Tinh Tinh Giăng Đầy Trời - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 69

Trước Tiếp

Chương 69

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

“… Tiểu Bồ Đào,” Chung Viễn Hàng ngồi xổm xuống hỏi ý kiến Trương Viễn, “Hay là chúng ta ra ngoài mua đồ ăn sáng nhé?”

Mắt Trương Viễn sáng rực lên ngay lập tức và bày tỏ rằng lựa chọn này vô cùng hợp lý, “Đúng thế, chú Chung nấu cơm quả thực có chút khó khăn…”

Nói đến một nửa, Trương Viễn chắc cảm thấy nói thẳng thừng trước mặt người ta như thế thì hơi bất lịch sử, bàn tay nhỏ vội bịt miệng mình lại, nhìn chằm chằm Chung Viễn Hàng cười khúc khích.

Dáng vẻ đó khiến Chung Viễn Hàng chợt nhớ đến Trương Diệp lúc nhỏ.

“Ừm, quả thực có chút khó khăn, gần đây có hàng quán ăn sáng nào không?” Chung Viễn Hàng thay giày, lấy chìa khóa của Trương Diệp trên tủ giày chuẩn bị ra cửa.

“Xuống lầu rẽ ra ngoài là có nhiều lắm ạ, hàng của chú béo không ngon, hàng của ông cụ gầy mới ngon, cháu muốn ăn bánh nếp chiên, cho bột hoa tiêu nhưng không cho hạt hoa tiêu ấy ạ, còn muốn ăn tào phớ, bánh nướng thịt mặn, chè trôi nước nhỏ, nem rán…” Trương Viễn cứ như một cái đuôi nhỏ bám theo Chung Viễn Hàng, luyên thuyên dặn dò anh.

Chung Viễn Hàng dừng lại nhìn chằm chằm vào mắt Trương Viễn.

“Dạ… nhiều quá ạ?” Trương Viễn ngước mắt nhìn Chung Viễn Hàng, trông thì có vẻ đáng thương, nhưng cái vẻ láu lỉnh trong mắt và nụ cười không nén nổi nơi khóe miệng đều nói rõ rằng cậu bé chẳng hề sợ Chung Viễn Hàng.

“Không phải,” Chung Viễn Hàng nhìn thời gian, vẫn còn khá sớm, “Cháu nói nhiều thế chú không nhớ hết được, hay là cháu đi cùng chú luôn nhé?”

“Thật ạ? Vậy chú Chung đợi cháu một lát!” Trương Viễn chỉ đợi câu này thôi, nhảy chân sáo lao thẳng vào phòng.

Chung Viễn Hàng nghe thấy tiếng mở tủ quần áo, tiếng lục lọi, chỉ vài phút sau, Trương Viễn đã đội mũ len, quàng khăn, còn đeo một đôi găng tay nhỏ quàng cổ, trang bị đầy đủ chạy ra.

“Đi thôi! Chúng ta xuất phát!” Trương Viễn khua khoáy đôi tay như đôi càng cua vẫy Chung Viễn Hàng.

Chung Viễn Hàng đưa tay chỉnh lại chiếc mũ đang đội lệch cho Trương Viễn, dắt tay cậu bé ra khỏi cửa.

Trương Viễn rất phấn khích, dọc đường đi cứ ngân nga những giai điệu không đầu không cuối, Chung Viễn Hàng nghe hồi lâu mới lờ mờ nhận ra đó là một đoạn nhạc thường phát ở các buổi khiêu vũ quảng trường.

“Sao lại hát bài này?” Chung Viễn Hàng hỏi bâng quơ để bắt chuyện.

“Dạ~ Vui ạ! Bài này bà nội cháu hay mở điện thoại lắm, nổi tiếng lắm đấy ạ! Chú Chung chưa nghe bao giờ sao?” Trương Viễn nói một cách hào hứng, còn hát luôn, “Dù thế nào cũng không bay thoát ra được, a, thế giới phồn hoa! Hóa ra tôi là một con, a! Hồ điệp say rượu!”

Thế là hay rồi, Trương Viễn hễ vui lên là chẳng có câu nào đúng nhạc điệu, bài hát suýt nữa thì biến thành đọc ráp.

“Hát hay lắm.” Chung Viễn Hàng nói dối không chớp mắt.

