Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mẹ của Lưu Ngộ xuống xe, Trần Giản tiếp tục chào hỏi, chúc mừng năm mới bác gái.
Lúc này Hồ Bạn và Tôn Na Na cũng đã đi ra, Lưu Ngộ vừa thấy Hồ Bạn lập tức chạy tới chào.
“Bạn Bạn!” Lưu Ngộ kêu lên, vì không thể ôm nên cánh tay khua khoắng giữa không trung, “Cậu càng ngày càng xinh.”
“Uầy, thật hả?” Hồ Bạn nói, “Tôi cũng thấy thế.”
Tôn Na Na cười đáp lời: “Chắc là vì làm việc ở Đại Ẩn vui quá đấy.”
Biết cách ăn nói thật.
“Chúc mừng năm mới chị ạ.” Lưu Ngộ lập tức chào hỏi Tôn Na Na.
Trong lúc Lưu Ngộ đi chào hỏi khắp nơi, bố cậu ta cũng xuống xe, tay xách đồ đạc.
“Bố con chưa xuống xe được ạ?” Thiện Vũ hỏi.
“À giày,” Bố Lưu Ngộ xách trên tay một đôi giày, “Giày của anh rể để trên xe cậu mợ…”
Hóa ra giáo sư Thiện lúi húi ở đó nãy giờ không phải để đi giày mà là đang tìm giày sao?
Trần Giản ngạc nhiên.
“Mau đưa cho ổng đi.” Sếp Lưu nói, “Chậm thêm chút nữa chắc ổng lấy thảm lót chân khâu luôn được một đôi giày mới rồi.”
“Chúc mừng năm mới chú ạ.” Trần Giản chào hỏi bố Lưu Ngộ.
“Quản lý Trần phải không?” Mẹ Lưu Ngộ đi tới nhìn Trần Giản, “Năm ngoái Tiểu Ngộ đến đây chơi một chuyến mà về kể suốt nửa tháng, quản lý Trần thế này thế nọ… Không ngờ lại trẻ thế này, chắc cũng trạc tuổi Tiểu Ngộ nhỉ?”
“Vâng, năm nay cháu 21 ạ.” Trần Giản cười.
Giáo sư Thiện bị kẹt trên xe cuối cùng cũng được em vợ giải cứu.
Tìm giày trên xe hơi chật vật, nhưng lúc xuống xe vẫn hết sức thong dong.
Ban đầu Trần Giản thấy Thiện Vũ hẳn là giống mẹ hơn, nhưng khi trông thấy giáo sư Thiện cậu mới biết thực ra anh giống bố hơn cả, chẳng qua là không có sự điềm đạm và nho nhã như giáo sư Thiện, tính tình đặc ruột sếp Lưu.
“Giáo…” Trần Giản định mở lời nhưng lại do dự mất hai giây, sếp Lưu không được gọi là sếp Lưu, vậy chắc không nên gọi giáo sư Thiện là giáo sư Thiện nhỉ?
“Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ.” Thậm chí không đợi cậu nói xong, giáo sư Thiện đã tươi cười gật đầu.
“Gọi là giáo sư Thiện cũng được.” Thiện Vũ dí sát gáy Trần Giản thì thào, “Ông ấy không phải sếp Lưu, sẽ không bắt cậu nộp báo cáo chuyên đề đâu.”
Trần Giản cười cười.
“Mọi người vào nhà trước đi ạ.” Tôn Na Na nói, “Ngoài trời gió lớn lắm.”
“Vào nhà vào nhà, có thức uống gì nóng nóng không,” Mẹ Lưu Ngộ hỏi Tôn Na Na, “Cô hơi lạnh, ngồi trên xe bật sưởi thì ngột ngạt, không bật thì lại lạnh…”
“Có cà phê với trà, cả sữa nóng nữa ạ.” Tôn Na Na nói, “Cô chú muốn uống gì? Cháu đi chuẩn bị cho mọi người.”
