Thập Niên 70: Mẹ Kế Kiều Diễm Và Các Củ Cải Nhỏ Đáng Yêu

Chương 220

Trước Tiếp

 

Thực ra ngoại trừ ba anh em nhà họ Tô ra thì đám nhỏ còn lại đều là những đứa trẻ "từng trải". Chuyện ngồi phòng bao ăn vịt quay thế này chẳng phải lần đầu, ông nội Trụ Tử đã từng dẫn tụi nhỏ đi ăn rồi.


Lúc đầu Cơm Nắm còn lo ba người anh em họ Tô sẽ không quen, thế là cậu với Trụ Tử cứ như hai vị "tả hữu hộ pháp", mỗi người ngồi một bên kèm cặp các em. Thế nhưng cậu lại quên mất rằng, đã sống chung với một người cô như Tô Tiếu Tiếu thì làm gì có chuyện không thích nghi được?


Trước đây Hàn Thành cũng từng mang vịt quay về làng họ Tô, bản thân Tô Tiếu Tiếu cũng biết làm, nên đám nhỏ nhà này đều rất lễ phép, không hề có chuyện tranh giành thức ăn. Đối với những thứ chưa thấy bao giờ, Tiểu Bánh Bao cực kỳ hăng hái "phổ cập kiến thức". Ngoại trừ việc nhóc tì này cứ chiếu theo sức ăn của mình mà đút cho Yêu Bảo làm con bé suýt thì căng bụng, thì bữa cơm này có thể nói là chủ khách đều vui vẻ.


Lúc ra về, Tiểu Bánh Bao cũng không quên đóng gói một con vịt quay béo ngậy mang về cho mẹ, anh trai nhỏ và em gái, sau đó mới thỏa mãn đi về nhà.


Tất nhiên, phần lớn chỗ thịt của con vịt béo ấy cuối cùng vẫn chui tọt vào bụng Tiểu Bánh Bao cả thôi.


Sức hành động của các củ cải nhỏ cực kỳ mạnh mẽ, cũng có lẽ nhờ bữa vịt quay hào phóng của ông chủ Cố làm cả bọn phấn chấn hẳn lên. Ngay đêm đó, tụi nhỏ thắp đèn chiến đấu xuyên đêm để tối ưu hóa nội dung truyện tranh. Sửa đi sửa lại, tự mình thấy hài lòng vẫn chưa đủ, cuối cùng còn lôi Tô Tiếu Tiếu ra để nhận xét.


Tô Tiếu Tiếu suy nghĩ một chút, dứt khoát đổi thiết lập nhân vật sang phong cách Q-style. Thực ra từ lúc Cơm Nắm bắt đầu vẽ chuyên mục trên nhật báo cô đã muốn làm thế này rồi, nhưng lại lo người thời đại này chưa chấp nhận được phong cách vẽ đầu to mình nhỏ dễ thương nên mới kìm tay lại.


Nhưng Cố Triển Vọng thì khác, anh ta từng du học, đã đi qua hầu hết các quốc gia phát triển trên thế giới, độ táo bạo và đổi mới đến mức dám đánh cược cả một trung tâm thương mại để lũ trẻ tự do phát huy, lại còn nghĩ ra cách quảng cáo bằng truyện tranh dài kỳ. Anh ta tốt với cô như vậy, còn hào phóng cho mượn cả xe, cô cũng nên "có đi có lại", tặng cho anh ta một bất ngờ.


Nhìn thiết lập nhân vật Cơm Nắm vẽ, Tô Tiếu Tiếu phác thảo một bản khác. Cô đổi đôi mắt nhân vật thành kiểu mắt to tròn long lanh siêu đáng yêu trong truyện tranh Nhật Bản, tóc cũng không còn là kiểu tóc đen thẳng tắp đơn điệu mà có cả tóc xoăn, tóc dài tóc ngắn đủ cả. Nếu không phải nể tình đặc sắc thời đại và khả năng tiếp nhận của mọi người, cô còn muốn đổi màu tóc thành đủ loại màu sắc rực rỡ cơ.


Đổi mới thì được, nhưng nếu quá "phá cách" thì ở thời đại này vẫn không ổn. Dù sao ngay cả tivi còn chưa có tivi màu mà, cô nên bảo thủ một chút thì hơn.


Nhưng dù là vậy, những nhân vật qua tay Tô Tiếu Tiếu chỉnh sửa vẫn khiến đám nhỏ nhìn đến ngây người.


Tiểu Đậu Bao cầm bản vẽ trên tay không nỡ rời: "Mẹ ơi, cái này, cái này, cái này cũng đáng yêu quá đi mất thôi!"