“Hì hì,” Trương Viễn vui vẻ bóp lòng bàn tay Chung Viễn Hàng, đôi găng tay mềm mại cọ vào lòng bàn tay anh ngứa ngáy, “Chú Chung chú thật là biết ủng hộ cháu!”

Lúc đi ra khỏi cổng khu chung cư lại gặp ông lão bảo vệ đó, ông ta liếc mắt một cái là thấy ngay Trương Viễn đang mặc như một quả cầu lông khổng lồ, hồ hởi chào hỏi cậu bé.

“Ồ, là Tiểu Bồ Đào nhà ta đấy à? Đi đâu thế này? Ba cháu đâu…” Ông lão vừa nói vừa nhìn sang người lớn bên cạnh Trương Viễn, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ một cách gượng gạo, “Ơ, không phải ba cháu à, cậu là ai thế? Sao lại dẫn con nhà người ta đi?”

“Ông nội Lưu ơi, ông quên rồi ạ? Đây là chú của cháu mà! Mấy hôm trước chú chẳng còn lái xe hơi nhỏ đưa cháu về đó sao?” Trương Viễn cười hì hì giúp Chung Viễn Hàng giới thiệu, “Ông nội còn định thu của chú ấy năm mươi tệ tiền gửi xe nữa kìa?”

“Ồ, lại là cậu đấy à?” Ông cụ thận trọng gật đầu với Chung Viễn Hàng, giọng điệu vẫn chẳng chút khách khí mà mỉa mai, “Hôm nay không lái xe nên tôi không nhận ra đấy.”

Người đàn ông này ăn mặc thực sự quá khác biệt so với những người đàn ông khác sống trong khu tập thể này, anh ta không hề túng quẫn, không hề ưu sầu, ăn mặc quá đỗi tươm tất sạch sẽ, nhìn một cái là thấy lạc lõng với nơi này. Ông Lưu từng tưởng Trương Diệp dính vào rắc rối gì đó, nhưng người này cứ dắt con trai Trương Diệp ra ra vào vào, trông lại không giống.

Kinh nghiệm sống nhiều năm của ông Lưu không phân tích nổi tình huống Chung Viễn Hàng xuất hiện ở đây, Trương Diệp đâu phải cô gái xinh đẹp độc thân, người đàn ông này ham hố cái gì chứ? Ông Lưu vô cùng thắc mắc.

“Vâng, xin chào.” Chung Viễn Hàng hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt thiếu thiện cảm của ông cụ, chào hỏi lịch sự mà lạnh lùng, nói xong liền dắt Trương Viễn đang vui như mở cờ trong bụng bước ra khỏi cổng vòm.

Rẽ qua cổng khu chung cư, quả nhiên có mấy hàng ăn sáng, phần lớn đều là những người bán hàng rong dựng xe ba gác điện hoặc xe máy, trông có vẻ là kinh doanh không giấy phép có thể nổ máy chạy bất cứ lúc nào, tranh thủ lúc sáng sớm lực lượng quản lý đô thị chưa bắt đầu làm việc mà chen chúc trên con đường vốn đã hẹp hai làn xe trong khu phố cũ chỉ còn lại một làn.

Những làn khói trắng nghi ngút bốc lên từ các quầy hàng khiến người ta không kìm được muốn sáp lại gần, để có được một cái bụng ấm áp trong buổi sáng mùa đông đầy ngái ngủ.

“Cái kia cái kia!” Trương Viễn kéo tay Chung Viễn Hàng lao về phía một quầy hàng đông người nhất.

Chung Viễn Hàng không thích những hoạt động tụ tập đông đúc thế này, nhưng Trương Viễn thích hàng này, anh nghĩ vì để Trương Viễn vui thì nhẫn nhịn một chút cũng chẳng sao.

Lúc xếp hàng, điện thoại của Trương Diệp gọi đến.

“Alo? Anh đi đâu rồi?” Giọng Trương Diệp nghe rất tỉnh táo, và có chút hoảng hốt.

“Dưới lầu mua đồ ăn sáng, sao thế?” Chung Viễn Hàng bóp nhẹ tay Trương Viễn.

Trương Viễn nháy mắt với anh, mấp máy môi hỏi “Là ba ba ạ?”

Chung Viễn Hàng mỉm cười gật đầu.

