Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Giang Khởi Vân và Ngu Quy Vãn lập tức tiến về phía phòng họp, cùng các thành viên đội Trọng án thảo luận về chiến lược điều tra tiếp theo.
Hiện tại, Bùi Tiến – kẻ mô phỏng lại vụ án thi thể nam giới dưới lòng sông đã quy án, mục tiêu còn lại duy nhất chính là Thạch Đình Sinh, tên sát nhân liên hoàn đã trốn thoát khỏi sự vây bắt năm đó.
Giang Khởi Vân và các đồng nghiệp hiện có hai lựa chọn lớn về chiến lược điều tra. Thứ nhất, dựa trên lời khai của Bùi Tiến chỉ điểm Thạch Đình Sinh xúi giục hành hung cảnh sát để triệu tập khẩn cấp hắn, lấy mẫu ADN của hắn tiến hành đối chiếu với mẫu ADN nghi phạm thu được trong cơ thể nạn nhân vụ án đầm cỏ lau năm xưa, từ đó khóa chặt nghi vấn gây án của Thạch Đình Sinh.
Cùng lúc đó, sẽ bố trí tổ điều tra tiếp tục đi sâu vào các vụ án: thi thể nam giới trong container, thi thể nam giới ở bờ sông, và vụ án cầm tù trên cao ốc, nhằm khai quật những chứng cứ mấu chốt còn bỏ sót để chứng minh Thạch Đình Sinh có liên quan đến những bản án cũ này.
Tuy nhiên, chiến lược này cũng đối mặt với một số vấn đề. Thứ nhất là do thời gian đã trôi qua quá lâu, độ khó của việc kiểm chứng bị đẩy lên rất cao, việc họ có thể phát hiện thêm manh mối chỉ hướng về Thạch Đình Sinh hay không vẫn là một ẩn số. Thứ hai chính là vấn đề thời gian vô cùng cấp bách.
Chiến lược điều tra còn lại do Ngu Quy Vãn đề xuất, nền tảng của chiến lược này là Thạch Đình Sinh hiện tại vẫn chưa biết mình đã bị cảnh sát nghi ngờ, cũng không biết Bùi Tiến đã bị bắt. Như vậy, họ có thể tận dụng sự chênh lệch thông tin này để tương kế tựu kế, dụ dỗ Thạch Đình Sinh lộ ra sơ hở. Tất nhiên, đây cũng là một sách lược có khiếm khuyết vì chứa đựng nhiều rủi ro không thể lường trước.
Các thành viên đội Trọng án có những ý kiến trái chiều về hai kế hoạch hoàn toàn khác biệt này, cuộc thảo luận trong phòng họp trở nên vô cùng quyết liệt.
Giang Khởi Vân nghiêng về phương án thứ hai, nhưng quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm ở cấp lãnh đạo đốc thúc vụ án, vì vậy, cô phải lập tức liên hệ với Phó Cục trưởng. Sau khi báo cáo tiến triển mới nhất, cô đưa ra hai chiến lược điều tra đã soạn thảo để xin chỉ thị. Vị lãnh đạo vốn có tác phong thận trọng, bảo thủ tự nhiên nghiêng về phương án an toàn đầu tiên. Giang Khởi Vân không từ bỏ, cô tốn không ít công sức thuyết phục, cuối cùng cũng nhận được sự đồng ý.
Kết thúc cuộc gọi, Giang Khởi Vân đi vào phòng họp, thấy Ngu Quy Vãn đã trở lại bàn làm việc, đang tập trung điều khiển chuột để tra cứu tài liệu, Giang Khởi Vân tiến đến bên cạnh, Ngu Quy Vãn nói: "Em đang tìm đọc tư liệu về Thạch Đình Sinh."
Tuy biểu cảm của nàng vẫn bình thản, nhưng trong giọng nói vẫn để lộ ra một tia khác lạ, Giang Khởi Vân vỗ vai nàng động viên: "Phó Cục trưởng đồng ý rồi, đi thôi, chúng ta vào thương lượng để lập ra phương án cụ thể."
Hai người cùng quay lại phòng họp, Lộ Khiếu vội hỏi: "Đội trưởng Giang, Phó Cục trưởng nói sao ạ?"
"Đã xác định, chúng ta sẽ thực hiện chiến lược thứ hai, những tội lỗi hắn đã phạm phải, một cái cũng không thể thiếu." Giang Khởi Vân vừa mở máy chiếu vừa nói: "Gọi video cho Phương Phưởng và Đông Vi, để họ cùng nghe."
