Thu Hanh - Vu Triết

Chương 98

Trước Tiếp

Tiền lì xì cho khách tuy chỉ có mười tệ nhưng đem lại hiệu quả vô cùng tốt, khách nào xuống tầng cũng cảm ơn bọn họ, trên bảng treo lời nhắn đã viết kín những lời chúc năm mới vui vẻ.

Hôm nay trong thôn có hai nhà vườn chăm chỉ đã mở cửa, áp lực nấu nướng trong homestay lập tức giảm đi khá nhiều, trưa ăn sủi cảo và chuẩn bị sẵn nguyên liệu cho bữa tối xong, Trần Giản và bố về lại thôn một chuyến đi chúc Tết ông bà của Đậu Đỏ.

Cậu giúp ông bà gọi điện thoại cho Đậu Đỏ, Đậu Đỏ mặc một bộ quần áo mới, trông có vẻ không vui lắm, mới nói được vài câu đã mè nheo đòi về, đành phải cúp video trước.

Quay về Đại Ẩn, bố cậu tiếp tục chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho ngày mai dựa theo thực đơn đã lên sẵn.

Trần Giản đi quanh homestay hai vòng, lên tầng bốn.

Cửa văn phòng vẫn khép hờ như mọi khi, cậu gõ hai tiếng rồi đẩy cửa bước vào.

Dạo này hầu như lần nào vào cũng thấy Thiện Vũ đang đứng trước chuồng của Anh Hai, nhưng hôm nay thì không, lâu lắm mới thấy anh ngồi dựa lưng trên sô pha, tay cầm điện thoại.

“Xong việc rồi à?” Thiện Vũ hỏi.

“Tạm thời.” Trần Giản đi qua ngó, phát hiện Anh Hai đang ngủ, thế là quay lại sô pha ngồi xuống, “Buồn ngủ quá, lên đây lười biếng một tí.”

“Ở dưới kia có lười biếng công khai cũng đâu ai quản đâu.” Thiện Vũ gác chân lên đùi cậu.

“Bọn họ thì được, tôi thì không.” Trần Giản nói.

Thiện Vũ cười: “Sợ sau này không có lập trường để quản bọn họ hả?”

“Ừ, sợ không ai phục.” Trần Giản nói, “Hồi trước Đại Lý thường hay trốn ra đình nghỉ ngơi trong giờ làm việc, thế là đám nhân viên khởi nghĩa.”

“Không ra đó nghỉ ngơi thì gã ta cũng đâu quản được nhân viên mình.” Thiện Vũ nói, “Câu cá thì cũng phải thả mồi nhử trước chứ.”

Trần Giản nhìn anh: “Anh có dám xuống tầng một nói câu đó không?”

“Tư bản ác độc đều phải sống hai mặt hết nhé.” Thiện Vũ chậc lưỡi.

“Thật ra anh đâu có.” Trần Giản nói.

“Vậy hả?” Bắp chân Thiện Vũ gác trên đùi cậu đung đưa, còn dụi dụi lên trên, “Thật ra bộ mặt đó của tôi không dám để người khác nhìn thấy thôi.”

Trần Giản cụp mắt nhìn chân anh, túm lấy cổ chân anh thả lên sô pha: “Đừng nghịch.”

“Chà.” Thiện Vũ đặt điện thoại xuống, gối tay nhìn cậu.

“Giờ tôi… không có tâm trạng gì hết.” Trần Giản nói.

“À.” Thiện Vũ đáp, “Để tôi mua miếng đất trên núi, xây cho cậu cái miếu nhé.”

Trần Giản quay đầu nhìn anh: “Gì?”

Thiện Vũ không đáp.

“Đm.” Trần Giản hiểu ra, cười cười, “Đâu phải tôi chưa từng gặp cảnh rình rang bao giờ, tại mai là bố mẹ anh đến rồi, với cả nhà Lưu Ngộ nữa, long trọng thế nên tôi căng thẳng thôi.”

“Cái này thì có gì mà long trọng, cậu còn từng lên thành phố họp rồi cơ mà, đại diện hộ kinh doanh thị trấn Hồng Diệp hẳn hoi.” Thiện Vũ nói.

“Nhưng buổi họp đó có phải do bố mẹ anh chủ trì đâu.” Trần Giản nói, “Với lại hôm đi họp đó tôi cũng căng thẳng gần chết… gần may mắn.”

Thiện Vũ cười, điện thoại đánh một tiếng, anh vừa cười vừa cầm lên xem qua, sau đó gửi một tin nhắn thoại qua: “Vâng được, không vấn đề gì, mai lúc nào đến chỗ tấm biển thị trấn thì gọi điện thoại để ra đón nhé.”