“Tiểu Bồ Đào biến mất rồi, không có ở trên giường!” Trương Diệp ở đầu dây bên kia sốt sắng nói, “Em ngủ dậy là sang phòng bên này xem luôn, mũ khăn găng tay đều biến mất cả rồi.”

“À, đúng rồi.” Chung Viễn Hàng nhìn hàng người, sắp đến lượt họ rồi, dứt khoát đưa điện thoại cho Trương Viễn để cậu bé trực tiếp nói với Trương Diệp.

Trước khi nhận điện thoại Trương Viễn còn không quên dặn dò Chung Viễn Hàng, “Cháu muốn ăn bánh nếp chiên cho bột hoa tiêu nhưng không cho hạt hoa tiêu ạ.”

“Alo! Ba ba!”

Chung Viễn Hàng ngẩng đầu định nói với ông chủ muốn lấy gì, “Ông chủ, lấy…”

“Bánh nếp chiên cho bột hoa tiêu, nghe thấy rồi nghe thấy rồi,” Ông chủ nhanh thoăn thoắt, đã bắt đầu đóng túi.

Chung Viễn Hàng cười rồi chọn thêm vài món, “Lấy thêm một quẩy, sữa đậu nành, tào phớ, nem rán, trứng muối kia nữa, lấy ba quả.”

“Nhiều thế à? Hai người ăn hết không? Phần nhà tôi to lắm đấy.” Ông chủ vừa đóng túi vừa nhắc nhở.

“Ăn hết,” Chung Viễn Hàng mỉm cười, “Ở nhà còn một người nữa.”

“Ồ, vợ đang đợi ở nhà à?” Ông chủ cũng cười, “Một nhà thật là có phúc quá!”

Chung Viễn Hàng cũng không giải thích, trả tiền rồi dắt Trương Viễn quay về.

“Chú Chung, điện thoại trả chú ạ.” Trương Viễn đưa điện thoại cho Chung Viễn Hàng, dáng vẻ trông không còn vui vẻ như lúc mới ra ngoài nữa.

“Sao thế?” Chung Viễn Hàng nắn tay Trương Viễn đung đưa, “Không nói gì đã đi cùng chú ra ngoài, Trương Diệp mắng cháu à?”

Trương Viễn lắc đầu, “Ba không nói cháu chuyện đó, ba bảo cháu đừng có mắt to bụng nhỏ…”

Nói xong Trương Viễn liếc nhìn túi đồ ăn sáng to đùng trong tay kia của Chung Viễn Hàng, “Chúng ta có phải mua hơi nhiều quá rồi không ạ?”

Hình như Chung Viễn Hàng mua hơi nhiều thật.

“Không sao, ăn không hết có thể mang đến chỗ làm chia cho đồng nghiệp.” Chung Viễn Hàng an ủi Trương Viễn.

Lúc về đến nhà, Trương Diệp đã dọn dẹp xong xuôi, khoanh tay ngồi bên bàn ăn, dáng vẻ như đang chờ họ về để tính sổ.

Trương Viễn thấy dáng vẻ này của Trương Diệp thì hơi sợ, ngoan ngoãn đi tới bảo Trương Diệp ăn sáng.

“Ăn sáng thôi.” Chung Viễn Hàng đặt túi đồ ăn lên bàn ăn, chủ động nói đỡ cho Trương Viễn, “Không biết em muốn ăn gì nên mua đại vài món.”

Trương Diệp liếc xéo Chung Viễn Hàng một cái, rốt cuộc cũng tha cho Trương Viễn.

“Tiểu Bồ Đào, đi dọn balo đi mẫu giáo đi, dọn xong ra đây ăn sáng.”

“Dạ!” Trương Viễn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vèo một cái đã chui tọt vào phòng.

“Bánh nếp chiên bột hoa tiêu, tào phớ, trứng muối, nem rán,” Trương Diệp mở túi lấy đồ ăn sáng ra từng món một, “Đây chắc là Trương Viễn đọc thực đơn rồi đúng không?”

Chung Viễn Hàng cười không nói gì, coi như mặc nhận.

“Anh đừng có mà nuông chiều nó như thế, cái gì cũng mua cho, sau này có đồ tốt lại chẳng biết trân trọng.” Trương Diệp tách đôi đũa dùng một lần ra, đưa cho Chung Viễn Hàng trước.