Sau khi màn hình hiển thị gương mặt của Phương Phưởng và Thẩm Đông Vi, Giang Khởi Vân tiếp tục nói: "Tiếp theo, cảnh sát Ngu sẽ giới thiệu một cách hệ thống về đối tượng phạm tội mà chúng ta sắp phải đối mặt, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng."
Giang Khởi Vân gật đầu với Ngu Quy Vãn, hai người đổi chỗ cho nhau, Ngu Quy Vãn bước lên bục, gật đầu chào Phương Phưởng và Đông Vi qua màn hình rồi xoay người đối diện với mọi người bên dưới: "Trước khi nói về kế hoạch dụ bắt cụ thể, chúng ta cần hiểu rõ toàn diện về cuộc đời và tâm lý tội phạm của nghi phạm, đúng như Đội trưởng Giang đã nói, biết người biết ta."
Ngu Quy Vãn mở tập hồ sơ, giọng nói vững vàng: "Thạch Đình Sinh, 30 tuổi, người thành phố Bắc Châu, mẹ là Thu Lâm, vào năm hắn 10 tuổi bị chẩn đoán suy thận mãn tính, đến năm hắn 14 tuổi thì bệnh chuyển sang nhiễm trùng đường tiết niệu và qua đời. Cha hắn là Thạch Trung Giản, chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng trong nước, từng tham gia điều tra nhiều vụ án lớn trên cả nước. 11 năm trước, ông tham gia chuyên án sát nhân liên hoàn đặc biệt nghiêm trọng tại Bắc Châu, một năm sau đó từ chức cố vấn, đồng thời đưa Thạch Đình Sinh lúc đó đang là sinh viên năm hai Học viện Hí kịch Bắc Châu ra nước ngoài du học."
"Theo điều tra, Thạch Trung Giản thời trẻ bận rộn công tác, thường xuyên vắng nhà, vì vậy Thu Lâm vô cùng nuông chiều Thạch Đình Sinh. Thành tích học tập thời tiểu học và trung học của hắn không hề ưu tú, mãi đến sau khi mẹ qua đời, khi lên cao trung, thành tích mới tăng vọt. Trong kỳ thi đại học, hắn đạt thủ khoa cả môn văn hóa lẫn môn năng khiếu, trúng tuyển vào chuyên ngành Biểu diễn Điện ảnh và Truyền hình của Học viện Hí kịch Bắc Châu."
"Hiện tại chúng ta nghi ngờ Thạch Đình Sinh chính là nghi phạm của vụ án sát nhân liên hoàn đặc biệt nghiêm trọng 10 năm trước, còn cha hắn là Thạch Trung Giản đã biết hành vi phạm tội này nhưng lại lựa chọn bao che và trợ giúp hắn trốn thoát."
Lộ Khiếu đặt hai tay lên bàn, rướn người về phía trước nghiêm túc đặt câu hỏi: "Vậychuyên gia Ngu, bản phác họa nghi phạm có nhân cách phản xã hội và rối loạn nhân cách kịch tính mà cô đưa ra lần trước chính là chỉ Thạch Đình Sinh?"
Ngu Quy Vãn gật đầu.
Lộ Khiếu "chậc" một tiếng: "Hắn đúng là diễn quá giỏi mà, lần trước lúc hắn đưa chuyên gia Ngu về, tôi nhìn đã thấy không giống người tốt rồi."
Phương Phưởng trên màn hình máy chiếu liền bóc phốt: "Lần trước anh đâu có nói như vậy."
Lộ Khiếu vừa định cãi lại thì bị Giang Khởi Vân cảnh cáo: "Nói chính sự đi, hai đứa trật tự chút."
Lộ Khiếu bĩu môi, ngoan ngoãn im lặng.
Ngu Quy Vãn tiếp tục nói: "Trên người nghi phạm không chỉ có nhân cách phản xã hội và rối loạn nhân cách kịch tính, cấu trúc tâm lý tội phạm của hắn được hình thành chủ yếu từ nhân cách phản xã hội, rối loạn nhân cách ái kỷ, rối loạn nhân cách kịch tính, d*c v*ng giết chóc b**n th** và khả năng kiểm soát cực đoan."
"Về nhân cách phản xã hội và rối loạn nhân cách kịch tính tôi đã giới thiệu qua lần trước, ở đây sẽ không nhắc lại nhiều, tôi xin giới thiệu thêm về vài thành phần tâm lý khác cấu thành nên con người nghi phạm."
