Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao

Chương 12

Trước Tiếp

Trong quá trình khai thông, bị lính gác bạo lực tấn công tinh thần là chuyện thường ngày ở huyện, dẫn đường phải kiên định như người lái thuyền giữa cơn bão, không được dao động vì đau đớn.

Thụ tự nhủ mình phải giữ bình tĩnh để thoát khỏi ảnh hưởng của lính gác, nhưng cậu không cách nào ngăn được nhịp tim càng lúc càng nhanh của mình, cũng không thể đẩy thanh niên trước mặt ra.

Cậu do dự đưa tay ôm tấm lưng rộng của lính gác, yên lặng nắm chặt áo ngủ của hắn, hết thả tay ra lại nắm chặt: "Lính gác chỉ có thể kết hợp tinh thần ổn định với một dẫn đường thôi..."

Thân hình lính gác vạm vỡ hơn cậu nhiều, cậu cứ tưởng ôm hắn sẽ lạnh ngắt như tảng băng, nhưng thực tế lại rất ấm, trên người tỏa ra mùi sữa tắm giống cậu.

Cậu bị cuốn theo cơn gió mùa không báo trước, rơi vào một vòng xoáy chưa từng thấy, nhưng sách hướng dẫn của dẫn đường lại không chỉ cách thoát ra.

Theo kế hoạch của thụ, sau khi lính gác được tháp ghép đôi thì họ sẽ sống thử một thời gian, ít nhất phải mấy tháng sau mới xác định quan hệ.

Đây là chuyện hệ trọng cả đời, nếu lính gác được ghép đôi không đủ mạnh thì cậu thà tiếp tục làm dẫn đường chung còn hơn.

Cậu cảm nhận được hơi thở càng lúc càng gần của lính gác, tựa như một chiếc lông vũ quét qua môi mang lại cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ.

Lý trí liên tục nhắc nhở cậu thận trọng cân nhắc, nhưng cơ thể lại tự động sinh ra phản ứng.

Khi thụ trấn tĩnh lại thì cậu đã chủ động hôn lên môi lính gác. Mồ hôi trên mi chảy vào mắt, cảm giác châm chích khiến cậu tỉnh táo lại.

Cậu điên thật rồi.

"Không đúng," cậu thở hổn hển, áp trán vào vai lính gác, "Không đúng..."

Chuyện này hoàn toàn khác xa kế hoạch của cậu, mọi thứ đều nằm ngoài dự đoán, không nên là người này, không nên là thời điểm này, không nên là trình tự này...

Lính gác: "Không đúng?"

"Khoan đã, Silvio, tôi..." Thụ hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, muốn giải thích với đối phương rằng kết hợp là chuyện cực kỳ nghiêm túc, nụ hôn này chỉ là sai lầm nhất thời do cảm xúc bốc đồng gây ra chứ không có nghĩa là cậu đồng ý.

"Được." Lính gác ngắt lời cậu: "Chẳng có gì không đúng cả."

Nói xong lính gác lại đưa mặt tới gần cậu như lúc nãy, tựa như đang chờ đợi nụ hôn kế tiếp.

Phòng ngủ nóng không chịu nổi, trong bóng tối lờ mờ, cậu có cảm giác chóng mặt như bị say nắng. Cậu bị lính gác ôm ghì trong ngực, đầu nóng bừng không cách nào hạ nhiệt.

Cậu cam chịu nghĩ: Có khi nào đây chỉ là mơ không? Hôn một cái cũng chẳng sao.

Nghĩ vậy, thụ dứt khoát hôn lên môi lính gác, cả hai đều không thè lưỡi ra mà chỉ áp môi vào nhau. Sau khi giữ nguyên tư thế này một hồi, cậu chợt nảy ra ý tưởng l**m môi đối phương.

"Mình đang làm gì vậy trời?" Hôn xong cậu lại hối hận, nhịn không được vò tóc mình, "Chắc đây chỉ là mơ thôi đúng không?"

Lính gác nói: "Không phải mơ đâu, thưa chủ nhân."

Cậu thẹn quá hóa giận: "Silvio, đừng nói nữa!"

Silvio không biết mình đã làm gì khiến dẫn đường bực bội, chỉ biết ngoan ngoãn ôm eo cậu rồi nhớ lại nụ hôn lúc nãy.

Ôm cũng thích, hôn cũng thích, hắn hết sức vui vẻ.

Hắn không giỏi bày tỏ cảm xúc của mình, nhưng tinh thần thể dưới gầm giường vẫy đuôi lia lịa như cánh quạt, nó mới kêu mấy tiếng đã bị mèo rừng cắn trụi một túm lông đuôi, đành phải rụt đầu nằm xuống cạnh tủ quần áo.

Trước Tiếp