Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cô ta làm sao có thể so bì được với hạng gián điệp nữ chứ.
Hiện tại trong tổ cũng chỉ có mình cô ta đủ trình độ để dịch tác phẩm văn học nước ngoài này. Tổ trưởng Lục Nhuệ ngoài việc phải dịch các tác phẩm văn học cấp một, còn phải kiểm duyệt các bản thảo nộp lên trong tổ, căn bản là không có thời gian. Hơn nữa, sở dĩ Chủ nhiệm Mâu sốt sắng như vậy là vì bản thảo văn học dài hai mươi vạn chữ này, đang bị Tổng biên tập thúc giục rất gắt, yêu cầu phải sớm sắp chữ và in ấn để ra mắt vào tháng Mười.
Trừ khi Chủ nhiệm Mâu có thể tuyển thêm biên dịch viên cấp một xuất sắc khác, nhưng trong thời gian ngắn rất khó tìm được người phù hợp. Vì thế, ông chỉ có thể dựa vào cô ta mà thôi.
Tất nhiên, cô ta không hài lòng với mức thù lao 15 tệ cho một nghìn chữ, mà muốn Chủ nhiệm Mâu phải tăng giá thêm cho mình.
Chủ nhiệm Mâu hiểu rõ ý đồ của Cao Tuệ, chỉ là mức 15 tệ này đã là kịch trần rồi, muốn tăng thêm nữa thì phải xin ý kiến của Tổng biên tập. Thế nhưng trình độ dịch thuật của Cao Tuệ mà đưa lên chỗ Tổng biên tập, thì chắc chắn là không được thông qua.
“Đồng chí Cao Tuệ à, hiện tại trong tổ chỉ có trình độ của cô là đạt được yêu cầu của tôi thôi. Tổ chức đặt kỳ vọng rất cao vào cô, cũng rất cảm thông cho sự vất vả của cô. Đợi dịch xong tác phẩm này, đến bản thảo sau tôi sẽ xin Tổng biên tập tăng giá cho cô, cô thấy thế nào?”
Chủ nhiệm Mâu cũng không hẳn là nịnh nọt Cao Tuệ, bởi trước khi Tô Uyển đến, Cao Tuệ thực sự là người khá ưu tú.
Ai mà ngờ được, ông cứ ngỡ mình vừa nhặt được một kho báu, còn chưa kịp vui mừng được mấy ngày thì kết quả cô gái đó lại là gián điệp. Điều này thực sự khiến ông được một phen kinh hồn bạt vía.
Cao Tuệ nắm thóp được việc, Chủ nhiệm Mâu hiện không tìm được ứng viên nào xuất sắc hơn, cô ta nhíu chặt mày: “Chủ nhiệm Mâu, dạo này sức khỏe của tôi thực sự không tốt lắm, hay là cứ giao cho các đồng nghiệp khác trong tổ biên dịch đi ạ?”
Tháng Mười đã phải in ấn ra mắt rồi, thời gian gấp rút như vậy, tác phẩm văn học nước ngoài này không thể chậm trễ dù chỉ một ngày.
“Đồng chí Cao Tuệ, thế này đi, hôm nay cô cứ dịch tiếp phần sau của đồng chí Tô Uyển đã, thứ Hai Tổng biên tập đi làm, tôi sẽ giúp cô xin nâng giá.” Chủ nhiệm Mâu suy nghĩ một hồi, đây đã là sự nhân nhượng lớn nhất của ông rồi.
Thế nhưng Cao Tuệ vẫn không hài lòng. Cô ta cũng tự biết mình dịch không hay bằng Tô Uyển, nếu độc giả đọc xong phần đầu do Tô Uyển dịch rồi đọc đến phần của cô ta, chắc chắn sẽ có sự so sánh rõ rệt.
“Chủ nhiệm Mâu, đồng chí Tô Uyển là gián điệp đấy, sao có thể tiếp tục sử dụng bản thảo của cô ta được? Nhỡ đâu cô ta giấu mật mã hay tình báo gì đó trong bản dịch, rồi theo sách phát hành mà truyền ra ngoài thì tính sao?”
Sau khi bày tỏ thái độ đầu tiên, Cao Tuệ tiếp tục làm cao: “Hơn nữa Chủ nhiệm à, tôi đang mang thai, tác phẩm văn học này độ khó lại cao, tôi nghĩ mình cứ tiếp tục dịch cuốn giá mười lăm tệ một nghìn chữ kia thì hơn.”