“Cà phê đi.” Mẹ Lưu Ngộ nói.
“Coca đá.” Sếp Lưu nói, “Cho hai chú xin bình trà nhé, làm phiền rồi.”
“Không có gì ạ.” Tôn Na Na cười nói, “Việc của cháu mà.”
Thiện Vũ đưa mọi người vào quán cà phê ngồi trước, Tam Bính dẫn nguyên đảng chuồng lợn đứng bên cạnh đợi sẵn nãy giờ, lúc này đồng loạt bước tới.
“Chào mừng các cô các chú ạ! Chúc cô chú năm mới vui vẻ!”
Mọi người giật mình, cùng quay đầu nhìn chúng nó.
Đâu chỉ bọn họ, ngay cả Trần Giản cũng bị giật mình quay phắt lại.
“Ôi dào, chúc mừng năm mới mọi người nhé.” Sếp Lưu cười, “Đại Ẩn có cả dàn hợp xướng à? Giọng khỏe thật đấy.”
“Cô chú cứ nghỉ ngơi một lát đi đã.” Tam Bính đi tới, “Để chúng cháu mang hành lý của mọi người lên trước.”
Trần Giản kéo mấy cái vali giao cho bọn Tam Bính.
“Trên xe còn đồ gì không?” Thiện Vũ hỏi, “Cần lấy gì thì bảo họ mang lên một thể.”
“Không còn.” Sếp Lưu chỉ vào mấy cái túi khác, “Chỗ này là đồ Tết mợ con mang tới… Đúng rồi, có mấy món là đồ tươi, phải xử lý luôn đấy.”
“Để cháu mang vào bếp ạ.” Trần Giản đi tới xách túi.
Cậu cần tạm thời thoát khỏi đây ngay lập tức, dù chỉ vài giây để lấy lại bình tĩnh thôi cũng được.
“Để bác qua xem với cháu.” Sếp Lưu đi theo cùng, “Tiện thể rửa tay luôn.”
Để con trai bác dẫn bác đi đi mà, làm ơn đấy sếp Lưu.
“Bồn rửa tay ở bên này bác ạ.” Trần Giản nói.
Lúc đi ngang qua quầy lễ tân, Hồ Bạn vừa nghe điện thoại xong lập tức đi theo, đón lấy một túi đồ trên tay Trần Giản.
Có Hồ Bạn, Trần Giản tạm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Lưu Ngộ đang đứng chực sẵn ở quầy lễ tân cũng bám theo giành lấy túi đồ từ tay Hồ Bạn.
Hồ Bạn trừng mắt lườm cậu ta, bất đắc dĩ lấy thêm một túi khác từ tay Trần Giản.
Lúc đi tới quầy bar, bố Trần Giản bước ra từ trong bếp.
“Bác gái.” Trần Giản quay đầu giới thiệu qua với sếp Lưu, “Đây là bố cháu ạ, ông ấy đến đây hỗ trợ.”
“Chúc mừng năm mới, chú Trần.” Lưu Ngộ nói, “Cháu là em họ của Thiện Vũ, cháu tên Lưu Ngộ ạ.”
“À, năm mới vui vẻ nhé con trai.” Bố cậu đáp.
“Anh Trần vất vả rồi.” Sếp Lưu vươn tay, “Tôi là mẹ của Thiện Vũ, họ Lưu.”
“Chào sếp Lưu, năm mới vui vẻ nhé, không vất vả gì, tôi đến giúp đám trẻ con một tay thôi.” Bố Trần không hề căng thẳng như Trần Giản, chẳng qua là không quen bắt tay nên hơi lúng túng chút thôi.
Cũng bình thường, có khi cả cái homestay này chỉ có mỗi mình quản lý thấy căng thẳng thôi.
“Anh đang nấu cơm à?” Sếp Lưu ngó vào trong bếp.