Khi chạm đến kiến thức chuyên môn, biểu cảm của Ngu Quy Vãn trở nên đặc biệt nghiêm túc, chiếc kính nàng đeo lúc tra cứu tài liệu khi nãy vẫn chưa tháo xuống, mắt kính thỉnh thoảng lại phản chiếu những điểm sáng từ máy chiếu. Khi nàng nói, những đường nét trên khuôn mặt thay đổi rõ rệt theo từng cử động, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ trầm tĩnh và tự tin.
"Rối loạn nhân cách ái kỷ, tức là quá mức lấy mình làm trung tâm, phóng đại thái quá giá trị bản thân, thường xuyên để bản thân đắm chìm trong những viễn cảnh ảo tưởng. Trong những viễn cảnh đó, hắn trải nghiệm được cảm giác tự thực hiện bản thân và sinh ra sự tự tin mãnh liệt, chính sự tự tin ảo tưởng này lại quay ngược lại nuôi dưỡng thói ái kỷ của hắn."
"Nhân cách ái kỷ và rối loạn nhân cách kịch tính có điểm chung là nội hàm đều khát cầu sự công nhận mãnh liệt từ thế giới bên ngoài, thông qua việc thiết lập sự tự đại và ái kỷ trong những cảnh tượng ảo tưởng để che giấu lòng tự trọng thấp bé, yếu ớt thật sự của mình."
Ngu Quy Vãn một tay chống lên cạnh bục giảng, tay kia đẩy gọng kính: "Có nhu cầu tâm lý này chứng tỏ hắn nhất định bị thiếu hụt sự công nhận và quan tâm ở một phương diện nào đó. Tôi cho rằng nguyên nhân là do sự thiếu vắng vai trò người cha trong gia đình của Thạch Trung Giản suốt nhiều năm. Sự bỏ bê của người cha đã làm tổn thương cảm giác an toàn của Thạch Đình Sinh từ thời thơ ấu."
"Đồng thời, thân phận xã hội của Thạch Trung Giản lại vô cùng có uy tín, trong tình huống đó, ý thức về bản sắc cá nhân của Thạch Đình Sinh bị suy yếu, hắn thường xuyên bị thay thế bằng những cách gọi như 'con trai Giáo sư Thạch'. Nội tâm Thạch Đình Sinh liền nảy sinh xu hướng phản kháng bằng cách bành trướng sự tự đại và ái kỷ."
"Dĩ nhiên, sự nuông chiều của người mẹ cũng là một nguyên nhân tất yếu dẫn đến thói ái kỷ quá độ của hắn. Bởi lẽ trẻ em ở thời kỳ thơ ấu không có khả năng tự nhận thức khách quan về bản thân, chúng thường nhận thức chính mình thông qua đánh giá và phản ứng của cha mẹ, trưởng bối. Nếu người nuôi dưỡng quá mức nuông chiều và dành cho đứa trẻ những lời khen ngợi cực đoan, sẽ khiến nó tự tin thái quá, dẫn đến tự đại và làm sai lệch nhận thức về bản thân."
"Những kẻ rối loạn nhân cách ái kỷ chỉ quan tâm đến chính mình, khao khát quyền lực và phớt lờ thế giới bên ngoài. Hắn cho rằng mình là trung tâm của thế giới, từ đó nảy sinh cảm giác miệt thị đối với xã hội, người khác và luật pháp."
Hình Thiên Hải cảm thán: "Nuôi dạy một đứa trẻ thật sự không phải chuyện đơn giản nha, cho nên những người trẻ tuổi các cậu, trước khi làm cha mẹ thì nên tự xem lại mình đã chuẩn bị sẵn sàng chưa, đứa trẻ không phải cứ sinh ra, nuôi cho lớn là được đâu." Ông nhìn quanh một vòng các đội viên trẻ tuổi trong phòng họp.
Lộ Khiếu đáp: "Đừng nhìn em, em vẫn còn là thanh niên chưa vợ đây này, chuyện con cái vẫn còn xa lắm."
Sau khi họ trao đổi xong, Ngu Quy Vãn tiếp tục lên tiếng: "Điểm cuối cùng, d*c v*ng kiểm soát cực đoan, tôi nghĩ điều này nảy sinh khi mẹ hắn qua đời vì bệnh tật. Người mẹ chính là người cho hắn cảm giác được công nhận và an toàn nhiều nhất trong thời thơ ấu, nhưng cũng là nhân vật quan trọng gây ra sự mất cân bằng tâm lý của hắn."