“Mẹ anh à?” Trần Giản nhìn anh chằm chặp, vừa buông điện thoại xuống đã vội hỏi ngay.

“Chỉ khi cãi nhau tôi với mẹ tôi mới dùng kính ngữ.” Thiện Vũ nói, “Là Lục Vận.”

Trần Giản thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa kịp thở đã vội nín lại: “Trưởng ban Lục? Anh ta cũng tới đây sao?”

“Anh ta không tới.” Thiện Vũ nói, “Chó của anh ta tới.”

“Chó của anh ta…” Trần Giản nghĩ ngợi mấy giây, “là ai?”

Thiện Vũ nhìn cậu: “Này! Trần Giản!”

“À đm! Chó thật á?” Trần Giản sực nhớ ra Lục Vận có nuôi mấy con chó.

“Ừ, anh ta phải ra ngoài mấy ngày, còn thừa một con chó không biết gửi đi đâu, trại chó thường hay gửi nuôi hộ thì lại không làm việc trong Tết.” Thiện Vũ nói, “Nên muốn để ở chỗ chúng ta hai hôm.”

“À…”  Trần Giản bật cười, mãi sau mới hỏi: “Chó giống gì vậy?”

“Husky.” Thiện Vũ nói, “Anh ta bảo nó không phá nhà, cũng không hay sủa.”

“Có sợ lạnh không? Không cho ở ngoài sân được nhỉ?” Trần Giản hỏi.

“Tối cho nó ngủ trong phòng họp.” Thiện Vũ nói, “Nếu nó với Nấm hòa thuận được thì ngủ chung chuồng với Nấm, dù sao ổ của Nấm cũng ấm mà, ban ngày xích lại là được.”

“Ừm.” Trần Giản gật đầu, ngửa đầu dựa vào sô pha, lại bắt đầu trăn trở chuyện ngày mai.

Trăn trở một hồi, cậu lại nhớ ra một vấn đề quan trọng: “Lưu Ngộ có biết không?”

Thiện Vũ không trả lời.

Lúc Trần Giản quay qua xem thì thấy anh đang nhắm mắt như đã ngủ rồi.

“Này, ông chủ.” Trần Giản thì thào hỏi, “Lưu Ngộ biết không?”

“Không biết.” Thiện Vũ đáp, giọng hơi mơ màng.

“Chưa ngủ à?” Trần Giản ngẩn người.

Nhưng Thiện Vũ không còn động tĩnh gì nữa, nghe tiếng hô hấp thì là ngủ thật rồi… Chắc vừa nãy mơ màng thật.

Cũng may là hai hôm nay Thiện Vũ rất mệt, gần như chẳng có dịp trốn trong văn phòng, giờ này chắc là buồn ngủ đến mức không thể tỉnh nổi nữa rồi; chứ mà đúng lúc sắp ngủ lại bị người ta đuổi theo hỏi đủ thứ chắc anh chửi um sùm lên mất.

Trần Giản đứng dậy, vào phòng ngủ định lấy cái chăn nhỏ đắp cho Thiện Vũ.

Lúc  đi đến cạnh tủ đầu giường, cậu liếc mắt qua thấy…

Thế mà vẫn chưa cất đi nữa!

Này là cái thứ quang minh chính đại lắm hay gì!

Cứ nghênh ngang bày ra ở đây thế này…

Đương nhiên cũng có khả năng là Thiện Vũ lười dọn.

Nhưng ngoại trừ điện thoại, những thứ khác của anh đều rất ngăn nắp gọn gàng, máy tính dùng xong đều đặn ngay ngắn giữa bàn, mặc dù lúc nào cũng bị lệch… Sao đến cái này lại lười dọn vậy chứ?

Trần Giản lấy chăn nhỏ ra khỏi ngăn tủ, lúc chuẩn bị đi ra ngoài lại dừng bước.

Vươn tay cầm lấy cái lọ trên tủ đầu giường ngắm nghía.

Rồi lại đặt xuống.

Cảm xúc kích động đó thậm chí không kéo dài được đến lúc ra cửa.

Ôi ngày mai!

Cả gia đình Thiện Vũ đều sẽ tới đây!

Cậu đắp chăn trên người Thiện Vũ, rời khỏi văn phòng.

Ôi ngày mai!

Năm nay thị trấn nhộn nhịp hơn hẳn mọi năm, du khách đến ăn Tết dù không quá đông như đợt vừa rồi nhưng vẫn hơn hẳn các năm trước, mùng một đã có khá nhiều hộ kinh doanh mở cửa.

