Thẻ Bài Mật Thất

Chương 307: Bệnh viện chết chóc - 03: Những ca bệnh ly kỳ

Trước Tiếp

Tiêu Lâu vừa mới đẩy cửa ra khỏi khu phòng bệnh VIP, trong đầu liền hiện lên một đoạn ký ức —— mà ký ức này không thuộc về anh. Lúc này anh và Ngu Hàn Giang đã nối truyền "ý hợp tâm đầu" với nhau, ký ức xa lạ này hiển nhiên là tới từ Ngu Hàn Giang.

Giáo sư Chu đứng ở bên cạnh giường bệnh, nói đùa: "Tối hôm qua là bác sĩ Tiêu cứu cậu đấy, còn hô hấp nhân tạo rất nhiều lần..."

Ý thức của Ngu Hàn Giang dừng lại ở bốn chữ "hô hấp nhân tạo" này, sau đó Tiêu Lâu liền thấy trong đầu mình rối loạn. Có lẽ là do suy nghĩ trong lòng Ngu Hàn Giang khá rối bời, cho nên Tiêu Lâu không thể cảm nhận được ý tưởng của đối phương thật rõ ràng, chỉ thấy cái đoạn "hô hấp nhân tạo" kia cứ lặp đi lặp lại.

Vì sao đội trưởng Ngu cứ suy nghĩ tới cái chuyện "hô hấp nhân tạo" này thế?

Hai tai Tiêu Lâu hơi nóng lên, sau một lát do dự, anh quyết định quay lại phòng bệnh giải thích một chút.

Dù sao thì theo đúng trình tự cấp cứu ở bệnh viện, anh hẳn phải dùng túi hơi mới đúng, dùng thẳng miệng đúng là khó tránh khỏi việc khiến người ta nghi ngờ.

Ngu Hàn Giang vẫn treo vẻ mặt nghiêm nghị mà dựa vào đầu giường, nghiêm túc xem tài liệu vụ án. Lúc Tiêu Lâu đẩy cửa đi vào, trong đầu hắn đã bình tĩnh trở lại, khiến Tiêu Lâu suýt nữa thì cho rằng... những suy nghĩ hỗn loạn vừa rồi chỉ là ảo giác của mình anh.

Thấy Tiêu Lâu đi rồi còn quay lại, Ngu Hàn Giang nghi hoặc mà ngẩng đầu: "Sao em đã về rồi thế?"

Tiêu Lâu đi đến mép giường, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Giáo sư Chu đã nói với anh rồi đúng không? Vừa nãy em cảm nhận được ký ức của anh."

Ngu Hàn Giang phát hiện mình suýt nữa thì đã để lộ tâm tư, lập tức giả vờ thật là nghiêm túc mà bình tĩnh nói: "Ừ, đúng là ông ấy đã nói với tôi mấy câu về quá trình cấp cứu đêm hôm qua."

Tiêu Lâu nhẹ giọng giải thích: "Em là pháp y, không phải bác sĩ khoa Cấp cứu chuyên nghiệp. Tối hôm qua thấy anh bị ngừng tim, nhất thời sốt ruột nên em đã hô hấp nhân tạo mấy lần cho anh theo hướng dẫn trong sách giáo khoa... Lúc ấy không nghĩ tới việc dùng túi hơi, anh không để ý đâu đúng không?"

Ngu Hàn Giang buông tài liệu trong tay xuống, ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Lâu: "Em chạy về chỉ để giải thích cái này thôi à?"

Tự Tiêu Lâu cũng thấy giải thích mấy cái này có hơi dư thừa, nhưng anh lo rằng Ngu Hàn Giang sẽ thấy chán ghét loại tiếp xúc thân mật này, hoặc sẽ nghi ngờ vì sao anh lại không dùng túi nén khí mà lại dùng miệng. Liệu đội trưởng Ngu có cảm thấy anh rất kỳ quái hay không?

Nếu không giải thích thì trong lòng anh cứ thấp thỏm bất an, nói ra rồi mới không còn khúc mắc trong lòng.

