Thẻ Bài Mật Thất

Chương 308: Bệnh viện chết chóc - 04: Đội ngũ già trẻ ốm đau

Trước Tiếp

Cùng thời gian, khoa Nhi.

Diệp Kỳ 7 tuổi đang chạy tới chạy lui trong khu vui chơi trẻ con, một cô y tá trẻ tên Trần Phỉ Phỉ đi tới ngăn bé lại, mỉm cười nói: "Bạn nhỏ Diệp Kỳ, không được chạy lung tung nè. Bố mẹ em không ở đây, em phải nghe lời chị y tá nha."

Diệp Kỳ: "............."

Bé rất muốn phun một búng máu nè!

Mật thất "Khói lửa loạn thế" lần trước đã bắt nhóc làm hoa khôi đầu bảng thành lâu, mật thất lần này cho teo nhỏ thành một thằng nhóc 7 tuổi luôn? Người giữ cửa có thù oán với bé đúng không, lúc nào cũng bắt nạt bé như vậy?!

Sáng sớm tỉnh lại, nhìn thấy tay chân mình ngắn ngủn một mẩu, Diệp Kỳ còn tưởng rằng đang gặp ác mộng.

Xung quanh toàn là trẻ con, tiếng ríu rít ồn ào nhốn nháo, thỉnh thoảng còn có tiếng khóc ré tai vang lên, bác sĩ và y tá mặc áo trắng chạy vội giữa hành lang. Diệp Kỳ ngồi trên giường bệnh mà tròn cả mắt.

Tiếp theo đã đến lúc kiểm tra phòng bệnh như thường lệ.

Một đám bác sĩ gấp gáp đi vào, ân cần hỏi han nhóc mấy câu rồi lại rời đi như gió.

Bây giờ Diệp Kỳ mới ý thức được, bản thân đang ở khoa Nhi của bệnh viện.

Đầu giường bé viết "Khoa Nhi, giường số 7" thì lại chẳng rõ quá.

Bối cảnh của mật thất lần này là bệnh viện, Diệp Kỳ nghĩ thầm. Bối cảnh bệnh viện thế này, thầy Tiêu rất có thể có thân phận là bác sĩ, nói không chừng có thể tìm được Tiêu Lâu ở khoa nào đó. Kết quả, bé chạy khắp cả khoa mà chẳng thấy bóng dáng đồng đội nào cả, toàn là người lạ cả à.

Y tá không khỏi phải đi túm lấy Diệp Kỳ đang chạy qua chạy lại, nhắc nhở bé không được chạy lung tung. Tuy tình trạng viêm phối của đứa nhỏ này đã được khống chế, nhưng vẫn còn chưa khỏi hẳn, ngộ nhớ lại nhiễm trùng thêm thì rất phiền.

Diệp Kỳ bình tĩnh lại, cười cười với y tá: "Chị y tá ơi, em hỏi chị một câu có được hong nà?"

Da dẻ cậu bé trắng như trứng gà bóc, lúc cười rộ lên còn có hai chiếc má lúm đồng tiền, đã thế lại còn lễ phép hiểu chuyện khiến lòng chị y tá mềm oặt ra. Y tá ngồi xuống nhìn bé, dịu dàng hỏi: "Em muốn hỏi cái gì nà?"

Diệp Kỳ nghiêm túc hỏi: "Bệnh viện của các chị có bác sĩ nào tên là Tiêu Lâu hong ạ?"

Y tá giật mình: "Tiêu Lâu? Hình như là Trưởng khoa khoa Ngoại tổng hợp nhỉ?" — Để xác định, cô quay lại hỏi y tá trưởng: "Chị ơi, Trưởng khoa Ngoại tổng hợp năm nay là bác sĩ Tiêu nhỉ?"

Y tá trưởng đáp: "Đúng thế, Trần Vũ Thanh giường số 18 còn vừa gọi điện xin chẩn đoán kìa."

Y tá nhìn Diệp Kỳ nói: "Bệnh viện tụi mình đúng là có người này nha, em tìm bác sĩ Tiêu làm gì thế?"