“Không sao, ăn không hết thì để Triển Vũ ăn,” Chung Viễn Hàng nhận đũa, “Hồi nhỏ chiều chuộng một chút cũng chẳng sao…”

Trương Viễn dọn xong balo, lạch bạch chạy trở lại, Chung Viễn Hàng vội vàng dừng câu chuyện.

Trương Diệp thì chẳng nề hà gì, “Chiều hư rồi thì anh quản à? Con trai anh đấy à?”

“Ừ, con trai anh.” Chung Viễn Hàng nhận bừa con trai, vừa ăn nem rán vừa kéo ghế cho Trương Viễn ngồi.

Trương Viễn giờ đã biết rồi, Chung Viễn Hàng chính là chỗ dựa cho mình, cũng không sợ nữa, ngồi bên cạnh Chung Viễn Hàng hứa với Trương Diệp, “Ba ba, sau này con chỉ chọn món nào muốn ăn nhất thôi ạ.”

“Giờ thì nói hay lắm.” Trương Diệp bật cười vì tức giận, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Ngày tháng còn dài, đứa trẻ cũng phải lớn dần lên.

Ăn xong vẫn là Chung Viễn Hàng lái xe đưa Trương Viễn đến trường mẫu giáo trước, rồi mới đưa Trương Diệp đi làm.

Sau khi Trương Viễn xuống xe, Trương Diệp im lặng một lúc, Chung Viễn Hàng tưởng cậu định nhắc chuyện tối qua, nhưng cậu tạm thời chưa nhắc.

“Tối nay em qua chỗ anh dắt xe máy về nhé.” Trương Diệp thốt ra một câu như vậy trong sự im lặng.

Tay Chung Viễn Hàng nắm vô lăng siết chặt lại.

“Cứ để chỗ anh mãi em đi lại không tiện,” Trương Diệp cũng không có ý gì khác, “Vả lại hết tuần này sang tuần sau anh phải trực đêm rồi đúng không? Em có cái xe máy còn có thể đưa đồ ăn khuya hay gì đó cho anh.”

Tay Chung Viễn Hàng lúc này mới nới lỏng ra.

“Em cứ lái xe của anh cũng được, mùa đông giá rét mà chạy xe máy thì lạnh quá.” Chung Viễn Hàng thực sự nảy ra ý định mua cho Trương Diệp một chiếc ô tô, lái ô tô sắt bọc thịt dù sao cũng an toàn hơn xe máy thịt bọc sắt, “Xe có hai bộ chìa khóa, em cầm lấy một bộ đi.”

“Không lấy đâu,” Trương Diệp lắc đầu, hơi ngượng ngùng nói nhỏ, “Em không có bằng, không biết lái.”

“Chưa học à?” Chung Viễn Hàng hỏi ra rồi mới thấy hối hận, Trương Diệp lấy đâu ra điều kiện mà đi học lái xe chứ?

“Chưa học, bận đi làm thuê mà, không rút ra được thời gian dài để đi học lái xe.”

“Cũng chẳng mất bao lâu đâu, rảnh lúc nào học lúc đó, sang xuân đăng ký một khóa ở trường lái nhé, anh tìm cho em.” Chung Viễn Hàng thực lòng muốn giúp Trương Diệp.

“Thôi đi, anh vào bệnh viện bận đến miếng cơm chẳng kịp ăn, em tự tìm lấy thôi.” Trương Diệp cười đồng ý chuyện đi học lái xe, nhưng cậu không thể để Chung Viễn Hàng tìm giúp mình, rồi cứ thế để anh đóng luôn cả tiền học phí được.

“Tùy em thôi,” Chung Viễn Hàng ngoài miệng tạm thuận theo Trương Diệp, “Tan làm đợi anh ở cửa tiệm.”

“Ừm, biết rồi.” Trương Diệp cũng không từ chối nữa.

Ở riêng với Chung Viễn Hàng thế này, cứ làm Trương Diệp nhớ đến những lời anh nói đêm qua.

Coi như là chính thức ở bên nhau lần nữa rồi sao? Trương Diệp không thích ứng nổi với tình trạng này, cậu sắp gom đủ năm mươi ngàn tệ nợ Chung Viễn Hàng rồi, nếu cộng thêm tiền thưởng cuối năm dự kiến của năm nay, ước chừng còn dư ra được một ít.

Tiền cậu đều cất giữ cẩn thận, cậu muốn bắt đầu lại với Chung Viễn Hàng thì cũng phải đưa ra một chút quyết tâm cho ra hồn.

