Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
🐷Edit: Win🐰
Vốn tưởng rằng đến bệnh viện thì bác sĩ sẽ kê vài loại thuốc gì đó để điều dưỡng cho anh. Không ngờ sau khi nghe Hoắc Hằng thuật lại tình hình thì bác sĩ lại hết sức ngạc nhiên, nói rằng bọn họ đã hiểu nhầm rồi.
Ba tháng đầu chỉ là cấm quan hệ, chứ không phải nói rằng không thể dùng cách hỗ trợ từ bên ngoài.
Khi bác sĩ nói những lời này thì Chu Tẫn Hoan không có mặt. Hoắc Hằng biết da mặt anh mỏng nên sau khi kiểm tra xong đã hỏi riêng bác sĩ. Cũng may là Chu Tẫn Hoan không ở đó, Hoắc Hằng liền lớn mật hỏi cả vấn đề về tư thế, lại hỏi về phương thức và lực độ. Bác sĩ làm nghề này nhiều năm, nói chuyện còn thẳng thắn hơn cả nhân viên ở nơi đăng ký kết hôn. Ông kiên nhẫn giải thích cho Hoắc Hằng rất nhiều điều, cuối cùng còn ghi thêm hai tuýp gel bôi trơn nhập khẩu vào đơn thuốc.
Hoắc Hằng thu hoạch không ít, lấy thuốc ở nhà thuốc xong liền dẫn Chu Tẫn Hoan rời đi.
Trên đường, Hoắc Hằng nói lại cho Chu Tẫn Hoan biết chuyện bọn họ đã hiểu nhầm ý của bác sĩ. Nghe xong Chu Tẫn Hoan cũng dở khóc dở cười, vừa thấy xấu hổ lại vừa thở phào nhẹ nhõm.
Hoắc Hằng vốn định đưa anh về nhà luôn nhưng khi anh vừa thả lỏng thì bụng liền phát ra tiếng "ục ục" đã lâu không nghe thấy.
Anh đã lâu lắm rồi không để Hoắc Hằng nghe thấy âm thanh mất mặt như vậy nhưng bây giờ quan hệ giữa hai người nay đã khác xưa, không cần phải để ý những chuyện này nữa. Huống chi anh còn mang thai, một người ăn cho ba người, dễ đói là chuyện rất bình thường.
Hoắc Hằng hỏi anh muốn ăn gì. Anh nhìn con phố bên cạnh, một quán trà kiểu Trung Hoa lướt qua trước mắt thì liền nghĩ đến đã rất lâu rồi chưa đến thăm vợ chồng ông chủ Sầm ở trà lâu Bản Hồ, vì vậy đề nghị đến đó ngồi một chút.
Hoắc Hằng lái xe qua đó, trên đường còn dừng lại một chút để mua vài món quà mang theo.
Dù sao vợ chồng ông chủ Sầm đã chăm sóc Chu Tẫn Hoan lâu như vậy. Nếu không có họ giúp đỡ lúc anh khó khăn nhất thì vết thương ở eo lưng của anh chắc chắn sẽ nghiêm trọng hơn bây giờ nhiều, cũng sẽ không thể giữ được chút thể diện cơ bản khi gặp Hoắc Hằng ngày đó.
Thời điểm họ đến không phải giờ ăn, trong trà lâu chỉ có hai ba bàn khách. Mọi người vừa bóc lạc vừa nhấp trà, nhìn ra Thái Hồ phong cảnh như tranh vẽ ở phía đối diện mà chuyện trò.
Chuỗi ớt đỏ treo ở góc tường vẫn giống hệt lúc Chu Tẫn Hoan rời đi, đỏ rực xếp thành một hàng. Trên cán chổi đặt ở góc phòng vẫn còn dấu vết cong cong do cậu chạy bàn A Tuyền từng lỡ tay làm gãy. Mọi thứ vẫn y nguyên như anh quen thuộc. Trong lòng Chu Tẫn Hoan dâng lên cảm xúc bùi ngùi, còn chưa kịp tiêu hóa đã bị bà chủ nắm lấy tay, mắt rưng rưng chúc mừng anh cuối cùng cũng tìm được người tốt, không cần phải chịu khổ nữa.
Vợ chồng ông chủ Sầm đều là người lương thiện, thỉnh thoảng cũng đi nghe hát kịch ở hí viện nên đối với những gì Chu Tẫn Hoan đã trải qua cũng không khỏi thở dài cảm thán.
