Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày ta mổ bụng lấy con, chết trong tiểu viện hoang vắng.
Còn ở kinh thành, một hôn lễ hoàng gia long trọng đang được tổ chức.
Càng nghĩ càng tức.
Rốt cuộc lần hạ phàm này mang lại cho bổn tôn cái gì?
Đào rau dại suốt hai mươi năm.
Cuối cùng còn bị đâm cho một đao.
Ta rạch cổ tay, đút cho đứa bé khóc đến sắp ngất mấy giọt máu, trừng mắt nhìn Xích Uyên.
“Đứa bé này đến thế nào, ngươi còn mặt mũi mà hỏi?”
“Nói cứ như chuyện này không liên quan đến ngươi vậy, chẳng lẽ một mình ta tạo ra được à?”
Ta phất tay, giữa không trung hiện ra một chiếc kính.
Xích Uyên muốn dùng những ngày tháng ta bám theo y ở phàm giới để bắt bẻ ta, vậy ta trực tiếp chiếu lại luôn cảnh ba ngày ba đêm đó cho y xem.
Một gian nhà tranh lạnh lẽo ở nhân gian, hai bóng người dây dưa không dứt.
Ngoài cửa sổ mưa phùn mịt mờ.
Trong phòng thì long trời lở đất.
So độ mặt dày à.
Chuyện này Ma tộc bọn ta chưa từng thua ai.
Sắc mặt Xích Uyên đỏ bừng lên thấy rõ, cắn răng nói: “Đủ rồi.”
Ta hừ lạnh một tiếng rồi thu tay lại.
Đứa bé trong lòng không khóc nữa, ngoan ngoãn hút máu ở cổ tay ta, đôi mắt tròn xoe nhìn qua nhìn lại giữa ta và Xích Uyên.
Xích Uyên đưa tay che mắt bé con, dỗ nó ngủ.
“Đừng nói mấy thứ linh tinh trước mặt trẻ con.”
Ta cười khẩy.
“Giả dối. Đám thần tiên các ngươi đúng là thích ra vẻ đạo mạo.”
Xích Uyên không phản bác.
Đầu ngón tay khởi động thần lực, nhẹ nhàng vuốt qua cổ tay ta, vết thương lập tức khép lại.
“Trước đó Cửu Cửu khóc rất dữ. Ta nghĩ thằng bé do ngươi sinh ra, chắc ngươi sẽ có cách, nên mới tới làm phiền.”
“Biết trước sẽ làm ngươi mất máu thì ta đã không đến.”
Ta liếc y.
“Bớt nói linh tinh, ta không ăn chiêu này.”
Ở phàm giới không có ký ức thì thôi.
Bây giờ Thần Ma không đội trời chung, còn bày đặt kéo gần quan hệ cái gì.
Ta nhét đứa bé lại vào lòng y.
“Còn chuyện gì không? Không có thì cút.”
“Đừng hòng dùng con để xúi giục ta theo địch. Ma tộc bọn ta không nhận lục thân.”
Bị ta mắng như vậy, sắc mặt Xích Uyên thay đổi mấy lần. Có lúc y muốn cãi lại, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Y bình tĩnh đưa cho ta một bình ngọc.
“Linh dược bổ khí huyết. Ta đến giúp ngươi trị thương.”
Ta khựng lại một chút, mặt hơi nóng lên, lập tức hất tay đẩy về.
“Trị thương cái gì. Bổn tọa rất khỏe.”
Xích Uyên liếc ta một cái.
Sau đó ra tay nhanh như chớp, đột nhiên thò tay vào lớp áo rộng của ta, lòng bàn tay dán lên vết thương dữ tợn trên bụng.
Trong nháy mắt ta cắn chặt môi dưới, cố nuốt xuống tiếng kêu đau.
Đó là vết thương khi sinh Cửu Cửu.
Đã làm chuyện nghịch thiên thì phải trả giá.
Ta cũng không ngờ thân thể phàm nhân lại yếu như vậy.
Đao kia vừa hạ xuống là một mạng đổi một mạng.
Vết thương này sâu tận xương tủy, thậm chí còn lưu lại trên bản thể của ta.
Bàn tay Xích Uyên chậm rãi vuốt qua vết sẹo, dừng lại một chút rồi thấp giọng nói:
“Cho dù thế nào, lần này là ta có lỗi với ngươi.”
Ta không nói gì.
Mười mấy năm dây dưa ở nhân gian, với Thần Ma mà nói cũng chỉ như một cái búng tay.
Trong dòng thời gian ngàn năm, thượng thần và Ma tôn chỉ gặp nhau trên chiến trường.
Mặt đối mặt gần như vậy để trị thương, khiến ta thấy hơi không quen.
Nhưng Xích Uyên sợ ta chạy, một tay vận chuyển thần lực, tay kia giữ chặt mệnh môn của ta.
Ta chỉ đành ngoan ngoãn ngồi điều tức, tìm chuyện nói để bớt ngượng.
“Ta từng xem qua sổ mệnh của ngươi. Sau khi làm phò mã ngươi còn mấy chục năm tuổi thọ, sao lại quay về sớm vậy?”