Tinh Tinh Giăng Đầy Trời - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 66

Trước Tiếp

Chương 66

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Buổi chiều Trương Diệp vẫn tranh thủ lúc không có khách để đi đón Trương Viễn.

Lúc Trương Viễn tan học không đứng trong hàng ngũ cùng các bạn nhỏ khác, mà là được cô giáo dắt tay dẫn ra, đôi mắt thằng bé trông đỏ hoe, như thể vừa mới khóc xong. Vừa đi đến gần cổng, nhìn thấy Trương Diệp là Trương Viễn buông tay cô giáo ra, lao thẳng vào lòng Trương Diệp, cả khuôn mặt vùi vào bụng cậu, nức nở tủi thân vô cùng.

“Vất vả cho cô giáo quá.” Trương Diệp xoa gáy và bả vai Trương Viễn, nhẹ nhàng vỗ về con, trên mặt không hề có nửa phần ý trách móc.

“Không có gì, không có gì đâu ạ,” cô giáo trẻ lộ vẻ áy náy, “Hôm nay Tiểu Bồ Đào cũng phải chịu chút ấm ức, anh về chịu khó dỗ dành cháu một chút, cũng là do lúc chúng tôi lên lớp có sơ suất.”

Hôm nay trường mẫu giáo có tiết mỹ thuật, giáo viên giao chủ đề “Gia đình hạnh phúc của em”, một chủ đề rất thường gặp. Nhưng mẫu mà giáo viên mỹ thuật đưa ra lại là một gia đình ba người, phía sau là ba và mẹ một nam một nữ, phía trước là một đứa trẻ.

Trong khái niệm của Trương Viễn, gia đình mình từ trước đến nay chỉ có ba và bà nội, thế nên cậu nhóc đã vẽ nhân vật nữ ở hàng sau thành bà nội với những nếp nhăn trên mặt. Điều này vốn cũng chẳng có gì, cô giáo xem xong còn khen Trương Viễn có khả năng nắm bắt đặc điểm nhân vật khá tốt.

Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến khi mấy đứa trẻ khác ngồi cùng bàn vẽ nhìn thấy bức tranh của Trương Viễn, chúng bắt đầu hỏi cậu bé tại sao không vẽ mẹ.

Trương Viễn làm sao mà giải thích nổi? Chính cậu bé cũng chẳng hiểu rõ tại sao mình chỉ có ba mà không có mẹ.

Trẻ con có thể vì một chút sự vật mới mẻ mà hưng phấn lên, và chúng vẫn chưa học được cách nói chuyện tế nhị cũng như cách cân nhắc đến cảm xúc của người khác.

Đợi đến khi cô giáo chú ý thấy thì trong lớp đã nháo nhào cả lên rồi. Mấy đứa trẻ cứ truyền tai nhau đứa này sang đứa kia rằng Trương Viễn không có mẹ, sau đó bắt đầu thêu dệt lý do. Đứa thì đoán cha mẹ Trương Viễn ly hôn rồi, đứa thì bảo mẹ Trương Viễn bỏ đi rồi, lại có đứa đồn rằng có phải mẹ Trương Viễn qua đời rồi không.

Còn Trương Viễn ngồi tại chỗ, xé nát bức tranh mình vừa vẽ xong thành từng mảnh vụn, òa lên khóc nức nở đầy giận dữ và bất lực.

“Bức tranh của Tiểu Bồ Đào, tôi vẫn giúp cháu thu lại rồi,” cô giáo mặt đầy vẻ áy náy, giao cho Trương Diệp một cái túi nilon chứa rất nhiều mảnh giấy vụn, “Ba của Tiểu Bồ Đào, thực sự xin lỗi anh, chúng tôi đã giáo dục các bạn nhỏ trong lớp rồi, sau này nhất định sẽ chú ý hơn đến công tác giáo dục phương diện này, vả lại trong lớp cũng không chỉ có mình Tiểu Bồ Đào là con của gia đình đơn thân, anh ngàn vạn lần đừng lo lắng cháu bị cô lập.”

“Không sao đâu,” Trương Diệp nghe mà lòng cũng chẳng dễ chịu gì, cậu lấy tay bịt tai Trương Viễn lại, không muốn để cậu bé phải nghe thêm lần nữa, “Tôi về sẽ nói chuyện với cháu, ở trường mẫu giáo thì phải nhờ các cô để tâm nhiều hơn rồi.”

Cô giáo dặn dò xong xuôi thì đi tiễn những đứa trẻ khác. Trương Viễn lại làm đà điểu vùi đầu trong lòng Trương Diệp một lát mới dụi mắt tự mình đứng thẳng dậy.

Trương Diệp ngồi xổm xuống, rút khăn giấy lau lau mặt cho Trương Viễn.

“Buồn à?” Trương Diệp hỏi Trương Viễn.

