Thẻ Bài Mật Thất

Chương 306: Bệnh viện chết chóc - 02: Sinh tử một đường

Trước Tiếp

Tiêu Lâu không dám ngừng lại dù chỉ một giây.

Trái tim của Ngu Hàn Giang vẫn chưa hề đập lại, nếu như anh không thể cấp cứu thành công, Ngu Hàn Giang sẽ chết ngay trước mặt anh —— đây là nhiệm vụ đầu tiên mà Át Nhép tuyên bố, Tiêu Lâu không thể chấp nhận được hậu quả của việc thất bại!

Thời gian cứu người bị ngừng tim chỉ có "4 phút hoàng kim". Nếu như quá thời gian mà vẫn không thể làm trái tim đập lại, não của bệnh nhân có thể chịu tổn thương không thể cứu chữa được nữa.

Tiêu Lâu vừa vào phòng giải phẫu liền thấy Ngu Hàn Giang ngừng tim, trước mắt vẫn còn trong thời gian vàng để cứu chữa, cần thiết phải nắm chặt từng giây phút một.

Sau một vòng làm CPR, thấy trái tim của Ngu Hàn Giang vẫn không có dấu hiệu đập trở lại, Tiêu Lâu lập tức quay đầu lại hô lên với y tá phía sau: "Adrenaline 0.5mg, tiêm tĩnh mạch. Mau lên!"

Xe cấp cứu ở ngay bên cạnh, Adrenaline là loại thuốc thường dùng trong cấp cứu, mỗi chiếc xe cấp cứu đều sẽ trang bị loại thuốc này.

Nghe thấy Tiêu Lâu nói, y tá nhanh chóng mở một ống kim tiêm mới tinh, pha loãng Adrenaline với nước muối sinh lý theo tỉ lệ, dùng kim tiêm bơm thẳng vào đường truyền dịch trên cánh tay Ngu Hàn Giang.

Sau khi Adrenaline rót vào tĩnh mạch, nó sẽ theo đường tuần hoàn máu nhanh chóng đi tới tim, k*ch th*ch các thụ thể của tim và tăng cung lượng tim (*). 

(*) Cung lượng tim: lượng máu mà tim bơm đi trong một đơn vị thời gian nhất định, thường được tính là phút.

—— Tuy Tiêu Lâu không phải là bác sĩ chuyên khoa cấp cứu, nhưng những kiến thức này đã lặp đi lặp lại trong suốt các kỳ kiểm tra, anh sẽ không nhớ nhầm.

Tiêm Adrenaline xong lại tiếp tục làm CPR, vừa làm vừa quan sát số liệu trên màn hình giám sát điện tâm đồ...

Thời khắc sống còn, Tiêu Lâu không dám lơi lỏng bất cứ giây nào.

Anh hoàn toàn không cảm thấy được sự mệt mỏi, trong đầu anh chỉ còn lại một suy nghĩ "phải cứu Ngu Hàn Giang cho bằng được" này.

Thời gian trở nên đằng đẵng dài lâu, mỗi một giây đồng hồ đều là dày vò đau đớn.

- - -

Cũng không biết đã trải qua bao lâu, đường cong biểu diễn nhịp tim trên máy điện chợt nhảy lên một chút. Hai mắt Tiêu Lâu sáng rực lên, tiếp tục ấn mạnh vào khuôn ngực rắn chắc của Ngu Hàn Giang. Theo động tác của anh, điện tâm đồ từ hình sóng rung tâm thất (*) điển hình, dần biến thành hình sóng bình thường.

(*) Rung tâm thất: hay còn gọi là rung thất là tình trạng rối loạn nhịp tim cấp cứu, khiến tim không thể bơm máu như bình thường được.

Điện tâm đồ hình sóng màu xanh lục từng cơn gợn lên như nước chảy, lướt qua màn hình máy điện tâm đồ.

Số liệu huyết áp cũng từ giới hạn cảnh báo chậm rãi về lại tình trạng ổn định vững vàng.