Diệp Kỳ nghe được tung tích của Tiêu Lâu thì mừng lắm, nhưng bên ngoài vẫn tiếp tục giữ vẻ ngây thơ vô tội của trẻ con mà cười toe, nói: "Chú Tiêu là bạn tốt của ba bé á, hay đến nhà bé chơi lắm, bé rất là thân với chú nha!"

Y tá hiểu rõ mà cười: "Hóa ra là vậy à, lát nữa chú ấy sẽ tới khoa Nhi mình khám bệnh đó."

Diệp Kỳ đã chú ý tới lời nói của y tá trưởng, bạn nhỏ tên Trần Vũ Thanh giường số 18 nhờ người tới khám.

Bé chạy tới giường số 18, quả nhiên nhìn thấy một cô bé mặt tái nhợt bọc mình trong chăn, trên trán còn toát mồ hôi lạnh. Người nhà của cô bé còn ở bên giường, thấy Diệp Kỳ tò mò đi vào, người phụ nữ trẻ này nghi hoặc hỏi: "Bạn nhỏ, cháu tìm ai thế?"

Diệp Kỳ cũng không thể ở trong phòng bệnh của người khác, để tránh nghi ngờ, bé liền gãi đầu nói: "Cô à, cháu đi nhầm ạ."

Trước mắt không tìm thấy những đồng đội khác, bé chỉ là "một bạn nhỏ", cũng không thể chạy ra khỏi khoa Nhi này được.

Bé chỉ có thể gặp Tiêu Lâu thôi, cho nên vẫn là chờ thầy Tiêu tới đây rồi nói vậy. Nghĩ tới đây, Diệp Kỳ liền quay người rời đi, tìm một vị trí có tầm nhìn tốt nhất ở hành lang rồi ngồi đợi Tiêu Lâu. Chờ Tiêu Lâu tới gần, bé có thể thấy đối phương ngay tức khắc.

- - -

Tiêu Lâu còn đang nghi hoặc về tuổi của Diệp Kỳ thì lại nhận được điện thoại, nói một cô bé tên Trần Vũ Thanh ở khoa Nhi nhờ người tới khám.

Anh nhập nốt ba chữ "Thiệu Thanh Cách" vào thanh tìm kiếm, nhưng khi ấn phím Enter xong mà giao diện các ca bệnh vẫn trống không. Tiêu Lâu lo lắng nhíu mày: "Tìm được những người khác rồi, chỉ còn sếp Thiệu thôi, nhưng trong bệnh viện không có thông tin về ca bệnh của anh ấy."

Ngu Hàn Giang suy đoán nói: "Hay là sếp Thiệu lại có thân phận kiểu nhà giàu gì đó rồi? Liên quan tới mặt kinh tế của bệnh viện ấy?"

Có thể liên quan tới mặt kinh tế của bệnh viện, có thể là các bên cung cấp dược phẩm hoặc cung cấp máy móc. Song, nghĩ tới việc Ngu Hàn Giang ngừng tim, Long Sâm ngã gãy chân, lão Mạc tắc ruột cấp tính, còn Lưu Kiều và Khúc Uyển Nguyệt mắc bệnh hệ miễn dịch kia... Tiêu Lâu cứ cảm thấy người giữ cửa sẽ không nhân từ đến thế, đơn thuần chỉ cho sếp Thiệu làm một kẻ có tiền bình thường ở mật thất này.

Anh im lặng một lát, nói: "Thôi em tới khoa Nhi tìm Diệp Kỳ trước đã, lúc nữa lại tới tìm tài liệu về sếp Thiệu sau vậy."

Không có tin tức về ca bệnh, có lẽ là sếp Thiệu còn chưa nhập viện.

Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Tìm được tất cả đồng đội thì hẹn mọi người đi, đêm nay sau khi bệnh viện nghỉ, 12 giờ mọi người lại cùng nhau vào Chốn đào nguyên. Tôi có lời cần nói với mọi người, vụ án trong tay tôi có lẽ không đơn giản như vậy."

