viễn Hàng không phải đang chửi thề, cậu lại sáp tới, khát khao từ đôi mắt phóng chiếu ra, đó là Trương Diệp đầy kiêu hãnh mà Chung Viễn Hàng đã rất lâu rồi không được thấy.
“Anh không có kiểu… cảm giác trả thù kh*** c*m khi được vui vẻ trên lãnh địa của người khác à?” Trương Diệp nhướng mày một cách ngạo nghễ.
**
Chan: Chết người đó Diệp Diệp ơi :v Nhừ người :v
Hết chương 67