Thu Hanh - Vu Triết

Chương 96

Trước Tiếp

Thiện Vũ thực sự không biết gói sủi cảo, bố mẹ anh không làm sủi cảo, trong ký ức về những ngày Tết ở nhà từ nhỏ đến lớn, sủi cảo hầu như đều là loại cấp đông mua sẵn.

Họ cũng từng tự gói một lần, nhưng với kỹ thuật cán vỏ hình cánh hoa của bố và chiêu gập đôi vỏ của mẹ, vừa cho vào nồi là vỏ sủi cảo đã rã ra quá nửa, kết quả hôm đó cả nhà phải húp món súp đặc thịt băm thì là.

Lần đó để lại ấn tượng sâu sắc là vì anh phát hiện ra bố mẹ vẫn còn nhớ anh thích ăn sủi cảo thì là.

Ở nhà ăn tầng một, mọi thứ cho việc gói sủi cảo đã được bày biện đâu vào đấy, bột đã nhào xong, ba loại nhân sủi.

Tất cả mọi người trong homestay xúm xít quanh bàn, còn có vài gương mặt lạ chắc là khách tới hóng hớt, mấy người nhanh tay bắt đầu vào gói luôn rồi.

Ngoại trừ bố Trần, mấy vị khách xem chừng còn thạo việc hơn hẳn đám nhân viên trẻ măng của nhà nghỉ.

“Có cả nhân thì là sao?” Vừa xuống tầng Thiện Vũ đã ngửi thấy mùi thì là, đi qua ngó nghiêng thì xác nhận một trong số đó là thì là.

“Ừ.” Trần Giản đi bên cạnh anh đáp lời, “Có cả dưa chua và rau hẹ.”

“Tại sao lại có nhân thì là?” Thiện Vũ hỏi nhỏ.

“Vì đây là nhân bố tôi làm.” Trần Giản nói.

“Chú thích ăn à?” Thiện Vũ hỏi.

“Tôi thích ăn.” Trần Giản thì thầm, “Đây là lợi ích của việc ưu ái người nhà đó.”

Thiện Vũ cười kéo ghế ngồi xuống.

“Anh không thích hả?” Trần Giản khom lưng hỏi khẽ bên tai anh, “Vậy anh ăn được dưa chua với rau hẹ không?”

“Tôi thích ăn nên mới hỏi đó.” Thiện Vũ nói.

Hơi thở của Trần Giản lướt qua gáy cùng giọng nói trầm thấp khàn khàn khiến anh theo bản năng định giơ tay ra sau chạm vào mặt cậu.

“Trùng hợp vậy sao?” Trần Giản nói, vươn tay ra từ đằng sau lưng anh, búng một cái lên mu bàn tay anh.

“Shh…” Thiện Vũ nghiêng đầu.

Trần Giản ngồi xuống ghế cạnh anh, nhìn anh.

“Hai cậu rửa tay chưa?” Tôn Na Na hỏi.

“Để tôi đi rửa.” Trần Giản đứng dậy đi vào bếp.

“Còn cậu thì sao?” Tôn Na Na tay trái cầm vỏ sủi cảo, tay phải tao nhã cầm thìa cà phê cán dài để múc nhân, nhìn Thiện Vũ.

“Quản lý Trần sắp xếp cho tôi ngồi nghịch bột.” Thiện Vũ nói vậy nhưng vẫn đứng lên đi vào trong bếp, “Không rửa có được không?”

“Lỡ như anh nổi hứng lên muốn gói mấy cái thì sao?” Hồ Bạn nói, “Cái này cũng không khó…”

“Cậu gói như này thì lát bỏ vào nồi nó há miệng ngay.” Tam Bính vừa gói vừa nhìn qua sủi cảo trong tay cô, “Nắn chặt vào…”

“Sao cậu vẫn còn ở đây nữa.” Hồ Bạn nói, “Cậu không về nhà à? Hôm nay nghỉ rồi mà, sao mấy người các cậu chưa ai về thế?”

“Tôi ăn xong bữa sủi cảo trưa nay rồi mới về.” Trần Nhị Hổ nói, “Hôm nay tôi với bố phải sang nhà bác cả ăn cơm, tới sớm lại bị một đống người xúm vào giảng giải triết lý nhân sinh.”

“Tôi cũng thế.” Tam Bính nói, “Tối tôi còn phải sang đây bắn pháo hoa nữa mà.”