Hai mắt Tiêu Lâu nóng lên, thu lại đôi tay đã tê mỏi.

—— Ngu Hàn Giang sống lại rồi. Anh cứu được người đàn ông chỉ còn thoi thóp thở này về lại rồi!

Một giây kia, thậm chí anh còn xúc động tới nỗi suýt thì rơi nước mắt.

Giọng nói mừng rỡ của giáo sư Chu vang lên bên tai: "Tim đập lại rồi, chuẩn bị cấp cứu giải phẫu gấp. Bác sĩ Tiêu, cậu qua giúp tôi một chút."

Tiêu Lâu lùi lại bên cạnh, khẽ nhắm mắt lại. Anh cố ép những chua xót trong đáy mắt vào trong, để bản thân nhanh chóng bình tĩnh lại.

Khi mở mắt ra, vẻ bình tĩnh đã quay lại trên khuôn mặt anh.

Anh không nhìn khuôn mặt tái nhợt của Ngu Hàn Giang nữa, xoay người đến bên cạnh giáo sư Chu, đeo bao tay vô khuẩn lên.

Hai người y tá nhanh chóng dùng vải xanh che cơ thể Ngu Hàn Giang lại, chỉ để lộ ra miệng vết thương ở bụng. Bác sĩ gây mê đi lên đánh giá tình hình sinh mệnh của bệnh nhân, sau đó ngay lập tức tiến hành gây mê toàn thân cho người bệnh.

Từng người trong phòng giải phẫu lo việc của chính mình. Y tá phụ trách đẩy một xe dụng cụ đến, bên trên chứa đầy dụng cụ phẫu thuật màu bạc đã được tiệt trùng vô khuẩn. Tiêu Lâu đứng bên cạnh bàn giải phẫu, cẩn thận quan sát miệng vết thương đang lộ ra ở phần bụng dưới bên phải của Ngu Hàn Giang.

Miệng vết thương be bét mau me, thoạt nhìn rất ghê rợn, viên đạn bắn trúng vào chính vị trí này.

Xuất huyết khá nghiêm trọng, áo sơ mi của Ngu Hàn Giang bị máu nhuộm đỏ, dính chặt vào trên người không thể gỡ ra được, phải dùng kéo cắt mở ra ngoài. Cho nên, ngay khi Ngu Hàn Giang được đẩy vào phòng giải phẫu đã được y tá truyền cho một túi máu. Cơn ngừng tim vừa rồi rất có thể là do sốc giảm thể tích tạo thành.

Túi máu này sắp truyền hết, y ta lại đổi một túi mới.

Tiêu Lâu lo lắng hỏi: "Túi máu có đủ dùng không?"

Y tá đáp: "Đủ. Vị cảnh sát này có nhóm máu B, tôi đã lấy đủ túi máu nhóm B từ kho máu qua đây rồi."

Giáo sư Chu đeo găng tay xong, nhìn về phía bác sĩ gây mê, hỏi: "Tình hình sao rồi?"

Bác sĩ gây mê nói: "Cũng coi như ổn định, mau chóng lấy đầu đạn ra đi."

Viên đạn bắn trúng phần bụng dưới bên phải, một khi gây thủng khoang bụng, thủng lỗ tràng đạo sẽ khiến khoang bụng bị nhiễm trùng diện tích lớn, bệnh tình sẽ càng khó xử lý hơn. Nếu như tim đã đập lại, máu cũng được truyền liên tục thì việc cấp bách trước mắt chính là lấy được đầu đạn ra, sau đó kiểm tra xem trong bụng có điểm nào xuất huyết hay không để nhanh chóng cầm máu, phòng ngừa việc nhiễm trùng."

Giọng nói của giáo sư Chu ở bên cạnh vang lên: "Bác sĩ Tiêu, chuẩn bị tiêu độc."