“Đúng vậy.” Bố cậu nói, “Sắp xong ngay đây.”
“Chỗ chúng tôi có người phụ giúp được đó.” Sếp Lưu cười cười, quay đầu vẫy tay về phía quán cà phê.
“Ôi không cần không cần đâu.” Bố cậu vội vàng xua tay, “Anh chị cứ nghỉ ngơi đi.”
“Bác à.” Trần Giản cản sếp Lưu, “Các bác đi đường xa cũng mệt rồi, bữa trưa là cơm thường thôi, không phiền đâu ạ.”
“Không sao, có người thích làm việc này lắm.” Sếp Lưu nói.
Trần Giản nhìn về phía quán cà phê, chắc Thiện Vũ để mắt bên này từ nãy đến giờ, sếp Lưu vừa phất tay cái anh đã thấy ngay, chỉ vào từng người một phía bên kia.
Đầu tiên là chỉ vào giáo sư Thiện, sếp Lưu lắc ngón tay, thứ hai là chỉ vào mẹ Lưu Ngộ.
“Giời.” Lưu Ngộ gào to, “Gọi bố em qua đây nấu cơm!”
“Đồ loa phường thành tinh.” Sếp Lưu nhíu mày.
Bố Lưu Ngộ chạy tới: “Có gì cần giúp à?”
“Không cần không cần…” Bố cậu không biết nên nói gì, dù sao cũng vừa mới nhận ba nghìn tệ, giờ nấu cơm lại để khách vào giúp, dĩ nhiên ông sẽ thấy băn khoăn.
“Không sao.” Bố Lưu Ngộ xắn tay áo, “Tôi thích loanh quanh trong bếp lắm, mấy hôm tới muốn nấu nương gì anh cứ sắp xếp cho tôi là được.”
“Đầu bếp ở đây là bố của Trần Giản.” Sếp Lưu giới thiệu, “Đích thân đến đây hỗ trợ mấy đứa, nếu không homestay của chúng nó mấy hôm nay chắc phải đóng cửa mất.”
“Một mình anh xoay xở ngần ấy món sao?” Bố Lưu Ngộ nói, “Đúng là hổ phụ…”
Đại loại là định bảo hổ phụ vô khuyển tử (cha là hổ không thể sinh ra con là chó), khen cả hai bố con Trần Giản đều rất giỏi, nhưng thấy lúc này quan hệ trước sau không khớp lắm, bèn sửa lời.
“Khuyển tử…”
Khuyển tử vô hổ phụ cũng không hợp lý lắm đâu chú Lưu.
“Khuyển tử nhà cậu đang ở đây này.”Sếp Lưu vừa rửa tay vừa liếc nhìn Lưu Ngộ.
“He he.” Lưu Ngộ vui vẻ cười khúc khích.
“Hổ tử…” Chú Lưu vẫn đang cố gắng.
Hổ Tử thì trong làng quả thực có một con, là giống chó Malinois mang từ thành phố về, được chăm nom tốt lắm.
“Vậy anh đi theo tôi,” Bố Trần bình thường hiếm khi gặp mấy tình huống như thế này, song vẫn lên tiếng giải vây, “Tôi đang định làm món nộm…”
“Cái đó là sở trường của tôi.” Chú Lưu theo ông vào trong bếp, “Vừa hay tôi còn mang theo ít nước chấm nhà làm…”
“Không phải bảo có nuôi chó sao?” Lưu Ngộ hỏi Hồ Bạn, “Đâu rồi?”
“Ngoài sân sau ấy.” Hồ Bạn chỉ ra cửa, “Cậu đi xem đi.”
“Cậu dẫn tôi đi đi, chó con sợ người lạ, tôi là người lạ nhỡ dọa nó thì sao.” Lưu Ngộ nói.
“Tôi đang trong giờ làm mà.” Hồ Bạn nói.
