Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao

Chương 13

Trước Tiếp

Việc sắp bước vào một cuộc sống mới vô định tạo áp lực cho cậu, vì vậy cậu mới có giấc mơ hoang đường như vậy. Nắng sớm rọi qua khe màn, thụ mở đôi mắt màu xanh lục ra, lông mày nhíu lại hồi lâu mới giãn ra.

Quả nhiên là mơ.

Cậu thở phào nhẹ nhõm rồi cười nhạt, nghĩ thầm: Một dẫn đường lý trí như cậu sao có thể làm chuyện kia với lính gác không quen biết ngay ngày đầu sống chung chứ...

Người cậu nặng trịch, không sao ngồi dậy nổi, vừa nhúc nhích thắt lưng đã ê ẩm, còn hơi đau nữa. Cậu cảm thấy mình giống hệt tảng đá bám đầy rêu, trên da còn lưu lại cảm giác ẩm ướt nhờn nhẫy.

Cậu vén chăn lên, ánh mắt chậm chạp di chuyển từ màn cửa xuống bụng mình. Áo ngủ không cánh mà bay, lính gác ôm chặt cậu, cánh tay cuồn cuộn cơ bắp to gần bằng đùi cậu, những đường gân màu đen uốn lượn hệt như một lời nguyền nguy hiểm nào đó.

"Silvio..." Thụ tỉnh ngủ hoàn toàn, cảm nhận được cơ thể đối phương kề sát mình.

Lính gác sau lưng khẽ cựa quậy rồi giành trả lời trước AI: "Chủ nhân, tôi ở đây."

Cách gọi này như đang trêu chọc cậu vậy. Cậu đỏ mặt nhấc cánh tay lính gác lên, muốn đối phương mau chóng thả tay ra: "Đừng gọi tôi như vậy!"

Lính gác thả lỏng tay, thụ lập tức leo xuống giường, phát hiện m*nh tr*n như nhộng thì hoảng hốt kéo chăn che thân. Cậu chưa kịp bình tĩnh lại thì trông thấy lính gác cũng trần như nhộng, hai mắt lập tức mở to.

Tinh thần thể của lính gác chiếm hơn nửa giường, mèo rừng ngủ trên lưng sói bạc, bộ lông ướt nhẹp từ đầu đến đuôi.

Sau hai phút nhìn nhau, cậu ném chăn cho lính gác rồi cuống cuồng tìm bộ đồ ngủ bị ném xuống sàn.

"Ui da..." Khi cúi xuống, thụ hít sâu một hơi, ký ức đêm qua đột nhiên ùa về, cậu vừa xoa thắt lưng bủn rủn vừa nhìn chỗ nhờn nhẫy g*** h** ch*n.

Xưa nay cậu luôn tỉnh táo, chưa bao giờ hành động bốc đồng, chắc chắn đêm qua tinh thần lực của Silvio đã phá hủy khả năng suy nghĩ của cậu... Trước khi đi, cậu đã hứa với các tiền bối rằng mình sẽ xem xét đối tượng ghép đôi kỹ càng, sẽ không tùy tiện kết hợp với người khác.

"Đúng vậy, Silvio là lý do lớn nhất," cậu nói với các đồng nghiệp: "Anh ta đáng ghét lắm, tớ chẳng muốn gặp anh ta nữa đâu."

Rốt cuộc có chỗ nào sai sót mà cậu lại lên giường với Silvio đáng ghét chứ?

Thụ không nhìn lính gác nữa, sau khi mặc đồ chỉnh tề thì ủ rũ cúi đầu đi nhanh vào phòng tắm.

Cậu cảm thấy hết sức tồi tệ.

Ngẫm lại lính gác chưa thể hiện rõ tình cảm với cậu, chưa tỏ tình, cũng chưa xác định quan hệ.

Cậu đi mấy bước, nghe tiếng bước chân phía sau nên quay đầu lại, thấy lính gác đi theo mình thì nghiến răng nói: "Đừng đi theo tôi."

Lính gác không nói gì mà vẫn đi theo cậu, kết quả là bị tinh thần thể của cậu đớp một phát vào chân.

"Silvio!" Cậu nhướng mày, bực bội quay phắt lại, đôi mắt xanh lục nhìn đối phương chằm chằm: "Anh không hiểu gì hết, cũng chẳng thèm để ý sinh nhật tôi, tôi..."

Lính gác ngắt lời cậu: "Đông người quá, tôi không thích, đợi trời tối, mới tìm em."

Nói chuyện không phải là điều dễ dàng với lính gác, khó khăn lắm hắn mới sắp xếp được từ ngữ, chậm chạp nói tiếp: "Tặng, con mồi, bị vứt đi."

Một mình hắn xông vào nơi nguy hiểm nhất để mang xác quái vật khổng lồ về cho dẫn đường. Đây là quái vật hiếm thấy, ở trong tháp trị giá một túi vàng lớn.

"Món quà" không rõ nguồn gốc này xuất hiện bên cửa sổ khiến đám dẫn đường kinh hồn bạt vía. Để tránh hù dọa nhân vật chính của buổi tiệc sinh nhật hôm đó, họ đã giấu kín chuyện này với thụ và lập tức gọi người tới khiêng xác quái vật đi.

Trước Tiếp