Tiêu Lâu gật đầu, nhận lấy cồn iod và băng gạc rồi xử lý tiêu độc trên miệng vết thương.

Sau khi tiêu độc, giáo sư Chu cầm dao phẫu thuật lên, dứt khoát mà mổ phần bụng dưới bên phải của Ngu Hàn Giang ra.

Hình ảnh máu tanh thịt nát, Tiêu Lâu thực sự không đành lòng xem, lại chẳng không không chuyên chú tập trung.

Giáo sư Chu nhanh chóng tìm được đầu đạn kia, dùng cái nhíp kẹp ra rồi để vào khay vô khuẩn.

Ngay sau đó, ông tìm điểm xuất huyết trong khoang bụng, nhanh chóng thắt garo vào một mạch máu đang chảy máu.

Người bác sĩ đứng tuổi vừa thuần thục làm phẫu thuật vừa nói: "Đầu đạn kẹt lại ở một khúc uốn của tràng đạo nên không đục thủng nó, thật đúng là may mắn quá đi mất. Xác suất nhiễm trùng diện tích lớn không cao, sau khi phẫu thuật quan sát chặt chẽ thì hẳn là không có vấn đề gì lớn."

Nghe tới đó, Tiêu Lâu mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

Giáo sư Chu mới là bác sĩ chuyên nghiệp của khoa cấp cứu, anh tin tưởng vào phán đoán của chuyên gia.

Quá trình phẫu thuật sau đó rất thuận lợi. Vị trí bị trúng đạn của Ngu Hàn Giang không dính tới nội tạng quan trọng, đầu đạn cũng không chọc thủng tràng đạo, chỉ cần tìm được mạch máu bị đứt, cầm máu xong thì ca phẫu thuật này cũng hoàn thành.

Giáo sư Chu làm giải phẫu xong thì chuyển người bệnh lại cho Tiêu Lâu: "Tôi còn cần chuẩn bị cho ca phẫu thuật tiếp theo, phiền bác sĩ Tiêu cậu khâu lại nhé."

Ông c** đ* phẫu thuật xong là xoay người đi luôn. Công việc khâu lại vết mổ ở khoa Ngoại thường đều là do thực tập sinh hoặc bác sĩ nội trú hoàn thành, bác sĩ mổ chính làm phẫu thuật xong liền biến mất là chuyện rất thường thấy.

Tiêu Lâu đành phải căng da đầu lên mà khâu lại từng tầng một. 

Ở tầng da ngoài cùng, Tiêu Lâu dùng phương pháp "khâu gián đoạn" thường dùng ở khoa Ngoại. Cách này áp dụng với miệng vết thương có khả năng bị nhiễm trùng, bởi mỗi một mũi khâu đều được thắt nút riêng biệt, đến lúc cắt chỉ cũng rất thuận tiện.

Khâu lại xong, y tá phụ trách dụng cụ ở bên cạnh cười nói: "Bác sĩ Tiêu khâu miệng vết thương đẹp thế. Mũi nào mũi nấy đều tăm tắp, nhìn cứ như dùng dập ghim ghim lên ấy nhỉ."

Tiêu Lâu: "......"

Dù sao thì anh cũng là pháp y, thường xuyên phải khâu lại thi thể sau khi giải phẫu xong, đương nhiên là quen tay. Nhưng mà anh cũng không thể nói thẳng với y tá là "vì tôi đã khâu rất nhiều thi thể đấy", dọa chết người ta mất.

Bắt một pháp y như anh tới làm cấp cứu cho bệnh nhân, còn phải khâu miệng vết thương lại cho Ngu Hàn Giang... Mật thất lần này vừa vào đã chơi k*ch th*ch mạo hiểm tới vậy, không biết sau này còn xảy ra chuyện gì nữa...

Tiêu Lâu lễ phép mỉm cười với y tá, quay đầu lại hỏi bác sĩ gây mê: "Tình hình của người bệnh có ổn không?"