Tiêu Lâu còn đang suy nghĩ miên man, bên tai chợt truyền tới tiếng cười trầm thấp của Ngu Hàn Giang. Tiếng cười khẽ này như vang vọng từ trong lồng ngực, khẽ rung thôi mà khiến hai tai Tiêu Lâu rực cháy.

Tiêu Lâu ngượng ngùng không dám nhìn vào mắt đối phương, mà trong đầu đang nối truyền "ý hợp tâm đầu" nên anh cũng không dám nghĩ nhiều. Ngay sau đó, tay anh đã bị người đàn ông kia nắm nhẹ lấy, giọng nói khàn khàn của Ngu Hàn Giang lộ ra vẻ dịu dàng: "Không cần giải thích. Giữa em và tôi đâu cần xa lạ khách khí như vậy. Cho dù em làm gì, tôi đều tin rằng em có lý do của mình để làm vậy."

Tiêu Lâu: "......"

Sự tin tưởng hoàn toàn này khiến trong lòng Tiêu Lâu ấm áp.

Ngu Hàn Giang nói tiếp: "Hô hấp nhân tạo mà thôi, em đừng nghĩ nhiều, lại không phải là tiếp xúc thân mật hơn gì cả."

Trái tim của Tiêu Lâu không nhịn được mà vang lên dồn dập, tiếp xúc thân mật hơn? Anh không biết lời này của Ngu Hàn Giang có ý gì, cũng muốn đánh bạo hỏi nhưng lại ngượng ngùng chẳng dám nói ra. Dưới ánh mắt chăm chú của người đàn ông kia, cả khuôn mặt của Tiêu Lâu nóng rẫy cả lên như sắp chín.

Đúng lúc này, điện thoại của anh vang lên, tiếng chuông điện thoại chói tai đánh vỡ sự yên lặng trong phòng bệnh.

Ngu Hàn Giang nhìn vào túi áo blouse trắng của anh, thấp giọng nói: "Em nhận điện thoại đi, rất có thể là tin tức của đồng đội. Qua cửa mật thất này trước đã, chuyện khác chúng ta lại tìm thời gian thích hợp để nói."

Sự nguy hiểm của mật thất này còn vượt quá tưởng tượng, cần phải tập trung vào chuyện chính. Nếu như bây giờ còn nói chuyện cá nhân, vậy bọn họ coi đồng đội là gì?

Tiêu Lâu nghĩ tới chuyện đồng đội mình rất có thể đang gặp nguy hiểm, lập tức dọn dẹp những suy nghĩ hỗn loạn, lấy điện thoại ra nhấn nghe máy.

Bên tai truyền tới giọng nói của một người trẻ tuổi: "Xin chào, cho hỏi đây là số của trưởng khoa khoa Nội trú Ngoại tổng hợp, bác sĩ Tiêu đúng không?"

"Đúng vậy, anh tìm tôi có chuyện gì vậy?"

"Tôi là bác sĩ Trương của Khoa Nội tiết, bên tôi có một bệnh nhân cần phải tư vấn phẫu thuật, nếu có thời gian thì phiền anh qua đây chút nhé."

Tiêu Lâu liếc nhìn Ngu Hàn Giang một cái, nói với đầu dây bên kia: "Tình hình bệnh nhân như thế nào vậy?"

Bác sĩ Trương nói: "Người bệnh tên Mạc Học Dân, 66 tuổi, bệnh tiểu đường phải nằm viện, nửa tháng trước đã làm phẫu thuật cắt nối ruột non (1). Tối hôm qua, bệnh nhân bắt đầu thấy bụng dưới bên phải đau đớn kịch liệt, sáng nay vẫn cứ nôn không ngừng, chúng tôi nghi ngờ là tai biến tắc ruột (2). Cho nên chúng tôi muốn nhờ Trưởng khoa khoa Ngoại tổng hợp qua đây xem một chút."

Tiêu Lâu không khỏi căng hết da đầu lên: "Anh nói người bệnh tên gì cơ?"

Bác sĩ Trương lặp lại: "Mạc Học Dân."

Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang liếc nhau, sắc mặt đều có chút khó coi.

