Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lính gác nhìn thụ một lát rồi buông tay khỏi tinh thần thể, im lặng ngồi xuống lại.
Đối với hắn, việc ăn uống chỉ để duy trì sự sống mà thôi, hắn không thích chỗ đông người nên chẳng bao giờ ra ngoài tìm thức ăn, ngày thường chỉ bổ sung năng lượng bằng các chất dinh dưỡng.
Hắn lóng ngóng cầm đũa, chậm rãi nhai đồ ăn thơm ngon nóng hổi trong miệng, không nỡ ăn quá nhanh.
Thụ hỏi hắn: "Không ngon à?"
Lính gác ngẩng đầu nói: "Ngon."
Hắn thấy dẫn đường đối diện tì cằm lên đầu tinh thần thể của hắn, chăm chú nhìn hắn bằng đôi mắt xanh dịu dàng như hồ nước trong rừng.
Ánh mắt hai người giao nhau, hắn lập tức cúi đầu xuống để ngăn tim mình đập quá nhanh. Cảm giác này khá giống triệu chứng rối loạn tinh thần, nhưng không làm hắn khó chịu.
Sau khi bị cải tạo gen, sự liên kết giữa hắn và tinh thần thể chặt chẽ hơn những lính gác khác, hắn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của dẫn đường và mùi hương ấm áp trên áo ngủ.
Lính gác nhíu mày, yết hầu vô thức nhấp nhô, cố đè nén những d*c v*ng khác bằng cơn thèm ăn nhưng không thành công.
Thụ lơ đễnh nắm lông ngực của sói rồi hỏi: "Không hợp khẩu vị của anh à?"
Lính gác nhìn tay cậu, lắc đầu rồi lại tiếp tục ăn thịt.
Thụ bối rối tự hỏi: Vậy là thích hay không thích đây?
Các đồng nghiệp của thụ đều nhất trí rằng lính gác này là người khô khan nhất trong tháp, không có sở thích, cũng chẳng giao tiếp với ai, hệt như một cỗ máy chiến đấu.
"Ai mà bị ghép đôi với con sói đột biến kia thì xui hết chỗ nói." Mỗi lần đám dẫn đường tán gẫu đều càm ràm như vậy, "Ở cạnh anh ta chắc tinh thần sẽ cạn sạch mất!"
Sức chiến đấu của lính gác thuộc hàng top trong tháp, nhưng hắn càng mạnh thì yêu cầu đối với dẫn đường càng cao. Điều khó chịu nhất là hắn không phối hợp khai thông, c*̃ng chẳng hề biết ơn.
"Đúng là sói mắt trắng, sói mắt trắng biến dị!" Khi các tiền bối đến thăm thụ đang dưỡng thương, nghe cậu kể về sự lạnh nhạt của lính gác kia thì nhao nhao bênh vực cậu: "Lần sau cứ kệ xác anh ta, thả anh ta về nơi hoang dã đi."
Nghĩ đến biệt danh của lính gác, thụ không nhịn được cười.
Màu mắt đối phương rất nhạt, đúng là rất giống "sói mắt trắng".
Nếu biết lính gác mà cậu được ghép đôi là ai, thể nào các tiền bối cũng đòi tháp thay người cho xem.
Thụ nhắm mắt lại, vùi mặt vào lông sói nghĩ thầm: Sao có thể mặc kệ được chứ? Dù có ghét đến mấy thì dẫn đường chung cũng không thể bỏ rơi bất kỳ lính gác nào trong danh sách.
Cậu biết lính gác rất lợi hại, dù cậu không đi tìm thì đối phương cũng sẽ không chết, chỉ tốn nhiều thời gian hơn để khôi phục thần trí mà thôi.
Mỗi khi lính gác nổi điên sẽ tự hủy hoại mình, khi cậu chạy đến thì thấy đối phương máu me khắp người, đó không phải là vết thương do chiến đấu mà là do bên trong cơ thể bị vỡ.
"Không sao đâu, khụ khụ..." Cậu bình tĩnh băng bó qua loa cho mình, nắm lấy bàn tay đầy máu của lính gác rồi chậm rãi dìu hắn về: "Ở đây một mình... khụ... chắc là đáng sợ lắm đúng không? Yên tâm đi, tôi sẽ dẫn anh về."
Đi được nửa đường, cậu ngất đi vì mất máu quá nhiều, khi tỉnh lại thì thấy mình nằm trong phòng bệnh. Lính gác không ở cạnh, chỉ để lại một nhúm tóc màu xanh xám trong tay cậu.