“Thằng Năm thì sao?” Tôn Na Na hỏi thằng Năm đang cắm cúi ngắt bột.

“Cứ mặc kệ tôi.” Thằng Năm nói, “Tôi vốn dĩ là kẻ chẳng ai thèm đoái hoài…”

“Ừ.” Tôn Na Na nói.

“Xịt cho tôi ít nước rửa tay.” Thiện Vũ đưa tay ra.

Trần Giản cầm chai nước rửa tay định xịt thì thấy anh đang lật mu bàn tay lên.

“…Thấy rồi.” Trần Giản xịt một ít nước rửa tay lên chỗ mu bàn tay vừa bị mình búng đỏ ửng, “Không phải tại anh táy máy à.”

“Ra tay nặng nề quá.” Thiện Vũ xoa tay.

“Bị giật mình.” Trần Giản nói, “Tôi mà chậm tí nữa là tay anh chạm lên mặt tôi rồi, rảnh đâu là lo căn lực nữa.”

Thiện Vũ cười cười, quay đầu nhìn về phía nhà ăn, tầm nhìn bị góc tường che khuất, anh vươn tay chạm lên mặt Trần Giản.

“Anh đúng không biết rõ gì về homestay của chúng ta.” Trần Giản nhìn anh.

“Hả?” Thiện Vũ lại véo cằm cậu.

“Anh thật sự không biết từ nhà ăn không thể nhìn thấy chỗ này sao?” Trần Giản hỏi.

“Thì sao,” Thiện Vũ nói, “Tôi cũng đâu phải quản lý.”

“Rửa lại tay đi.” Trần Giản nói rồi đi về phía nhà ăn.

“Chỉ ngồi nghịch cục bột thôi mà.” Thiện Vũ mở vòi nước, “Yêu cầu vệ sinh hơi cao quá rồi đấy…”

Tay vừa kịp chạm vào nước thì điện thoại trong túi vang lên.

Anh đành tắt nước, lấy điện thoại ra xem, là mẹ.

Anh lấy làm bất ngờ, kể từ lúc về Đại Ẩn anh không còn liên lạc với người nhà nữa, tuy khoảng cách trong lòng đã xóa nhòa đi rất nhiều nhưng thói quen bao nhiêu năm qua thì vẫn khó mà thay đổi.

Anh còn định mai sẽ gọi điện thoại cho mẹ, không ngờ mẹ đã gọi tới trước.

“Mẹ ạ.” Anh nghe máy.

“Nhồi nhiều nhân thế chắc chắn bục cho xem! Nhìn cái lớp vỏ gần như trong suốt rồi kìa!” Tiếng la của Hồ Bạn vang vọng lại từ phía nhà ăn.

Nếu Đại Ẩn tổ chức cuộc thi hét, chắc chắn Hồ Bạn sẽ giành ngôi quán quân.

“Đang làm sủi cảo à?” Mẹ hỏi.

“Vâng ạ.” Thiện Vũ cười.

“Món sủi cảo gây tranh cãi phết nhỉ.” Mẹ nói.

“Không nhiều người biết cách gói, khâu cán vỏ cũng nhờ bố Trần Giản với khách làm cả.”

“Mùng hai bố mẹ đến đó, bố cậu ấy còn ở homestay chứ?” Mẹ hỏi.

“Vâng, bố cậu ấy mà không ở đây thì Tết này bọn con không được ăn cơm.” Thiện Vũ nói.

“Ông ấy đã biết chuyện giữa hai đứa chưa?” Mẹ lại hỏi.

“Chưa cho cậu ấy nói.” Thiện Vũ nói, “Chưa đến thời điểm thích hợp.”

“Ừ, mẹ biết rồi.” Mẹ nói.

“Bên đó khi nào tụ họp?” Thiện Vũ hỏi.

“Bây giờ bắt đầu xuất phát đây, trưa nay đi ăn với bác cả bác hai, chiều qua bên nhà cậu con.” Mẹ nói, “Lịch trình sắp xếp đầy đủ hết rồi, đi làm cũng không kín mít đến thế, đã chẳng có lương lại còn tốn thêm tiền.”

“Mẹ phải vớt vát lại chút chứ, bảo họ là lì xì cho con.” Thiện Vũ nói.