Hồ Bạn thật sự rất tinh ý, Trần Giản cảm động vô cùng, cậu biết Hồ Bạn và Tôn Na Na hẳn đều đã đoán ra được mối quan hệ giữa cậu và Thiện Vũ, sợ cậu ngượng ngùng xấu hổ nên cố ý canh giữ ở đây.
Nhưng Trần Giản cũng lo lỡ như Lưu Ngộ cứ khăng khăng đòi đi ngay trước mặt sếp Lưu…
“Cậu dẫn cậu ta đi đi.” Trần Giản nói, “Quầy lễ tân để Na Na trông là được.”
“Thôi được rồi.” Hồ Bạn gật đầu, dẫn Lưu Ngộ đi ra sân sau.
“Các cháu nuôi cả chó sao?” Sếp Lưu rửa tay xong, đóng vòi nước.
“Vâng, chó cỏ bé thôi ạ.” Trần Giản rút hai tờ giấy vệ sinh đưa cho bà, “Là Thiện… Là ông chủ mua về.”
“Mua chó cỏ?” Sếp Lưu hơi ngạc nhiên.
“Mua trên chuyến xe khách, người ta mang đem lên trấn trên bán.” Trần Giản cười.
“Xe khách?” Sếp Lưu lại tiếp tục kinh ngạc.
“Nếu đi từ đây mà không lái xe thì chỉ có xe đưa đón theo tuyến thôi ạ.” Trần Giản nói.
“À, ừ ha.” Sếp Lưu gật đầu, “Hồi trẻ bác hay lên huyện làm ăn cũng phải ngồi xe khách, còn ôm gà hộ người khác.”
Trần Giản nở nụ cười.
“Có cần con đưa mọi người đi tham quan một chuyến không?” Giọng Thiện Vũ vang lên.
Trần Giản quay đầu nhìn Thiện Vũ đang đi về phía này, giây phút đó không một từ ngữ nào có thể miêu tả được cảm xúc của cậu, anh tới rồi! Anh chủ cứu em với!
“Được thôi.” Sếp Lưu nói, “Cơm nước xong đưa bố mẹ ra bờ sông xem nhé, bố con mang cả đồ đi câu tới đấy.”
“Không nghỉ ngơi chút sao?” Thiện Vũ hỏi.
“Còn nghỉ ngơi cái gì nữa, bố con ngủ suốt cả đường, ngáy khò khò đến mức mẹ phải đuổi ổng qua ngồi xe cậu con đấy.” Sếp Lưu nói.
“Lúc quay về xe mẹ không xỏ giày theo à?” Thiện Vũ hỏi.
“Đi dép lê của khách sạn.” Sếp Lưu nhìn về phía Trần Giản, cười cười, “Để Tiểu Trần chê cười rồi.”
“Không ạ.” Trần Giản mỉm cười.
Quản lý Trần lạnh lùng quá.
Nhưng cũng đâu biết nói gì.
“Cháu không chê cười đâu” à?
“Tôi đưa họ đi dạo.” Thiện Vũ nói, “Cậu đi làm việc đi.”
“Phòng tầng bốn đã chuẩn bị sẵn cả rồi.” Trần Giản lấy thẻ phòng ở quầy lễ tân, “Ba phòng, đều có view nhìn ra sông.”
“Hai phòng thôi được rồi.” Sếp Lưu nói, “Trên đường đi Lưu Ngộ bảo muốn ngủ ở phòng Thiện Vũ, nếu không được thì sắp xếp cho nó cái đệm nằm đất là được, hoặc là sô pha.”
Trần Giản liếc nhìn Thiện Vũ.
“Thế cứ hai phòng trước vậy.” Thiện Vũ thở dài.
“Có ai muốn nghỉ ngơi không? Thiện Vũ định đưa đi tham quan một vòng.” Sếp Lưu tới quán cà phê hỏi.
“Tham quan chứ, tất nhiên phải đi tham quan rồi.” Mẹ Lưu Ngộ nói.
