Thu Hanh - Vu Triết

Chương 97

Trước Tiếp

Ngày đầu tiên của năm mới, Trần Giản thức dậy trên sô pha ở quán cà phê.

Nằm la liệt ngang dọc xung quanh là toàn thể đám nhân viên nam của Đại Ẩn ngoại trừ ông chủ, bao gồm cả bố cậu.

Hồ Bạn và Tôn Na Na ngủ ở căn phòng nhỏ phía sau quầy lễ tân.

Nói là thức dậy chứ thực chất cũng mới ngủ chưa bao lâu, năm giờ ngủ, sáu giờ đã bị tiếng pháo làm choàng tỉnh.

Vốn dĩ đêm giao thừa chẳng mấy ai ngủ, ăn xong bữa tất niên là thu xếp ra ngoài chơi ngay, như hồi trước là bọn Trần Nhị Hổ sẽ sang trấn cũ, tuy các trò giải trí nghèo nàn hơn nhiều so với thành phố nhưng chí ít vẫn vui hơn ở đây, nếu không qua trấn trên hay lên thành phố thì sẽ ngồi đánh bài, đánh thâu đêm suốt sáng trong tiếng pháo bắn liên miên.

Năm nay sau khi ăn bữa tất niên xong, cả hội quay về homestay làm loạn cả  đêm, đầu tiên là đi dạo quanh thị trấn, vì có thêm nhiều du khách tới đây ăn Tết nên còn rất nhiều cửa hàng nhỏ vẫn mở cửa buôn bán, thậm chí còn có thể gõ cửa nhà Đại Vương Bát kêu chủ quán nướng cho mấy xiên thịt.

Sau đó là bắn pháo hoa, số tiền Thiện Vũ bỏ ra mua pháo chuyến này chắc chắn phải tính bằng vạn, lại thêm mấy gia đình du khách đánh cả xe chở pháo đến đây, mọi người hợp sức làm hẳn một buổi biểu diễn pháo hoa, du khách và không ít dân làng kéo đến vây xem, có người còn muốn bắn chung, bọn họ vừa bày pháo hoa ra là đã có người chạy tới châm lửa giúp luôn rồi…

Bắn pháo hoa xong cả đám mới quay về homestay, bố cậu làm một bữa BBQ ăn khuya cho mọi người ở nhà nghỉ.

Trần Giản lớn chừng này rồi, thực sự chưa từng được trải nghiệm cái Tết nào như thế, dù là ở đây hay lên thành phố với bố, cậu đều cứ đến giờ là đi ngủ, đây là lần đầu tiên cậu chơi đến tận năm giờ sáng đêm giao thừa.

Bốn giờ sáng, Trần Nhị Hổ rủ đánh bài, Trần Giản cũng hào hứng hưởng ứng, nhưng lúc đang chia bài thì cậu lăn ra ngủ mất, cũng chẳng biết sau đó ai vào thế chỗ cậu.

Lúc ngủ còn chưa kịp xem Thiện Vũ đang ở đâu.

Dù sao lúc đó Thiện Vũ vẫn chưa ngủ, không hổ là người mất ngủ kinh niên…

Mặc dù hôm qua ăn rất nhiều món, trước khi ngủ còn ăn thêm sủi cảo, song giờ phút này đứng trong thang máy Trần Giản cảm thấy mình lại đói rồi.

Nhà nghỉ rất yên tĩnh, từ nhân viên đến khách khứa đều đang ngủ, sinh vật duy nhất biết đi đứng đàng hoàng hiện tại chỉ có Trần Giản và Nấm vừa mới chạy ra vườn rau bên ngoài đi vệ sinh.

Cửa văn phòng tầng bốn đóng nhưng không khóa, Trần Giản vặn nhẹ là mở.

Cậu thò đầu vào xem, thấy Thiện Vũ không có trên sofa, bước vào trong vài bước thì thấy cửa phòng ngủ cũng mở, bên trong không có người.

“Thiện Vũ?” Trần Giản gọi một tiếng, lấy điện thoại ra.

Không ai trả lời, Thiện Vũ không ở trong văn phòng.