Chu Tẫn Hoan cảm ơn hai người vì đã chăm sóc mình, còn Hoắc Hằng thì đưa quà lên. Ngoài quà cho vợ chồng ông chủ, hắn còn chuẩn bị phong bao cho A Tuyền và Cẩm Tú. Ông chủ Sầm từ chối nói quà quá quý không thể nhận. Hoắc Hằng liền nói vậy thì đổi thành tiền mặt, vừa nói vừa định lấy ví ra khỏi túi. Ông chủ Sầm đành phải nhận quà rồi gọi A Tuyền mang trà ngon và điểm tâm lên.
Chu Tẫn Hoan trò chuyện với vợ chồng ông chủ Sầm rất lâu. Trong lúc anh mải nói chuyện, Hoắc Hằng chủ động vào bếp, đứng nhìn đầu bếp làm cho anh một bát mì hải sản hầm đầy ắp nguyên liệu.
Từ sau khi mang thai, Chu Tẫn Hoan không ăn được thịt bò nữa nhưng lại ngày càng thích ăn hải sản. Bình thường lúc nào cũng thèm cá tôm cua các loại.
Hai năm hơn đó anh sống rất chật vật. Bởi vì Chu Tẫn Hân thường ở nội trú tại trường, anh nhớ em gái đang tuổi lớn nên mỗi tháng đều đóng đủ tiền ăn ở trường, còn bản thân thì có thể tiết kiệm bao nhiêu thì tiết kiệm bấy nhiêu. Chỉ khi đến dịp lễ tết ông chủ Sầm cho thêm chút tiền thưởng thì anh mới dám mua ít gạo và thịt mang về.
Mỗi lần nghĩ đến cuộc sống trước đây của Chu Tẫn Hoan, Hoắc Hằng lại thấy tự trách. Nếu khi đó hắn không mơ mơ hồ hồ lên tàu đi Nhật Bản, không lãng phí hơn hai năm thời gian thì Chu Tẫn Hoan đã không phải chịu nhiều khổ cực như vậy.
Nhưng so với tự trách, hắn càng hận Hoắc Thừa hơn. Dù Hoắc Thừa bây giờ vẫn nằm hôn mê trong bệnh viện, dù chính Hoắc Thừa đã cứu Chu Tẫn Hoan thì hắn vẫn không thể nào tha thứ được.
Hoắc Hằng bưng bát mì hải sản ra bàn, đưa đũa và thìa cho Chu Tẫn Hoan, bảo anh ăn xong rồi hẵng nói chuyện.
Ông chủ Sầm và bà chủ rất tinh ý liền nhường lại không gian riêng cho họ. Chu Tẫn Hoan vốn vì nói chuyện mà quên mất cơn đói, lúc này ngửi thấy mùi thơm lại đói cồn cào, ăn hết sạch cả bát mì. Ông chủ Sầm còn mang thêm bánh nếp đường đỏ và chân giò kho dầu cho anh. Miệng anh nói không cần nhưng cơ thể lại rất thành thật. Đến khi mấy cái bát đều sạch trơn thì anh mới lau miệng, hài lòng nhìn Hoắc Hằng mà mỉm cười.
Hoắc Hằng rất thích nhìn dáng vẻ ăn uống no đủ này của anh ăn. Hắn nhìn đồng hồ thấy đã sắp tối thì liền đề nghị trở về nhà.
Sắp đến giờ buổi tối mở quán, quả thật không tiện làm lỡ việc buôn bán. Chu Tẫn Hoan liền chào tạm biệt vợ chồng ông chủ Sầm.
Sau khi về nhà, Hoắc Hằng bảo Triều Nguyệt chuẩn bị nước tắm cho anh, còn mình đi vào bếp đưa thực đơn mới bác sĩ vừa điều chỉnh cho Văn Anh, bảo cô dựa theo đó mà thay đổi chế độ ăn của Chu Tẫn Hoan.
Hôm nay là ngày đặc biệt họ đăng ký kết hôn nhưng vì không chuẩn bị trước nên không kịp chúc mừng trên bàn ăn. Buổi tối Chu Tẫn Hoan chỉ ăn cùng Hoắc Hằng một chút. Khi trở về phòng, anh chuẩn bị nước tắm xong thì chủ động c** q**n áo cho Hoắc Hằng, để hắn vào bồn tắm ngâm cho đỡ mệt.