Bác sĩ gây mê đáp: "Các dấu hiệu của sự sống đều đã ổn định, chắc hẳn ngày mai là có thể tỉnh lại rồi."

Lúc này, một y tá trưởng đội mũ có hai đường kẻ đi vào, cầm quyển sổ đưa cho bác sĩ gây mê ký tên. Cô nói: "Các anh phẫu thuật xong rồi thì mau đưa người bệnh tới phòng nghỉ ngơi đi, phòng giải phẫu còn chờ dùng cho bệnh nhân tiếp theo đấy."

Tiêu Lâu hỏi: "Y tá trưởng, bệnh nhân này phải đưa đến khoa nào?"

Y tá trưởng đáp: "Người này là cảnh sát, thân phận đặc thù, lại còn bị thương trong khi chấp hành nhiệm vụ. Viện trưởng đã có lời rồi, đưa tới khoa Ngoại tổng hợp, bệnh tình của anh này phải giữ bí mật. Bác sĩ Tiêu, phiền anh quan tâm anh ta một chút."

Khoa Ngoại tổng hợp, vừa hay là nơi mà Tiêu Lâu đang làm việc.

Tiêu Lâu gật đầu nói: "Được, để tôi đưa anh ấy về phòng."

Đưa Ngu Hàn Giang tới phòng bệnh VIP ngay dưới mắt anh là tốt nhất, Tiêu Lâu có thể chú ý tới tình hình của Ngu Hàn Giang bất cứ lúc nào. Thay đồ phẫu thuật xong, anh và bác sĩ gây mê cùng nhau đưa Ngu Hàn Giang tới phòng bệnh trên tầng 7 của khu nội trú khoa Ngoại tổng hợp.

Nhóm y tá trực ban ở khoa lập tức đi qua truyền dịch và thuốc chống nhiễm trùng theo lời dặn của giáo sư Chu.

Tiêu Lâu quan sát điện tâm đồ của Ngu Hàn Giang trên máy, nhịp tim, huyết áp và hô hấp đều bình thường, chỉ là vì thuốc gây mê vẫn còn tác dụng nên hắn chưa tỉnh lại. Buổi đêm sau khi phẫu thuật này cực kỳ quan trọng, ngộ nhỡ nửa đêm đột nhiên bị nhiễm trùng thì phải lập tức xử lý ngay. Chính vì vậy, Tiêu Lâu quyết định đêm nay sẽ thức trông Ngu Hàn Giang, một tấc cũng không rời.

Lúc này đã là ba giờ sáng, phần lớn các khoa trong bệnh viện đều đã tắt đèn.

Tiêu Lâu ngồi ở bên người Ngu Hàn Giang, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, thở ra một hơi thật dài.

—— Cũng may, chỉ sợ mà không nguy.

Đây nhất định là đêm mà anh căng thẳng nhất trong suốt những năm học y của mình.

Nhìn Ngu Hàn Giang đã mất ý thức nằm trên bàn phẫu thuật, trái tim thậm chí còn ngưng đập, Tiêu Lâu cảm thấy tim mình cũng sắp yên lặng theo. Mấy phút vừa rồi hung hiểm vạn phần, nếu như không thể cứu về được, anh không dám nghĩ tới hậu quả thế nào.

Tiêu Lâu siết chặt tay Ngu Hàn Giang, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cũng may anh không sao... không sao là được rồi."

Ngu Hàn Giang đang hôn mê đương nhiên chẳng nghe thấy. Tiêu Lâu không nói nữa, yên lặng mà canh giữ ở bên cạnh hắn.

- - -

Khi Ngu Hàn Giang tỉnh lại, hắn thấy Tiêu Lâu đang ngủ gật ở mép giường của mình.

Tay được người ta nắm nhẹ lấy, đầu ngón tay còn truyền lại nhiệt độ cơ thể của đối phương.

