Thần Cách Thượng Cổ

Chương 4

Trước Tiếp

Xích Uyên chậm rãi nói:

“Tình kiếp không nằm ở tuổi thọ. Hiểu thấu là được.”

Ta cười nhạo.

“Sao vậy, công chúa kia dữ lắm à? Vừa cưới xong đã khiến ngươi nhìn thấu hồng trần?”

“Không.”

Sức mạnh của Chiến Thần vốn hung mãnh, nhưng lúc này lại bị y khống chế thành từng dòng nhỏ, theo lòng bàn tay ấm áp chảy vào cơ thể ta.

Vết thương sâu đến lộ xương dần dần khép lại.

Xích Uyên chậm rãi nói:

“Ta từng gặp một người, bắt đầu hiểu thế nào là yêu.”

“Sau đó y chết rồi, ta lại mất đi khả năng này.”

“Những phàm nhân kia không dạy được ta, vậy thì cần gì phải lãng phí thời gian.”

Ta lập tức im miệng, không dám nói linh tinh.

Hồi lâu sau, trị thương kết thúc.

Nhưng Xích Uyên vẫn chưa rút tay lại.

Ta nhìn khuôn mặt tròn trịa đang ngủ say của đứa bé, hỏi:

“Đặt tên chưa?”

“Ừm, tên Cửu Ly.”

Xích Uyên nhìn ta.

“Người đã hứa sẽ bên nhau lâu dài, lại vì thằng bé mà đi trước.”

Ta quay mặt sang chỗ khác, kéo tay y ra khỏi áo.

“Trời không còn sớm nữa. Tạm biệt không tiễn.”

Xích Uyên đột nhiên nắm lấy cổ tay ta.

“Khi hạ phàm ta không xóa ký ức.”

“Mỗi ngày ở nhân giới ta đều biết rõ ngươi là ai.”

“Mỗi lời đã hứa cũng đều tính.”

Lòng bàn tay Xích Uyên có lớp chai mỏng.

Khi chạm lên da hơi ngứa, nhưng không đau.

Ta ngẩng mắt nhìn y, đối diện đôi mắt sáng như lưu ly.

Đột nhiên nhớ đến ngày hai người tỏ lòng ở nhân gian.

Khi đó y cũng nhìn ta như vậy.

Y đưa cho ta một đôi tượng gỗ hình người, vừa ăn hoành thánh vừa nói như thể chuyện này chẳng có gì đặc biệt.

“Huyền Dương, cứ như vậy sống cùng nhau lâu dài cũng khá tốt, đúng không?”

Gió đầu xuân hơi lạnh, mang theo hương hoa đào nhàn nhạt.

Ta xoay xoay tượng gỗ trong tay, liếc một cái đã nhìn ra sự thăm dò trong mắt y.

“Huyền Dương ca của đệ là thiếu niên tuấn tú nhất trong mười tám dặm. Một đôi tượng gỗ đổi lấy cả đời, đệ lời rồi.”

Xích Uyên cười, nắm lấy cổ tay ta.

“Vậy thêm cả đời của ta nữa. Sau này huynh đi đâu, ta đi đó.”

“Đủ chưa?”

Huyền Dương ở nhân gian đắc ý nắm ngược tay Xích Uyên, chạm lên môi mình xem như câu trả lời.

Nhưng bây giờ Xích Uyên lặp lại hành động đó, từng ngón tay lại bị ta gỡ ra.

“Ước hẹn của ngươi với thanh mai trúc mã thì liên quan gì đến Ma tôn ta.”

Xích Uyên mím môi.

“Rõ ràng lúc ở nhân giới ngươi cũng có ký ức. Ngươi nhận ra ta, hơn nữa còn đồng ý.”

“Vì sao bây giờ lại phủ nhận?”

Ta cười khinh bỉ.

“Chơi trò gia đình thôi mà. Sao ngươi còn tưởng thật?”

“Nếu biết ngươi cũng không mất ký ức, ta đã lười lừa gạt ngươi.”

Bàn tay Xích Uyên chậm rãi siết thành nắm.

“Ta không để ý việc ngươi tiếp tục lừa ta.”

Ta đau đầu nói:

“Thần Ma không đội trời chung đấy.”

“Hai bên sắp khai chiến rồi, ngươi có chút lập trường được không?”

Xích Uyên đứng dậy, tiến sát lại trước mặt ta.

“Ngươi là ma sao?”

Y cong khóe môi cười lạnh.

“Ngàn năm trước ngươi giết ra từ biển máu, leo lên vị trí Ma tôn. Nhưng đến bây giờ cũng không ai trong Ma tộc biết tên thật của ngươi.”

“Ngay cả tên cũng không dám nói, ngươi còn không biết ngại nhận mình là Ma tộc?”

Ta thản nhiên nhìn y.

Một lúc sau mới khẽ cười.

“Nhưng ta không có chút thần lực nào.”

“Chỉ có một thân ma khí ngâm từ biển máu mà ra.”

Ta nhún vai.

“Nếu ta không phải Ma, vậy còn có thể là gì?”

Xích Uyên nhìn ta thật lâu.

“Ngươi thật sự muốn phát động đại chiến Thần Ma?”

“Một khi đám Ma vật bị giam dưới đáy biển máu được thả ra, hậu quả thế nào ngươi rõ hơn bất kỳ ai.”

Thần tộc và Ma tộc tuy thường xuyên xung đột.

Nhưng thật sự gọi là đại chiến Thần Ma thì từ trước tới nay chỉ có một lần.

Trước Tiếp