Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trở về Ma giới ngày thứ hai.
Ta thoải mái nằm dài trong tẩm điện Ma cung, ôm một Ma nữ xinh đẹp tuyệt sắc trong lòng.
Nhấp một ngụm rượu máu lâu năm, lười biếng suy nghĩ xem khi nào thì phát động đại chiến Thần Ma.
Đây mới đúng là cuộc sống thần tiên mà bản tôn nên có.
Nhưng sự thoải mái đó chỉ kéo dài được một lát.
Thủ vệ hoảng hốt xông vào.
“Tôn thượng, chuyện lớn không hay rồi!”
Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống.
Thủ vệ thở hổn hển: “Xích… Xích Uyên thượng thần đánh vào Ma giới rồi!”
Ly rượu trong tay ta rơi cạch xuống đất.
Chỉ cần nghe thấy cái tên này thôi, ta đã thấy chóng mặt, mềm chân, đau mông.
Hai bắp đùi còn run lên, chỉ muốn tìm cái chăn bông quấn mình lại cho xong.
Nhưng ta vẫn nhịn.
Hai mươi năm qua ta nói với thuộc hạ rằng bản tôn bế quan tu luyện, không ai biết ta từng lén chạy ra ngoài gây một món nợ tình, còn bị đối thủ của Thiên giới đè đầu.
Nếu chuyện này lộ ra, đường đường Ma Tôn như ta mất sạch mặt mũi.
Thấy thị vệ bị người ta tiện tay ném văng ra ngoài, ta cố giữ bình tĩnh, ngồi thẳng trên sạp, lạnh giọng nói:
“Hai tộc Thần Ma nước sông không phạm nước giếng. Hôm nay Thần quân vượt giới tới thăm, chẳng lẽ muốn tuyên chiến?”
Xích Uyên mặc bạch bào, khuôn mặt còn lạnh hơn cả màu áo.
Y nâng mắt liếc nhẹ một cái, ánh nhìn rơi thẳng vào Ma nữ đang ăn mặc hở hang trong lòng ta.
Ma tộc từ trước đến nay không câu nệ tiểu tiết. Xé vài sợi dây thép cũng có thể làm quần áo, lúc đánh nhau còn tiện tháo xuống làm vũ khí.
Ma nữ này chỉ quấn hai mảnh vải, nhưng ở Ma giới cũng được tính là khá kín đáo rồi.
Thế mà bị Xích Uyên nhìn một cái như vậy, ta lại có cảm giác như vừa bị bắt gian tại trận.
Ta lập tức buông Ma nữ đang run lẩy bẩy ra.
“Ngươi lui xuống trước đi.”
Trong đại điện rộng lớn chỉ còn lại một Thần một Ma đứng đối diện.
Xích Uyên bước về phía ta.
Dáng người tuấn dật càng lúc càng gần, thậm chí ta còn ngửi thấy mùi hương thanh nhã thoang thoảng trên người y.
Khô miệng thật đấy.
Ta cau mày: “Có gì thì nói thẳng, ghé sát như vậy làm gì?”
Xích Uyên đứng trước mặt ta, khuôn mặt nghiêm túc. Đột nhiên y tháo dây lưng, vén trường bào lên.
Ta đang định hét lớn: “Tên ph*ng đ*ng, dám giở trò lưu manh trong Ma cung!”
Thì thấy y lấy ra một đứa bé từ trong tay áo, nhét thẳng vào lòng ta.
“Con cứ khóc mãi, chắc là đói rồi, cần uống sữa.”
Ta ngơ ra cúi đầu nhìn.
Đứa bé bị làm phép tiêu thanh, gào khóc đến đỏ cả mặt mà không phát ra tiếng, nước mắt nước mũi chảy đầy, nhìn thảm vô cùng.
Nhưng mà...
Ta bật dậy ngay tại chỗ, nổi cơn tam bành.
“Xích Uyên, ngươi điên rồi à?!”
“Bản tôn là nam! Là nam! Ta lấy đâu ra sữa để đút cho con của ngươi?”
“Muốn đánh nhau thì nói thẳng, đừng đứng đây gây chuyện sỉ nhục ta! Tin hay không bản tôn lập tức phát động đại chiến Thần Ma, đánh thẳng lên Nam Thiên môn!”
Xích Uyên mặt không đổi sắc lau nước bọt bị ta phun lên mặt.
“Ngươi phản ứng dữ vậy là định chơi xấu quỵt nợ?”
“Con do ngươi sinh, ngươi không đút thì ai đút?”
Y phất tay, giữa không trung lập tức hiện ra một màn hình khổng lồ, như cưỡi ngựa xem hoa chiếu lại toàn bộ hai mươi năm dây dưa của bọn ta ở nhân gian.
“Có cần ta cùng ngươi ôn lại một chút đứa trẻ này từ đâu mà có không?”
Ta đỏ bừng cả mặt, vội ôm chặt đứa bé.
“Không cần.”
Thật sự ta không hiểu nổi.
Rõ ràng Xích Uyên xuống phàm lịch tình kiếp.
Nhưng người bị ngược thân ngược tâm lại là ta.