Ngu Hàn Giang thử động đậy, hiệu quả gây tê trên miệng vết thương đã hết, cảm giác đau đớn bén nhọn truyền tới từ bụng dưới khiến Ngu Hàn Giang hít ngược một hơi khí lạnh. Nhưng nhìn đến khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Lâu, còn có bàn tay phải mà Tiêu Lâu đang nắm của mình, trong lòng hắn lại chỉ còn ấm áp, đau đớn trên người giống như giảm đi rất nhiều.

Ngu Hàn Giang nhẹ nhàng bao lại ngón tay thon dài của Tiêu Lâu.

Tiêu Lâu vốn không ngủ, chỉ quá mệt mà ngủ gật, cho nên động tác nhỏ này của Ngu Hàn Giang làm anh lập tức tỉnh táo lại.

Nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông này, Tiêu Lâu không khỏi mỉm cười: "Anh tỉnh rồi?"

"Em trông tôi cả đêm đấy à?" — Giọng nói của Ngu Hàn Giang hơi khàn khàn.

"Vừa hay vào buổi trực của em." — Tiêu Lâu cúi đầu xuống lại thấy tay hai người vẫn còn siết lấy nhau, hai tai không khỏi nóng lên. Anh lập tức yên lặng mà rụt tay lại, hỏi: "Anh cảm thấy sao rồi?"

"Vẫn ổn." — Ngu Hàn Giang cau mày muốn ngồi dậy, Tiêu Lâu vội ngăn hắn lại: "Anh đừng lộn xộn, anh vừa mới phẫu thuật đêm qua, cẩn thận miệng vết thương lại rách ra."

"Ừ." — Ngu Hàn Giang liền ngoan ngoãn nằm im.

Sau mấy giây im lặng, Ngu Hàn Giang thấp giọng hỏi: "Chuyện đêm qua là sao vậy?"

Tiêu Lâu cũng mở miệng hỏi: "Đêm qua sao lại thế này?"

Hai người đúng là tâm linh tương thông, lời nói ra giống nhau đến không khỏi sửng sốt.

Tiêu Lâu sờ sờ mũi: "Anh nói trước đi."

Ngu Hàn Giang cong miệng lên: "Ừ. Tôi mở mắt ra, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị bắn một phát, mất ý thức luôn."

Tiêu Lâu: "......."

Thảm, hắn cũng đủ thảm, vừa vào mật thất liền trúng đạn, suýt nữa thì mất mạng.

Tiêu Lâu nghi hoặc nói: "Em nghe y tá nói anh bị thương khi đang làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ gì mà nguy hiểm như thế."

Ngu Hàn Giang cau mày suy nghĩ, nói: "Tôi đang điều tra một vụ án giết người, điều tra được một chút manh mối. Vừa đi vào biệt thự thì đã gặp mai phục, trong tay kẻ kia có súng, hơn nữa còn ẩn mình trong góc tối nên tôi không thấy rõ đối phương là ai." — Hắn dừng một chút, đôi mày cau chặt hơn: "Không biết vụ án tôi đang điều tra này có liên quan gì tới cốt truyện mật thất không, lát nữa tôi sẽ nhờ đồng nghiệp mang tư liệu vụ án qua đây xem kỹ lại."

Tiêu Lâu cúi đầu xem đồng hồ: "Giờ mới bảy rưỡi, tám giờ bác sĩ kiểm tra phòng xong là có thể cho phép thăm hỏi rồi. Đồng nghiệp của anh nhất định sẽ tới thăm, đến lúc đó anh lại nhờ người ta mang tài liệu đến là được."

Ngu Hàn Giang nhìn áo blouse trắng của Tiêu Lâu: "Em đây là... pháp y? Hay là bác sĩ lâm sàng (*) đấy?"

"Lần này em là Trưởng khoa khoa Ngoại tổng hợp." — Tiêu Lâu bất đắc dĩ mà day thái dương: "Vừa vào thế giới này em đã nhận được điện thoại nói phải qua làm cấp cứu cho người bệnh. Em đến phòng giải phẫu của khoa cấp cứu, phát hiện người nằm trên bàn phẫu thuật vừa lúc lại là anh."