Ngu Hàn Giang ngừng tim trên bàn giải phẫu chỉ vừa mới cứu về được, kết quả lão Mạc lại bất thình lình mọc ra bệnh tắc ruột cấp tính? Có cho pháp y là anh đây sống không hả?!

"Được, tôi qua ngay đây."

Ngu Hàn Giang dịu giọng: "Em vất vả rồi, đi xem tình hình lão Mạc trước đi, giữ liên hệ nhé."

Tiêu Lâu gật đầu, xoay người sải bước đi về khoa Nội tiết.

Sau khi vào khu vực của khoa, anh tới quầy y tá hỏi bác sĩ Trương ở đâu, một y tá trẻ bèn giúp anh tới văn phòng bác sĩ Trương tới. Đối phương đầu bù tóc rối như tổ quạ, hẳn là đêm qua trực ban suốt tới giờ còn chưa kịp rửa mặt. Anh ta vội đưa Tiêu lâu tới gặp bệnh nhân.

Tiêu Lâu đi vào phòng bệnh, nhìn thấy một ông cụ đầu tóc hoa râm đang ôm bụng trên giường, đau tới lăn lộn hết cả.

—— .... lão Mạc?!

Mạc Học Dân vốn chỉ trên dưới 40, tóc còn đen nhánh, thân hình cao lớn nên thoạt nhìn rất có tinh thần. Nhưng ông cụ trước mặt rõ ràng đã quá lục tuần, tóc đã sang màu, sống lưng còn hơi còng xuống.

Tiêu Lâu giật mình tại chỗ, nhìn khuôn mặt quen thuộc kia đã đầy nếp nhăn, nhất thời không thể tin được.

Vừa hay lão Mạc quay đầu lại, nhìn thấy Tiêu Lâu, khóe miệng chú cong lên thành một nụ cười chua xót, khản giọng nói: "Chú cũng không biết đây là làm sao, tỉnh lại thì đã như vậy rồi. Sáng nay thấy mình trong gương, chú suýt nữa bị bản thân dọa hết hồn."

Giọng nói của chú cũng lộ vẻ già nua đến lạ. Đổi sang bất cứ ai, ngủ một giấc dậy thấy mình già đi 20 tuổi thì đúng là đều bị dọa sợ.

Ngại có bác sĩ Trương vẫn còn đây, lão Mạc cũng không dám nói rõ ra. Tiêu Lâu thấy chú đau đớn tới cau mày thì lập tức bình tĩnh lại, tiến lên hỏi: "Sáng nay chú thấy trong người như thế nào? Chỗ nào không thoải mái ạ?"

"Buồn nôn, chú phải vào nhà vệ sinh nôn nhiều lần lắm. Ăn cái gì cũng không vào, trong bụng cũng rất là đau đớn."

"Chú nằm yên nhé, để cháu kiểm tra cho chú trước."

Lão Mạc rất phối hợp mà nằm thẳng trên giường, Tiêu Lâu lấy ống nghe ra chẩn đoán, vừa nghe thôi đã biến sắc.

Nhu động ruột cao bất thường, trong ống nghe còn truyền tới tiếng nước rõ ràng. Dựa theo miêu tả của bác sĩ Trương, bệnh nhân cả ngày không thể bài khí hay đại tiện, bụng dưới bên phải trướng đau kịch liệt, buồn nôn ói mửa, hơn nữa trước đây còn từng làm phẫu thuật nối ruột...

Mặt Tiêu Lâu sầm xuống: "Rất có thể là tắc ruột cấp tính dính liền, lập tức đưa ông ấy tới phòng cấp cứu chụp X-quang ổ bụng, xác định rõ vị trí và mức độ nghiêm trọng của phần ruột bị dính. Mặt khác, báo cho bác sĩ mổ chính của khoa Tiêu hóa, sau khi chẩn đoán chính xác thì lập tức sắp xếp phẫu thuật."

Đối với bệnh nhân tắc ruột cấp tính, nếu như không được xử lý kịp thời thì tỉ lệ tử vong là rất cao.