Xe nhanh chóng dừng lại bên lề đường trước cửa tiệm bánh ngọt, hôm nay thời gian còn sớm, đủ để Trương Diệp luyên thuyên thêm vài câu.

“Chung Viễn Hàng.” Trương Diệp gọi tên anh.

“Hửm?” Bị gọi cả họ lẫn tên như thế này, hoặc là đang nổi giận, hoặc là sắp nói chuyện nghiêm túc, Chung Viễn Hàng quay sang nhìn thẳng vào mắt Trương Diệp, “Có chuyện gì, Trương Diệp.”

Trương Diệp bật cười trước, người này cũng thật là thù dai quá đi, y hệt như hồi nhỏ vậy.

“Hôm qua anh nói muốn… ở bên nhau, em tạm thời còn chưa thể đồng ý với anh được, tạm thời thôi nhé! Tạm thời!” Trương Diệp sợ mình nói không rõ ràng khiến Chung Viễn Hàng buồn lòng, vội vàng nhấn mạnh.

Không ngờ Chung Viễn Hàng lại khá bình tĩnh.

“Ừm, em có sắp xếp gì?”

“Thực ra hai chúng ta gặp lại nhau cũng chưa được bao lâu, chừng một hai tháng gì đó, nhưng lúc chúng ta không gặp mặt là những mười năm cơ.” Chính Trương Diệp nói ra cũng thấy bùi ngùi.

Cậu gần như không nhớ nổi trạng thái trong mười năm đó là như thế nào nữa.

Có những người chính là như vậy, khi người đó biến mất, con người ta chẳng qua cũng chỉ là sống một cách bình lặng, sống qua ngày này tháng nọ cũng chẳng thấy có gì khác biệt. Nhưng khi người đó xuất hiện trở lại, mới chợt nhận ra rằng, những ngày tháng trước đây sống chẳng ra làm sao, không biết đã gắng gượng vượt qua thế nào, tăm tối vô cùng, không nỡ ngoảnh lại nhìn.

“Mười năm đó em sống thế nào anh không biết, mười năm đó anh sống ra sao em cũng chẳng rõ. Khoảng thời gian này, anh cứ coi như để thích nghi đi, rồi khảo sát em thêm nữa,” Trương Diệp khựng lại một chút, không còn nhìn vào mắt Chung Viễn Hàng nữa, quay mặt nhìn chằm chằm vào người công nhân vệ sinh đang quét đường bên lề, ra vẻ thản nhiên nói tiếp, “Để em theo đuổi lại lần nữa, xem có thể rước anh về được không.”

Chung Viễn Hàng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào sườn mặt Trương Diệp, thấy làn da màu lúa mạch của cậu từ từ chuyển sang hơi cam, chắc là đang ngượng đến đỏ mặt rồi.

“Được,” Chung Viễn Hàng vẫn đồng ý với cậu, “Vậy anh sẽ đợi xem em theo đuổi thế nào.”

Muốn đuổi thì cứ đuổi đi, Chung Viễn Hàng thầm nghĩ, giờ Trương Diệp có muốn lên trời hái sao xuống thì Chung Viễn Hàng cũng sẽ bắc thang cho cậu.

**

Chan: Thật ra đối với cái mối quan hệ này của Hàng Hàng vs Diệp Diệp, việc thay đổi xưng hô như thế nào khiến tui đắn đo khá nhiều, ban đầu tui định để hết khúc mắc rồi hẵn đổi xưng hô, hoặc là xác nhận mối quan hệ, hay là chương trước khi Hàng Hàng nói quay lại với nhau.

Nhưng sau đó tui quyết định thay đổi xưng hô sau khi l*m t*nh xong lần trước, tui nghĩ nó “vừa đủ” khi Hàng Hàng biết chuyện cũ, cũng “vừa đủ” để Diệp Diệp chuyển mình không còn e ngại bên ngoài nghĩ gì về mqh của mình vs Hàng, cũng là chút tâm tư nhỏ khi để cô y tá nhìn thấy mập mờ của mình vs Hàng.

Tui cứ lo lắng như thế có sớm quá không, lại sửa xưng hô đến tận chương trước, nhưng sau đó tui vẫn quyết định quay lại sửa xưng hô lại từ hồi mới l*m t*nh xong, haizzz

Hết chương 69

Trước Tiếp