Tiêu Lâu gật đầu nói: "Được, để em tìm họ trước."

Khoa Nhi gọi người tới chẩn đoán, Tiêu Lâu quang minh chính đại mà vào thang máy đi lên khoa Nhi ở tầng 10.

Vừa vào khoa, anh đã thấy một cậu nhóc nhìn quen quen đang ngồi ở hành lang nhìn khắp nơi. Cậu nhóc kia tóc ngắn, trên người mặc đồ kẻ sọc xanh trắng của bệnh nhân. Tuy vì đang ốm nên sắc mặt của bé có hơi tái nhợt, nhưng đôi mắt của bé vẫn đen láy trong veo như trước. Vừa nhìn thấy Tiêu Lâu, hai mắt bé sáng lấp lánh, lập tức tung ta tung tăng chạy tới trước mặt Tiêu Lâu.

Tiêu Lâu nhìn bạn nhỏ chỉ cao tới đùi mình, dở khóc dở cười: "..... Lá Con?"

Diệp Kỳ gật đầu cái rụp, trên mặt lộ ra vẻ uể oải, nhỏ giọng nói: "Anh ơi em teo nhỏ rồi."

Tiêu Lâu: "........."

Tuy rằng bị người giữ cửa sửa tuổi tác, đột nhiên bị "teo nhỏ" lại là chuyện khiến người ta dễ sinh lòng hoảng loạn, nhưng Diệp Kỳ nhỏ thật sự quá đáng yêu, mặt phúng phính búng ra sữa, hơi núng nính kiểu béo của trẻ con.

Tiêu Lâu nhịn không được mà đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu Diệp Kỳ rồi nói: "Em đừng lo, mật thất này mọi người đều bị bệnh cả. Em teo nhỏ lại, lão Mạc còn già luôn rồi cơ."

Diệp Kỳ tròn xoe mắt: "Ý anh là chú Mạc biết thành ông Mạc rồi á?"

Tiêu Lâu bất đắc dĩ: "Đúng vậy. Đội trưởng Ngu vừa phẫu thuật xong không thể xuống giường, Long Sâm gãy chân, Lưu Kiều và cô giáo Khúc cũng mắc bệnh rồi."

So ra thì, chỉ là đơn thuần bị teo nhỏ lại thì vẫn còn may chán.

Diệp Kỳ quan tâm hỏi: "Vậy sếp Thiệu thì sao ạ?"

Tiêu Lâu cau mày: "Anh không tra ra được tài liệu của anh ấy. Đúng rồi, thẻ Tần Quán còn lại ở trong tay em hay là anh ấy?"

Diệp Kỳ đáp: "Thẻ phục chế ở trong tay anh ấy hết ạ."

Trong mật thất, có hai tấm thẻ có thể dùng dể tìm đồng đội.

Một là Tần Quán với kỹ năng "ý hợp tâm đầu" có thể thành lập đường truyền tinh thần với đồng đội được chỉ định. Tiêu Lâu đã nối truyền với Ngu Hàn Giang, chỉ đến 00 giờ khi kỹ năng reset mới có thể đổi mục tiêu sang sếp Thiệu. Một tấm thẻ Tần Quán khác lại ở trên người Thiệu Thanh Cách, trừ khi sếp Thiệu chủ động nối truyền với Diệp Kỳ, còn không thì bọn họ cũng không thể tìm được sếp Thiệu.

Cách thứ hai là dùng kỹ năng "Ai gửi thư gấm vào trong mây" của Lý Thanh Chiếu, có thể truyền tin cho đồng đội chỉ định.

Tiêu Lâu suy nghĩ, nói: "Đợi anh về lại khoa Ngoại sẽ tìm chỗ không có ai triệu hồi Lý Thanh Chiếu, gửi thư cho sếp Thiệu xem sao. Lá Con, em cứ về phòng bệnh trước đi, 12 giờ đêm nay cứ nằm trên giường thôi đừng ngủ, anh sẽ dùng Chốn đào nguyên triệu hồi tất cả đồng đội vào, đội trưởng Ngu muốn nói chuyện về vụ án với mọi người."