Bác sĩ Trương ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng đi ra ngoài gọi điện sắp xếp.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại lão Mạc và Tiêu Lâu, Tiêu Lâu nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhăn nhúm của lão Mạc, nói: "Chú yên tâm, cháu sẽ nhanh chóng sắp xếp người làm phẫu thuật cho chú. Chỉ là... sao đột nhiên chú lại biến thành ông cụ 60 thế này?"

Mạc Học Dân bất đắc dĩ hạ giọng: "Người giữ cửa đã sửa tuổi của chú, thân phận của chú trong mật thất này là người già mắc bệnh tiểu đường, còn từng làm phẫu thuật, đã 66 tuổi rồi, hành động không tiện chút nào."— Chú tự giễu mà nói: "Lần này là biến thành "lão" Mạc thật rồi nè."

Tiêu Lâu cả kinh trong lòng: "Người giữ cửa còn có thể tùy ý thay đổi tuổi của mọi người sao?"

Lão Mạc sa sầm mặt mày mà gật đầu: "Cố ý khiến chú vừa già vừa bệnh! Người giữ cửa đúng là không từ thủ đoạn nào để tăng độ khó cho mật thất mà!" — Lão Mạc tức giận mắng một câu, sau đó hỏi tiếp: "Thế đội trưởng Ngu và những người khác đâu?"

Tiêu Lâu đáp: "Đội trưởng Ngu cũng vừa mới phẫu thuật xong, còn chưa xuống giường được nữa. Những người khác thì cháu chưa tìm thấy."

Vừa dứt lời, bác sĩ Trương liền đẩy cửa đi vào, nói với lão Mạc: "Phía bên chụp X-quang đã sắp xếp xong rồi, bây giờ tôi sẽ nhờ hộ lý đẩy chú sang khoa Chẩn đoán hình ảnh để chụp ảnh nhé. Phòng giải phẫu đã kín hết rồi, nhanh nhất cũng phải nửa giờ sau mới xong. Sau khi chụp ảnh xong, hộ lý sẽ đưa chú tới phòng phẫu thuật số 3, tôi đã gửi bệnh án của chú cho khoa Tiêu hóa rồi."

Tiêu Lâu hỏi: "Đã hẹn được bác sĩ mổ chính bên khoa Tiêu hóa chưa?"

Bác sĩ Trương gật đầu nói: "Hôm nay vừa hay chủ nhiệm Lưu cũng ở phòng giải phẫu, ông ấy sẽ tự mình làm phẫu thuật."

Tiêu Lâu đứng dậy nói: "Vừa hay tôi đang rảnh, để tôi đưa ông cụ đi chụp X-quang đi, chụp xong lại đưa ông ấy tới phòng giải phẫu."

Bác sĩ Trương cảm kích mà nói: "Vậy nhờ bác sĩ Tiêu nhé."

Tiêu Lâu vẫn không yên tâm với tình hình của Mạc Học Dân. Trong lòng lão Mạc cũng vẫn luôn bồn chồn, từng cơn đau nhức truyền tới từ ổ bụng. Người không biết bệnh tình sẽ sợ hãi theo bản năng, có Tiêu Lâu ở đây, chú cũng có thể yên lòng hơn không ít.

Tiêu Lâu lấy một chiếc xe lăn tới, đẩy lão Mạc tới khoa Chẩn đoán hình ảnh.

Kết quả, hai người vừa mới đăng ký ở nơi chụp hình xong thì đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. 

—— Long Sâm.

—— Cũng đang ngồi xe lăn, phía sau còn có một hộ lý giúp đẩy xe nữa.

Ông cụ Mạc 66 tuổi ngồi xe lăn, cùng với Long Sâm đang đóng thạch cao trên đùi lướt qua nhau trên hành lang bệnh viện, hai người mắt to mắt nhỏ mà nhìn nhau.

Tiêu Lâu chỉ thấy đầu đau như búa bổ.

Đồng đội sinh bệnh cả đám, người giữ cửa đang gây khó dễ với anh đúng không?!

Khóe miệng Long Sâm giật giật mấy cái: "Ờm... chú.. chú Mạc? Sao chú lại biến thành ông cụ rồi?"

