Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
🐷Edit: Win🐰
Đối với chuyện đi lĩnh giấy kết hôn, Hoắc Hằng chưa từng nhắc lời nào với anh cả. Trước đó bọn họ chỉ bàn xem tiệc cưới tổ chức ở đâu, nên mời những ai mà thôi.
Chu Tẫn Hoan tuy chưa từng thật sự kết hôn nhưng cũng biết từ năm đầu thời Dân Quốc, hôn nhân kiểu mới dần thay thế tập tục truyền thống cũ. Những trình tự rườm rà phức tạp của tam thư lục lễ được giản lược thành một bước, chỉ cần hai bên mang hôn thư của gia đình đến thì sẽ có người của chính phủ làm chứng, để hai bên ký tên trên giấy kết hôn là được.
Tập tục cưới hỏi kiểu mới này rút ngắn thời gian chờ đợi kéo dài của hôn lễ truyền thống nhưng cái gì cũng có hai mặt. Nhiều gia tộc vẫn tuân theo lễ chế cũ khinh thường kiểu lễ tục mới này, cảm thấy quá tùy tiện. Dù sao theo quan niệm lúc bấy giờ, cưới gả vẫn là chuyện lớn nhất đời người, sao có thể giản lược đến mức như trò đùa vậy được.
Ngay cả khi năm đó Hoắc Thừa muốn cưới anh cũng là theo lễ chế cũ, bắt đầu từ việc xem bát tự sinh thần của hai bên.
Vì vậy khi biết Hoắc Hằng lại muốn cùng anh đi lĩnh giấy kết hôn, Chu Tẫn Hoan vậy mà lại bước không nổi nữa.
Anh nắm chặt tay Hoắc Hằng:
"Em đã hỏi cha em chưa?"
Hoắc Hằng hiểu rõ lo lắng của anh, liền giải thích: "Em đã nói với ông rồi, ông cũng đồng ý."
Chu Tẫn Hoan nhìn chằm chằm vào mắt Hoắc Hằng, cố tìm ra điều gì đó từ đôi mắt lúc nào cũng dịu dàng nhìn mình nhưng không có gì cả. Hoắc Hằng vẫn như trước, khiến anh yên tâm phẩn nào.
Nhưng nhà họ Hoắc là một đại gia tộc. Không nói đến chuyện hôn lễ của họ có thể giản lược đến mức chỉ vài người đi Thiên Tân dự lễ, lẽ nào ngay cả tam thư lục lễ cũng có thể bỏ qua hay sao? Hoắc Hằng đã thuyết phục Hoắc Anh Niên thế nào? Hoắc Anh Niên lại giải thích với tộc trưởng nhà họ Hoắc ở quê ra sao?
Đây từng là một khúc mắc trong lòng của Chu Tẫn Hoan mà anh chưa từng nói với Hoắc Hằng. Dù sao năm đó bát tự sinh thần của anh đã từng được gửi cùng của Hoắc Thừa đến nhà chính Hoắc gia cho tộc trưởng và người trong tộc xem. Bây giờ nếu lại gửi cùng của Hoắc Hằng thì không biết những người đó sẽ nghị luận anh ra sao, lại gây áp lực cho Hoắc Hằng thế nào nữa.
Chuyện này vẫn luôn đè nặng trong lòng anh mãi. Anh không nhắc tới là vì anh không có năng lực giải quyết, cũng không muốn tăng thêm phiền não cho Hoắc Hằng, khiến Hoắc Hằng còn phải quay lại an ủi anh.
Vì vậy anh tuyệt đối không ngờ Hoắc Hằng lại từ bỏ cách thức chính quy và thể diện nhất đối với một đại gia tộc thời bấy giờ, chỉ cùng anh hai người đơn độc đến lĩnh giấy kết hôn.
Tuy rằng hôn lễ như vậy vẫn được người đời công nhận, nhưng...