Nhưng điện thoại bắt máy rất nhanh, nghe tiếng gió thổi là biết đang ở bên ngoài.

“Dậy rồi à?” Thiện Vũ hỏi.

“Anh đi đâu đấy?” Trần Giản hỏi.

“Chỗ đài quan sát, đợi bình minh.” Thiện Vũ nói.

“Anh không ngủ một lát sao?” Trần Giản quay người đi ra ngoài.

“Quá giấc nên không ngủ được.” Thiện Vũ nói, “Cậu tới đây không? Ngắm mặt trời mọc xong về homestay phát lì xì.”

“Tôi đến ngay đây.” Trần Giản nói, “Anh đói không? Tôi mang cho anh hộp sữa với mấy cái bánh quy nhé?”

“Ừm.” Thiện Vũ đáp.

Trần Giản quay xuống tầng một ngó nghiêng, cả hội vẫn đang ngủ.

Cậu lấy sữa và bánh quy, vào bếp tìm mấy cái sủi cảo nguội ăn tạm, sau đó chạy ra ngoài.

Trời bên ngoài vẫn chưa sáng hẳn, toàn bộ thị trấn và cả núi rừng bên cạnh đều bị bao phủ bởi màn sương sớm trộn lẫn mùi thuốc pháo, hít một hơi là mùi pháo đốt tràn đầy khoang mũi, đậm đặc hương vị ngày Tết.

Thấy cậu, Nấm đang ăn hạt trong sân lập tức bỏ rơi đống đồ ăn để lon ton chạy theo sau, cả hai men theo con đường núi phía trước, Nấm rất phấn khởi, thỉnh thoảng còn vừa sủa vừa xông lên chạy trước Trần Giản.

Sắp đến đài quan sát mà Nấm vẫn hăng hái đến nỗi không chịu dừng, cứ thế lao thẳng về phía trước.

Một tiếng huýt sáo ngắn ngủi phát ra từ phía đài quan sát, Nấm lập tức phanh gấp, xoay thân vẫy đuôi chạy qua.

Trần Giản đi theo, thấy Thiện Vũ đang ngồi trên một hòn đá.

Phía sau anh còn có bảy, tám du khách đều đang giơ điện thoại đợi quay cảnh mặt trời mọc.

Để đón ánh bình minh đầu tiên của năm mới, có lẽ đêm qua những người này đều không ngủ.

“Tiếng huýt sáo của anh nhiều công dụng quá nhỉ.” Trần Giản hạ giọng nói nhỏ.

“Chào hỏi thôi mà.” Thiện Vũ cười cười.

“Vậy là tôi với Nấm ngang nhau à?” Trần Giản vừa nói vừa lấy sữa trong túi ra đưa cho anh, “Đáng lẽ lần trước anh ngồi trong xe huýt sáo gọi tôi nên đánh anh mới phải.”

“Thế sao lại không đánh?” Thiện Vũ nhận sữa.

“Đang ở trong quán nhà anh Duệ mà.” Trần Giản nói, “Không muốn gây rắc rối cho người ta, dù gì cũng là chuyện làm ăn.”

Thiện Vũ cười nắn nhẹ ngón tay cậu: “Anh Trần Giản hiểu chuyện quá đi.”

Trần Giản tặc lưỡi: “Ăn bánh quy không?”

“Có.” Thiện Vũ gật đầu, “Tôi chết đói rồi, vừa mới xin được miếng bánh mì của người ta.”

“…Lúc ra ngoài anh tiện tay vớ lấy cái gì cầm ăn là được mà? Trong bếp còn sủi cảo với xiên nướng đấy.” Trần Giản nói.

“Lười lấy.” Thiện Vũ cúi đầu uống sữa.

“Đến đây lúc mấy giờ?” Trần Giản ngồi xuống bên cạnh anh.

“Mới tới được hai mươi phút thôi.” Thiện Vũ nói, “Tôi lên tầng cho Anh Hai ăn rồi đi luôn, định gọi cậu mà cậu ngủ ngon quá.”

Thiện Vũ vừa mới vừa mở album trên điện thoại, khoe cậu ảnh vừa chụp.