Mạc Học Dân rất muốn hộc máu: "Thế cậu thì lại làm sao?"

Long Sâm buồn bực: "Ngã gãy đùi phải, vừa mới cố định thạch cao xong ạ."

Tiêu Lâu: "............."

Thấy Tiêu Lâu mặc áo blouse trắng, sắc mặt khó coi, Long Sâm không khỏi lo lắng mà đẩy xe lăn tới gần: "Thầy Tiêu, đừng nói là mọi người đều bị bệnh nhé? Đội trưởng Ngu đâu?"

Tiêu Lâu nói: "Đội trưởng Ngu không sao nữa rồi, anh ấy vừa làm phẫu thuật xong nên không thể xuống giường, đang xem tài liệu ở phòng bệnh."

Ba người im lặng một lát, nhanh chóng phát hiện ra một điểm chung ——

Hành động không tiện.

Lão Mạc sắp phải phẫu thuật tắc ruột, làm xong nhất định phải nằm trên giường nghỉ ngơi. Long Sâm gãy một chân, phải bó bột rất dày. Ngu Hàn Giang cũng không thể tùy ý hành động vì mới làm phẫu thuật xong.

Tiêu Lâu không khỏi lo lắng cho những người khác, không biết tình hình bọn họ thế nào rồi?

Đưa lão Mạc đi chụp hình và nhận kết quả xong, Tiêu Lâu nhìn ảnh chụp X-quang, trong lòng lại càng thêm sốt ruột —— quả nhiên là bệnh tắc ruột. Anh lấy bút trong túi áo blouse ra, tìm một tờ giấy nhanh chóng viết một chuỗi số rồi đưa cho Long Sâm: "Đây là điện thoại trực của tôi, có vấn đề thì gọi tôi ngay nhé. Tôi sắp xếp cho lão Mạc xong sẽ tới khoa Phẫu thuật Chỉnh hình tìm anh."

Long Sâm gật đầu: "Được, anh cứ đi đi."

Tiêu Lâu sấm rền chớp dật mà đẩy lão Mạc tới phòng giải phẫu.

Chủ nhiệm Lưu vừa lúc mới làm xong một ca phẫu thuật, Tiêu Lâu đưa ảnh của lão Mạc cho đối phương rồi báo lại bệnh tình một chút. Chủ nhiệm Lưu nói: "Bệnh án của người bệnh tôi đã nhìn rồi, hẳn là ruột dính liền gây tắc ruột, bây giờ phẫu thuật luôn."

Tiêu Lâu hỏi: "Chú có cần tôi làm trợ thủ không?"

Chủ nhiệm Lưu nói: "Không cần đâu, trong phòng giải phẫu có hai bác sĩ thực tập, tôi để bọn họ giúp là được rồi. Bác sĩ Tiêu cứ lo việc của mình đi nhé."

Nhìn lão Mạc bị đẩy vào phòng phẫu thuật, Tiêu Lâu vẫn không thể yên tâm được, nôn nóng đi qua đi lại ở hành lang.

Anh sợ lão Mạc gặp phải chuyện ngoài ý muốn gì trong phòng phẫu thuật...

Ngu Hàn Giang nhận thấy được sự lo âu của Tiêu Lâu qua truyền "ý hợp tâm đầu", hắn thấp giọng an ủi nói: "Em đừng lo, lão Mạc sẽ không sao đâu. Người giữ cửa sắp xếp như vậy chỉ để làm giảm sức chiến đấu của đội mình mà thôi."

Tâm tình Tiêu Lâu thoáng bình tĩnh lại, nhìn dòng chữ "Đang phẫu thuật" màu đỏ rồi hít sấu, nói: "Đợi ở đây cũng vô dụng, em đi kiểm tra tung tích của các đồng đội khác vậy."

"Bệnh viện lớn thế này, em định chạy tới mỗi khoa một chuyến à?"

