Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Giang Ninh một nhà bận tối mặt kiếm tiền, hoàn toàn không hay biết ở cửa thôn đang xảy ra trò cười.
Trời vừa sập tối, Dương Hán gánh tới hai bao tải lớn dưa lâu, nói: “Đều là hái trong núi sâu, chỗ đó các ngươi vào không được. Xem muốn hay không, không thì ta đem xử lý.”
“Muốn, muốn chứ!”
Dương Đại Đầu vội vàng đón lấy, “Thúc chờ một chút, để ta ước lượng xem nặng bao nhiêu rồi trả tiền cho ngài.”
Trong nhà không có cân, Giang Ninh bèn nghĩ cách. Trước đó lúc bán cá ở trấn, nàng đã dùng thùng đong đầy nước để cân thử, ghi nhớ trọng lượng của thùng và nước. Giờ chỉ cần đong nước vào thùng làm đối chiếu, là có thể ước lượng được cân nặng, tuy không thật chuẩn nhưng cũng xấp xỉ.
Dương Hán gật đầu, tận mắt nhìn Dương Đại Đầu thao tác, còn không nhịn được khen: “Khéo thật! À, hôm qua ta đi Ngụy Giang, hỏi thăm mấy ngư dân về vỏ sò.
Chỉ có một người nói, mỗi tháng mồng một và rằm, sẽ có nhiều thuyền lớn chở cá biển đi qua. Khi ghé cảng tu chỉnh, không ít thuyền đánh cá sẽ dừng lại. Nếu các ngươi muốn mua vỏ sò thì chờ dịp đó ra cảng xem, biết đâu có tin.”
Tin này với Giang Ninh quả là chuyện lớn, nàng lập tức tính toán trong lòng. Có lẽ vui mừng quá nên nét mặt nàng cũng rạng rỡ, mấy đứa nhỏ thấy vậy cũng hí hửng nhảy chân sáo.
Đại Kiều thò đầu nhỏ ra khỏi nhà tranh, rồi lại rụt vào ngay. Đúng lúc bị Dương Hán nhìn thấy, hắn ta trầm ngâm nói: “Hôm nay ở cửa thôn có hai kẻ lạ, nói là làm mất tiểu chủ tử trong nhà, đang tìm khắp nơi. Chẳng biết xui xẻo thế nào lại chạm trán Tiền thị, dọa nàng ta trẹo eo. Bị Dương Quân bọn họ vây lại, giờ hai người đó còn bị nhốt trong từ đường. Tiền thị nói nếu không lấy tiền bồi thường thì sẽ giải bọn họ lên quan.”
Nụ cười trên môi Giang Ninh lập tức cứng lại, gượng gạo đáp: “Đa tạ Dương Hán huynh đệ đã đặc biệt tới báo tin. Chắc ngươi cũng thấy Đại Kiều nhà ta rồi chứ? Nàng là bà con xa của ta, ngươi đừng hiểu lầm.”
Dương Hán gật đầu: “Ta biết, chỉ nhắc các ngươi một câu: dạo này đừng để bọn nhỏ chạy lung tung. Hai kẻ kia vừa nhìn đã biết không phải hạng tốt lành.”
“Nhất định rồi. Ta sẽ dặn bọn nhỏ không được ra khỏi thôn.” Giang Ninh cố ý trừng mắt nhìn lũ trẻ.
Đám nhỏ hoảng sợ, không ai dám hó hé.
Dương Đại Đầu nhanh chóng cân xong, đưa số tiền tương ứng cho Dương Hán.
Dương Hán vừa đi, Giang Ninh lập tức vào nhà tranh. Ở góc tường, nàng tìm thấy Đại Kiều đang run cầm cập. Nàng đau lòng như cắt, vội chạy tới ôm chầm lấy, dỗ dành: “Đại Kiều yên tâm, người trong thôn không biết ngươi ở đây, hai kẻ xấu đó lại càng không. Có đại nương ở đây, sẽ không ai dám mang ngươi đi. Không sợ!”
Đại Kiều nắm chặt tay áo Giang Ninh, rúc hẳn vào lòng nàng, sống chết không chịu buông.
Thấy Đại Kiều bị dọa đến run lẩy bẩy, Giang Ninh cũng không nỡ cưỡng ép buông tay, đành trước hết sai mấy đứa nhỏ tản ra làm việc.
Nhà cũ bên kia.
Tiền thị nằm trong phòng r*n r*, còn Lý thị thì đứng giữa sân mắng xối xả: “Đúng là đồ chẳng để yên! Ăn no rỗi việc là lại bày trò!”
Dương lão nhị vốn đã bực vì Tiền thị bị thương, nay lại nghe nương quở trách không ngớt, càng thêm cau có: “Nương! Nàng đã bị thương thế này, người yên tĩnh một lát được không, đừng nói nữa!”
Lý thị tức lắm, giơ tay chọc mạnh vào trán Dương lão nhị: “Ngươi đầu óc úng nước rồi sao? Nàng ngã là đáng đời! Ta còn muốn hỏi, mọi người đang bận làm việc, nàng thì thong thả bảo đi hái rau dại. Rau đâu? Nếu không phải vụ hôm nay bại lộ, ta còn tưởng nàng cần mẫn lắm!”
