Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Lý thị tức giận đến mức dậm chân thình thịch: “Tiền thị! Ngươi cái gậy thọc cứt! Lạn bà nương! Cũng dám đem ta tôn tử dẫn lên đường xấu! Hôm nay không đánh chết ngươi, ta liền không phải mẹ chồng của ngươi!”
Bà ta túm ngay cái chổi trong viện, xông vào nhà Tiền thị. Rất nhanh, bên trong vang ra tiếng Tiền thị ngao ngao kêu thảm.
Dương Đại Nha cùng Dương Nhị Nha đang làm việc trong sân, nghe động liền vội chạy xuống ruộng cầu viện.
Dương lão nhị hớt hải trở về, thấy “chiến hỏa” đã bình, đẩy cửa phòng ra, bắt gặp Tiền thị đang dựa mép giường ngồi bệt xuống đất. Vừa thấy hắn ta, Tiền thị òa một tiếng, khóc đến tê tâm liệt phế.
Dương lão nhị nổi giận đùng đùng đi tìm Lý thị chất vấn: “Ta vừa đi ra ngoài một lát, nương liền đánh nàng! Trên người nàng đang có thương tích, nương không biết sao?”
Lý thị hung hăng quăng nồi sạn xuống, lần đầu lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương lão nhị.
Ánh mắt đó khiến hắn ta nổi da gà, cơn giận cũng bị dập mất một nửa. “Nương! Con chỉ muốn biết vì sao nương lại đối xử với Tiền thị như thế? Giang thị là con dâu của nương, thì Tiền thị cũng là con dâu của nương mà!”
Lý thị cười lạnh: “Tình huống của bà nương ngươi thế nào, ta rõ hơn ai hết! Chút xíu đau cũng gào thành mười phần! Thật lóe eo hay giả, tạm chưa nói, nhưng ngươi biết vì sao trước đây các nàng làm ầm ĩ như thế, ta chưa từng động tay không?”
Câu này làm Dương lão nhị ngẩn ra, đúng là hắn ta chưa từng nghĩ tới.
Lý thị nghiêm giọng: “Ngươi đại tẩu tuy là người nóng nảy, vừa lười vừa thèm ăn, lại chẳng mấy khi làm việc đàng hoàng, nhưng còn hơn Tiền thị ở chỗ: cho dù nàng thế nào, cũng tuyệt đối không xúi giục hài tử làm chuyện xấu.
Hôm nay, bà nương ngươi lại xúi giục Phú Quý rình coi! Còn nhỏ mà đã học thói rình trưởng bối, lớn lên còn thành cái gì nữa?”
Dương lão nhị nghe ngẩn người. Lúc Dương Đại Nha gọi hắn ta về, chỉ nói Tiền thị cãi nhau với Giang thị, rồi Lý thị đánh Tiền thị, chứ không nói nguyên do.
“A… Nương! Chuyện đó đâu đến mức nghiêm trọng như vậy!” Hắn ta gượng gạo nói.
Lý thị hừ lạnh: “Có nghiêm trọng hay không, ngươi tự cân nhắc! Ta nói cho ngươi biết, năm đó Tiền thị sinh Phú Quý đã làm tổn thương thân thể, đời này ngươi chắc chỉ có một đứa con trai.
Nuôi dạy tốt thì nửa đời sau còn có chỗ dựa, nuôi dạy không ra gì… Trong thôn này nhiều lắm kẻ bất hiếu, nhìn kết cục của mấy thúc bá mà xem, tự ngươi ước lượng!”
Lời này thực sự dọa Dương lão nhị một phen, hắn ta đờ mặt quay trở lại phòng.
Tiền thị ngẩng lên hỏi: “Nương… có phải đã nhận sai?”
Dương lão nhị nhớ tới lời Lý thị vừa nói, liền lăng lăng nhìn chằm chằm Tiền thị: “Ngươi thành thật nói cho ta biết, đại tẩu vì sao lại cãi nhau với ngươi?”
Tiền thị chột dạ, liếc mắt tránh đi: “Đều đoạn thân rồi, còn gọi gì là đại tẩu? Giang thị cái tiện nhân kia vốn là nhìn ta không vừa mắt, bỏ đá xuống giếng!”
“Kia nàng vì sao lại khi dễ Phú Quý?” Dương lão nhị truy hỏi.
Tiền thị mất kiên nhẫn: “Dương lão nhị, ngươi đủ chưa! Ta đã nói là nàng tìm chuyện trước! Ngươi còn không tin chúng ta mấy mẹ con sao? Rốt cuộc ai mới là người chí thân của ngươi?”
Dương lão nhị bị chặn họng, không nói thêm được gì, đứng dậy định đi ra ngoài.
Tiền thị vội vàng gọi giật lại: “Eo ta càng đau, mau đưa ta lên trấn xem đại phu!”
Dương lão nhị cũng chẳng kịp đi hỏi Dương Đại Nha cho rõ ngọn ngành, vội chạy ra ngoài mượn xe đẩy tay.
Tiền thị lúc này mới gọi Dương Đại Nha vào, quát: “Vừa rồi ngươi nói gì với a cha ngươi?”
“Nương! Con đâu có nói gì, chỉ bảo là đại bá mẫu khi dễ nương, nên mới gọi a cha về nhanh thôi!” Dương Đại Nha cuống quýt giải thích.