Trần Giản nhìn bộ dạng mình nằm vật ra sofa ngủ quên trời quên đất thì cạn lời: “Cái này mà cũng chụp?”

“Ghi lại cuộc sống thường ngày.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản cũng rút điện thoại ra, dí sát mặt Thiện Vũ đang ăn bánh quy chụp một tấm.

Thiện Vũ cụp mắt nhìn chằm chằm cái bánh quy trông vừa đẹp trai vừa đáng yêu.

Sương mù trên núi lúc này khá dày, khi gió thổi qua sẽ cuộn thành hình khối, bản làng dưới núi thoáng ẩn thoáng hiện trong màn sương trắng, yên bình thanh khiết.

Xung quanh tĩnh mịch, chỉ có tiếng chim hót và tiếng trò chuyện khe khẽ của du khách như sợ đánh động đến núi rừng.

Thiện Vũ không nói nữa, chăm chú ăn bữa sáng đơn giản, Trần Giản thất thần ngắm  màn sương trên núi.

Nấm nằm phủ phục trên đám lá khô dưới chân họ, tính ngủ bù giấc.

Ăn sáng xong, Thiện Vũ nhét tay vào túi áo khoác của Trần Giản bên cạnh, nắm chặt lấy tay cậu.

Chóp mũi lạnh, tay thì ấm, hơi thở trắng xóa của hai người đan xen với nhau, bay theo làn gió về phía trước.

Sự tĩnh lặng mang theo hơi nước và cái lạnh trong rừng núi này hoàn toàn khác với cái yên ắng ngắn ngủi sau một đêm phồn hoa của thành phố, nó khiến cả con người ta như lắng hẳn xuống.

Không biết ngồi được bao lâu thì có người hô to: “Mặt trời! Lên rồi!”

Trần Giản đứng dậy, tiện thể kéo luôn Thiện Vũ lên.

Thiện Vũ và cậu ngồi chen sát cạnh lan can, Trần Giản giơ điện thoại bắt đầu quay về phía đỉnh núi đằng xa, nơi có một dải màu vàng đỏ rực rỡ nhưng không hề lóa mắt.

Thiện Vũ giơ điện thoại chụp liền mấy tấm anh rồi lại cất vào trong túi, lặng lẽ nhìn mảng màu vàng đỏ ấy nhanh chóng loang rộng ra, nhuộm khắp bốn phía.

Bình thường Trần Giản không mấy hứng thú với việc chụp phong cảnh, thường chỉ chụp đại vài tấm, nhưng hôm nay xem chừng cậu muốn nghiêm túc ghi lại toàn bộ quá trình mặt trời mọc.

Ngoài việc ghi lại ánh bình minh đầu tiên của năm mới, có lẽ cậu còn muốn gửi cho Chu Nhạc Thành.

Hôm qua cứ chốc chốc Trần Giản lại lấy điện thoại ra nhắn tin, Thiện Vũ liếc qua thì thấy là gửi cho Chu Nhạc Thành, song nhìn trạng thái của cậu thì hẳn cũng không chỉ là gửi cho mỗi Chu Nhạc Thành.

Thiện Vũ không hỏi, anh biết ở một mức độ nào đó Chu Nhạc Thành khiến Trần Giản nhớ đến mẹ mình, mà mẹ Trần Giản đi quá sớm, không có WeChat, số điện thoại cũng đã đổi chủ từ lâu, nếu Trần Giản muốn tâm sự gì đó e rằng chỉ có mộ của mẹ, mà bên cạnh lại chính là ngôi nhà cậu đã không thể quay về.

Sắc vàng đỏ trên đỉnh núi biến thành màu vàng rực sáng rồi dần trở nên chói lọi, sương mù trong rừng cũng nhạt dần, gió cũng ấm hơn.

Quay xong video, Trần Giản mở điện thoại ghé sát vào xem cùng Thiện Vũ..

“Kĩ thuật lia máy của tôi thế nào?” Trần Giản nói.

“Chuyên nghiệp.” Thiện Vũ nói, “Diêu Dập cũng phải đến bái cậu làm thầy.”