Nói xong, cô ta khệ nệ bê cái bụng bầu hơn năm tháng bước về phía cửa văn phòng.
“Ơ, đồng chí Cao Tuệ…” Chủ nhiệm Mâu vội vàng đuổi theo.
Đúng lúc này, Lục Nhuệ gõ cửa văn phòng rồi dẫn Tô Uyển bước vào.
“Tô Uyển?”
Cả Cao Tuệ và Chủ nhiệm Mâu đều đồng loạt giật mình kinh ngạc. Chẳng phải bảo cô đã bị Cục An ninh đưa đi điều tra rồi sao? Hơn nữa, làm thế nào mà cô vào đây được?
“Chủ nhiệm Mâu, tôi đến để nộp bản thảo ạ.” Nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt của hai người, Tô Uyển vẫn điềm tĩnh lấy bản thảo từ trong chiếc túi đeo chéo màu xanh ra đưa cho Chủ nhiệm Mâu.
“Tô Uyển, không phải cháu…” Chủ nhiệm Mâu vẫn chưa hết bàng hoàng. Ngày hôm qua, tin tức Tô Uyển bị Cục An ninh đưa đi đã lan truyền khắp tòa soạn báo Bắc Bình. Ông còn đặc biệt liên lạc với Giáo sư Tạ để hỏi xem có đúng sự thật không, nhưng điện thoại của Giáo sư Tạ cứ mãi không gọi được.
Chẳng lẽ là nhầm lẫn sao?
“Chủ nhiệm Mâu, chuyện này chỉ là một sự hiểu lầm thôi. Đồng chí Tô Uyển bị người ta vu khống. Tôi cũng vừa mới biết đồng chí Phương Du và đồng chí Tô Uyển trước đây có xích mích, nên cô ta đã cố tình bôi nhọ đồng chí Tô Uyển.” Lục Nhuệ đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, thuật lại sơ bộ những gì vừa chứng kiến ở cổng lớn để giải thích giúp Tô Uyển.
Sắc mặt của anh ta hơi trầm xuống.
Loại người như vậy mà anh ta lại còn đi xem mắt cho được.
“Cái gì?” Chủ nhiệm Mâu có chút khó tin. Chỉ vì một sĩ quan trong buổi giao lưu, mà Phương Du lại dám vu khống Tô Uyển như thế, đã vậy còn rêu rao tin đồn khắp nơi, khiến cả tòa soạn Bắc Bình một phen lòng người hoang mang.
“Tô Uyển, có đúng là như vậy không?” Chủ nhiệm Mâu lại hướng mắt về phía Tô Uyển, ông muốn làm rõ ngọn ngành chuyện này.
Tô Uyển khẽ gật đầu, rèm mi dài dày dậm rủ xuống, đôi mắt tĩnh lặng như nước nhìn Chủ nhiệm Mâu, cô tránh né những điểm quan trọng mà trả lời một cách khéo léo: “Thực ra từ trước đó nữa, cháu và cô Phương đã quen biết nhau ở bách hóa tổng hợp rồi…”
Cô tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện hôm qua bị Cục An ninh đưa đi, đương nhiên cô cũng sẽ không phủ nhận. Nếu Phương Du cứ khăng khăng nói cô bị bắt đi điều tra, vậy thì cứ để cô ta tìm người của An ninh đến mà chứng minh. Cô tập trung xoáy sâu mâu thuẫn vào con người Phương Du, đồng thời nhắc lại việc bảng điểm của mình bị đăng lên báo một cách kỳ lạ một cách vô cùng đúng lúc.
Mà Lý Ái Thanh chính là dì ruột của Phương Du.
Tất cả những sự trùng hợp này xâu chuỗi lại, khiến Chủ nhiệm Mâu từ chỗ còn nghi ngờ, đã hoàn toàn tin rằng chính Phương Du là kẻ có nhân phẩm tồi tệ, tư tưởng tác phong có vấn đề, nên mới dám ngang nhiên vu khống Tô Uyển như vậy.
“Đồng chí Tô Uyển, cháu yên tâm, chuyện này chú chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng và xử lý nghiêm khắc. Tuyệt đối không thể để những kẻ ‘con sâu làm rầu nồi canh’ như vậy ở lại trong hàng ngũ chúng ta được.” Chủ nhiệm Mâu trịnh trọng và nghiêm nghị nói.
Vốn dĩ trình độ dịch thuật của Phương Du cũng chỉ ở mức thường thôi, nếu không phải vì có quan hệ của dì cô ta, cộng thêm việc đang xem mắt với Lục Nhuệ, thì cô ta căn bản không có cửa bước chân vào tổ biên dịch.