Diệp Kỳ gật gật đầu. Lúc xoay người lại phát hiện ra y tá đang nhìn bọn họ, Diệp Kỳ lập tức cười nói: "Bái bai chú Tiêu nha."

Tiêu Lâu: "...... Ừ."

Vì Diệp Kỳ đã nói chú Tiêu là bạn tốt của ba bé, cho nên y tá thấy bác sĩ Tiêu và Diệp Kỳ thì thầm to nhỏ ở hành lang cũng không nghi ngờ gì. Mọi người chỉ cảm thấy bác sĩ Tiêu đang quan tâm tới bệnh tình của Diệp Kỳ mà thôi.

Tiêu Lâu mỉm cười lễ phép với mấy người y tá đang tò mò nhìn qua đây, sau đó đi tới giường bệnh số 18 để xem cô bé cần gọi người chẩn đoán.

Cô bé tên là Trần Vũ Thanh, 7 tuổi, cần gọi bác sĩ khoa Ngoại chẩn đoán là do cô bé xuất hiện tình trạng đau bụng. Kết quả siêu âm cho thấy cô bé mắc sỏi mật (*) bẩm sinh rất hiếm gặp. Tiêu Lâu đọc kỹ bệnh án, kiến nghị nhanh chóng sắp xếp phẫu thuật, thuận tiện đặt lịch phòng giải phẫu sáng mai cho cô bé.

Xử lý xong chuyện của bệnh nhân, Tiêu Lâu rời khỏi khoa bệnh Nhi, đi qua hành lang rồi lên tầng tìm Lưu Kiều.

Tòa Nội trú của bệnh viện này từ tấng 9 trở xuống là khoa Ngoại tổng hợp, tầng 10 là khoa Nhi, từ tầng 11 trở lên là khoa nội.

Khoa Ngoại tổng hợp tập trung ở tầng 7, Ngu Hàn Giang ở phòng VIP ở tầng 7; Long Sâm ở tầng 9 khoa Xương khớp ở tầng 9, Diệp Kỳ ở khoa Nhi tầng 10; tầng 11 là khoa Huyết học có Lưu Kiều, tầng 13 là khoa Phong thấp - Miễn dịch có Khúc Uyển Nguyệt, và tầng 15 là khoa Nội tiết của lão Mạc.

Tiêu Lâu tới tầng 11 tìm Lưu Kiều trước.

Anh vào tới khoa thì Lưu Kiều cũng không ở trên giường bệnh, tìm y tá hỏi thăm thì đối phương đáp: "Lưu Kiều được đưa đi chọc tủy xương rồi ạ."

Chọc hút tủy xương là phương pháp thường thấy khi kiểm tra bệnh về máu. Tuy rằng nghe có vẻ rất đau, nhưng trên thực tế khi chọc tủy bệnh nhân sẽ được gây tê cục bộ, chỉ cần không dị ứng với thuốc gây tê thì nhìn chung sẽ không cảm thấy quá mức đau đớn. Tiêu Lâu tin tưởng, Lưu Kiều là một cô bé kiên cường, nhất định sẽ không sợ chút đau này.

Anh đợi ở cửa phòng chọc hút tủy một lát thì thấy Lưu Kiều được đẩy ra, sắc mặt tái nhợt lạ thường.

Thấy ánh mắt quan tâm của Tiêu Lâu, Lưu Kiều gật đầu với anh môt cái tỏ vẻ mình không sao. Tiêu Lâu theo Lưu Kiều đi vào phòng bệnh, đợi khi bác sĩ và y tá đi rồi, Lưu Kiều mới mở miệng hỏi: "Thầy Tiêu, tình hình bây giờ như thế nào ạ? Những người khác đâu rồi?"

Giọng nói của cô bé vô cùng yếu ớt, Tiêu Lâu nhỏ giọng nói: "Em đừng lo, mọi người cũng ở trong bệnh viện, chỉ là ở những khoa khác nhau. Trước mắt, chỉ có sếp Thiệu là chưa tìm được." — Anh dừng một chút, quan tâm mà hỏi: "Người em thế nào rồi?"