"Em có cách nhanh hơn." — Tiêu Lâu xoay người tới văn phòng khu phẫu thuật, rồi giải thích ở trong đầu: "Tối qua khi nhận được điện thoại gọi đi cấp cứu cho anh, Át Nhép nói đây là nhiệm vụ nhánh, sau khi hoàn thành thì em sẽ mở khóa quyền hạn của Trưởng khoa."

"Quyền hạn gì thế?"

"Kiểm tra toàn bộ các ca bệnh trong bệnh viện."

Tiêu Lâu đẩy cửa văn phòng ra, ở đây có một vài máy tính công cộng, dành cho các giáo sư có thể tìm được bệnh án điện tử của bệnh nhân cần phẫu thuật bất cứ lúc nào. Tiêu Lâu tìm một máy trống ngồi xuống, cầm bảng tên trên áo blouse của mình lên.

Bên trên bảng tên viết: "Khoa Ngoại tổng hợp, bác sĩ Tiêu Lâu", bên dưới là một số hiệu: "724762".

Trên màn hình máy tính có một icon rất bắt mắt của "Phần mềm quản lý của nhân viên bệnh viện". Anh click đúp để mở phần mềm ra, giao điện đăng nhập yêu cầu tên người dùng và mật mã. Tiêu Lâu nhập "xiaolou" vào ô tên người dùng, sau đó nhập "724762" vào ô mật mã, quả nhiên có thể thuận lợi mở phần mềm.

—— [Chào mừng bác sĩ Tiêu Lâu, khoa Ngoại tổng hợp.] 

Trang chủ của phần mềm có các giao diện như nền tảng ngoại trú, khoa nội trú, v.v...

Bác sĩ của mỗi khoa chỉ có thể biên tập và sửa chữa ca bệnh của khoa mình, nhưng đều có thể theo dõi tất cả ca bệnh của các khoa khác. Tiêu Lâu là Trưởng khoa khoa Ngoại, sau khi mở danh sách khoa nội trú ra, màn hình tự động mở ra tài liệu của hơn bốn mươi bệnh nhân trong khoa Ngoại tổng hợp, trong đó bao gồm cả bệnh án của Ngu Hàn Giang. Anh có thể biên tập, sửa chữa tất cả các hồ sơ bệnh án này.

Khoa Ngoại tổng hợp không có những thành viên khác trong đội, sáng nay lúc đi kiểm tra ca bệnh anh đã tìm cả rồi. Tiêu Lâu tìm thanh tìm kiếm ca bệnh ở góc trái màn hình, click chuột mở ra.

Có rất nhiều cách kiêm tra, có thể nhập họ tên của người bệnh, hoặc là ngày nhập viện, số hiệu bệnh án, ngày xuất viện, v.v...

Tiêu Lâu không biết những thông tin khác, nhưng tên của đồng đội cũng sẽ không thay đổi trong mật thất, anh nhanh chóng nhập tên vào tìm kiếm —— Bệnh án của Mạc Học Dân và Long Sâm đều ứng với tình hình thực tế, điều này khiến anh càng thêm tin tưởng phán đoán của chính mình.

Nhập vào "Khúc Uyển Nguyệt" tìm được một ca bệnh, Tiêu Lâu mở ra rồi nhanh chóng đọc lướt.

—— Khúc Uyển Nguyệt, nữ, 26 tuổi, bệnh nhân nội trú khoa Thấp khớp, được chẩn đoán mắc bệnh Lupus ban đỏ (3).

Lupus ban đỏ là một bệnh thuộc hệ miễn dịch. Người bệnh không thể tiếp xúc với ánh sáng, bằng không sẽ xuất hiện phát ban hình bướm dạng đốm đỏ trên da.

—— Lưu Kiều, nữ, 18 tuổi, bệnh nhân khoa Huyết học, được chẩn đoán thiếu máu bất sản (4) sau khi nhập viện.

Tuổi của Tiểu Lưu cũng không thay đổi, ghi chú của bác sĩ trong bệnh án đều là tên các loại thuốc dùng để khống chế tình hình bệnh trong khi nằm viện. Trong bệnh án còn ghi, ba ngày sau phẫu thuật cấy ghép tế bào gốc tạo máu (5).