“Cảm ơn Chủ nhiệm Mâu. Đây là hai nghìn chữ bản thảo cháu đã dịch xong, mời chú xem qua xem có vấn đề gì không ạ.” Tô Uyển khẽ mỉm cười, lộ ra lúm đồng tiền nhàn nhạt trên má, cô lấy hai bản thảo tiếng Trung và tiếng Anh từ trong chiếc túi đeo chéo màu xanh ra, rồi đưa cho Chủ nhiệm Mâu kiểm tra.
Cao Tuệ đứng bên cạnh nghe đến đây thì hoàn toàn ngớ người. Mới vừa rồi Chủ nhiệm Mâu còn có vẻ sắp thỏa hiệp, việc cô ta được tăng giá thù lao coi như đã chắc như đinh đóng cột, vậy mà kết quả Tô Uyển lại là bị người ta vu khống. Thế chẳng hóa ra cái bộ dạng làm cao, ra điều kiện của cô ta nãy giờ chỉ là một trò cười hay sao?
“Đồng chí Cao Tuệ, nếu không còn việc gì nữa thì cô về sớm đi.” Chủ nhiệm Mâu mỉm cười nhận lấy bản thảo, liếc nhìn Cao Tuệ một cái rồi lạnh nhạt nói.
Một khi Tô Uyển đã quay lại, tập tài liệu dịch thuật này đương nhiên không cần đến Cao Tuệ nữa.
“Chủ nhiệm Mâu, tôi…” Sắc mặt Cao Tuệ vô cùng khó coi, cô ta vẫn còn muốn nói thêm gì đó.
Lần này không những không nâng giá thành công, ngược lại cô ta còn để lại ấn tượng xấu trong mắt Chủ nhiệm Mâu. Biết thế cô ta đã đồng ý sớm hơn, 15 tệ một nghìn chữ đã là rất tốt rồi, cô ta không nên tham lam như vậy.
“Cô đang mang thai, sức khỏe không tốt thì nên về nghỉ ngơi sớm đi.” Chủ nhiệm Mâu ngắt lời Cao Tuệ, đến một ánh mắt ông cũng chẳng buồn dành cho cô ta thêm nữa.
Ông cầm hai bản thảo đối chiếu qua một lượt, rồi không tiếc lời khen ngợi trình độ dịch thuật của Tô Uyển.
“Chủ nhiệm, lúc nãy tôi cũng có xem qua bản thảo của đồng chí Tô Uyển dịch, ngôn từ được trau chuốt vô cùng mỹ lệ, khi ra mắt thị trường chắc chắn sẽ rất được đón nhận.” Lục Nhuệ cũng không hề che giấu sự tán thưởng và kinh ngạc trước tài năng của Tô Uyển, anh tiếp tục nhìn cô rồi nói:
“Nếu có thể, tôi đề nghị nên tuyển dụng Tô Uyển làm biên dịch viên chính thức của nhà xuất bản chúng ta.”
Câu nói cuối cùng này khiến tim Cao Tuệ thắt lại, cảm giác khủng hoảng tràn ngập. Nếu Tô Uyển trở thành biên dịch viên chính thức, thì sau này những tài liệu dịch thuật giá cao làm sao đến lượt cô ta được nữa? Cô ta vốn còn đang mơ tưởng năm nay sẽ được thăng chức tổ phó cơ mà.
“Đồng chí Cao Tuệ, cô còn việc gì nữa không?” Chủ nhiệm Mâu vừa ra hiệu cho hai người ngồi xuống nói chuyện, vừa cúi đầu lật xem bản thảo. Thấy Cao Tuệ vẫn đứng ở cửa chưa đi, ông lại ngẩng đầu hỏi thêm lần nữa.
Cao Tuệ đành phải khệ nệ bê cái bụng bầu lủi thủi bước ra khỏi văn phòng. Trước khi đóng cửa, cô ta còn dành cho Tô Uyển một cái nhìn đầy oán hận.
“Chủ nhiệm Mâu, tháng Chín tới là cháu phải khai giảng, lại còn phải tham gia quân dịch nữa nên không thể làm toàn thời gian được. Tuy nhiên, sau khi nhập học cháu vẫn có thể tiếp tục làm bán thời gian ạ.” Tô Uyển ngồi trên sofa với tư thế hai chân khép lại, sống lưng thẳng tắp.
