Thần Cách Thượng Cổ

Chương 2

Trước Tiếp

Xích Uyên là Chiến Thần đệ nhất Thiên giới, trời sinh tính tình lạnh lùng, tim cũng lạnh.

Đế quân Thần tộc muốn y hiểu được lòng trắc ẩn, biết yêu thương chúng sinh, nên ra lệnh cho y xuống phàm chuyển thế, trải qua thất tình lục dục.

Nhưng Ma tộc lúc nào cũng rình rập trong bóng tối, thỉnh thoảng còn gây chuyện mờ ám. Thiên giới không dám để Chiến Thần lang thang quá lâu.

Cho nên khi Ti Mệnh viết mệnh cách, đã cho Xích Uyên hình tượng vạn người mê.

Không phân nam nữ, già trẻ đều dính.

Một kiếp trải nghiệm luôn yêu hận của mười kiếp bình thường, nhanh chóng lĩnh hội tình ái nhân gian.

Không may cho ta, lúc hạ phàm định xử tên này thì xảy ra chút sai sót.

Ta đầu thai thành thanh mai trúc mã của y.

Còn là kẻ đen đủi dây dưa với Xích Uyên lâu nhất trong sổ mệnh.

Hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau. Tuy đều là nam tử, nhưng tuổi xuân nảy nở, đầu óc non nớt, tự ý hứa hẹn chuyện hôn nhân.

Ta bị mệnh cách trói buộc, một lòng một dạ yêu y.

Không chỉ cùng Xích Uyên học hành gian khổ hơn mười năm, còn bán sạch gia sản đổi thành tiền cho y làm lộ phí lên kinh đi thi.

Ta còn nhẫn nhục theo y làm người hầu, dãi nắng dầm mưa, lo từng bữa ăn từng bộ quần áo.

Kết quả tình kiếp của Xích Uyên tới như bão.

Một đường toàn giai nhân mỹ nữ.

Y mua bánh bao, bà chủ liếc mắt đưa tình.

Y vào trọ nghỉ chân, tiểu thư nhà trọ muốn bỏ trốn theo y.

Y gặp ác bá trêu ghẹo mỹ nữ, đứng ra anh hùng cứu mỹ nhân. Không chỉ mỹ nhân muốn lấy thân báo đáp, ngay cả ác bá cũng muốn bắt y về nhà.

Nếu đi qua núi thì càng kinh khủng.

Thổ phỉ trong vòng mười tám dặm vì tranh nhau y làm áp trại phu nhân mà đánh nhau máu chảy đầu rơi.

Quan phủ xung quanh còn tưởng triều đình phái quân đến diệt phỉ, vui mừng dẫn dân chúng đi cảm tạ ân nhân.

Hôm đó ta không dám cho Xích Uyên ra khỏi cửa.

Y vừa ló mặt một cái, nói không ngoa, một nửa nam nữ có mặt ở đó đều muốn được y thu vào hậu cung.

Vại giấm của bản tôn đã đầy.

Thật sự không chứa nổi thêm tỷ tỷ đệ đệ nào nữa.

Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại.

Xích Uyên vừa thi đã đỗ cao, ghi tên bảng vàng, trở thành thám hoa lang trẻ nhất.

Ngày cưỡi ngựa diễu phố, thiếu niên mặc hồng bào, đầu cài trâm hoa, mặt như ngọc, dáng như trúc.

Ánh nắng trưa chiếu lên khuôn mặt y, đôi mắt sâu như lưu ly sáng rực.

Y cưỡi ngựa đi ngang qua, đột nhiên quay đầu lại.

Khẽ cười một cái.

Tim ta lập tức đập loạn một nhịp.

Công chúa cải trang đứng trên lầu cũng đập loạn một nhịp.

Ngày hôm sau, thánh chỉ ban xuống.

Tuyên Xích Uyên làm phò mã.

Đến đây thì phần diễn của thanh mai trúc mã như ta lẽ ra nên kết thúc.

Khóc vài trận, mắng vài câu nam nhân phụ bạc, lấy chút lộ phí bù tổn thất tinh thần rồi lủi thủi về quê.

Nhưng bản tôn là ai.

Là người từng dựa vào thực lực san bằng cả Ma tộc, ngồi trên bảo tọa Ma Tôn.

Sao có thể dễ dàng nhận thua như vậy.

Cho dù làm phàm nhân, ta cũng phải làm ra chuyện kinh thiên động địa.

Ta vòng vèo kiếm được một gói thuốc sinh con.

Sau khi uống xong, ta khóc sướt mướt ôm chặt Xích Uyên không buông.

Cầu xin tình cảm, bày tỏ nỗi lòng.

Xích Uyên mềm lòng.

Y mạo hiểm chọc giận long nhan, cùng ta triền miên ba ngày ba đêm.

Gói thuốc kia quả thật rất hữu dụng.

Nhưng nhân gian vốn vô lý.

Ta nghĩ mình đã đủ mặt dày rồi.

Ai ngờ công chúa còn ngang ngược hơn.

Nàng ta trực tiếp trói Xích Uyên trong phủ công chúa, còn phái binh giam giữ ta.

Trước Tiếp