Trương Viễn theo bản năng lắc đầu trước, thấy Trương Diệp chỉ nhìn mình đăm đăm một cách dịu dàng mà không nói gì, cậu bé mới thành thật gật đầu.

“Không sao, chúng ta về trước đã nhé? Những chuyện khác, đợi lúc nào con muốn nói thì kể cho ba ba nghe được không?” Trương Diệp bế Trương Viễn lên, cậu cũng chưa nghĩ ra phải nói với Trương Viễn thế nào về chủ đề “mẹ”, cậu chỉ có thể bế con trước, đưa con rời khỏi môi trường làm nó đau lòng.

“Vâng…” Trương Viễn vòng tay ôm cổ Trương Diệp, mặt vùi vào hõm cổ cậu, tủi thân nức nở đáp lời.

Trương Diệp nhanh chóng cảm thấy cổ áo len bị ướt một mảng nhỏ, dán vào cổ lành lạnh. Cậu ôm chặt con trai hơn, muốn giúp cậu bé canh bớt những cơn gió đông đang gào thét thổi qua.

Về đến tiệm, Trương Viễn nhìn thấy Điền Ngữ và mấy anh chị khác, sự chú ý được phân tán đôi chút, cuối cùng cũng nở nụ cười không mấy rạng rỡ.

Điền Ngữ nhìn đôi mắt đỏ hoe của Trương Viễn, vừa định mở miệng hỏi thì bị một ánh mắt của Trương Diệp ngăn lại.

Trương Diệp dắt Trương Viễn vào phòng nghỉ, đổ những mảnh tranh vụn trong túi nilon ra, rải lên bàn.

“Tiểu Bồ Đào, con muốn chơi trò xếp hình không?” Trương Diệp lấy ra một tờ giấy trắng, lại lấy cả cái lọ hồ dán mà cậu hay dùng để dán hóa đơn làm sổ sách, đặt tất cả những thứ đó trước mặt Trương Viễn.

Trương Viễn hiểu ý Trương Diệp, mếu máo sắp khóc, cứ nũng nịu muốn nhào vào lòng Trương Diệp.

Trương Diệp giữ chặt vai Trương Viễn, không cho cậu bé trốn tránh nữa.

“Tiểu Bồ Đào, cô giáo bảo con vẽ đẹp lắm, ba ba cũng muốn xem, nhưng con lại vì lỗi lầm của người khác mà xé nát bức tranh mình đã vất vả vẽ xong, thế thì không đáng chút nào cả, con thấy có đúng không?” Trương Diệp nhìn vào mắt Trương Viễn hỏi cậu bé.

“Ba ba, con xé tranh đi rồi, con làm sai rồi hả ba ba?” Trương Viễn trầm ngâm hỏi.

Trương Diệp lắc đầu: “Đây là tranh của chính con, con có quyền tự ý xử lý, nhưng ba ba rất muốn xem con vẽ chính mình thế nào, cũng muốn xem con vẽ ba ba ra sao, không được xem, ba ba cảm thấy hơi tiếc.”

“Thật thế hả ba ba?” Trương Viễn nửa tin nửa ngờ hỏi lại.

“Ba ba lừa con làm gì?” Trương Diệp mỉm cười nhéo nhéo mặt Trương Viễn, “Chẳng phải con rất thích chơi xếp hình sao? Trước đây chúng mình còn mua về chơi đấy thôi. Giờ thì hay rồi, không cần mua cũng có cái để chơi, lại còn là bộ xếp hình do chính con tự chế nữa, có muốn chơi không?”

Trương Viễn cuối cùng cũng thấy có chút hứng thú, quay đầu bắt đầu hí hoáy với những mảnh vụn trên bàn.

“Chơi đi nhé, xếp xong rồi thì ra tìm ba ba, ba ba ra ngoài làm việc đây.” Trương Diệp thay bộ đồng phục tiệm ngay phía sau Trương Viễn, thấy Trương Viễn bắt đầu xếp rồi mới định đi ra ngoài.

“Vâng! Ba ba đi làm việc đi ạ.” Trương Viễn ngoan ngoãn đáp lời.

Cứ bận rộn mãi cho đến tối lúc sắp ăn cơm, Trương Diệp mới lại rảnh rỗi vào phòng nghỉ. Vừa vào đã thấy Triệu Bình cũng ở bên trong. Anh đang bưng một cốc nước, dựa lưng vào bàn, nhìn Trương Viễn xếp tranh, thỉnh thoảng còn chỉ bảo nó vài câu nên đặt mảnh nào vào đâu.

“Anh Bình.” Trương Diệp gật đầu chào Triệu Bình.

“Ừ,” Triệu Bình cười cười, “Sắp xếp xong rồi đấy.”

“Nhanh thế ạ?” Trương Diệp hơi ngạc nhiên, cũng ghé lại xem.