Từ khi phân gia, mọi thứ đều tách bạch — đến cả củi lửa cũng riêng. Lý thị chẳng quan tâm Tiền thị nấu ăn thế nào, lại càng không để ý mỗi ngày nàng ta làm gì. Nào ngờ phân gia rồi mà vẫn lười biếng thế này, chẳng khác gì muốn mệt chết nam nhân nhà mình!
Dương lão nhị cúi gằm mặt, nói nhỏ: “Nương, đã phân gia, người cũng đừng quản.”
Câu đó làm Lý thị giận đến đau gan: “Được lắm! Ta hảo tâm thì thành xen vào việc người khác! Đã vậy thì từ nay có chuyện cũng đừng tới tìm ta!”
Dương lão nhị mím môi, muốn nói lại thôi, cuối cùng cắn răng: “Nương, Tiền thị thương cũng nặng, cần xem đại phu. Con… con không có tiền, người có thể cho con mượn chút không?”
Lý thị trợn tròn mắt: “Tiền gì mà tiền? Trong nhà có thì lúc trước Giang thị ra chuyện, ta đã đưa ra rồi! Giờ không có! Tự đi mà vay!”
Kết quả đúng như Dương lão nhị dự liệu.
Trong phòng, Tiền thị nghe trọn cuộc đối thoại. Thấy chồng bước vào, nàng ta lập tức mách: “Nương chàng bất công với chúng ta! Oán ta vì từng cản không cho lấy tiền cứu người, giờ muốn ta chết đây! Hừ! Ta càng không để bà ta được như ý!
Chàng đưa ta ra trấn tìm đại phu, rồi sang nhà mẹ đẻ ta vay tiền, chờ vụ thu hoạch xong sẽ trả.”
Dương lão nhị do dự: “Nhưng vụ thu hoạch tới còn phải dựng nhà, lương thực phân cũng chẳng nhiều…”
Tiền thị xụ mặt: “Vậy chàng định trơ mắt nhìn ta đau chết à?”
“Không, không… Ý ta là đi đòi tiền hai kẻ kia.” Nghĩ tới hai tên kia, Dương lão nhị liền sôi máu.
Tiền thị bĩu môi: “Nếu chúng có tiền thì đâu bị nhốt trong từ đường?”
Hai vợ chồng còn đang cãi vã chuyện tiền thì ngoài sân vang lên tiếng kêu thất thanh: “Dương Đấu! Không hay rồi! Hai thằng khốn đó phóng hỏa thiêu từ đường!”
Dương lão nhị và Tiền thị đồng loạt giật mình — một người không dám cử động, một người vội chạy tới từ đường. Chỉ thấy trong đêm, khói đặc cuồn cuộn, nhưng lại không thấy chút lửa nào, bấy giờ mới thở phào.
Dương Quân tức tối: “Hai tên khốn chạy thoát rồi!”
“Cái gì? Tiền thuốc men của bà nương nhà ta còn chưa đòi xong! Sao chúng lại trốn được?” Dương lão nhị luống cuống.
Thôn trưởng sắc mặt u ám, nhổ nước bọt xuống đất, giậm chân: “Báo quan! Phải báo quan!”
Giữa đêm, cả Dung Thụ thôn gióng trống, khua chiêng, kéo nhau lên huyện thành. Tư thế này hệt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Mao Đại Lực và Mao Nhị Lực trốn được ra ngoài nhưng đêm tối không phân nổi đường. Cả hai chạy loạng choạng trên bờ ruộng, té lên té xuống như chó ăn bùn, cuối cùng liều mạng lao về chân núi Thanh Phong.
“Đại ca, giờ làm sao? Chắc chắn bọn họ sẽ báo quan.” Mao Nhị Lực lo sợ, xa xa còn nghe tiếng trống dồn dập.
Mao Đại Lực nheo mắt, nhìn về phía một nông hộ ở đằng xa, ánh mắt lóe lên hung quang: “Chỉ còn một cách — kiếm lộ phí rồi chuồn!”
Hai người vớ đại gậy gỗ, lén trèo tường vào sân. Đang định phá cửa thì cửa phòng bất ngờ bật mở, một bóng người lao ra, chỉ một chiêu đã quật ngã cả hai.
Thôn trưởng và đoàn người đuổi tới huyện nha giữa đêm, nào ngờ huyện lệnh mới chưa nhậm chức, mọi vụ án đều bị tồn đọng. Họ chỉ có thể làm thủ tục ghi nhận, chờ huyện lệnh tới mới xử lý được.
Ai nấy như mất hết sinh khí, đành lầm lũi quay về, tới khi trời tờ mờ sáng mới về tới Dung Thụ thôn.
Một đêm vất vả chẳng thu được gì, mọi người đều nghẹn một bụng tức.
Dương Quân giận sôi, phun một ngụm nước bọt xuống đất, vừa định mắng thì ngẩng đầu bắt gặp cảnh… trên cây đa ở cửa thôn treo lủng lẳng hai người. Hắn ta trố mắt, kêu to: “Tổ tông hiển linh!”