Hốc mắt anh dần đỏ lên. Những cảm xúc lởn vởn trong lòng suốt mấy ngày qua lại nặng thêm một bậc. Anh càng hiểu sâu hơn vì sao năm đó mình phải chịu những khổ nạn như bị vứt bỏ, cha mẹ qua đời, tiền đồ bị hủy hoại như vậy.
Bởi vì ông trời muốn cho anh một Hoắc Hằng, cho anh một người thật sự đặt anh ở đầu quả tim mà yêu thương, che chở anh đến mức trở thành kẻ mềm yếu vô dụng, vậy mà lại cảm động đến khóc oà ngay giữa đường lớn.
Chu Tẫn Hoan trốn vào trong xe. Mặc cho Hoắc Hằng dỗ dành thế nào, anh cũng không chịu nhấc đầu khỏi tay áo.
Anh từng vô số lần nghĩ rằng kết cục tốt nhất thuộc về mình chỉ là không phải chịu đói, bình bình đạm đạm đi hết đời này. Anh không biết hạnh phúc còn có thể trông như thế nào nhưng mỗi khi thấy người khác trời lạnh có người nương tựa, lúc ốm đau hay đói khát có người quan tâm chăm sóc, anh làm sao thật sự có thể cứng lòng như đá mà không cảm thấy khó chịu cho được?
Bây giờ thì tốt rồi. Tất cả khổ nạn đều kết thúc. Hoắc Hằng và mấy đứa nhỏ đã dựng cho anh một mái nhà mới giữa đống tường đổ nát trước kia. Một mái nhà có thể che gió chắn mưa cho anh, mang lại hy vọng và niềm vui cho anh.
Cha... mẹ ơi...
Hai người có nhìn thấy không?
Chu Tẫn Hoan không nhớ lần trước mình mất khống chế như vậy là khi nào nhưng Hoắc Hằng nhớ rất rõ. Hoắc Hằng không ngừng an ủi anh. Hắn nghĩ ngoài niềm bất ngờ mà mình mang đến thì phần lớn nguyên nhân khiến anh mất kiểm soát như vậy cũng là vì anh đang mang thai. Nhưng bác sĩ cũng đã dặn kĩ rồi, anh không thể quá vui quá buồn như vậy. Hoắc Hằng có chút hối hận, biết trước làm anh khóc thành thế này thì không bằng nói trước với anh vài lời cho xong.
Hoắc Hằng khó khăn lắm mới ôm được anh vào lòng. Nghe tiếng nức nở khàn đặc của anh khiến hắn vừa đau lòng vừa tự trách mình quá bốc đồng nhưng cứ để anh khóc mãi thế này cũng không được. Hoắc Hằng đành đem đứa trẻ ra doạ anh, bảo nếu anh còn khóc như vậy thì không những không thể lĩnh giấy kết hôn mà còn phải đến bệnh viện kiểm tra nữa.
Vừa nhắc đến hai "quả hồ đào nhỏ", trong lòng Chu Tẫn Hoan liền có chút lo lắng. Dòng cảm xúc cuồn cuộn như Hoàng Hà cuối cùng cũng dần lắng xuống.
Anh tựa đầu lên vai Hoắc Hằng, đến khi cảm xúc gần như ổn định mới lên tiếng, bảo Hoắc Hằng lấy khăn tay cho anh.
Hoắc Hằng không lấy khăn trong túi anh mà lấy khăn của mình, lau sạch nước mắt và nước mũi lem luốc trên mặt anh. Để anh nhanh lấy lại tinh thần, hắn còn cố ý trêu:
"Đều là người sắp có con rồi, sao còn khóc như con nít vậy. Nhìn mặt anh toàn là nước mũi nước mắt này. May mà em không có máy ảnh trong tay, không thì chụp lại rồi vài năm nữa cho con của chúng ta xem."
