Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Hắn ta kích động chỉ lên cây đa lớn, hô to: “Xem! Xem trên kia kìa!”
Thôn trưởng cùng Dương lão thị nghe vậy liền bước tới. Chưa kịp lại gần đã hét lớn một tiếng: “Bọn chúng ở đó! Mau kéo xuống cho ta!”
Mao Đại Lực và Mao Nhị Lực lúc này mới bị nước lạnh dội tỉnh.
Hai kẻ vừa mở mắt đã phát hiện tay chân mình bị trói chặt, nằm sõng soài giữa gian nhà trống, xung quanh là một vòng thôn dân ánh mắt hừng hực lửa giận.
Cả hai sợ hãi, rụt sát vào nhau.
“Ta… ta… cảnh cáo các ngươi, tự ý tra tấn là phạm pháp đấy!” Mao Đại Lực lắp bắp, mắt láo liên tìm cơ hội bỏ trốn. Nhưng đảo mắt một vòng, y bất lực nhận ra chẳng có lấy một khe hở để chạy.
Thôn trưởng nở nụ cười dữ tợn: “Dám phóng hỏa thiêu từ đường của thôn chúng ta mà tưởng dễ chạy thoát à? Ai cho các ngươi cái gan đó? Hả?”
Mao Nhị Lực nghiến răng: “Nói cho các ngươi biết, lão gia nhà chúng ta là đại quan trong kinh! Nếu dám vô lễ với chúng ta, chờ khi chúng ta về kinh, nhất định cho các ngươi đẹp mặt!”
“Ô hô, đáng sợ quá nhỉ? Hai tên phóng hỏa, cứ để đến nha môn ngồi tù rồi nói tiếp! Mà gia chủ các ngươi biết các ngươi làm mấy chuyện này, chưa chắc đã nhận lại đâu!” Giang Ninh vừa xách một giỏ rau dại vừa thong thả bước tới trước cửa từ đường.
Mọi người đồng loạt quay đầu, ai nấy đều nhíu mày.
Thôn trưởng quát: “Giang thị, ngươi tới đây xem náo nhiệt làm gì?”
Giang Ninh mặt mày vô tội: “Thôn trưởng, đâu phải ta muốn xem náo nhiệt, là nương ta bảo tới! Hai kẻ phóng hỏa này chẳng phải đã làm Tiền thị bị thương sao? Dương lão nhị thì việc đồng áng làm không xong, chẳng tới được. Ta nhân tiện mang ít đồ cho bà bà, bà bà bảo ta qua đây xem tình hình, thuận thể… đòi chút tiền.”
“Bà bà ngươi bảo ngươi tới đòi tiền?” Thôn trưởng nghe thế nào cũng thấy không đáng tin.
Giang Ninh kéo Chu thị lên trước. Chu thị rụt rè ló mặt, khiến mọi người bừng tỉnh. Thì ra là Lý thị sai lão tam gia tới thăm dò, lão tam gia không dám đi nên túm Giang thị lại. Chứ từ khi nào hai nàng dâu nhà họ Dương lại thân thiết đến thế?
Giang Ninh mặt không đổi sắc hỏi: “Thôn trưởng, giờ ngươi định xử lý thế nào? Nhà cũ bên kia còn đang chờ lấy tiền để chữa cho Tiền thị đấy.”
Thôn trưởng nhíu mày: “Từ bao giờ ngươi lại lo lắng cho Tiền thị thế?”
Giang Ninh bất đắc dĩ “Ai! Ta đâu có lo cho nàng, ta chỉ sợ nàng với cha mẹ chồng đào tiền. Ai biết cha mẹ chồng có mềm lòng mà đưa tiền cho bọn họ hay không? Nếu thật vậy thì ta mới là người mệt lớn!”
Mọi người nhìn nhau, ai nấy đều mang vẻ mặt “quả nhiên là thế”.
Dương Quân khó xử: “Muốn đòi tiền chỉ e khó đấy. Chúng không xu dính túi, giờ còn phóng hỏa thiêu từ đường, chúng ta đang tính đem nộp cho quan.”
“Các ngươi dám!” Mao Đại Lực trừng mắt hung ác, ánh nhìn sắc lẻm khiến cả đám trong lòng bất an.
Giang Ninh khẽ vẫy tay với thôn trưởng: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút.”
Thôn trưởng do dự rồi cũng đi theo.
“Thôn trưởng, vừa rồi ngươi cũng thấy rồi đó, hai tên này tám chín phần mười là hạng ác đồ có thù tất báo. Chúng ta năm lần bảy lượt bắt được chúng, nếu gặp được Huyện thái gia lợi hại thì thôi, chắc chắn sẽ phán tội chém đầu hoặc lưu đày, chẳng còn gây họa cho thôn.
Nhưng bây giờ Huyện thái gia còn chưa tới nhậm chức, là tốt hay xấu ta cũng chẳng rõ. Không thể mạo hiểm vậy được đâu.”