“Bớt bớt đi.” Trần Giản cười.

“Bớt bao nhiêu tùy ý cậu quyết định.” Thiện Vũ nói.

“Hả?” Trần Giản ngẩn người.

“Tiền bái sư ấy.” Thiện Vũ vươn vai, ôm choàng qua vai cậu, tiện khều khều mũi chân vào bụng Nấm, “Hai đứa nó giàu lắm, nhớ đớp miếng to vào.”

Trần Giản hiểu ra, vừa cười vừa cúi đầu hắt xì một cái.

“Đi thôi, về nào.” Thiện Vũ ôm cậu, xoa xoa cánh tay cậu.

“Lát nữa phát lì xì cho mọi người trong homestay trước nhé?” Trần Giản hỏi.

“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu, vừa đi vừa liếc mắt nhìn cậu, “Chúc Tết tôi đi nào.”

“Chúc ông chủ Thiện năm mới vui vẻ cung hỉ phát tài gặp nhiều may mắn khởi đầu hanh thông.” Trần Giản lập tức tuôn một tràng.

Thiện Vũ rút bao lì xì trong túi ra, “Đây, tiền mừng tuổi.”

“Khoan.” Trần Giản ngẩn người, “Hai chúng ta có cách biệt thế hệ hả?”

“Tôi hơn cậu tận nửa giáp đấy.” Thiện Vũ nói.

“Không phải anh mới sáu tuổi sao?” Trần Giản cầm phong bao lì xì dày cộp, cậu vốn định đợi khi nào ở một mình hẵng từ từ bóc nhưng lại không kiềm được lòng, mở ra nhìn hé.

“Năm nay Đậu Đỏ cũng đã sáu tuổi, tôi phải bảy tuổi rồi.” Thiện Vũ nói.

“Trong này phải đến mười nghìn tệ nhỉ?” Trần Giản không rảnh bận tâm đến chuyện tuổi tác, quay đầu nhìn anh, “Ai lại mừng tuổi tận mười nghìn tệ chứ?”

“Gói sủi cảo đúng là mỏi tay thật, chắc đút nhầm rồi.” Thiện Vũ nói, “Tám nghìn.”

Trần Giản khựng lại, nói thật riêng về tiền bạc xưa nay cậu chưa bao giờ chê nhiều, hồi xưa cậu còn từng bịa chuyện hòng đòi thêm ít tiền lương từ chỗ Thiện Vũ, nhưng giữa hai người họ tiền mừng tuổi vốn chỉ là đùa vui, giờ Thiện Vũ tự dưng nhét cho tận tám nghìn tệ thật sự khiến cậu hơi áp lực.

“Trong này còn có lương của bố cậu.” Thiện Vũ nói, “Cậu tính lại rồi nhớ đưa cho chú.”

Trần Giản nhìn anh: “Phản xạ nhanh thế?”

Thiện Vũ chậc lưỡi: “Cậu phản xạ cũng đâu có chậm.”

Trần Giảm im lặng cầm tiền, không biết nên nói gì cho phải, trừ đi khoản lương gấp ba của bố thì bao lì xì này vẫn không hề nhỏ.

“Có nhận hay không đây?” Thiện Vũ hỏi.

“Nhận chứ.” Trần Giản gật đầu.

Tiền mà, tiền cả đấy.

Thiện Vũ búng nhẹ lên trán cậu một cái: “Năm sau lì xì lại cho tôi đấy.”

“Ừm.” Trần Giản đáp.

Lúc Thiện Vũ đi xuống dưới chân núi, cậu đứng tại chỗ hồi lâu rồi mới đuổi theo, ôm chầm lấy Thiện Vũ từ đằng sau, ôm chặt cả người lẫn cánh tay rồi cúi đầu cắn mạnh một cái vào hõm cổ anh.

 “Đm Trần Giản!” Thiện Vũ hít ngược một hơi, chửi um.

Trần Giản nhả miệng nhưng không nới lỏng cánh tay, vẫn ghì siết lấy anh.

“Cậu là chó con à, đồ chó lông xoăn.” Thiện Vũ ngoái lại, “Em họ của Nấm.” 