“Bao nhiêu năm nay mẹ còn chưa lì xì cho con.” Mẹ nói, giọng bỗng nghẹn ngào.

“Vậy giờ lì xì luôn.” Thiện Vũ nói.

“Thế con chúc Tết đi.” Mẹ anh cười.

“Chúc bố mẹ năm mới vui vẻ.” Thiện Vũ nói, “Sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý.”

Bên kia không nghe tiếng mẹ nữa, vài giây sau giọng bố anh vang lên: “Năm mới vui vẻ, phát tài phát lộc, sự nghiệp hanh thông.”

“Cảm ơn bố.” Thiện Vũ cười, “Mẹ con đâu?”

“Khóc mất rồi.” Bố nói.

“Tết nhất không được khóc.” Thiện Vũ nói.

“Cứ để bà ấy khóc, ngày cuối cùng của năm rồi.” Bố nói, “Mai sẽ không khóc nữa.”

“Vâng.” Thiện Vũ đáp.

“Con đi làm sủi cảo đi.” Bố nói, “Mùng hai trước khi đi sẽ báo lại với con.”

“Vâng.” Thiện Vũ nói.

Sau khi cúp máy, anh rửa tay, quay trở lại nhà ăn.

Trần Giản đã thế chỗ cho Trần Nhị Hổ vụng về lóng ngóng, cậu đang ngồi cán bột, động tác rất thành thạo, khách bên cạnh cười nói: “Cứ là phải để quản lý ra tay.”

Thiện Vũ đi đến bên cạnh cậu, lấy điện thoại ra chụp mấy tấm, rồi lùi về sau vài bước chụp toàn cảnh nhân viên và khách cùng nhau làm sủi cảo vô cùng ấm cúng.

Không phải để sau này đem ra trưng diện làm màu, mà thực sự có cảm giác ấm áp khó tả.

“Nhìn bên này nào.” Thiện Vũ nói.

Mọi người cùng nhìn lại đây, giơ sủi cảo và chày cán bột trong tay, khuôn mặt rạng rỡ tươi cười.

Thiện Vũ quay trở lại bên cạnh Trần Giản: “Cho tôi thử.”

“Rửa tay.” Trần Giản nói.

“…Thế cho tôi cục bột đi.” Thiện Vũ từ bỏ ngay không một giây do dự.

Trần Giản nhìn anh, cười ngắt cho anh một cục bột nhỏ.

Thiện Vũ cầm tăm xỉa ngồi xuống một góc bàn, chỗ vốn để đặt sủi cảo.

Anh nhào cục bột trong tay, chia làm hai phần nhỏ, một phần nặn thành hình bầu dục, phần kia ấn dẹt xuống thành một tấm dày phẳng.

Chơi với bột rất chăm chú.

Trần Giản có liếc qua nhìn mấy lần vẫn không hiểu Thiện Vũ định làm gì, nếu làm con thỏ thì nặn một cục thôi là được, chó cũng thế, thậm chí dù nặn Anh Hai cũng chẳng cần chia thành hai cục.

Song cục bột này rõ là không đủ cho Thiện Vũ chơi, chẳng mấy chốc anh đã hoàn thành tác phẩm của mình, đặt ngăn ngắn ở cạnh bàn rồi đứng dậy đi rửa tay.

“Cho tôi thử đi.” Anh quay lại đứng cạnh Trần Giản lần nữa.

“Cứng đầu thật đấy.” Tôn Na Na bật cười, “Cứ cho cậu ấy nghịch đi, đằng nào giờ chúng ta cũng đang thừa vỏ gói không kịp.”

“Nếu không dùng để gói được thì đem nấu mì Tàu.” Bố Trần Giản nói.

Trần Giản đặt hai cục bột trước mặt Thiện Vũ, đưa chày cán bột cho anh.

Thiện Vũ một tay cầm chày cán, một tay vê miếng bột, ướm thử dọc ngang một hồi vẫn chưa biết nên bắt đầu từ đâu, cuối cùng vô thức vung tay lên, cây chày cán bột văng về phía trước nửa thước rồi bay một vòng quay ngược về trong tay anh.

Mọi người lập tức ồ lên hoan hô, khách còn vỗ tay rầm rầm.

Trong tiếng reo hò và vỗ tay, Thiện Vũ đè cây chày cán bột xuống, lăn một lượt.

Cục bột bị anh cán ra thành dải dài.