Ngu Hàn Giang ngoài ý muốn mà nhướng mày: "Nói vậy thì, đêm qua là em cứu tôi đấy à?"

"Cũng không phải em làm toàn bộ." — Tiêu Lâu giải thích nói: "Em chỉ làm CPR cho anh, giải phẫu là do giáo sư Chu làm, ông ấy lấy đầu đạn ra ngoài rồi."

"CPR... là hồi sức tim phổi à?"

"Dạ, lúc ấy anh đã ngừng tim rồi, cần phải cứu chữa ngay lập tức."

Ngu Hàn Giang không hỏi lại nữa.

Nhưng thật ra chính Tiêu Lâu lại chợt nghĩ tới gì đó, ngượng ngùng mà rời mắt đi nơi khác.

Đêm qua khi cấp cứu anh quá căng thẳng, hơn nữa bản thân là pháp y chứ không phải là bác sĩ khoa cấp cứu chân chính, kinh nghiệm cứu hộ lâm sàng không hề phong phú, cho nên anh chỉ có thể dựa theo kiến thức nhớ trong đầu để làm hô hấp nhân tạo cho Ngu Hàn Giang.

Kỳ thật trong khoa cấp cứu có sẵn túi nén khí có thể dùng, anh hoàn toàn có thể nhét túi hơi vào trong miệng Ngu Hàn Giang để khổi khí.

Túi nén khí là công cụ cấp cứu khá thường dùng trong cứu hộ lâm sàng, nguyên lý cũng giống như hô hấp nhân tạo. Thông thường, khi cứu hộ cần có một bác sĩ ấn túi hơi vào miệng bệnh nhân để thổi khí, một bác sĩ khác làm ép tim, hai người phối hợp với nhau thì sẽ tốn ít sức hơn.

Nhưng dù sao thì Tiêu Lâu cũng không phải bác sĩ lâm sàng, chưa từng trải qua việc phải cấp cứu ở bệnh viện, nên anh theo bản năng mà dựa vào phương pháp đã ghi trong sách giáo khoa để hô hấp nhân tạo...

Khó trách y tá ở bên cạnh nhìn anh cứ là lạ.. Có lẽ là không hiểu sao có túi nén khí mà anh không dùng, tự nhiên dính miệng lên nhau làm gì?

Tiêu Lâu càng nghĩ càng thấy hai tai nóng rực cả lên.

Tối qua tình hình cấp bách, anh cũng không biết đã thổi khí vào miệng Ngu Hàn Giang bao nhiêu lần nữa. Khi hô hấp nhân tạo, môi của hai người sẽ phải dán sát vào nhau không có một khe hở nào. Lúc này, trên môi anh giống như vẫn còn sót lại những xúc cảm rõ ràng thuộc về người đàn ông này.

Ngu Hàn Giang thấy hai tai Tiêu Lâu đỏ lên, không khỏi quan tâm hỏi: "Em làm sao thế? Sao tai lại đỏ như vậy?"

".......... Chắc là do nóng quá đấy."

"?" — Ngu Hàn Giang còn đang cảm thấy điều hòa hơi lạnh đây, nhưng hắn cũng không nói toạc ra.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Tiêu Lâu giống như được giải cứu mà nhanh chóng đứng dậy ra mở cửa.

Có mấy người vào thăm Ngu Hàn Giang, Tiêu Lâu quét mắt nhìn bảng tên trên ngực đối phương —— Viện trưởng, viện phó và chủ nhiệm khoa Ngoại, cả ba ông lớn đều tới kiểm tra phòng, mặt mũi của Ngu Hàn Giang cũng lớn lắm.

Viện trưởng đầu hoa râm tới trước mặt Tiêu Lâu, hỏi: "Tình hình cảnh sát Ngu thế nào rồi?"