Thiện Vũ bước vài bước về phía nhà hàng, Trần Giản đi theo anh.
“Lát nữa cậu khỏi lo.” Thiện Vũ nói, “Tôi dẫn họ đi vài vòng rồi ăn cơm là vừa.”
“Ừm.” Trần Giản dựa vào cột tường, thở phào nhẹ nhõm, “Có phải tôi… thể hiện không được tốt lắm không?”
“Không.” Thiện Vũ cong môi, “Chỉ có cậu tự thấy căng thẳng thôi, thực chất nhìn không ra đâu.”
“Vậy à?” Trần Giản cau mày suy xét.
“Thật mà.” Giọng Thiện Vũ rất khẽ, “Vừa ngầu vừa điềm tĩnh, còn rất lễ phép nữa.”
“Thôi đừng nhắc đến ngầu với chả không.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười vỗ cánh tay cậu.
“Đi tham quan vườn hoa với sân ngoài trước nhé.” Thiện Vũ quay trở lại quán cà phê, “Sau đó lên tầng xem văn phòng của con, có cả sân thượng ngắm cảnh nữa.”
“Đi.” Sếp Lưu đứng dậy.
Mọi người theo anh đi từ cửa hông quán cà phê ra ngoài.
Vừa ra sân đã bắt gặp Hạ Lương đi vào từ cửa sau, tay xách một giỏ quà tặng.
Thiện Vũ đứng khựng tại chỗ, Hạ Lương vừa thấy anh thì lập tức tăng tốc, bước nhanh tới với vẻ mặt tươi cười.
Đợi anh ta đi đến tận nơi, Thiện Vũ mới mở miệng nói: “Ông chủ Hạ đấy à?
“Đại diện Lương Dã qua chúc Tết mọi người đây.” Hạ Lương cười nói.
“Ông chủ Hạ khách sáo quá.” Thiện Vũ nói.
“Ông chủ Thiện… có khách à?” Hạ Lương do dự hỏi.
“Đúng vậy.” Thiện Vũ đáp, “Anh…”
“Ông chủ Hạ.” Trần Giản đi ra từ cửa hông, chào hỏi Hạ Lương, “Năm mới vui vẻ nhé.”
“À, năm mới vui vẻ.” Hạ Lương cười cười.
“Vào trong ngồi đi.” Trần Giản né sang một bên, ý bảo Hạ Lương đi vào.
“Được rồi.” Hạ Lương nhìn Thiện Vũ, “Vậy tôi… trò chuyện với quản lý Trần chút nhé.”
“Ừm.” Thiện Vũ gật đầu, dẫn mẹ và mọi người đi qua chỗ vườn hoa.
“Ông chủ homestay bên trong à?” Mẹ anh hỏi, “Con không cần tiếp sao?”
“Trần Giản tiếp được rồi.” Thiện Vũ nói, “Nói chuyện với bọn họ phiền lắm, nói một câu vòng qua cả địa cầu, tiếp chuyện anh ta xong chắc con cũng vừa tròn 28.”
“Mồm miệng kìa.” Mợ cười nhìn anh.
Trong vườn hoa tầm này chẳng có hoa gì, nhiều loài thực vật cũng đã úa vàng, song chính những món đồ trang trí sân vườn đủ loại do Trần Giản bày biện từ trước lại phát huy tác dụng, sức sống của khu vườn lúc này chủ yếu nhờ vào mấy món đồ nhỏ xinh sặc sỡ sắc màu ấy.
“Khu vườn này đẹp đấy, bố cục rất có tâm.” Mẹ nhận xét.
“Vườn hoa, tường ngoài, rồi cả mấy việc lặt vặt trước khi khai trương đều là Trần Giản làm cả,” Thiện Vũ nói, “Con chẳng quản mấy.”
“Người với người đúng là không thể so được,” Mợ anh cảm thán, “Nhìn Tiểu Ngộ năm nay cũng mười chín rồi, bảo nó làm mấy việc này chắc chắn hỏng bét.”