“Hay!” Tam Bính kêu lên.

Mọi người lại cười ầm.

“Anh đánh nó đấy à? Ra tay tàn nhẫn thế.” Trần Giản thì thào.

“Làm thế nào, cái này xoay kiểu gì?” Thiện Vũ hỏi.

Trần Giản vươn tay nắm lấy tay Thiện Vũ đang cầm bột mì, ngón tay cậu đệm phía dưới ngón tay anh, “Nâng lên một chút, ngón trỏ với ngón cái kẹp lại… Xoay theo chiều kim đồng hồ… Đẩy chày cán bột về phía trước…”

Tay hai người đính dầy bột mì, khi đầu ngón tay chạm phải mu bàn tay Thiện Vũ có một cảm giác ma sát rất kì diệu, bột mịn khiến từng sự tiếp xúc nhỏ nhất đều trở nên cực kỳ rõ rệt.

Sau khi Thiện Vũ cán được hai lần, Trần Giản rút tay mình ra.

“Thế này đúng không?” Thiện Vũ nhìn cậu, khóe môi cong lên rất khẽ.

“Đúng rồi.” Trần Giản hắng giọng, lùi về sau một chút.

Thiện Vũ không hổ là người có tay nghề đan móc, anh học cán vỏ bột rất nhanh, chỉ vài lần là đã cán ra những miếng vỏ tròn trịa, hơn nữa tốc độ cũng khá ổn.

Trần Giản sang bên cạnh định giúp gói bánh, khi đi vòng qua bàn, cậu liếc nhìn thoáng qua tác phẩm bằng bột của Thiện Vũ.

Tuy cực kỳ trừu tượng và thô sơ, nhưng cậu vẫn nhận ra ngay chỉ bằng một cái liếc mắt.

Thiện Vũ nặn hình cậu.

Hai cục bột kia một cục là đầu cậu, miếng bột dày úp lên làm tóc, còn dùng tăm ấn ra rất nhiều lọn tóc xoăn.

Vì cái tạo hình trông trừu tượng quá thể nên đó có thể là Trần Giản, cũng có thể là Tam Bính hoặc Hồ Bạn, song Trần Giản biết chắc đáp án chính xác là gì…

Cái này mà để người khác nhìn thấy thì chịu sao nổi!

Phải tiêu hủy ngay lập tức.

Nhưng trước khi tiêu hủy… Trần Giản lấy điện thoại ra, chụp một vòng quanh cục bột ở đủ các góc độ.

“Ơ?” Tam Bính không biết từ lúc nào bưng sủi cảo tới, thấy vậy thì kêu lên, “Nặn Bạn Bạn à?”

“Hả?” Thiện Vũ nhìn về phía này, thoáng do dự một giây rồi nín cười đáp, “Ừ.”

“Cho tôi xem có giống tôi không nào!” Hồ Bạn lập tức nhảy nhót chạy tới trước cục bột, “Để coi…”

Chưa nói hết câu, cô đã ngước mắt lên nhìn Trần Giản.

“Giống không?” Trần Giản hỏi.

“Giống.” Hồ Bạn nở nụ cười, sau đó cầm cục bột chạy tới bên cạnh Tôn Na Na, ấp cục bột trong lòng bàn tay cho cô xem, “Giống em không?”

Tôn Na Na nhìn cục bột rồi cũng nhanh chóng nhìn lướt qua Trần Giản một cái: “Giống.”

“Đưa tôi nào.” Trần Giản cũng chẳng kịp nghĩ ngợi xa xôi, vươn tay về phía Hồ Bạn, “Để tôi nặn lại.”

Hồ Bạn đặt cục bột vào trong tay cậu, cười hỏi: “Nặn cái gì?”

“Con thỏ.” Trần Giản nói.

Phải là thỏ, trong lúc gói sủi cảo, trẻ con ngồi cạnh chơi bột nhất định phải nặn thỏ, dù cậu chưa từng chơi như thế bao giờ nhưng đó đã là ấn tượng cố hữu.

“Nước sôi rồi.” Bố cậu trong bếp kêu lên, “Cho sủi cảo vào thôi ——”

Mọi người lập tức reo hò hộ tống sủi cảo vào bếp, Thiện Vũ cán xong cục bột cuối cùng, gói lại với chút nhân thừa ít ỏi Tôn Na Na để dành riêng cho anh.