Tiêu Lâu đáp: "Phẫu thuật rất thuận lợi, hơn 7 giờ sáng nay anh ấy đã tỉnh lại rồi. Trước mắt, các dấu hiệu của sự sống vẫn ổn định."

Viện trưởng cười tủm tỉm mà vỗ bả vai Tiêu Lâu: "Vậy là tốt rồi. Tôi nghe giáo sư Chu nói, tối qua là cậu cứu được cảnh sát Ngu về nhỉ. Bác sĩ Tiêu vất vả rồi."

Tiêu Lâu vội nói: "Việc nên làm mà."

Hai vị viện trưởng lại dặn thêm mấy lời quan tâm như "nghỉ ngơi thật tốt", Ngu Hàn Giang lịch sự trả lời lại rồi nhóm người này xoay người rời đi. Sau một lúc lâu lại có mấy anh cảnh sát đi vào, có lẽ là đồng nghiệp và cấp trên của Ngu Hàn Giang, Tiêu Lâu tự động tránh đi, ra khỏi phòng bệnh để bọn họ nói chuyện.

Vừa hay cũng đã sắp 8 giờ, khoa Ngoại đã bắt đầu triệu tập bác sĩ tới kiểm tra các phòng bệnh.

Tiêu Lâu vừa theo các giáo sư các khoa tới kiểm tra các phòng bệnh khác, vừa lưu ý xem đồng đội mình có ở các khoa này không.

Đi kiểm tra một vòng xong, anh cũng không phát hiện được bóng dáng của các đồng đội khác.

Người bệnh trong khoa Ngoại tổng hợp khá nhiều, chỉ kiểm tra phòng bệnh thôi cũng tốn tới gần một giờ. Kiểm tra xong đã hơn 9 giờ, Tiêu Lâu vừa tới trạm y tá thì đã có một y tá trẻ ngăn anh lại, nói: "Bác sĩ Tiêu, bệnh nhân ở phòng VIP số 1 có chuyện tìm anh ạ."

Tiêu Lâu xoay người đi vào phòng bệnh VIP.

Đồng nghiệp cảnh sát của Ngu Hàn Giang đã đi hết, trong phòng bệnh chất đầy hoa tươi và trái cây.

Người đàn ông dựa nửa người vào đầu giường, khẽ cau mày. Tuy đêm qua vừa từ cửa tử mò về khiến mặt mày hắn vẫn còn tái nhợt, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh thâm sâu. Thấy Tiêu Lâu đẩy cửa tiến vào, hắn liền ngẩng đầu, thấp giọng nói: "Đồng nghiệp của tôi đã mang tài liệu tới rồi."

Tiêu Lâu tò mò hỏi: "Vụ án gì vậy anh?"

Ngu Hàn Giang đưa kẹp tài liệu cho Tiêu Lâu: "Là một vụ chặt xác, thi thể bị cắt thành nhiều mảnh, chỉ tìm được một phần. Người chết là một người đàn ông trẻ, 30 tuổi, là con nhà giàu. Trước mắt, nghi phạm được xác định là em trai của nạn nhân, hai người này vẫn luôn tranh đấu gay gắt vì tài sản thừa kế. Nhưng lúc tôi tới biệt thự nơi em trai anh ta ở thì bị người nấp trong bóng tối bắn cho một phát."

Sống lưng Tiêu Lâu lạnh run: "Xem ra hung thủ lần này rất khó đối phó."

Ngu Hàn Giang gật đầu: "Tôi vừa vào mật thất đã trúng đạn, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Nói không chừng, những người khác cũng sẽ gặp nguy hiểm."

Hắn cau mày muốn xuống giường, nhưng đau đớn từ vết thương ở bụng khiến động tác của hắn chợt cứng lại, trên trán không khỏi toát một tầng mồ hôi lạnh. Tiêu Lâu nhận thấy được suy nghĩ của hắn, nhẹ nhàng bắt lấy vai hắn rồi ấn lại giường bệnh, dịu dàng nói: "Anh đừng lộn xộn, vừa mới phẫu thuật xong không thể xuống giường. Chuyện tìm đồng đội cứ giao cho em là được."