Cơm Nắm cầm lấy, nhìn Tiểu Bánh Trôi rồi lại nhìn Tiểu Bánh Bao hồi lâu: "Mẹ ơi, đây là phiên bản biến hình của Tiểu Bánh Trôi với Tiểu Bánh Bao đúng không ạ? Tiểu Bánh Trôi buộc hai bím tóc, Tiểu Bánh Bao để đầu tóc xoăn, hai đứa nó mở to mắt hết cỡ chẳng phải chính là thế này sao?"


Tô Tiếu Tiếu nhất thời cứng họng. Lúc vẽ cô không để ý, giờ nghe Cơm Nắm nói mới thấy quả thực rất giống hai củ cải nhỏ nhà mình. Nhưng thực ra đứa trẻ nào xinh xắn nhìn chẳng giống nhân vật Q-style, vì đều đáng yêu như nhau cả mà. Thời này mọi người chưa thấy phong cách này bao giờ nên mới nói Tiểu Bánh Trôi và Tiểu Bánh Bao giống búp bê trong tranh Tết. Tiểu Bánh Trôi còn thường xuyên bị các bạn cùng lớp có búp bê Tây bảo là xinh y hệt búp bê đấy thôi.


Tô Tiếu Tiếu nói: "Sửa thế này thấy đáng yêu hơn nhiều đúng không? Thực ra nhân vật trong truyện tranh mà chú Cố nhắc tới phần lớn đều có hình tượng thế này. Để hôm nào mẹ xem có tìm được mấy quyển truyện tranh cho các con xem thử không. Nếu các con không thích thì cứ làm theo kiểu cũ, nếu thích thì có thể thử sức với hình tượng này, cách vẽ mắt thực ra cũng có nhiều loại lắm." Nói đoạn, Tô Tiếu Tiếu liền vẽ ngay thêm mấy kiểu mắt khác nhau.


Thực ra mắt cũng có thể có màu khác, chỉ là do hạn chế thời đại, tạm thời cũng chỉ có thể là tóc đen mắt đen da vàng mà thôi.


Kiếp trước Tô Tiếu Tiếu cũng thích vẽ truyện tranh để giải tỏa áp lực. Tuy chỉ là trình độ nghiệp dư, vẽ mấy nhân vật mình thích để tự giải trí, nhưng kỹ năng của cô rất vững, hiệu quả vẽ ra tự nhiên là không tệ. Thỉnh thoảng đăng lên tài khoản mạng xã hội vẫn có người nhắn tin riêng muốn đặt hàng cô vẽ, nhưng cô chưa bao giờ nhận đơn.


Tiểu Đậu Bao và các anh từ việc viết chữ, vẽ tranh đến học tập đều là một tay Tô Tiếu Tiếu dạy bảo. Mấy đứa em sinh sau Tiểu Đậu Bao thì được các anh dạy cho, Tô Tiếu Tiếu ít quản hơn.


Cho nên đám nhỏ thực ra không hề biết mẹ/cô của mình lại lợi hại đến thế, cả bọn vây quanh xem cô vẽ.


Tô Tiếu Tiếu vẽ xong mấy kiểu mắt mới dừng bút: "Mấy cách vẽ mắt này cũng rất đáng yêu, nhưng thường trong một câu chuyện chỉ dùng một kiểu thôi, vẽ lẫn lộn nhìn sẽ chẳng ra sao cả. Mẹ thấy câu chuyện của các con hợp với cách vẽ đầu tiên của mẹ nhất."


Đám trẻ như bắt được vàng, lại mở ra một cánh cửa thế giới mới.


Cơm Nắm ôm chầm lấy Tô Tiếu Tiếu, chân thành nói: "Mẹ ơi mẹ biết nhiều quá."


Tiểu Đậu Bao cười híp mắt, cứ như thể Cơm Nắm đang khen chính mình vậy: "Mẹ vốn dĩ đã rất lợi hại mà!"


Tiểu Bảo nói: "Cô càng ngày càng lợi hại, trước đây con chưa thấy cô vẽ kiểu này bao giờ."


Đại Bảo cũng gật đầu lia lịa.


Ba củ cải nhỏ giơ ngón tay cái về phía Tô Tiếu Tiếu: "Mẹ/Cô giỏi quá đi thôi!"


Trụ Tử nói: "Chúng ta đều là học trò do dì Tô dạy ra, dì ấy đương nhiên giỏi hơn chúng ta nhiều rồi. Cơm Nắm, chúng mình dùng hình tượng nhân vật dì Tô vừa vẽ để vẽ lại một bộ thiết lập mới đi, đến lúc đó để chú Cố chọn."


Cơm Nắm gật đầu: "Cứ quyết thế đi. Tuy chú Cố bảo để tụi mình tự quyết định, nhưng nhân vật mẹ vẽ này hơi khác thường một chút, cứ để chú ấy xem qua một lượt cho chắc."