Trần Giản không đáp.

“Bỏ tay ra.” Thiện Vũ nói, “Tôi đếm một hai ba mà không bỏ tay ra là tôi dạy cậu một bài quật ngã khỏi lưng đấy nhé.”

“Tôi sợ buông tay rồi anh vẫn quật ngã tôi.” Trần Giản vùi đầu vào cổ anh, không nhúc nhích.

“Không đâu.” Thiện Vũ nói.

“Lời anh nói không đáng tin.” Trần Giản nói.

“Có người đến kìa.” Thiện Vũ nói.

“Chả sao.” Trần Giản nói.

“Ái chà.” Thiện Vũ cười.

Không có ai đến cả, đám du khách đứng ngắm bình minh cùng ban nãy vừa bảo muốn leo lên cao nữa, Trần Giản ôm Thiện Vũ bất động.

“Tổ sư nhà cậu.” Thiện Vũ đứng yên một lúc rồi lần tay ra sau đỡ mông cậu, “Thôi được rồi, tôi cõng cậu xuống.”

“Đừng đừng đừng, xuống dốc mà.” Trần Giản vội vàng thả tay, “Ngã đấy.”

“Cậu bị khùng hả?” Thiện Vũ đưa tay xoa cổ mình, nhìn cậu.

“Không.” Trần Giản lùi về sau một bước, nhìn con đường đất bên cạnh, chắc có thể chạy vòng qua cánh rừng bên kia…

Không đợi cậu kịp tính toán xong trong đầu, Thiện Vũ đã chồm vọt lên, gần như ngay lập tức cậu nhảy sang con đường bên cạnh, song Thiện Vũ không hổ là người từng học võ, đã đoán được luôn đường đi nước bước của cậu, tay không vươn về phía cậu mà chặn thẳng ngay trước đường chạy, túm được cổ tay cậu.

“A!” Trần Giản kêu lên, vùng vẫy để rút lui.

“Giờ mới biết kêu à?” Thiện Vũ bẻ ngược cổ tay cậu ra sau lưng.

Cùng lúc tay bị vặn, Thiện Vũ áp sát tới trước mặt cậu, anh túm luôn tay còn lại, sau đó cậu cảm giác lưng mình đập vào thân cây.

Thật ra lúc này cậu vẫn có cơ hội để trốn thoát, bằng khuỷu tay chưa bị vặn ra sau hoặc đầu gối, nhưng những sơ hở mà Thiện Vũ chừa ra ấy, cậu chỉ thường chỉ dùng đến khi gặp Trần Đại Hổ…

Giờ phút này cậu chỉ có thể ngoan ngoãn đợi chờ, trơ mắt nhìn Thiện Vũ ngoạm một phát lên vai mình.

“A ĐM!” Trần Giản kêu lên, “Đau đau đau đau…”

Nấm nhào tới, vừa ra sức vẫy tít đuôi vừa nhảy cẫng lên sủa nhặng xị dưới chân hai người.

Thiện Vũ buông cậu ra, quẹt mu bàn tay qua môi.

“A…” Trần Giản xoa vai, “Rách da rồi!”

“Cái phát cậu cắn tôi mới là rách da ấy.” Thiện Vũ nói.

“Không thể nào.” Trần Giản lấy điện thoại ra chụp lại vết ở vai mình, sau đó kéo cổ áo Thiện Vũ đối chiếu xem thử.

…Không ngờ cũng một chín một mười.

Vết cắn trên vai cậu đỏ hơn vì vừa mới cắn, còn dấu răng trên cổ Thiện Vũ thậm chí đã chuyển sang màu đỏ thẫm.

“Hình như tôi,” Trần Giản sửng sốt, “cắn anh bầm tím luôn rồi?”

“Cậu ra chỗ Trần Tẩm Quất mà mở sạp.” Thiện Vũ cười, khom lưng xoa đầu Nấm, “Không sao đâu Nấm ngoan, bọn anh trêu yêu nhau thôi, chẳng qua hơi mạnh miệng.”

Trần Giản bật cười: “Đm.”

Cậu lại chụp thêm một tấm ở cổ Thiện Vũ.