Ngu Hàn Giang lo lắng mà nhìn về phía anh: "Một mình em có được không?"

Tiêu Lâu đáp: "Em là bác sĩ, có thể tự do ra vào ở bệnh viện. Em có cảm giác cốt truyện của mật thất lần này sẽ xảy ra ở bệnh viện, nói không chừng các đồng đội cũng ở bệnh viện này, để em đi tìm trước xem."

Ngu Hàn Giang nói: "Mở "ý hợp tâm đầu" thử xem đi."

Tiêu Lâu nhớ tới mật thất này cũng không có nhắc nhở "cấm sử dụng thẻ", trong phòng không có ai, anh nhanh chóng triệu hồi Tần Quan ra mở truyền "ý hợp tâm đầu", nối truyền với Ngu Hàn Giang. Như vậy thì cho dù không gọi điện thoại, hai người cũng có thể giữ liên hệ mọi nơi mọi lúc.

Ngu Hàn Giang cảm nhận được hơi thở thuộc về Tiêu Lâu trong thế giới tinh thần của mình thì yên tâm hơn hẳn, nói: "Em đi đi, tìm được đồng đội thì báo với tôi, chúng ta lại thương lượng kế hoạch tiếp theo."

Tiêu Lâu quay người rời đi.

Đợi anh đi rồi, Ngu Hàn Giang mới nhẹ nhàng sờ lên miệng mình, trong mắt lộ ra vẻ trầm tư.

Vừa rồi, sau khi đồng nghiệp đã rời đi thì giáo sư Chu của khoa Cấp cứu cũng qua thăm hắn. Ông nói cho hắn biết, đêm qua là bác sĩ Tiêu tự làm hồi sức tim phổi cho hắn, cánh tay ấn đến sắp gãy cả ra, còn hô hấp nhân tạo rất nhiều lần mới cứu được mạng hắn trong gang tấc, bác sĩ Tiêu xem như là ân nhân cứu mạng của hắn.

Giáo sư Chu chỉ nói đùa một chút, Ngu Hàn Giang lại nhạy bén mà nắm giữ được bốn chữ "hô hấp nhân tạo" then chốt kia.

Tiêu Lâu thực sự đã truyền rất nhiều không khí, qua môi của hắn sao?

Lúc ấy Ngu Hàn Giang đã mất ý thức hoàn toàn, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến việc đôi môi của Tiêu Lâu đã từng dán lấy môi hắn thân mật như vậy... Trái tim của hắn liền nhịn không được mà loạn nhịp, suýt nữa thì khiểu đồ thị nhịp tip trên máy giám sát điện tim đồ lại lộn xộn hết cả lên.

Tiêu Lâu đang nghiêm túc cứu người, hắn không nên hiểu sai.

Nhưng môi hắn vẫn nhịn không được mà nóng lên.

Về sau khi tỉnh táo nhất định phải được nếm thử hương vị thực sự của việc hôn Tiêu Lâu mới được.

Ngu Hàn Giang lại sờ lên khóe môi đang còn nóng bỏng của mình, trên mặt không khỏi hiện lên ý cười. Sau đó, hắn lại ho khan một tiếng, đổi sang vẻ mặt nghiêm túc mà thu hồi những suy nghĩ miên man, rời chú ý về lại tài liệu vụ án.

_____________________________

(*) Bác sĩ lâm sàng: là người thực hiện các hoạt động khám lâm sàng đã vừa đề cập. Yêu cầu của bác sĩ lâm sàng là am hiểu sâu rộng lĩnh vực chuyên khoa của mình, có kinh nghiệm trong việc phán đoán và đánh giá tình trạng sức khỏe ban đầu của bệnh nhân thông qua hành độ nhìn, sờ, nghe hay tham vấn.

Trước Tiếp