Cả đám vào bếp đợi nấu sủi cảo, Thiện Vũ với mấy vị khách thu dọn lại bàn ghế.

Sau đó anh đi tới chỗ Trần Giản, con thỏ của cậu vừa nặn xong.

“Cho này.” Trần Giản đặt con thỏ vào trong tay anh.

“Quản lý Trần đỉnh quá.” Thiện Vũ nhìn con thỏ tròn xoe trong lòng bàn tay, “Nặn khéo vậy?”

“Đâu có khéo được bằng anh.” Trần Giản nói.

Thiện Vũ cười.

“Anh là đồ thần kinh.” Trần Giản nói.

“Giống cậu không?” Thiện Vũ hỏi.

“Đến Tam Bính còn bảo giống Bạn Bạn.” Trần Giản nói.

“Thằng Tam Bính thì trong đầu nó có mỗi Hồ Bạn.” Thiện Vũ bưng con thỏ đi vào bếp, “Cái này có hấp lên ăn được không?”

“Hấp chín lên thì nó thành cục bột thôi, mất hết hình dạng,” Trần Giản nói, “Nếu anh muốn thì hôm nào tôi lấy đất sét của Đậu Đỏ nặn cho một con.”

“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu.

Hôm nay pháo nổ liên tục khắp nơi, giờ này mấy nhà bên trong chắc cũng đang ăn cơm, pháo bắn liền tù tì suốt mấy phút đến độ nói chuyện cũng không nghe thấy gì.

Tam Bính với thằng Năm lập tức ra ngoài sân, khiêng một cuộn pháo trải dọc con đường trước cửa.

Khách khứa trên tầng không ra ngoài đều đứng bên cửa sổ nhìn xuống

Tam Bính châm lửa, pháo của bọn họ cũng là loại đắt tiền được chủ tiệm pháo hoa giao đến, siêu to không lồ, lúc Tam Bính châm Trần Giản đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Nhưng Tam Bính thì rõ ràng là chưa  hề chuẩn bị, pháo vừa nổ cũng là lúc cậu ta vừa xoay người, bị tiếng động phía sau giật cho bắn mình nhảy xa hai mét.

“Vui không!” Trần Giản ghé sát bên tai Thiện Vũ, hét lên hỏi.

“Vui!” Thiện Vũ nghiêng đầu hét trả.

Sủi cảo gói rất nhiều, không ít khách xuống góp vui ăn cùng, cả đám tất bật bận rộn trong bếp mãi mới chia xong sủi cảo cho khách.

“Hương vị thế nào ạ?” Hồ Bạn hỏi.

“Ngon lắm!” Nhà ăn rộ tiếng khen ngợi.

Trần Giản nhìn bố, bố cũng nhìn cậu cười: “Ngon vậy thật sao?”

“Vâng.” Trần Giản gật đầu, “Con chẳng mấy khi được ăn sủi cảo bố làm.”

“Hồi trước thật sự là…” Bố cậu bùi ngùi, thở ra một hơi thật dài, “Giờ ổn hơn rồi, sau này con muốn ăn sủi cảo lúc nào bố sẽ làm cho con lúc đấy.”

Ăn sủi cảo xong đám Trần Nhị Hổ mới tính là nghỉ chính thức, lần lượt về nhà, bố cậu bắt đầu bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa cơm tất niên chính thức.

Hồ Bạn và Tôn Na Na làm gì cũng giỏi trừ nấu ăn, càng giúp càng làm vướng tay vướng chân, may mà trong số khách trọ có mấy chị gái rất nhanh nhẹn, trong đó có cái chị hỏi gì Thiện Vũ cũng trả lời không biết ban sáng.

“Người nghe điện thoại là ông chủ của các cậu.” Chị gái nói, “Tôi nghe ra rồi.”

“…Vậy ạ?” Trần Giản cố nhịn cười.

“Đáng lẽ là không nhận ra đâu.” Chị gái cười nói, “Nhưng vừa nãy tôi hỏi cậu ta có cái thau trộn thức ăn nào to hơn không, cậu ta bảo không biết, thế là tôi nhận ra ngay chính xác là cậu ta, ông tướng khoanh tay chỉ việc.”

“Cũng có lúc sơ suất mà.” Thiện Vũ chậc lưỡi, “Chủ yếu là do tôi không nhận ra chị ấy.”