Mấy đứa lớn xắn tay áo bắt đầu làm, đám nhỏ thấy hình tượng Q-style đáng yêu quá cũng nằm bò ra bàn vẽ theo các anh.


Tô Tiếu Tiếu lặng lẽ đi về phòng, giấu kín công danh.


Hôm nay Hàn Thành tăng ca đến muộn. Anh thấy sân nhà đêm nay yên tĩnh lạ thường. Bình thường lúc còn ở ngoài ngõ đã nghe thấy tiếng tụi nhỏ rồi, vậy mà đêm nay lặng ngắt. Anh nâng tay xem đồng hồ, đã gần mười giờ, chẳng lẽ đám trẻ ngủ hết rồi? Dạo này tụi nó toàn thức đến gần mười hai giờ mới ngủ mà?


Hàn Thành mang theo đầy bụng nghi vấn vào nhà thì thấy chín đứa trẻ đều đang bò ra bàn, chăm chú viết viết vẽ vẽ.


Anh lặng lẽ bước tới nhìn, nhất thời sững người, sau đó lại nghĩ chắc là Cố Triển Vọng yêu cầu vẽ như thế. Kiểu truyện tranh này ở trong nước chưa thấy nhiều, xem ra cũng mới mẻ.


Hàn Thành nhìn quanh không thấy Tô Tiếu Tiếu, đứng xem một lúc rồi xoay người về phòng.


Tô Tiếu Tiếu đang đọc sách, anh bước tới cúi xuống hôn lên môi cô một cái: "Em thấy tranh của tụi nhỏ vẽ chưa? Trông hay phết."


Tô Tiếu Tiếu cong mắt hôn đáp lại anh: "Hay đúng không, em cũng thích lắm. Anh đi tắm trước đi."


Đám nhỏ vẽ say sưa đến mức Hàn Thành đi ra đi vào cũng chẳng buồn để ý.


Hàn Thành tắm xong quay lại, quyển sách của Tô Tiếu Tiếu vẫn úp trên mặt nhưng người thì đã ngủ say rồi.


Anh rón rén lấy quyển sách ra, lại hôn lên trán cô một cái, rồi ra cửa tắt đèn khép cửa lại. Xem đồng hồ đã gần mười một giờ, anh lại mở cửa đi ra ngoài, nói khẽ: "Muộn rồi, đi ngủ trước đi, mai vẽ tiếp."


Tiểu Bánh Bao hít sâu một hơi, đang định hét lớn "Ba ơi" thì Hàn Thành đã đưa ngón trỏ lên môi "Suỵt" một cái: "Mẹ ngủ rồi, các con nhẹ tay nhẹ chân một chút."


Tiểu Bánh Bao đành nuốt ngược tiếng "Ba" vào trong. Thực ra nhóc tì cũng đã buồn ngủ lắm rồi, Tiểu Bánh Trôi thì đã nằm bò ra bàn ngủ thiếp đi từ lúc nào. Hàn Thành bước tới, nhẹ nhàng bế con gái lên, rồi dắt tay Tiểu Bánh Bao: "Đi ngủ trước đã."


Cơm Nắm cũng không ngẩng đầu lên, nói nhỏ: "Ba ơi tụi con xong ngay đây, trước mười hai giờ chắc chắn sẽ ngủ ạ."


Hàn Thành cũng không ép tụi nhỏ, chúng đang làm việc chính sự chứ không phải chơi bời. Sau khi thu xếp cho cặp sinh đôi xong, anh dặn một câu "Muộn nhất không được quá mười hai giờ" rồi về phòng đi ngủ.


Hàn Thành ôm Tô Tiếu Tiếu vào lòng, hai vợ chồng có một đêm ngon giấc.


Sáng sớm hôm sau, Tô Tiếu Tiếu mới nói với Hàn Thành chuyện mình đăng ký thi bằng lái xe.


Chuyện này Hàn Thành vốn biết, chỉ là không ngờ cô vừa về đã đi đăng ký ngay. Miệng anh không nói gì nhưng trong lòng vẫn hơi lo cho cô, anh nói khéo: "Hôm nay ở phòng thí nghiệm cũng không có việc gì mấy, để anh xin thầy nghỉ một buổi đi cùng em tập xe."


Hàn Thành vừa nói xong, Tô Tiếu Tiếu đang lười biếng nằm trên giường cũng phải giật mình tỉnh cả táo. Tăng ca đến mười giờ đêm mà bảo không có việc gì ư? Anh mà đi theo thì cái lời nói dối "nhà em dạy em lái" chẳng phải sẽ lộ tẩy sao? Anh mà biết cô vốn đã biết lái thì sao được? Đương nhiên là không thể để anh đi cùng rồi.


"Không cần, không cần đâu, em tự đi được mà. Anh đi theo em lại thấy áp lực, có khi tập không tốt mà còn run thêm ấy chứ."