"Có thể hình dung được, hắn cho rằng mình là một người không gì không làm được, nhưng lại tận mắt chứng kiến mẹ bị căn bệnh g**t ch*t mà bất lực. Loại cảm giác mất kiểm soát và bất lực này là một trong những nhân tố quan trọng nhất thúc đẩy hắn vào con đường phạm tội. Ai rồi cũng phải đối mặt với sinh lão bệnh tử, nhưng hắn lại muốn làm kẻ nắm giữ sinh tử của người khác. Thông qua việc khống chế sinh mạng của kẻ khác để trải nghiệm cảm giác quyền lực và thành tựu cao cao tại thượng, đây là hệ thống nhu cầu tâm lý lớn nhất mà hắn dùng để thỏa mãn chứng rối loạn nhân cách ái kỷ của mình."
Trên màn hình máy chiếu, Phương Phưởng tò mò hỏi: "Chuyên gia Ngu, vậy việc ngay từ đầu hắn sử dụng một thủ pháp gây án cố định là xuất phát từ nguyên nhân gì? Tuy động cơ là giết người tìm vui, nhưng thủ pháp liệu có phản ánh dấu vết tâm lý đặc biệt nào không?"
Phương Phưởng trước đây không hiểu biết nhiều về tâm lý học tội phạm, kể từ khi Ngu Quy Vãn đến, cậu mới nhận ra thế giới nội tâm của kẻ phạm tội có thể tiết lộ lượng thông tin không kém gì những chứng cứ hữu hình.
Nội tâm con người giống như một bộ máy tinh vi, vận hành ngày đêm không nghỉ, phân tích nội tâm tội phạm giống như đi sâu vào bên trong bộ máy đó, bạn có thể thấy rõ bộ máy này đã xảy ra trục trặc, thậm chí dần dần đi đến sụp đổ từ khi nào và vì nguyên nhân gì.
Ngu Quy Vãn suy nghĩ vài giây rồi trả lời: "Đôi khi điểm tàn nhẫn nhất của kẻ phạm tội lại chính là nơi hắn có khiếm khuyết, họ thích ngụy trang điểm yếu thành điểm mạnh."
"Việc Thạch Đình Sinh áp dụng thủ pháp gần giống như lăng trì, để nạn nhân mất máu đến chết, tôi cho rằng vì trong một thời gian dài trước khi mẹ hắn qua đời, hắn đã tận mắt chứng kiến bà phải chạy thận nhân tạo. k*ch th*ch từ cảnh tượng tiêu cực trọng đại này đã gây ra chấn thương tình cảm mãnh liệt cho hắn. Nỗi đau ấy khắc sâu vĩnh viễn trong nội tâm, vì thế hắn sao chép cảnh tượng k*ch th*ch tiêu cực đó lên cơ thể nạn nhân để thực hiện một kiểu phát tiết thay thế."
Ngu Quy Vãn tổng kết: "Có thể hiểu đây là một loại chuyển dịch nỗi đau được thiết lập dựa trên sự tích lũy cảm xúc tiêu cực nghiêm trọng."
Vừa đóng tập hồ sơ lại, Ngu Quy Vãn vừa nói: "Thật ra chúng ta có thể thấy, thơ ấu của Thạch Đình Sinh so với Phùng Đan Thanh hay Thích Ký thì không hề bi thảm đến thế. Việc cha vắng mặt trong quá trình trưởng thành hay việc mẹ nuông chiều và qua đời vì bệnh tật đều không phải nguyên nhân căn bản dẫn đến hành vi phạm tội của hắn, là chính tâm lý của hắn đã mắc bệnh."
"Khi tâm lý một người đã bị bệnh, thế giới hắn nhìn thấy sẽ biến hình, mọi nhân vật, sự việc đều bị vặn vẹo và hắn chỉ coi chính mình là thước đo thẳng thắn, chuẩn mực duy nhất."
Sau khi Ngu Quy Vãn nói xong và bước xuống bục, Giang Khởi Vân đứng dậy dứt khoát nói: "Kẻ mà chúng ta sắp phải đối mặt là một tên tội phạm cực kỳ nguy hiểm, hắn xảo trá, tàn nhẫn, đã sớm đánh mất đi tình cảm của một con người, nếu muốn bắt được hắn, chúng ta bắt buộc phải hiểu đủ rõ về hắn."
"Kế tiếp, chúng ta sẽ thực thi kế hoạch dụ bắt, giả vờ như Bùi Tiến đã ra tay thành công và bắt cóc cảnh sát Ngu để thăm dò mục đích thật sự của hắn, đồng thời tùy cơ ứng biến, dốc toàn lực để thu thập bằng chứng phạm tội."
"Ngày mai sau khi có lệnh phê duyệt, chúng ta sẽ triển khai giám sát hắn 24/24."
"Trận chiến mà chúng ta chuẩn bị đối mặt sẽ là một trận đánh vô cùng ác liệt."