Tiền thị lúc này mới chịu thôi.
Dương lão nhị trở về vừa khéo nghe được mấy câu cuối, đứng khựng ngoài cửa một lát, rồi mới bước vào: “Đi thôi!”
Bên này, Giang Ninh rời nhà cũ xong liền quay về Thôn Đông. Mấy đứa nhỏ đều vào núi lay dưa lâu, riêng Đại Kiều vì bị hoảng sợ nên khăng khăng trốn trong nhà kho, còn bắt Giang Ninh khóa cửa lại.
Giang Ninh về đến nhà, việc đầu tiên là mở cửa ôm Đại Kiều ra.
Đại Kiều lo lắng hỏi: “Đại nương, hai kẻ xấu kia bắt được chưa?”
Giang Ninh mỉm cười gật đầu: “Yên tâm đi! Chúng đang bị nhốt ở từ đường, dùng xích sắt trói chặt, không trốn được đâu. Chờ Huyện thái gia mới nhậm chức, sẽ đem bọn họ giao quan phủ. Người trong thôn chắc chắn sẽ truy đến cùng, tám chín phần mười là bị lưu đày.”
Nghe vậy, Đại Kiều thở phào, cả người mềm nhũn.
Đến chạng vạng, Dương Hán lại ghé, mang thêm vài bao dưa lâu, rồi khó hiểu hỏi: “Vì sao lại giữ hai người đó trong thôn?”
Giang Ninh nghiêm túc đáp: “Hai tên này quá nguy hiểm, lại đã ghi hận dân thôn Dung Thụ. Giữ lại thì còn ở trong tầm mắt mà trông chừng, nếu thả đi, ai biết được bọn chúng có quay lại phóng hỏa trả thù hay không?”
Dương Hán cau mày: “Nhưng cũng không thể nhốt họ cả đời.”
Thu hoạch vụ thu, nha sai sẽ về các thôn kiểm tra. Nếu để họ biết dân thôn tự ý giam người ngoài, chỉ e cũng không hay.
Giang Ninh gật đầu: “Cho nên biện pháp này chỉ là tạm thời. Còn xử trí ra sao, để thôn trưởng tính.”
Hôm nay, hành vi ác ý của hai kẻ đó ai trong thôn cũng thấy. Luôn có vài người nghĩ xa, vì an toàn của bản thân mà ra tay, nên Giang Ninh chẳng lo lắng gì.
Dương Hán nghĩ ngợi, thấy biện pháp này quả thật ổn thỏa, liền không nói gì thêm. Ngược lại, hắn ta nhắc: “Còn bốn ngày nữa là mùng một, nếu muốn ra cảng, phải đi từ hôm trước.”
Cảng thuyền cập bến lúc rạng sáng, trưa là rời đi. Nếu mùng một mới tới thì không kịp.
Tin này với Giang Ninh rất hữu ích, nàng lập tức cảm ơn, rồi đưa cho Dương Hán một ít hạt dưa mới rang để đáp lễ.
Dương Hán mang về cho Dương Tiểu Hoa, vừa ăn một hạt đã sáng mắt. Cẩn thận nghĩ ngợi, hắn ta đoán ra hẳn món này có liên quan tới dưa lâu, thầm kinh ngạc vì sự lanh lợi của Giang Ninh, lại khó hiểu sao trước đây chưa từng thấy nàng có bản lĩnh này.
Có điều, vốn dĩ hắn ta không thích xen vào chuyện người khác, nên không hỏi sâu. Chỉ nghĩ lần sau vào núi sẽ hái thêm dưa lâu, tích góp chút tiền cho nhà.
Đảo mắt đã tới ngày trước mùng một.
Giang Ninh gom toàn bộ hạt dưa, dưa lâu, nấm trong nhà lại, cân lên được chừng bảy tám chục cân. Nàng vội bảo Dương Đại Đầu đi mượn xe đẩy tay trong thôn, chở số hàng này ra trấn bán lấy tiền, tiện thể lấy chiếc nồi lớn đã đặt.
Có xe đẩy tay, hai mẹ con không còn phải vác nặng.
Gần đây, vì hai huynh đệ họ Mao, đám phụ nhân rảnh rỗi đều ra từ đường xem náo nhiệt, chẳng ai ngồi tán gẫu ở gốc đa đầu thôn, nên không ai thấy mẹ con Giang Ninh đẩy đại chảo sắt về. Nếu không, chắc lại thành một trận phong ba.
Có đại chảo sắt, bọn nhỏ mừng rỡ. Giang Ninh thử rang một mẻ, một nồi có thể ra hơn mười cân hạt dưa, hiệu suất này khiến cả nhà phấn khởi.
Dương Nhị Đản chủ động nhận việc rang hạt dưa sống, thử vài lần đã thành thạo.
Giang Ninh chuẩn bị sẵn gia vị, dặn Dương Nhị Đản: “Ta với đại ca ngươi sắp đi, ngày mai chập tối mới về. Hai ngày này, dưa lâu sống giao cho ngươi, còn Đại Kiều gần đây bị hoảng, không dám ra ngoài, các ngươi chú ý trông nom. Đợi ta về, sẽ mang quà cho.”