Hoắc Hằng rất thích lúc anh giúp mình c** đ*. Trước đó vì kiêng lời bác sĩ nên không dám làm bừa nhưng hôm nay khác rồi. Chu Tẫn Hoan mặc đồ ngủ, bên ngoài còn khoác áo bông ở nhà trông như một viên kẹo bông trắng tròn vậy. Gương mặt xinh đẹp dưới ánh đèn ấm trong phòng tắm ửng hồng giống như quả trứng gà mềm vừa bóc vỏ, khiến hắn như bị mê hoặc.
Hoắc Hằng nhìn một lúc liền thấy lòng dạ rối bời. Ngón tay men theo má anh trượt xuống môi, cố ý đưa một ngón vào trong, chạm vào đầu lưỡi của anh.
Chu Tẫn Hoan không né tránh, ngược lại còn cắn lấy ngón tay Hoắc Hằng trong tư thế ấy rồi mới ngước mắt nhìn hắn.
Đôi mắt ấy vốn trong trẻo long lanh nhưng khi lọt vào mắt người đang yêu lại giống như dòng suối d*c v*ng cuốn trôi lý trí.
Hoắc Hằng cúi người bế anh lên. Anh theo bản năng vòng tay qua cổ hắn. Hai người nhìn nhau không ai nói lời nào. Cho đến khi Hoắc Hằng nhẹ nhàng đặt anh lên giường rồi cởi dây buộc áo bông trắng ở eo anh. Khi cúi xuống hôn anh, bàn tay ấm nóng của hắn cũng trượt vào trong quần ngủ của anh, nắm lấy d*c v*ng còn đang mềm oặt của anh mà v**t v*.
Dù họ đã là quan hệ danh chính ngôn thuận nhưng chuyện thân mật như vậy đối với Chu Tẫn Hoan vẫn chưa quen lắm. Sự xấu hổ và lo lắng đồng thời dâng lên trong lòng. Anh bị kẹp giữa chăn và Hoắc Hằng, vừa bị nắm lấy đã khẽ rên lên, theo bản năng muốn kéo tay hắn ra.
Hoắc Hằng rời môi anh, hơi thở dồn dập nhìn anh: "Bác sĩ đã nói rồi, chỉ cần em không vào trong thì sẽ không sao đâu."
Lời này buổi chiều Hoắc Hằng đã nói qua nhưng anh vẫn có hơi chút lo lắng. Nhớ lần hòa giải hôm đó Hoắc Hằng cũng không tiến vào nhưng sau khi hắn xuất ra anh vẫn bị đau bụng đấy thôi.
Anh cố nhịn sự xao động do d*c v*ng mang lại, vẫn không dám buông thả:
"Nhưng anh sợ lắm... lỡ như làm tổn..."
"Đừng sợ." Hoắc Hằng hôn môi anh, tay lại chậm rãi cử động. "Dù không xuất ra thì buổi sáng anh vẫn ướt hết người. Bác sĩ nói nhịn lâu cũng không tốt cho cơ thể anh. Em sẽ nhẹ thôi, sẽ không sao đâu."
Những lời an ủi của Hoắc Hằng như dư âm quanh quẩn trong đầu Chu Tẫn Hoan. kh*** c*m ngày càng dâng trào bên dưới khiến sự kiềm chế của anh từng chút một bị phá vỡ. Bàn tay ngăn cản cuối cùng cũng chuyển xuống eo Hoắc Hằng, nắm chặt vạt áo hắn, bắt đầu th* d*c đầy hưng phấn.
d*c v*ng đã lâu bị kìm nén một khi thoát khỏi lồng giam liền như ngựa hoang chạy loạn trong cơ thể. k*ch th*ch dồn dập khiến anh hoàn toàn chìm đắm. Chẳng bao lâu anh đã ngửa cổ ra sau, mất hết ý thức trong dòng chảy cuồn cuộn.
Lòng bàn tay Hoắc Hằng chợt ướt, sau đó cảm thấy cơ thể anh run lên, eo và mông căng cứng bỗng chốc thả lỏng. Đôi mắt bị d*c v*ng nhuộm đẫm ánh nước, nửa mở nửa khép. Gương mặt đỏ bừng, đôi môi hé mở, còn có một sợi tơ bạc mờ ảo dính nhớp. Cảnh tượng ấy khiến đầu Hoắc Hằng nóng lên, vội cúi xuống hôn anh lần nữa.