“Ai cũng có sở trường riêng.” Mẹ anh nói, “Mợ bảo Thiện Vũ làm mấy cái này nó cũng có làm được đâu, trong khi nó 28 rồi.”
“Chưa tròn 27.” Thiện Vũ nhắc nhở.
“Chẳng lẽ con với ông chủ Hạ chưa nói chuyện với nhau lần nào?” Mẹ anh trêu, “Nói chuyện với nhau hai lần là đủ 30 tuổi rồi.”
Đi quanh vườn một vòng, đến chỗ chuồng chó, thấy Lưu Ngộ đang chụp ảnh Nấm, Hồ Bạn thì giúp cậu ta chỉnh dáng cho Nấm.
“Thằng nhỏ này thích con gái nhà người ta à?” Bố anh hỏi.
“Ông cũng nhìn ra thì chắc chắn là đúng rồi.” Mẹ anh đáp.
“Đúng đấy,” Mợ nói, “Lần này nó cứ nằng nặc đòi đi theo, một nửa là vì anh nó, một nửa em thấy là vì con bé này đây.”
“Khả năng cô bé không có hứng thú gì với nó đâu.” Thiện Vũ nói.
“Cái đó thì chưa chắc.” Mợ nói.
“Chắc chắn.” Thiện Vũ đáp.
“Sao cháu cứ…” Mợ nhìn anh.
“Đáng ghét vậy hả?” Thiện Vũ nói.
“Không khác gì hồi bé.” Mợ nhìn mẹ anh, “Chị nhỉ, không thay đổi tí gì.”
“Cũng có thay đổi chút mà.” Bố anh nói, “Nói năng biết tiết chế nhiều rồi, hồi trước nó chọc mợ tức phát khóc còn được.”
“Ôi giời thôi đừng nói nữa.” Mợ anh vỗ tay.
Quay lại hành lang tầng một, thằng Năm cầm máy hút bụi đứng ở cửa phòng họp, vừa thấy bọn họ bước vào thì lập tức bật máy, bắt đầu hút ù ù.
Sau đó lại làm bộ như vừa mới trông thấy bọn họ, bèn tắt máy đi, lễ phép chào hỏi: “Ông chủ Thiện, các cô các bác ạ.”
“Chà, vất vả rồi.” Bố anh gật gù.
“Không vất vả đâu chú.” Giọng thằng Năm cũng đoan trang lạ thường.
Đi tiếp về phía trước, lúc sắp tới cầu thang chuẩn bị lên tầng hai, Trần Nhị Hổ cầm một cuốn sổ nhỏ từ trên tầng đi xuống.
“Ông chủ Thiện.” Trần Nhị Hổ giả vờ giả vịt nhìn qua sổ, “Đầu tháng ba này mình có vài cái bình chữa cháy cần thay.”
“Ừ.” Thiện Vũ đáp, “Báo với quản lý Trần đi.”
“Được.” Trần Nhị Hổ khép sổ lại, mắt nhìn thẳng bước về phía trước.
Ai nấy đều vô cùng nghiêm chỉnh.
“Bình thường con đích thân quản lý hả?” Mẹ anh quay đầu nhìn thoáng qua Trần Nhị Hổ, thì thào hỏi.
“Con mặc kệ.” Thiện Vũ đáp gọn lỏn.
Mẹ anh cười, một lát sau lại thì thào nói tiếp: “Vậy Tiểu Trần quản lý được nguyên đám trẻ con này cũng giỏi phết đấy chứ, không đứa nào trông yên tâm được.”
“Vâng.” Thiện Vũ cười cười, “Không thì làm sao cậu ấy lên chức quản lý được.”
“Tự hào quá nhỉ.” Mẹ anh nói.
“Cũng nên tự hào chút chứ.” Thiện Vũ đáp.