Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao

Chương 14

Trước Tiếp

Thụ không hề hay biết về "món quà" ngoài cửa, sau khi tiễn các bạn về xong, cậu ngồi uống rượu một mình trên sofa trong ký túc xá, đã qua nửa đêm mà vẫn không thấy bóng dáng Silvio.

Lính gác đến mới là lạ, nhưng cậu vẫn ôm một tia hy vọng mong manh. Cậu là dẫn đường duy nhất chịu phụ trách Silvio, dù đối phương có lạnh lùng cỡ nào cũng phải bày tỏ chút lòng biết ơn với cậu chứ?

Hy vọng tan vỡ, cộng thêm cơn đau đầu do say rượu khiến tâm trạng cậu ngày hôm sau cực kỳ tệ hại, mặt mũi bí xị, đã vậy vừa bước vào tháp còn đụng phải Silvio.

Lính gác mặc đồng phục chiến đấu màu đen, trên mặt chẳng có cảm xúc gì, đứng im lìm ở cổng như một pho tượng đá tuyệt đẹp, đám đông tấp nập qua lại cũng không thể làm hắn phân tâm.

Thụ dừng bước, nghĩ thầm: Mới sáng sớm đã gặp phải kẻ mình ghét, có điềm rồi.

Khi ánh mắt lính gác sắp hướng vào cậu, cậu xụ mặt bước đi thật nhanh, vờ như không thấy hắn.

"Sun." Khi hai người đi lướt qua nhau, lính gác gọi tên cậu.

Cậu không chắc đó có phải ảo giác hay không, nhưng cậu đã quyết định sau này sẽ làm ngơ Silvio, thế là kìm lại ý muốn quay đầu, không thèm nhìn hắn nữa.

Lính gác nắm ngón tay cậu rồi theo cậu vào phòng tắm, hệt như cún bự đang chờ được chủ nhân tắm rửa.

Thì ra hôm đó Silvio cố tình chờ cậu ở cửa để hỏi cảm nghĩ của cậu về món quà.

Vì cậu đột ngột tỏ thái độ lạnh lùng nên đối phương bị đả kích mạnh, cứ tưởng món quà kia làm cậu bực bội.

Nút thắt trong lòng cậu đã được tháo gỡ.

Nhưng thay vì vui vẻ, thụ lại thấy phiền muộn nhiều hơn.

Silvio rõ là đáng ghét, báo hại cậu giận dỗi vì chuyện không đâu suốt bao lâu nay, khiến cậu giống như kẻ ngốc vậy...... Cậu cúi đầu nắm chặt mép bồn rửa tay, càng nghĩ càng tức, nhịn không được nói ra lời trong lòng: "Thật muốn đánh anh một trận mà."

Thụ lẩm bẩm mấy câu, khi ngẩng đầu nhìn vào gương mới phát hiện Silvio đứng phía sau đã c** s*ch sành sanh.

Hôm qua trong phòng ngủ không bật đèn, cậu bị lính gác hôn mụ mẫm đầu óc nên chẳng nhìn thấy gì. Giờ đột ngột thấy đối phương khỏa thân, cậu sốc đến nỗi đứng hình, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại, lắp bắp hỏi lính gác: "Sao, sao tự dưng lại c** đ*?"

Đúng là chỉ có một cái... Hèn gì chỗ phía dưới của cậu khó chịu như vậy, kích thước này làm sao nhét lọt chứ!

Silvio nghiêm túc trả lời: "Để chờ bị đánh."

Hả? Khóe miệng thụ giật giật, bị vẻ mặt nghiêm túc của đối phương chọc cười.

Ngoài những vết sẹo cũ do chiến đấu để lại, cậu trông thấy cánh tay, ngực, thậm chí trên lưng đối phương cũng có rất nhiều vết cào mới, tất cả đều là "tác phẩm" của cậu đêm qua.

Hiếm khi có dịp được đánh lính gác mạnh nhất tháp, cậu giơ nắm đấm lên, chuẩn bị tẩn hắn một trận. Silvio da dày thịt béo nên khỏi lo bị thương.

Cậu tránh đi vết thương dễ nứt của lính gác, đấm túi bụi vào người hắn, nhưng chưa đánh được bao lâu thì bị thứ gì đó ngóc lên đụng phải.

"..." Cậu siết chặt nắm đấm, nghiến răng trừng hắn: "Silvio, khi bị đánh đừng lấy vũ khí ra chứ!"

Trước Tiếp