“Vâng! Sắp xong rồi ạ!” Trương Viễn còn ba bốn mảnh giấy ít nét vẽ chưa biết đặt thế nào, nó đang tập trung cao độ nhìn chằm chằm bức tranh, không rảnh ngẩng đầu nhìn Trương Diệp.

“Giỏi quá!” Trương Diệp khen ngợi nó.

Hai người lớn nhìn thêm một lúc nữa, Triệu Bình nháy mắt với Trương Diệp một cái: “Ra sau hút điếu thuốc chứ?”

Trương Diệp đi theo Triệu Bình đến cạnh cái thùng rác chỗ lần trước họ hút thuốc.

“Chuyện là sao thế? Thằng bé ở trường mẫu giáo giận dỗi gì à?” Triệu Bình đưa cho Trương Diệp một điếu thuốc nhỏ.

“Vâng,” Trương Diệp nhận lấy điếu thuốc, châm lửa rít một hơi, chẳng thấy có tý sức nào, “Sao anh lại đổi sang thuốc nhẹ thế này? Hút có quen không?”

“Không quen,” Triệu Bình cười, “Cứ như hút giấy ấy, nhưng tôi cũng muốn cai rồi, tập cho quen dần đi thôi.”

“Tốt quá rồi,” Trương Diệp gật đầu, im lặng hút một lúc.

“Có phải do bắt trẻ con vẽ tranh gia đình, xong bị mấy đứa khác hỏi sao không có mẹ đúng không?” Triệu Bình nói trúng phóc.

“Thần,” Trương Diệp nhìn Triệu Bình cười cười, “Anh Bình, anh đừng làm bánh nữa, hay là anh đi bày cái sạp bói toán đi?”

Triệu Bình cũng cười, cười xong lại thở dài: “Thần thánh gì chứ, hồi nhỏ tôi cũng thế mà.”

“Ồ.” Trương Diệp “ồ” xong thì chẳng biết nói gì tiếp, cậu không muốn dò hỏi đời tư của Triệu Bình, nhưng cũng có chút tò mò, hồi đó anh ấy đã tiêu hóa chuyện này như thế nào.

“Nhưng cách xử lý của tôi hồi đó chẳng có giá trị tham khảo gì đâu,” Triệu Bình như nhìn ra sự tò mò của Trương Diệp, tự mình nói tiếp, “Tôi trực tiếp tặng cho cái đứa cầm đầu xôn xao một cái tát cháy má, rồi sau đó thuận lợi bị cả lớp cô lập luôn.”

Trương Diệp bỗng nhớ đến cái tát Triệu Bình giáng cho Triển Vũ, không nhịn được mà bật cười.

“Tạm thời cậu cứ đừng nói với thằng bé tình hình của cậu vội,” hai người cười xong, Triệu Bình khuyên Trương Diệp, “Trẻ con miệng không có khóa đâu, nếu nó nói đến trường mẫu giáo rồi thì không chỉ mình nó bị điều ra tiếng vào, mà phụ huynh khác cũng sẽ gây rắc rối đấy.”

“Vâng, em cũng chưa định nói với nó bây giờ.” Trương Diệp gật đầu.

“Cứ bảo với nó là, các gia đình trên thế giới này đều đa dạng sắc màu như thế đấy, kiểu tổ hợp nào cũng có cả. Đợi nó lớn thêm chút nữa, cậu và… bạn trai cậu ổn định rồi thì hãy từ từ kể cho nó nghe.” Triệu Bình nói.

“Em cũng dự định như vậy mà,” Trương Diệp cười, “Anh Bình, cảm ơn anh.”

“Không cần khách sáo,” Triệu Bình rít một hơi thật sâu nốt mẩu thuốc còn lại, “Đi thôi, đúng là hút như không hút, cái thuốc này chẳng có tý sức nào thật.”

Buổi tối lúc dạy Trương Diệp làm bánh Chiffon, Triệu Bình bảo Trương Diệp dắt cả Trương Viễn vào bếp sau. Anh lấy ra một cái mũ trùm đầu bằng nhựa dùng một lần, mặc tạp dề cho cậu bé ra dáng ra hình, rồi bảo cậu bé đứng bên cạnh cùng nhào bột.

Trương Viễn không phải kiểu trẻ con hay nghịch ngợm phá phách, bảo gì làm nấy. Trương Diệp làm bánh Chiffon ở bên cạnh, cậu bé thì đứng bên chăm chú lắng nghe, coi bột mỳ như đất sét siêu nhẹ mà chơi.

