Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thụ không có ý định đuổi lính gác đi.
Cậu đứng dưới vòi sen, nhắm mắt nghĩ: Đối phương đã quen sống một mình, ở chung hai ba ngày chắc sẽ tự động bỏ đi thôi.
Tắm xong, thụ vừa đẩy cửa phòng ngủ ra thì con mèo rừng nhảy phóc lên giường, hệt như một chiếc lá bị gió cuốn đi. Cậu đóng kín cửa rồi ngồi xuống giường, xoa xoa bộ lông màu xanh mượt như nhung của mèo rừng.
Tinh thần thể của cậu sờ vẫn thích hơn nhiều.
Vuốt mèo một hồi, cậu gọi AI tắt đèn phòng ngủ.
Thụ mới nói được nửa câu thì cửa phòng ngủ bị một cái đầu to màu xanh xám đẩy ra. Cậu sửng sốt ngồi dậy, hai đầu sói còn lại cũng lần lượt chen vào khe cửa, miệng kêu ư ử, vì chưa được cậu cho phép nên chúng chỉ đứng ở cửa chứ không vào phòng.
Cậu đi ra cửa, phát hiện lính gác lặng lẽ đứng sau con sói ba đầu: "Có chuyện gì à?"
Lính gác đứng ngoài cửa, tay cầm gối và chăn, cúi đầu nhìn cậu: "... Em gọi tôi mà."
Thôi chết, cậu quên đổi tên cho AI rồi.
AI lên tiếng không đúng lúc chút nào: "Xin lỗi chủ nhân, tôi không nghe rõ, xin vui lòng lặp lại."
Đây là tên thụ đổi sau khi quen lính gác nửa năm, hôm đó là sinh nhật cậu, trong lúc khai thông cho lính gác, cậu có nhắc đến nhưng đối phương chẳng thèm nói năng gì.
Thế là cậu tức giận đổi tên AI thành tên lính gác rồi bắt AI nói với mình: "Chúc chủ nhân sinh nhật vui vẻ."
"Tôi không phải..." Thụ nhìn con sói to bự rúc vào ngực mình, ba đôi mắt, à không, bốn đôi mắt đều đổ dồn vào cậu. Cậu ngập ngừng hỏi lính gác: "Anh... anh muốn ngủ chung với tôi không?"
Hỏi xong thụ hối hận ngay, họ chỉ mới ở chung ngày đầu tiên, chưa kết hợp sao có thể tùy tiện ngủ chung giường được?
Lính gác chưa kịp trả lời thì tinh thần thể của hắn đã hăng hái lao vào phòng ngủ, nó định nhảy lên giường nhưng con mèo rừng ngủ cạnh gối nhìn thấy nó lập tức xù lông lên như nhím, nhe răng gừ nó.
Sói hạ chân xuống khỏi mép giường rồi lùi lại một bước, cúi đầu nằm rạp dưới chân thụ.
Thụ nhìn lính gác nói: "Vào đi."
Lính gác chậm rãi đi vào phòng ngủ, thụ đẩy gối mình sang một bên rồi nói: "Anh ngủ bên này đi."
Đây là khu vực an toàn, không có tác nhân gây kích động nên tình trạng của lính gác sẽ ổn định, không làm người khác bị thương.
Trình độ xã hội hóa của đối phương chỉ cao hơn dã thú chút ít, ngay cả ý nghĩa của việc kết hợp cũng không hiểu, cũng không thích tiếp xúc cơ thể với người khác.
Chỉ ngủ chung giường thôi mà, đâu có gì phải căng thẳng.
Thụ ngồi xuống mép giường thở dài, định nằm quay lưng về phía lính gác ngủ cả đêm, xem như đối phương không hề tồn tại.
Cậu đang nghĩ ngợi thì thấy lính gác đi tới trước mặt mình, tựa như có điều muốn nói với mình.
"Sao vậy?" Cậu hoang mang ngẩng đầu lên, không rõ ý định của hắn.
Trước ánh mắt kinh ngạc của cậu, lính gác cao lớn quỳ một chân xuống trước mặt cậu rồi tựa đầu lên đùi cậu như đang bắt chước tinh thần thể.
Thụ sốc nặng, hoang mang đặt tay lên tóc lính gác, sau đó nghe thấy đối phương chậm chạp nói với mình: "Chủ nhân... ôm tôi đi."