Hôm nay vẫn là ngày nghỉ lễ nhưng nhân viên trong homestay tề tựu đông đủ. Ăn tối xong, Hồ Bạn và Tôn Na Na xách một túi pháo đi chụp ảnh, đảng chuồng lợn đã  quay lại nhà nghỉ hết, đòi đánh bài.

Bình thường muốn đánh bài trong quán cà phê thì chỉ có nằm mơ, đánh bài trong ký  túc xá còn bị Trần Giản đuổi ra nữa là, chẳng qua hai hôm nay ông chủ đích thân gật đầu phá lệ nên đương nhiên lũ chúng nó phải chơi cho đã đời.

“Có gọi ông chủ Thiện không? Ai thắng thì rời bàn.” Thằng Tư nói.

Trần Giản định bảo thôi đừng gọi, ông chủ cơm nước xong lên tầng uống thuốc ngủ bù để mai còn giữ tinh thần minh mẫn rồi, nhưng Trần Nhị Hổ với Tam Bính còn mau mồm mau miệng hơn cả cậu: “Đừng gọi!”

“Tối qua thua đủ lắm rồi.” Thằng năm nói.

“Hôm qua anh ta có đánh bài hả?” Trần Giản hỏi.

“Mày ngất xong là ổng thế chỗ mày.” Tam Bính nhìn cậu, “Không biết gì hả?”

“Chắc là không biết rồi.” Thằng Năm nói, “Ông chủ Thiện quăng nó lên sô pha nó còn không tỉnh mà, tao mà biết ổng đánh bài giỏi vậy thì tao đã đánh cho mày dậy bằng được mới thôi.”

“Anh ta đang ngủ bù rồi,” Trần Giản cười, “Yên tâm đi.”

“Nhìn bọn bay kìa.” Trần Nhị Hổ nói, “Anh ta thắng cũng đâu có lấy tiền của mấy đứa mày.”

“Quan trọng là đả kích tâm lý.” Tam Bính nói, “Ổng thắng rồi còn ngứa mồm, không đau ví nhưng tổn thương lòng tự trọng.”

“Đấy là mày chưa yêu bao giờ, phải yêu một lần vào mới biết thế nào là lòng tự trọng…” Thằng Năm tự dưng ưu tư.

“Thế thôi mày rời bàn trước đi.” Thằng Tư nói, “Trần Giản lên thay.”

“Tao không đánh, tao xem bọn mày đánh thôi.” Trần Giản cười cười, cậu thật sự không có tâm trạng đánh bài.

“Mày bị làm sao đấy?” Thằng Năm trừng thằng Tư.

“Đánh bài!” Thằng Tư kêu lên, “Có đánh không đây! Đã không có lòng tự trọng lạ còn không đánh bài à?”

“Đmm.” Thằng Năm đứng dậy.

“Ơ kìa! Làm gì đấy?” Bố Trần Giản đi ngang qua quán cà phê, thấy tư thế của hai đứa nó thì lập tức đè thấp giọng kêu lên.

Không đợi thằng Tư thằng Năm ngoái lại nhìn, ông đã đi thẳng vào nhà ăn.

Khách qua đường mẫu mực.

Trong nhà ăn có mấy vị khách không ra ngoài đang tụ tập xem chiếu lại Xuân vãn, màn chiếu ở đó to, lại có đồ ăn vặt, bố Trần bèn qua ngồi cùng bọn họ.

“Mặc dù bọn mày được nghỉ,” Trần Giản dựa vào ghế, nhắc nhở, “nhưng Đại Ẩn vẫn đang kinh doanh đấy nhé.”

Thật ra cậu không lo hai đứa nó sẽ đánh nhau lắm, thằng Tư đảm nhiệm vai trò vũ lực của đảng chuồng lợn, thằng Năm dù có nội chiến với Trần Nhị Hổ cũng không dám động tay động chân với thằng Tư.

“Còn đánh bài nữa không?” Trần Nhị Hổ đập xấp bài đã xáo xong xuống bàn, nhìn thằng Tư thằng Năm, “Đừng có làm tao mất mặt ở đây.”

“Đánh ạ.” Thằng Năm ngồi lại.

“Đánh ạ.” Thằng Tư nói, nghĩ thế nào lại liếc mắt nhìn thằng Năm, “Mày yêu đương từ bao giờ vậy?”

“Giờ mới nhớ ra để hỏi à, anh với chả em.” Thằng Năm nói, “Tao thất tình luôn mẹ nó rồi!”

Thằng Tư vừa bốc bài vừa cau mày suy nghĩ hồi lâu: “Trong thời gian ngắn như thế mày đã kịp hẹn hò chưa?”