Hàn Thành nhìn cô đầy nghi hoặc, cứ cảm thấy có gì đó sai sai.


Tô Tiếu Tiếu không cho anh cơ hội suy nghĩ, lập tức tung ra "tuyệt chiêu" bách chiến bách thắng: hai tay quàng lên cổ Hàn Thành, hôn lên môi anh, giọng nói vừa mềm vừa nũng nịu: "Nói 'được' đi, anh chỉ được phép nói 'được' thôi, anh phải nói 'được' đấy." Cứ nói một câu lại hôn một cái.


Hàn Thành làm sao mà chịu nổi màn làm nũng này của cô? Ánh mắt anh tối lại, lật người chiếm thế chủ động, mổ nhẹ lên môi cô, giọng khàn khàn: "Lúc nào cũng dùng chiêu này, xem anh xử trị em thế nào đây..."


Một buổi sáng mùa hè rực rỡ, cả căn phòng ngập tràn sắc xuân.


Hàn Thành "xử trị" xong xuôi thì cũng đã gần tám giờ. Tô Tiếu Tiếu lại chìm vào giấc ngủ sâu. Anh không biết mấy giờ cô phải ra bãi tập nhưng cũng không nỡ đánh thức cô.


Thay vào đó, anh sang phòng bên cạnh gọi Cơm Nắm dậy.


Đêm qua mười hai giờ Cơm Nắm mới ngủ, hôm nay lại không có việc gì gấp nên vốn định ngủ đến mười giờ. Kỳ nghỉ hè thỉnh thoảng buổi chiều tụi nhỏ mới đi chạy bộ, tóm lại nhiệm vụ Hàn Thành giao là mỗi ngày ít nhất phải rèn luyện thân thể một tiếng, thời gian tự sắp xếp.


Kết quả là chưa đến tám giờ đã bị ông bố già xách cổ ra khỏi chăn, Cơm Nắm nổi cả "máu cáu kỉnh" khi thức dậy.


Cậu nhóc hé một mắt, nửa tỉnh nửa mê nhìn ông bố: "Ba ơi, ba gọi con dậy sớm thế làm gì ạ? Chiều con dẫn các em đi bơi mà, không bỏ tập đâu!"


Hàn Thành vỗ vỗ vào mông cậu con trai cả. Thằng nhóc này dạo này lớn nhanh như thổi, sắp cao đến cằm anh rồi. Mặt mũi tuy vẫn còn nét trẻ con nhưng cũng ra dáng một thiếu niên bán đại rồi, không đánh được thì cũng dọa được người khác.


"Ba giao cho con một nhiệm vụ. Hôm nay mẹ đi bãi tập học lái xe, nhưng ba bận không đi được. Con với Trụ Tử hoặc Đại Bảo, Tiểu Bảo, ít nhất phải có hai đứa đi theo mẹ, bảo vệ mẹ cho tốt, biết chưa?"


Cơm Nắm tưởng mình đang nằm mơ, mở nốt mắt còn lại nhìn ông bố với vẻ mặt khó hiểu: "Ba ơi, mẹ đi tập xe chứ có phải đi vào hang long đầm hổ đâu mà ba dùng từ 'bảo vệ' nghe ghê thế ạ?"


Hàn Thành hít sâu một hơi: "Bãi tập toàn đàn ông thôi." Anh chẳng muốn giải thích quá nhiều với một đứa nhóc.


Cơm Nắm càng mù mờ hơn: "Tụi con đi thì cũng là đàn ông mà, toàn đàn ông thì có sao đâu ạ? Nhà mình ngoại trừ mẹ với Tiểu Bánh Trôi ra thì chẳng phải toàn là đàn ông đó sao."


Cơm Nắm dù có cao lớn đến đâu thì cũng chỉ là một học sinh tiểu học hơn mười tuổi, làm sao hiểu được những tâm lý lắt léo của đàn ông?


Hàn Thành hết cách, đành phải nói huỵch toẹt ra: "Tóm lại con phải bảo vệ mẹ cho tốt, không được để huấn luyện viên hay học viên khác lại gần mẹ quá. Nói chuyện thì được, nhưng tuyệt đối không được đụng chạm vào mẹ, chạm vào đâu cũng không được!"


Đến lúc này Cơm Nắm mới vỡ lẽ, cậu "À" lên một tiếng đầy ẩn ý, rồi đứng nghiêm chào kiểu quân đội với Hàn Thành: "Tuân lệnh ba! Đồng chí Cơm Nắm cam đoan hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ tốt 'phe mẹ', quyết không để bất kỳ tên giống đực nào lại gần mẹ, kể cả muỗi đực cũng không!"


Hàn Thành: "............" Cái thằng con này đúng là càng ngày càng ngứa đòn mà!

Trước Tiếp