Lời Giang Ninh nói rõ ràng rành mạch, khiến thôn trưởng cũng hơi bất ngờ.
“Kia… theo ngươi thì nên làm thế nào?”
Giang Ninh đợi đúng câu này, liền đáp ngay: “Ta nhớ trong hầm từ đường còn hai sợi xích sắt lớn, đúng không? Dùng hai sợi xích đó trói bọn họ lại, bắt ở lại trong thôn, để chúng tu sửa từ đường xong mới tính.
Với tốc độ của bọn chúng, tu xong chắc cũng phải một hai tháng, khi ấy Huyện thái gia vừa nhậm chức. Chúng ta sẽ quyết định đưa quan hay xử lý thế nào sau. Cách này vừa giữ được người, vừa bù được phần nào tổn thất của thôn, ngài nói có phải không?”
Từ đường vốn có hầm chứa lương thuế, xích sắt dùng để cố định tấm ván gỗ, tránh tranh giành khi dọn lương. Mùa không thu hoạch thì xích sắt để đó, giờ dùng trói người là hợp nhất.
Thôn trưởng tuy thấy chủ ý này hơi “tổn hại”, nhưng quả thực là lựa chọn tốt nhất lúc này, bèn quay vào thương lượng với đám hán tử.
Giang Ninh cong khóe môi, ra hiệu cho Chu thị cùng về.
Trên đường, Chu thị vẫn lo lắng: “Đại tẩu, ngươi vừa nói gì với thôn trưởng thế? Hai người kia có thể còn tiền sao?”
Chu thị cũng sợ điểm này. Dù đã phân gia, nhưng tiền chưa chia, ai nấy đều ngóng túi tiền của lão nhân. Nếu lúc này Lý thị thật sự móc tiền chữa cho nhị phòng, nàng ấy chắc chắn nuốt không trôi.
Giang Ninh khẽ nhếch môi: “Làm gì có! Nếu chúng có tiền, đã chẳng rơi đến bước này.”
“Kia… nhị tẩu phải làm sao?” Chu thị dừng chân, còn định quay lại hỏi tiếp.
Giang Ninh kéo nàng ấy đi: “Đó là việc nhị phòng phải lo, ngươi cuống gì? Yên tâm, cha mẹ không có tiền. Mà có tiền cũng chẳng cho đâu.”
Lúc trước nàng suýt mất mạng, hai vợ chồng già cũng chẳng móc nổi một đồng, đủ thấy thật sự nghèo.
Chu thị tuy không hiểu hết, nhưng vốn sợ Giang Ninh, biết nàng nói một là một, không dám phản bác.
Về đến nhà cũ, Giang Ninh thấy Lý thị liền đưa rau dại: “Nương, đổi với người một cây cải trắng.”
Lý thị trợn mắt, chẳng buồn nói, quay vào nhà.
Giang Ninh quen thuộc bước ra vườn, thấy không chỉ có cải trắng mà còn ít đậu que, liền tiện tay hái luôn hai quả, hiên ngang rời đi.
Tiền thị trong phòng nghe tiếng động, không ra được, liền sai Dương Phú Quý ra xem.
Vừa thấy hắn ta, Giang Ninh liền cao giọng: “Phú Quý à! Dù hai nhà đã đoạn thân, nhưng ta làm trưởng bối vẫn phải nói. Ngươi còn nhỏ mà học bao nhiêu thói hư, dám rình coi! Người ta không biết còn tưởng ngươi có nương sinh mà không có nương dạy đấy!”
“Giang thị, ngươi mới là đồ không biết xấu hổ! Ngươi mới có nương sinh không nuôi dưỡng!” Tiền thị trong phòng lập tức mắng chói lói.
Giang Ninh sầm mặt: “Nếu nương ngươi chưa chết thì vừa hay, ta cũng muốn hỏi xem nàng ta dạy con kiểu gì! Còn nhỏ đã chẳng ra gì, lớn lên chỉ càng tệ!”
Nói rồi, nàng bước lên túm tay Dương Phú Quý, mặc kệ hắn ta giãy giụa, kéo thẳng vào sân.
Dương Phú Quý kêu to: “Nương! Nương cứu con! Đại bá mẫu muốn bắt con!”
Tiền thị sốt ruột định bật dậy, nhưng mới đứng được nửa chừng đã đau đến lăn xuống giường, r*n r* liên hồi.
Lý thị lúc này mới ra, mặt dài ngoằng: “Muốn chết à! Chuyện gì cũng nháo lên được!”
“Bà nội cứu con! Bà nội cứu mạng!” Dương Phú Quý nhào vào lòng Lý thị.
Lý thị lập tức ôm chặt, giận dữ quát: “Vì sao rình coi đại bá mẫu? Ai sai ngươi làm? Nói!”
Ánh mắt bà nghiêm khắc, khiến Dương Phú Quý hoảng hốt khóc òa, lập tức khai luôn Tiền thị ra.