—— Diệp Kỳ, 7 tuổi, viêm phổi cấp tính, trước mắt đang ở Khoa Nhi.

Tiêu Lâu giật mình, dụi dụi mắt rồi lại nhìn kỹ lại bệnh án.

7 tuổi? Khoa nhi?

Chẳng lẽ lần này Diệp Kỳ bị biến thành bạn nhỏ 7 tuổi rồi?!

_____________________________

(1) Phẫu thuật nối ruột hay Phẫu thuật nội soi cắt đoạn ruột non là để chỉ kỹ thuật mổ cắt bỏ một đoạn ruột (ruột non) không bình thường hay bị bệnh, sau đó lập lại lưu thông tiêu hóa bằng phẫu thuật nội soi qua đường bụng.

Đây là kỹ thuật khó, đòi hỏi kinh nghiệm và sự phối hợp của cả ê-kíp cũng như trang thiết bị hiện đại. So với phẫu thuật truyền thống, phẫu thuật nội soi cắt đoạn ruột non ít xâm lấn hơn do có các vết cắt nhỏ. Đồng thời, kỹ thuật này còn có các ưu điểm khác như sẹo trong và ngoài nhỏ hơn, ít đau đớn hơn, thời gian nằm viện ngắn hơn (chỉ khoảng 2 đêm) và thời gian phục hồi nhanh hơn (2 tới 3 tuần sau phẫu thuật).

Sau khi phẫu thuật nối ruột, có thể xảy ra một số tai biến sau đây: chảy máu trong ổ bụng, bục miệng nối, chít hẹp miệng nối, tắc ruột sau mổ, thủng ruột viêm phúc mạc...

(2) Tắc ruột là tình trạng suy giảm cơ học đáng kể hoặc việc vận chuyển các chất trong ruột bị ngừng hoàn toàn do bệnh lý. Các triệu chứng bao gồm đau thắt, nôn ói, bí trung đại tiện, không có hơi. Chẩn đoán dựa vào lâm sáng, xác định bởi chụp X-quang ổ bụng.

(3) Lupus ban đỏ: là một bệnh tự miễn của mô liên kết, có thể ảnh hưởng đến mọi bộ phận cơ thể. Cũng như trong các bệnh tự miễn khác, hệ miễn dịch tấn công các tế bào và mô của cơ thể, gây viêm và hủy hoại mô.

Lupus ban đỏ hệ thống gây nguy hiểm nhiều nhất cho tim, các khớp, da, phổi, các mạch máu, gan, thận, và hệ thần kinh. Quá trình phát triển bệnh rất khó đoán trước, có những giai đoạn bị ốm xen kẽ với những giai đoạn phục hồi. Bệnh này phổ biến ở phụ nữ nhiều hơn gấp 9 lần ở đàn ông, đặc biệt là ở lứa tuổi từ 15 đến 50, và phổ biến hơn ở những người không có nguồn gốc châu Âu.

(4) Thiếu máu bất sản là một rối loạn tế bào gốc tạo máu, dẫn đến việc mất các tiền thân của tế bào máu, giảm sản và bất sản tủy xương, và giảm tế bào của hai hoặc nhiều dòng tế bào (hồng cầu, bạch cầu và/hoặc tiểu cầu). 

(5) Cấy ghép tế bào gốc tạo máu là quá trình phục hồi tế bào gốc tạo máu (blood-forming stem cells) cho các bệnh nhân ung thư đã trải qua hóa trị liệu liều cao do liệu pháp này không những tiêu diệt tế bào ung thư mà còn tiêu diệt luôn cả tế bào gốc trong tủy xương.

(6) Viêm phổi cấp tính xảy ra khi các loại , virus, tấn công vào phế nang phổi và gây viêm nhiễm theo nhiều mức độ khác nhau. Tình trạng bệnh chuyển biến rất nhanh. Nếu không được điều trị sớm, có thể dẫn đến những biến chứng vô cùng nguy hiểm như áp xe phổi, tràn dịch, suy hô hấp, viêm ngoài màng tim, ảnh hưởng đến tính mạng của người bệnh.

Trước Tiếp