“Anh về văn phòng nghỉ ngơi đi, giờ đang không có việc gì, nấu nướng anh cũng chẳng giúp được gì hết.” Trần Giản nói.

“Không về.” Thiện Vũ đi ra ngồi quán cà phê, “Tôi góp vui, lần đầu tiên tôi đón Tết nghiêm túc như thế này, một ly Latte nhé cảm ơn.”

“Khó uống đấy.” Trần Giản nhắc nhở.

“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu.

Trần Giản làm cho anh một ly Latte, đem thêm mấy cái bánh quy nhỏ đặt trên bàn trước mặt anh.

“Cậu không uống à?” Thiện Vũ hỏi.

“Đến khách còn đang làm việc, quản lý rỗi hơi thì thôi, lại còn ngồi uống cà phê nữa.” Trần Giản nói, “Có hơi quá đáng không?”

“Mỉa tôi đấy à.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản cười không đáp, lấy điện thoại ra.

Cũng đã lâu lắm rồi cậu không đón Tết nghiêm túc như vậy, nhìn mọi người đang rộn ràng nấu nướng trong bếp, khách khứa ngồi tán gẫu trong nhà ăn, bên ngoài hàng rào sân còn thấy Nấm đang theo chân bọn trẻ con nhà khách chạy nhảy tung tăng giữa màn xác pháo đỏ rực, một thứ cảm giác kỳ diệu vừa ồn ã vừa yên bình.

Cậu bấm mở khung chat với Chu Nhạc Thành.

Phía trên là mấy video bắn pháo cậu gửi hôm qua.

Và cả ảnh chụp bãi xác pháo la liệt đầy sân sáng sớm nay.

Giống như cách Chu Nhạc Thành ghi lại hành trình trong bài đăng của mình, cậu cũng không giải thích được tại sao mình lại làm vậy, có lẽ vì năm nay không giống bất kỳ năm nào khác, có bố ở bên, có Thiện Vũ ở bên, có lẽ vì Chu Nhạc Thành đã không còn nữa, hoặc có lẽ Chu Nhạc Thành khiến cậu nhớ đến mẹ.

Cậu đã không còn có thể kể lại tỉ mỉ từng chi tiết lớn nhỏ về cái Tết của mình cho mẹ nghe được nữa.

[Trần ngư lạc nhạn] Anh Thành, chúng tôi đã cùng khách trọ gói rất nhiều sủi cảo.

[Trần ngư lạc nhạn] Anh Thành, này là ông chủ Thiện nặn hình tôi đấy… Tam Bính tưởng là Bạn Bạn cơ.

[Trần ngư lạc nhạn] Pháo hoa nhà Đại Ẩn chắc chắn xưng vương được rồi, điếc hết cả tai.

[Trần ngư lạc nhạn] Bữa tất niên hôm nay sẽ ăn cùng với khách, nếu anh có ở đây chắc chắn anh cũng sẽ tham gia.

[Trần ngư lạc nhạn] Anh Thành, cho anh xem 12 món nhà chúng tôi này.

Đều là tay nghề của bố cả đấy, à không đúng, cũng không phải chỉ có mình ông ấy làm hết.

Mẹ à, mẹ đã từng ăn mấy món bố làm này chưa, ngon lắm, không hiểu sao hương vị rất giống của mẹ làm…

Mẹ à, thật ra con đã không còn nhớ hương vị món ăn mẹ nấu như thế nào nữa, nhưng con vẫn nhớ lắm…

Mẹ à, bọn con sắp bắn pháo hoa đấy, hôm qua cũng bắn, mẹ có thấy được không?

Bố rất vui, đã lâu lắm rồi không được thoải mái như thế, vừa nãy bố còn hát nữa, hát hơi dở, Thiện Vũ bảo đó là hí kịch, mà con chẳng nghe ra.

Thiện Vũ là ông chủ của Đại Ẩn ấy, con từng kể với mẹ rồi.

Mẹ à, mẹ đã thấy pháo hoa chưa! Con thích nhất loại pháo bắn liên tục này, hồi bé cứ ngỡ tưởng là cả dải ngân hà.

Mẹ à, Thiện Vũ là bạn trai con, con vẫn chưa cho bố biết đâu, con nói với mẹ trước.

Đây là một năm mới khác hẳn, mẹ à, con hạnh phúc lắm.

Trước Tiếp