Chu Tẫn Hoan cảm thấy nửa người dưới tê dại. Dù chỉ dùng tay giải tỏa nhưng anh vẫn thấy quá thoải mái. Cả người như đang trôi trong mây mù. Thứ đang bị Hoắc Hằng nắm giữ không hề mềm xuống mà ngược lại theo nụ hôn của hắn lại càng lúc càng cứng hơn. Anh không nhịn được khẽ động eo, muốn Hoắc Hằng tiếp tục chạm vào mình.
Hoắc Hằng không vội v**t v* mà cắn hôn đôi môi anh đến sưng lên mới buông ra, nhìn anh hỏi:
"Bụng và eo có đau không?"
Chu Tẫn Hoan yếu ớt lắc đầu:
"Không đau..."
Nhìn anh chìm trong d*c v*ng giống như mặc người hái lấy, trong khoảnh khắc đó Hoắc Hằng thật sự không muốn nghĩ nhiều nữa, chỉ muốn tiến vào cơ thể anh, nhớ lại cảm giác mê đắm tận xương tủy khi ấy.
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ Hoắc Hằng vẫn không cho phép bản thân mình buông thả. Hắn hôn dọc theo cằm xuống ngực anh. Khi định cởi cúc áo trước ngực mới phát hiện tay mình dính thứ gì đó.
Chất lỏng màu trắng đặc sệt tụ lại trong lòng bàn tay, còn chưa kịp chảy xuống. Hoắc Hằng đau lòng vì anh nhịn lâu đến vậy, liền không lãng phí thời gian nữa. Hắn mở cúc áo rồi lại nắm lấy d*c v*ng của anh mà v**t v*, đồng thời cúi xuống ngậm lấy một bên đ** ng*c rồi l**m nhẹ.
Chu Tẫn Hoan mở mắt nhìn trần nhà. Trên đó sạch sẽ không có vết bẩn nào nhưng không hiểu vì sao mà anh lại nhớ đến căn phòng cũ mà mình đã thuê hơn hai năm kia.
Trần nhà căn phòng đó đầy những đốm mốc đen. Anh luôn một mình nhìn chúng mà ngủ, rồi sau này lại có người cùng anh nhìn chúng. Trong căn phòng cũ kỹ ấy, Hoắc Hằng đã cho anh sự bầu bạn bình yên mà anh tưởng chừng như vụt mất từ lâu.
Người đàn ông này trước khi hai người thấu hiểu lòng nhau đã yêu thương anh rồi. Anh nghĩ Hoắc Hằng đã làm quá nhiều vì mình, còn mình lại chưa kịp báo đáp gì. Anh nhất định phải làm điều gì đó khiến Hoắc Hằng vui mới được.
Nhưng anh không còn cách nào suy nghĩ nữa. Đầu lưỡi Hoắc Hằng quấn lấy đ** ng*c anh, cảm giác ấy quá mãnh liệt. Anh cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa rồi. Ngực cũng bị l**m đến tê dại nhưng cảm giác đó lại khiến người ta nghiện không thôi. Anh chỉ biết nắm lấy tóc Hoắc Hằng, phát ra những âm thanh vô nghĩa. Rồi anh lại bị đẩy l*n đ*nh lần nữa.
Hai lần cao trào liên tiếp tiêu hao hết chút thể lực còn lại của anh. Lần này anh thậm chí còn không kêu nổi. Bụng dưới co rút, hai chân run rẩy không kiểm soát được. Anh theo bản năng ôm lấy bụng. Hoắc Hằng tưởng anh đau bụng, vội hỏi có sao không. Anh thở rất lâu mới có sức nói không sao.
Hai chữ ấy gần như không phát ra tiếng. Cổ họng anh khô khốc, Hoắc Hằng lấy cốc nước ở tủ đầu giường đưa tới miệng anh. Sau khi anh uống xong mới đỡ hơn rồi anh bỗng nhìn thấy một cảnh khiến mình xấu hổ đến mức ngón chân cũng co quắp hết lại.
Hoắc Hằng dùng tay phải cầm cốc. Trên thành cốc thủy tinh in rõ một mảng trắng đục đậm. Anh không cần nghĩ cũng biết đó là gì. Vội lấy khăn tay bên gối lau tay cho Hoắc Hằng.
Hoắc Hằng không ngăn anh. Đợi anh lau xong mới kéo tay anh đặt vào g*** h** ch*n mình, ấn nhẹ.
