Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao

Chương 9

Trước Tiếp

Trên chiến trường, dù có gặp phải tình huống nguy cấp thì thụ vẫn có thể bình tĩnh đối phó, nhưng lúc này lại bị lời nói của lính gác làm cho đầu óc trống rỗng, không có bất kỳ phản ứng nào.

Sống mũi cao vút của lính gác áp vào đùi cậu, hơi thở phả vào quần ngủ làm cậu rùng mình, ngón tay vô tình chạm trúng vành tai đỏ ửng của đối phương, hệt như đụng phải một ngọn lửa.

Chắc không phải lính gác bị cậu lừa, tưởng cậu thích cách gọi này đấy chứ? Còn lâu cậu mới... Thụ cố hít thở bình thường, hít sâu một hơi rồi kéo trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực về chỗ cũ.

Đáng lẽ cậu nên đẩy đối phương ra, kết hợp với lính gác mạnh nhất và đáng ghét nhất trong tháp chắc chắn không phải là lựa chọn đúng đắn. Làm một dẫn đường lý trí, cậu phải suy nghĩ cho thật kỹ.

"...Không được sao?" Lính gác ngẩng đầu lên, tay phải dè dặt kéo áo cậu, "Vậy, xoa đi..." Nói xong hắn dụi đầu vào tay cậu, mái tóc đầu đinh không mượt mà thô ráp hơn cả lông sói, cảm giác như đang vuốt một con nhím vậy.

Rõ ràng sự hiểu biết của lính gác về sự nũng nịu hoàn toàn đến từ tinh thần thể của mình.

Thụ dần bình tĩnh lại, cảm giác ngứa ngáy trong lòng bàn tay khiến cậu hơi buồn cười. Cậu suy nghĩ giây lát rồi mỉm cười dang tay ra với lính gác, ôm một cái cũng không sao, hình như về mặt bản chất đối phương chẳng có gì khác biệt so với con sói ngốc nghếch đang hú ầm ĩ kia cả.

Cậu tưởng lính gác sẽ đứng dậy ôm mình, nhưng hắn vẫn quỳ dưới đất, chỉ ngẩng đầu lên rồi quàng cánh tay rắn rỏi quanh eo cậu, vùi mặt vào ngực cậu.

"Không, không phải ôm vậy đâu, anh..." Thụ theo phản xạ nâng đầu lính gác lên để ngăn hắn rúc vào ngực mình, lỗ tai lùng bùng, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Lính gác ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh nhìn cậu đầy khao khát.

Cậu đành thả tay ra, cho phép lính gác rúc thêm lát nữa, đồng thời ôm lấy tấm lưng rộng của hắn.

Cứ xem như một lần khai thông đi, giống như ngày thường đi làm vậy thôi, chẳng có gì phải ngại cả.

Thụ chưa từng hẹn hò, mặc dù phụ trách rất nhiều lính gác nhưng không rảnh để ý ai, cũng chẳng có hứng chơi trò mập mờ với họ.

Cậu chỉ muốn nâng cao năng lực để trở thành dẫn đường giỏi nhất tháp mà thôi.

Đừng nghĩ nhiều quá. Tinh thần lực mà thụ phóng ra tựa như những xúc tu màu xanh lá chậm rãi quấn chặt lính gác trước mặt, vì lần này có tiếp xúc cơ thể nên cậu có thể cảm nhận tình trạng đối phương rõ hơn.

Dấu hiệu sinh tồn bình thường, cảm xúc có sự dao động không đều, không có tính công kích rõ rệt... Cậu thăm dò kỹ càng, chợt phát hiện ra điều bất thường.

Tinh thần lực của lính gác đột nhiên quấn lấy cậu, tựa như biển cả nổi sóng nuốt chửng cậu. Thụ lập tức mở mắt ra nhìn thanh niên đang ôm eo mình, đối phương rất yên tĩnh, hoàn toàn không có dấu hiệu bạo lực nào.

Đây là lần đầu tiên cậu gặp phải tình huống kỳ quặc này, trấn an chẳng những không có tác dụng mà còn khiến sự dao động trở nên mạnh hơn.

Để ngày mai đi hỏi mấy dẫn đường giàu kinh nghiệm xem sao. Thụ đẩy lính gác ra nói: "Ôm xong rồi. Ngủ thôi."

Lính gác ngoan ngoãn buông tay, rốt cuộc cũng chịu đứng dậy.

Thụ đột ngột đối mặt với thủ phạm gây ra sự bất thường – May mà cách vải quần. Cậu mở to mắt hít sâu một hơi, chợt nhớ lại câu nói của đám dẫn đường: "Ai mà bị ghép đôi với con sói đột biến kia thì xui hết chỗ nói."

Trước Tiếp