Lưu Kiều đáp: "Bác sĩ bảo là thiếu máu bất sản, bệnh tình khá nghiêm trọng, phải sắp xếp cho em làm phẫu thuật cấy tế bào gốc sinh máu ạ." 

Tiêu Lâu: "........"

Lại làm phẫu thuật nữa? Làm phẫu thuật xong, Lưu Kiều cũng không thể hoạt động tự nhiên được.

Bởi vì Lưu Kiều thiếu máu nên sắc mặt cứ tái nhợt, song giọng nói của cô bé lại cực kỳ bình tĩnh: "Anh không cần lo lắng cho em, Mật thất cấp A sẽ reset số liệu, có mắc bệnh gì cũng không sao cả. Chẳng qua em không hiểu mật thất lần này muốn gì, vì sao ngoại trừ thầy Tiêu thì tất cả chúng ta đều mắc bệnh, phải nằm viện vậy?"

Tiêu Lâu cũng không rõ lắm, anh đoán: "Chắc là bệnh viện này sẽ xảy ra chuyện gì đó, cho nên người giữ cửa mới khiến tất cả mọi người cùng nhau nằm viện. 12 giờ đêm nay em đừng ngủ, anh sẽ mở Chốn đào nguyên để tập hợp cả đội, chúng ta tập hợp lại thảo luận."

Lưu Kiều gật đầu tỏ ý đã hiểu, Tiêu Lâu dặn dò thêm mấy câu rồi rời khỏi khoa Huyết học, chuyển hướng tới khoa Phong thấp - Miễn dịch trên tầng 13 để tìm Khúc Uyển Nguyệt.

Vừa vào tầng 13, anh đã thấy Khúc Uyển Nguyệt và Long Sâm mặt mày đau đáu mà ngồi nói chuyện ngay hành lang. Long Sâm khẽ nắm lấy tay Khúc Uyển Nguyệt, giống như đang nhỏ giọng an ủi cô.

Tiêu Lâu có chút nghi hoặc, bước nhanh tới hỏi: "Long Sâm, sao anh cũng ở đây thế?"

Long Sâm cười khổ nói: "Tôi là người nhà của Uyển Nguyệt, bác sĩ gọi điện thoại gọi tôi tới đây để thương lượng bệnh tình."

Trong lòng Tiêu Lâu chợt dâng lên một cảm giác sao mà khéo thế, đừng nói là...

Ngay sau đó, anh thấy Khúc Uyển Nguyệt tái mặt nói: "Thầy Tiêu, tôi chẳng những mắc lupus ban đỏ hệ thống, mà bác sĩ còn vừa nói tôi có thai hai tháng rồi. Bởi vì tôi đang phát bệnh phải dùng thuốc để kiểm soát, bác sĩ lo lắng thuốc sẽ khiến thai nhi dị tật, cho nên kiến nghị tôi thương lượng với chồng để phá thai, đừng sinh đứa nhỏ này ra."

Tiêu Lâu: "......"

Long Sâm tức tới mức chửi ầm lên: "Bốn thứ khốn nạn này, sắp xếp cái giả thiết linh tinh gì thế này? Ở hiện thực, tôi và Uyển Nguyệt còn chưa có con đâu, tự nhiên chả hiểu sao mọc ra một đứa ở trong mật thất, đã thế bác sĩ còn bắt Uyển Nguyệt bỏ con?!"

Khúc Uyển Nguyệt tái mét mặt mày, Long Sâm tức giận tới mức mu bàn tay gằn rõ cả gân xanh, chỉ hận không thể đi đấm bốn người giữ cửa một trận.

Tiêu Lâu bất đắc dĩ mà an ủi hai người: "Về sau, hai người sẽ có đứa trẻ thuộc về mình chân chính mà. Mật thất cấp A sẽ reset số liệu, đứa nhỏ này... cũng không mang ra ngoài được. Đừng buồn quá."