“Tiền đề để được thất tình là phải từng hẹn hò đã.” Tam Bính nói, “Hẹn hò ba ngày cũng tính là hẹn hò, đến ngày thứ tư chia tay cũng gọi là thất tình.”

“Thế là hẹn hò có ba ngày thôi à.” Thằng Tư nói.

Trần Giản ngồi bên cạnh cười suýt sặc.

“Bí mật nội bộ của bọn tao.” Thằng Năm nhìn Trần Giản, “Mày nghe thì nghe, lại còn cười?”

“Xin lỗi.” Trần Giản càng cười dữ hơn.

“Lại còn nội bộ nữa.” Tam Bính nói, “Mày diễn cái nét thất tình ở ngoài đình cả tháng nay rồi, ai mà chẳng biết.”

“Đánh bài đi.” Trần Giản cười vỗ bàn.

“Đánh cho tử tế vào, hôm nay chắc chắn không đánh thâu đêm được, phải đi nghỉ sớm.” Trần Nhị Hổ nói, “Ngày mai người nhà của ông chủ Thiện sẽ tới, không thể cả cái homestay to đùng thế này mà chỉ có mỗi quản lý dậy nổi được.”

Trưởng ban phòng cháy chữa cháy Trần Nhị Hổ nói một câu đầy quan tâm mà khiến nụ cười trên gương mặt Trần Giản tức thì tắt ngúm.

Nhưng Trần Nhị Hổ mà đã nghiêm túc là cực kỳ nghiêm túc, hôm sau lúc Trần Giản rời giường xuống tầng thì Trần Nhị Hổ đã từ nhà đến đây, đang cầm cuốn sổ nhỏ đứng ở quầy lễ tân.

“Làm gì vậy?” Trần Giản hỏi.

“Kiểm tra phòng cháy chữa cháy định kỳ.” Trần Nhị Hổ nói.

“Ờ.” Trần Giản gật đầu, “Thế đi đi.”

“Người nhà của ông chủ Thiện đã đến đâu.” Trần Nhị Hổ nói.

Trần Giản nhìn hắn, trầm mặc hồi lâu mới mở miệng: “Lần này chắc không cần diễn đâu?”

“Vẫn phải diễn tí.” Trần Nhị Hổ nói, “Phải để người nhà thấy được homestay do ông chủ Thiện quản lý ra dáng thế nào chứ.”

Tôn Na Na đặt ly cà phê trong tay xuống, vỗ tay với hắn.

“Nghe bảo trưa nay sẽ đến à?” Hồ Bạn hỏi.

“Ừm.” Trần Giản gật đầu.

Thiện Vũ uống thuốc xong bỏ luôn bữa sáng, ngủ một mạch đến tận hơn mười một giờ mới vác xác xuống dưới tầng.

“Ăn lót dạ chút không?” Trần Giản hỏi, “Không biết khi nào bọn họ đến, lỡ như đói bụng…”

“Gần đến giao lộ rồi.” Thiện Vũ choàng tay qua cổ Trần Giản, kéo cậu ra phía cửa, “Tôi mượn xe máy của cậu chút.”

“Đến rồi á?” Trần Giản sốc.

“Ừ.” Thiện Vũ quơ điện thoại, “Mới gọi điện cho tôi.”

Trần Giản vừa lục tìm chìa khóa xe vừa theo anh đi ra ngoài, thì thào: “Anh tự đi? Anh chạy xe máy đi á? Anh vác cả con Mercedes-Benz về đây mà sao không lái?”

“Đến giao lộ đón thôi lái hẳn ô tô làm gì, về đỗ xe lại phiền ra.” Thiện Vũ nói.

“Tôi…” Trần Giản nhìn anh, “cần đi không?”

Thiện Vũ quay đầu nhìn cậu, cười: “Không cần, cậu cứ đợi ở đây thôi, tôi đi được rồi.”

“Liệu có thiếu lịch sự không?” Trần Giản nói, “Hay thôi để tôi đi.”

“Tôi đi đón họ còn chẳng cần xuống xe.” Thiện Vũ nói rồi nghiêng người tựa sát vào góc tường bên cạnh, Trần Giản theo qua, anh giơ tay véo nhẹ cằm Trần Giản, “Nghe tôi.”

“…Ừm.” Trần Giản đáp, đưa chìa khóa xe cho anh.

Thiện Vũ chạy xe máy của cậu ra ngoài.

“Tam Bính.” Tôn Na Na đi tới cạnh cửa, gọi với vào bên trong, “Cậu ra cửa sân đón đi, xe đến thì báo một tiếng.”