“Hơn nữa, thời gian tới cháu có thể đến nhà xuất bản làm việc trực tiếp tại văn phòng, để toàn tâm toàn ý dịch tác phẩm văn học này.”
Ở thời đại này, muốn thuê được nhà chỉ có thể dựa vào sự giới thiệu của người quen, vì vậy cô chọn đến văn phòng làm việc. Thứ nhất là để mở rộng quan hệ nhằm tìm kiếm thông tin về nhà thuê, thứ hai đương nhiên là vì cô không muốn tiếp tục ở lại nhà họ Hoắc nữa.
“Đồng chí Tô Uyển, như vậy thì tốt quá, bây giờ chú sẽ bảo trợ lý dọn dẹp cho cháu một cái bàn.” Chủ nhiệm Mâu cũng đang định bàn với Tô Uyển về việc đẩy nhanh tiến độ dịch thuật.
“Vâng thưa Chủ nhiệm Mâu, hôm nay cháu có thể bắt đầu làm việc tại văn phòng luôn ạ.” Tô Uyển mỉm cười, giọng nói ngọt ngào.
Ngồi đối diện, Lục Nhuệ gần như bị nụ cười của Tô Uyển làm cho mê mẩn đến hoa mắt, tay chân bối rối không biết đặt vào đâu, trên mặt đầy vẻ thẹn thùng và ái ngại.
Tại nhà họ Hoắc.
Tạ Bạch Linh hai ngày nay bận rộn với các dữ liệu nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, mãi đến sáng nay mới đưa Hân Di về nhà. Bà cũng không thể ngờ được rằng, cô gái Tô Uyển mà bà đề cử làm biên dịch viên cho nhà xuất bản, lại chính là cùng một người với người ở nhà mình.
Và điều quan trọng nhất là, trước đây bà luôn muốn giới thiệu Tô Uyển cho Kiêu Hàn nhưng anh nhất quyết không đồng ý, vậy mà hóa ra anh lại sớm “chấm” được Tô Uyển đang đóng vai y tá kia rồi.
Chuyện này thực sự là quá sức hoang đường.
“Kiến Quốc, Kiêu Hàn thật sự không nhận ra Tô Uyển sao?” Tạ Bạch Linh ngồi trên sofa với gương mặt không thể tin nổi, bà cảm thấy chuyện này là không thể nào.
Hoắc Kiến Quốc đang cầm một tờ báo xem, thỉnh thoảng lại đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
“Em thì không tin Kiêu Hàn lại không nhận ra Tô Uyển đâu.”
Dù sao thì hai người họ cũng đã cùng ngồi tàu hỏa suốt hai ngày một đêm để tới đây. Với ánh mắt sắc sảo như chim ưng của con trai mình, lẽ nào nó lại không nhận ra?
“Vậy giờ đã biết Tô Uyển chính là cô y tá đó rồi, Kiêu Hàn có nói gì không? Hay có phản ứng gì đặc biệt không?” Tạ Bạch Linh tiếp tục dồn dập hỏi han.
Thấy Hoắc Kiến Quốc vẫn cứ cầm khư khư tờ báo không rời tay, Tạ Bạch Linh khẽ đẩy ông một cái, nhìn chồng với vẻ hơi oán trách. Thú thực, bà không thực sự hiểu hết đứa con trai út này, trái lại Hoắc Kiến Quốc có vẻ nắm bắt rõ hơn một chút.
Đúng là “hiểu con không ai bằng cha”, Hoắc Kiêu Hàn từ trước đến nay vốn là người không bao giờ để lộ cảm xúc ra ngoài. Ngay cả khi trong lòng có đang nổi cơn sóng dữ, thì anh cũng chẳng để ai nhận ra dù chỉ một chút.
Hoắc Kiến Quốc bèn đặt tờ báo xuống, nói nhỏ với Tạ Bạch Linh: “Em cứ nhìn tần suất nó về nhà sau này có tăng lên không, có hay kiếm cớ chạy về nhà dù chẳng có việc gì không, là biết ngay trong lòng nó đang nghĩ gì thôi.”
Lời vừa dứt, Hoắc Hân Di đang đá cầu ở phòng khách bỗng phấn khích reo lên: “Chú út, chú về rồi ạ?”
Nói rồi, cô bé bỏ mặc cả quả cầu, lao vù ra phía cửa.
Hoắc Kiến Quốc và Tạ Bạch Linh đồng thời nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy câu trả lời rõ mười mươi trong mắt đối phương.