Triệu Bình đối với Trương Diệp thì chuyện gì cần nói là nói, cần mắng là mắng, chỗ nào làm không đúng là cau mày mắng thẳng mặt luôn. Nhưng đối với Trương Viễn thì lại ôn tồn nhã nhặn, thỉnh thoảng còn thầm thì to nhỏ với Trương Viễn rằng Trương Diệp còn chẳng thông minh bằng cậu bé, khiến sự tự tin của Trương Viễn tăng vọt, bao nhiêu ấm ức ban ngày tạm thời đều quẳng ra sau đầu hết.

Lúc tan làm, Trương Diệp đã bị Triệu Bình mắng cho đến mức bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.

Triệu Bình khi chung đụng bình thường thực ra là một người khá ôn hòa, nhưng Trương Diệp đã từng thấy anh nổi giận nên biết rõ trong xương tủy anh vẫn là một người có cá tính. Cậu cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý khi học nghề Triệu Bình sẽ rất nghiêm khắc, nhưng tối nay gần như mỗi bước làm cậu đều bị mắng một câu, thấy có chút bị nản lòng.

“Có phải em không hợp với làm bánh không nhỉ?” Trương Diệp nửa đùa nửa thật hỏi Triệu Bình.

“Cũng được, nhìn ra được là người hay nấu nướng, cũng có nền tảng làm các loại bánh phương Đông,” Triệu Bình nghiêm túc trả lời, “Nhưng bánh Tây và bánh phương Đông khác nhau nhiều lắm, cậu mới bắt đầu tiếp xúc, xây dựng nền tảng vững chắc là quan trọng nhất.”

“Thế thì được rồi,” Trương Diệp hơi yên tâm, “Học được là được.”

“Tôi không phải là một người thầy dễ tính đâu, bánh Chiffon coi như là bài học cơ bản dễ nhất rồi, sau này còn đầy trận mắng phải ăn đấy,” Triệu Bình cười, “Cậu cứ thử trước đi, nếu thực sự chịu không nổi thì có thể theo Tiểu Phương và những người khác học nhập môn trước cũng được.”

Tiểu Phương là trợ lý một của Triệu Bình, gần như có thể cả ngày chỉ bị Triệu Bình mắng mỏ một hai lần.

“Không cần đâu, em theo được.” Đã học thì phải theo thẳng thầy giỏi mà học, chuyện bị mắng Trương Diệp đã quen lắm rồi, chút chuyện này không đáng là gì.

Triệu Bình hài lòng gật đầu, trước khi đi còn lấy cho Trương Viễn một ít bánh ngọt trẻ con thích ăn.

Trương Viễn sau một ngày trời nào là tức giận, nào là khóc lóc, rồi lại theo làm việc chân tay suốt cả buổi tối nên đi được nửa đường là đã buồn ngủ không chịu nổi rồi. Trương Diệp cõng cậu bé lên lưng, thong thả tản bộ đi về nhà.

Tối nay cậu không phải đến chỗ Chung Viễn Hàng, nên bước đi cũng lững thững, không vội vàng về nhà.

“Ba ba…” Trương Viễn gục trên lưng Trương Diệp, gắng gượng tinh thần để trò chuyện với cậu.

“Ừ, ba ba đây, buồn ngủ thì cứ ngủ đi con.” Trương Diệp đi bộ thấy hơi nóng, tóc của Trương Viễn và cái cổ áo len của Chung Viễn Hàng cứ cọ vào cổ cậu, ngứa râm ran.

“Chú Triệu bảo là, hồi nhỏ chú cũng chưa từng thấy mẹ, vả lại nếu sau này chú có con thì con của chú cũng sẽ không có mẹ, có thật thế không hả ba ba?” Trương Viễn hỏi.

“Chú nói lúc nào thế?”

“Lúc con xếp hình ạ…” Trương Viễn ngáp một cái thật dài, làm Trương Diệp cũng ngáp theo.

“Chắc thế rồi nhỉ?” Trương Diệp cảm thấy buồn cười, Triệu Bình đúng thật là, vì để an ủi Trương Viễn mà còn tự bịa ra cho mình một đứa con ảo nữa.

“Chú Triệu bảo chú thích đàn ông, sau này sẽ cùng một người chú khác lập gia đình, nên con của chú sau này sẽ có hai người ba ba, như thế cũng được hả ba?” Trương Viễn đã nửa tỉnh nửa mê rồi mà vẫn không nén nổi tò mò.

“Chú ấy nói thế à?” Tâm trí Trương Diệp bắt đầu hoạt động, “Chuyện này… được chứ. Trên thế giới này có rất nhiều kiểu người, có bạn nữ thích bạn nam, cũng có bạn nam thích bạn nam, lại có cả bạn nữ thích bạn nữ nữa, thế nên thế giới này cũng có đủ loại gia đình khác nhau con à.”

“Ồ… hóa ra là thế ạ…” Trương Viễn đã nhận được câu trả lời, nó gục trên lưng Trương Diệp, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Hết chương 66

Trước Tiếp