“Ok.” Tam Bính lập tức chạy ra, thấy Trần Giản vẫn đứng bên cạnh cửa thì dừng lại, “Quản lý cũng ra đón hả?”

“Cậu ấy không đi.” Tôn Na Na nói, “Cậu hướng dẫn xe đỗ vào trong sân là được.”

“Vâng.” Tam Bính gật đầu, dẫn Nấm chạy ra ngoài.

“Tôi đi…” Trần Giản chỉ vào bếp, “xem đồ ăn thế nào rồi.”

Tôn Na Na cười nhìn cậu: “Đi đi, nào đến tôi gọi.”

Khoảng năm phút sau, hoặc là sáu phút, tóm lại là chỉ một thời gian rất ngắn sau, Trần Giản cảm giác Thiện Vũ còn chưa đến giao lộ mà ngoài bếp đã vang vọng tiếng Hồ Bạn.

“Quản lý Trần! Bọn họ đến rồi!”

“Đây.” Trần Giản chạy vội ra ngoài, “Bố cứ làm đi nhé.”

“Ừ, đi đi.” Bố cậu gật đầu.

Thiện Vũ đã dựng xe máy trong sân, Tam Bính với thằng Tư đang chỉ huy hai xe ô tô vào bãi đỗ.

Cách tấm kính cửa sổ không rõ xe nào của ai, Trần Giản đi ra sân, đứng dưới bậc thềm cửa chính chờ đợi.

“Con SUV biển 888 kia là xe mẹ tôi.” Thiện Vũ đi tới, nói nhỏ bên tai cậu.

“Ừm.” Trần Giản đáp.

Nhưng Thiện Vũ không nói cũng chẳng sao, vì ngay giây sau khi mà xe còn chưa kịp đỗ hẳn, Lưu Ngộ đã mở cửa xe nhảy tót xuống khỏi cái xe còn lại.

“Trần Giản!” Lưu Ngộ dang hai tay đi tới.

“Ây!” Trần Giản cũng nhanh nhảu dang tay.

“Không ngờ tới chứ gì!” Lưu Ngộ ôm cậu, ra sức vỗ mạnh cánh tay cậu, “Tôi đích thân dặn anh họ đừng nói với cậu, cho cậu bất ngờ đấy! Không ngờ tới chứ gì!”

“Đúng là… không ngờ tới.” Trần Giản cười, cũng vỗ cánh tay cậu ta, “Lúc cậu xuống xe làm tôi giật cả mình.”

Xe biển 888 đã đỗ xong trước mặt họ, cửa ghế lái mở ra, một người phụ nữ bước xuống.

Tóc ngang vai gọn gàng, uốn xoăn nhẹ thanh lịch và xinh đẹp, ăn mặc lại khá giản dị, phong cách rất giống Thiện Vũ thường ngày, quần thể thao rộng thùng thình, trên tay vắt một chiếc áo lông vũ.

Đó là mẹ của Thiện Vũ.

Sếp Lưu đầy quyền lực.

Từ cửa sổ xe có thể thấy ở ghế phụ còn một người đàn ông ngồi cúi đầu, chắc là đang… xỏ giày.

Đó là bố của Thiện Vũ.

Giáo sư Thiện, không cần tiền tố.

“Bác! Đây là Trần Giản, quản lý Trần ạ.” Lưu Ngộ lập tức quay đầu lại giới thiệu với sếp Lưu, “Cháu đã bảo rồi mà, chúng cháu thân nhau lắm, thế mà không định cho cháu đi cùng…”

“Chúc mừng năm mới sếp Lưu.” Trần Giản vội ngắt lời Lưu Ngộ, chào hỏi sếp Lưu.

“Gọi là bác đi.” Sếp Lưu nói, “Gọi sếp tôi sợ lát nữa lại quen giao việc cho cậu.”

“Chúc mừng năm mới bác ạ.” Trần Giản chào lại lần nữa.

Sếp Lưu nở nụ cười, liếc Thiện Vũ một cái rồi tầm mắt lại chuyển về chỗ Trần Giản.

Bà không cố tình nhìn cậu chằm chằm, song Trần Giản vẫn có thể cảm nhận được khí chất tự nhiên toát ra từ bà.

“Quản lý Trần ngoài đời không giống lúc nghe điện thoại lắm nhỉ.” Sếp Lưu cười nói.

…Cuộc gọi đó, đừng nhắc lại nữa mà.

“Cậu ấy ngầu lắm đó.” Lưu Ngộ nói.

Cái thằng sinh viên giỏi này im mồm ngay cho tôi!

Trước Tiếp