Khúc Uyển Nguyệt nhẹ giọng nói: "Tôi hiểu. Thật ra chuyện đứa nhỏ này tôi không ngại đâu, chúng tôi có thể kéo dài thời gian không làm phẫu thuật. Chẳng qua mật thất lần này có cả bốn loại hoa văn hợp lại làm một, vấn đề sinh tồn thế này, không thể chỉ là làm phẫu thuật đơn giản được, nhỉ?"

Nghe thấy lời này, sống lưng Tiêu Lâu chợt chạy dọc một tia lạnh lẽo.

Anh thở sâu, nhìn về phía vợ chồng Long Khúc mà nói: "Hai người nói với bác sĩ là chuyện của đứa nhỏ cần phải suy xét cẩn thận, kéo dài được ngày nào hay ngày ấy. Tôi lo lỡ như tiếp theo có việc phải chạy trốn, cô giáo Khúc phẫu thuật xong sẽ rất khó hành động."

Khúc Uyển Nguyệt gật đầu: "Tôi hiểu rồi."

Tiêu Lâu lại nói: "12 giờ đêm nay đừng ngủ, tôi và đội trưởng Ngu sẽ triệu tập mọi người lại tập hợp." — Anh khẽ vỗ vai Long Sâm, thấp giọng nói khẽ bên tai anh chàng: "Tuy rằng mang thai chỉ là giả thiết của mật thất, nhưng về tâm lý cô giáo Khúc cũng sẽ không được thoải mái lắm. Anh cố gắng ở bên cạnh an ủi cô ấy nhiều chút, có việc thì gọi điện thoại cho tôi nhé."

Long Sâm cười khổ: "Tôi biết rồi, tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô ấy."

Tiêu Lâu từ biệt vợ chồng hai người Long Khúc xong, lại vội vàng xoay người tới phòng giải phẫu. Lão Mạc vừa mới phẫu thuật xong, chủ nhiệm Lưu nói giải phẫu rất thành công. Cũng may là đưa tới kịp thời, bằng không bệnh tắc ruột cấp tính sẽ khiến cho phần lớn ruột thiếu máu, hoại tử thì sẽ rất khó xử lý.

Tiêu Lâu khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Lão Mạc vẫn chưa tỉnh thuốc mê, đôi mắt vẫn còn nhắm chặt. Tiêu Lâu cùng hộ lý cùng nhau đẩy giường bệnh đưa lão Mạc về khoa Nội tiết, sau đó lại dặn dò bác sĩ chủ trị của lão Mạc một tí chuyện cần lưu ý sau khi phẫu thuật, lúc này mới quay về khoa Ngoại tổng hợp.

Sau khi vào thang máy, Tiêu Lâu nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đau đầu mà day thái dương.

Mạc Học Dân 66 tuổi, bé Diệp Kỳ 7 tuổi, Lưu Kiều thiếu máu nghiêm trọng, Long Sâm gãy đùi phải, Khúc Uyển Nguyệt thậm chí còn mang thai...

Đây đúng là già, trẻ, ốm, đau rồi cả có bầu, combo cái gì cũng đủ!

Người duy nhất khỏe mạnh, hành động tự nhiên là Tiêu Lâu cảm thấy áp lực như núi đè luôn á!

_____________________________

(*) Sỏi túi mật ở trẻ tuy không thường phổ biến nhưng có nguy cơ cao đối với một số đối tượng đặc biệt. Sỏi túi mật ở trẻ em biến chứng nguy hiểm hơn so với người lớn vì vậy cần phát hiện và điều trị kịp thời.

Sỏi là kết quả tích tụ của một số chất như Cholesterol, chất béo, muối và protein hoặc cũng có thể chứa bilirubin. Gan tạo ra mật được dự trữ trong túi mật sau đó đổ vào ruột non hỗ trợ tiêu hóa thức ăn. Một khi sỏi mật hình thành sẽ cản trở sự lưu thông bình thường của mật gây tắc nghẽn khiến mật bị viêm và ảnh hưởng đến chu trình tiêu hóa.

Trước Tiếp