Nhìn đôi mắt rõ ràng cũng khát khao nhưng vẫn kiềm chế nhìn mình, Chu Tẫn Hoan nuốt nước bọt. Anh tưởng mình sẽ do dự nhưng cơ thể lại quyết định trước.
Anh chống người ngồi dậy, bước qua hai chân Hoắc Hằng, mở thắt lưng và khóa quần, thả thứ vừa cứng vừa nóng kia ra.
Đây là lần đầu tiên trong trạng thái tỉnh táo anh nhìn thấy d*c v*ng của Hoắc Hằng. Kích thước lớn hơn anh nhiều khiến mắt anh nóng lên, nhất thời không dám chạm vào.
Hoắc Hằng lại kéo tay anh đặt lên đó, dẫn anh v**t v* hai cái đầy ám chỉ rồi buông ra.
Anh ngẩng đầu nhìn gương mặt Hoắc Hằng. Trong ánh mắt người kia ngoài d*c v*ng còn có tình yêu sâu đậm dành cho anh.
Ánh mắt ấy mỗi lần nhìn nhau anh đều thấy. Chân thật, sâu sắc, nóng bỏng đến không thể kháng cự.
Chu Tẫn Hoan như bị mê hoặc. Anh không còn biết xấu hổ là gì, cứ thế mà vừa nhìn Hoắc Hằng vừa giúp hắn giải tỏa d*c v*ng.
Anh không biết mình quần áo xộc xệch lại chủ động như vậy trong mắt Hoắc Hằng có sức hấp dẫn chết người đến thế nào. Anh chỉ biết duy trì tư thế ấy để Hoắc Hằng xuất ra. Tay anh tê rần nhưng thứ trong tay lại không chịu b*n r* lần thứ hai.
Cuối cùng Hoắc Hằng cũng mất khống chế, ép anh vào giữa giường và tường. Hắn cọ xát giữa đùi anh rồi mới xuất ra lần nữa.
Tư thế ấy rất tốn sức, còn chạm vào khe g*** h** ch*n anh. Cục thịt nhỏ nhạy cảm kia bị Hoắc Hằng cọ lúc được lúc không. Chỉ vài lần mà anh đã l*n đ*nh lần nữa. Lần này mãnh liệt đến mức nước mắt cũng trào cả ra. Cả người mềm nhũn nằm trong lòng Hoắc Hằng.
Anh không quỳ nổi nữa. Hoắc Hằng liền ôm anh nằm xuống.
Vừa rồi Hoắc Hằng không quên bảo vệ bụng anh nhưng vận động kịch liệt liên tiếp vẫn khiến bụng dưới anh hơi đau một chút.
Hoắc Hằng vội lấy thuốc bác sĩ kê hôm nay cho anh uống rồi ở bên anh nghỉ khoảng mười mấy phút. Thấy anh không sao thì hắn mới thấy yên tâm.
Anh mệt đến mức không mở nổi mắt. Hoắc Hằng giúp anh lau sạch sau đó đi tắm rồi ôm anh đi ngủ.
Một giấc này hai người đều ngủ rất ngon. Sáng hôm sau đã hơn mười giờ vẫn chưa tỉnh. Đến khi Triều Nguyệt gõ cửa Hoắc Hằng mới chịu mở mắt.
Tối qua Chu Tẫn Hoan tiêu hao quá nhiều thể lực nên vẫn còn buồn ngủ. Hoắc Hằng nhỏ giọng hỏi anh bụng còn đau không, nghe anh kéo giọng mũi nói không đau mới yên lòng. Hắn đắp chăn lại cho anh rồi mặc quần áo xuống lầu.
Hôm nay Hoắc Hằng còn phải về công ty một chuyến. Họ đã quyết định một tuần sau sẽ chuyển đến Thiên Tân nên những việc trong tay cần phải xử lý gấp. Hắn dặn Triều Nguyệt một giờ nữa hãy lên gọi Chu Tẫn Hoan dậy nhưng hắn vừa đi chưa lâu thì đã có người đến thăm rồi.
Triều Nguyệt nghe người gác cổng báo lại rằng người đó tự xưng là bạn tốt của Chu Tẫn Hoan.
Từ khi bắt đầu hầu hạ Chu Tẫn Hoan đến giờ, Triều Nguyệt chưa từng thấy có khách tới thăm nhưng cũng không tiện tự ý từ chối, liền hỏi tên người đó.
Người hầu đáp:
"Người đó nói họ Tưởng, còn nói ông chủ Chu chỉ cần nghe họ này sẽ biết ngay là ai."