“Đừng có gửi tấm này cho Chu Nhạc Thành đấy.” Thiện Vũ nói.

“…Không đâu.” Trần Giản cất điện thoại đi, “Sao anh biết tôi gửi ảnh cho anh ấy?”

“Quan sát chứ gì, tôi không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để ghen đâu.” Thiện Vũ xoay cổ, đi xuống núi.

“Vừa nãy tôi cắn anh là vì…” Trần Giản đi theo sau anh, cân nhắc xem nên nói như thế nào.

“Tôi biết.” Thiện Vũ đưa tay ra sau khều nhẹ cằm cậu.

Lúc quay về Đại Ẩn, mọi người đều đã rời giường.

Bước vào nhà, Trần Giản phát hiện ra thằng Tư đang đứng dựa ở quầy lễ tân nói chuyện với Hồ Bạn.

“Không phải mày về quê ăn Tết với bố à?” Cậu hỏi.

“Hôm nay sang nhà mẹ ăn Tết bên này.” Thằng Tư quay đầu lại, “Tiện ghé qua đây xem, hôm qua anh Nhị Hổ đăng đăng đăng đăng liên tục tám trăm bài trên vòng bạn bè, làm tao muốn về luôn từ đêm qua rồi.”

“Đúng lúc đấy.” Trần Giản nói, “Ra nhận lì xì đi.”

“Ông chủ Thiện phát lì xì hả?” Thằng Tư hỏi, “Ông chủ Thiện năm mới vui vẻ ạ!”

Ông chủ Thiện đã vào đến thang máy, cửa cũng sắp đóng lại, giọng anh vọng ra từ khe hở: “Năm mới vui vẻ!”

Mặc dù đến gần sáng mọi người mới ngủ nhưng giờ ai nấy đều bừng bừng sức sống, lần lượt tới nhận lì xì.

“Bạn Bạn, lát nữa cậu với Na Na gửi lì xì cho khách nhé.” Trần Giản nói, “Trước mười giờ thì trực ở nhà hàng, thấy ai ra ngoài thì gửi, sau mười giờ thì gõ cửa gửi từng phòng.”

“Ok.” Hồ Bạn gật đầu.

Trần Giản đi vào bếp, bố cậu đang kiểm kê đồ ăn trong bếp, chuẩn bị nấu bữa hôm nay.

“Bố,” Trần Giản đưa một bao lì xì cho ông, “Gửi bố, lì xì ạ, với cả tiền lương mấy hôm nay của bố nữa.”

“Bao nhiêu thế?” Bố cậu nhận lấy, hỏi.

“Ba nghìn.” Trần Giản nói.

“Sao nhiều vậy?” Bố cậu nói là vậy nhưng nụ cười thì không thể giấu nổi, “Gấp ba lương cũng đâu thể nhiều thế này? Bố tính sơ sơ năm ngày cũng chỉ hơn một nghìn thôi, lì xì tận hơn một nghìn cơ à?”

“Vâng.” Trần Giản nói, “Ông chủ Thiện không keo kiệt chi li đến thế đâu, Tết nhất bố đến đây làm việc, còn là bố của con, hôm qua mua đồ nướng bố còn bỏ tiền túi ra nữa.”

“Cũng không bao nhiêu đâu, bố muốn mời mấy đứa trẻ con thôi mà.” Bố cậu cười nói.

“Không sao đâu ạ, bố giữ lấy đi.” Trần Giản nói.

“Ừ, được rồi.” Bố cậu gật đầu, bỏ bao lì xì vào trong túi, “Con về đúng lúc lắm, ra đây xem giúp bố đi, bố đang tính lượng thức ăn cho ngày mai, bố mẹ họ hàng của ông chủ Thiện sẽ tới đây mà đúng không, đương nhiên phải làm một mâm thịnh soạn, con xem thực đơn bố đang tính thế này…”

À ừ! Mai là mùng hai!

Trần Giản chợt hoảng hốt, đưa tay vịn lấy bàn bếp.

Là ngày mai đó! Ngày mai bố mẹ Thiện Vũ sẽ đến đây!

Trước Tiếp