Chu Tẫn Hoan cũng biết mình vừa rồi quá mất mặt. Anh bất an nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Tuy lúc mất kiểm soát anh đã trốn vào trong xe nhưng cũng không biết có ai phát hiện hay không.
Hoắc Hằng lau sạch cho anh, nhìn đôi mắt khóc đến sưng lên của anh, dù có đau lòng nhưng vẫn không quên làm dịu bầu không khí:
"Mắt anh sưng như thế này rồi, lát nữa đi ký tên người ta có tưởng em ép cưới anh, không chịu cho chúng ta lĩnh giấy không nhỉ?"
Tâm trạng Chu Tẫn Hoan hoàn toàn thả lỏng. Anh đánh Hoắc Hằng một cái, rồi nhìn chằm chằm hắn:
"Cha em thật sự đồng ý à? Em không lừa anh chứ?"
Hoắc Hằng nắm chặt tay anh:
"Em lừa anh làm gì? Cha em đâu phải không biết Bắc Bình rắc rối nhiều đến mức nào. Ông đã đồng ý cho chúng ta đi Thiên Tân làm tiệc cưới thì sẽ không tự chuốc thêm phiền phức đâu."
"Vậy mẹ em thì sao?" Chu Tẫn Hoan lại hỏi. Tới giờ anh vẫn chưa từng nói chuyện với Lý Thu. Lý Thu cũng chưa bao giờ nhìn thẳng vào anh. Anh biết rõ bà vẫn luôn không muốn chấp nhận anh.
"Mẹ em không phản đối như trước nữa. Chuyện này phải cảm ơn mẹ hai của em. Cha nói là do mẹ hai giúp khuyên mẹ." Hoắc Hằng vuốt khóe mắt đỏ au của anh. "Được rồi, đừng nghĩ nữa. Nhìn đi, lớp trang điểm của anh lem hết rồi. May mà ông chủ Chu của chúng ta trời sinh xinh đẹp. Mắt sưng lên trông còn to hơn, khỏi cần bôi phấn lên mí nữa."
Nhìn Hoắc Hằng ngoài miệng trêu anh nhưng nhưng trong mắt lại là một biển yêu chiều sâu đậm. Mũi Chu Tẫn Hoan chua xót, suýt nữa lại không nhịn được. Anh ngẩng đầu hít sâu một hơi:
"Cho anh mười phút."
"Anh muốn làm gì?" Hoắc Hằng khó hiểu nhìn anh.
Chu Tẫn Hoan lấy bình giữ nhiệt mang theo lúc ra ngoài, uống mấy ngụm nước rồi làm ướt khăn tay của mình, thổi cho nguội rồi đắp lên mí mắt.
Anh không nói thêm gì. Hoắc Hằng cũng không quấy rầy nhưng anh cảm nhận được Hoắc Hằng ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn mình. Tay hai người vẫn đan chặt vào nhau.
Khi thấy gần ổn, Chu Tẫn Hoan nhấc khăn ra. Mí mắt quả nhiên bớt sưng hẳn. Anh và Hoắc Hằng xuống xe, theo chỉ dẫn của người gác cổng đi vào tòa nhà làm giấy tờ. Khi xếp hàng đến cửa sổ, Hoắc Hằng lấy từ túi ra một tờ hôn thư cùng giấy thân phận của hắn và Chu Tẫn Hoan đưa qua.
Hôn thư là Hoắc gia đã viết sẵn. Còn giấy thân phận của Chu Tẫn Hoan từ khi anh nằm viện vẫn để bên Hoắc Hằng giữ.
Sau khi xem xong bức sính thư gần trăm chữ do chính tay Hoắc Anh Niên viết, Chu Tẫn Hoan theo chỉ dẫn của nhân viên dùng ngón tay cái chấm vào bùn đỏ rồi in dấu tay.
Lần đầu vì tay run nên không in rõ, Hoắc Hằng khẽ bảo anh đừng căng thẳng. Anh đổi sang ngón cái tay kia, cuối cùng cũng in ổn.
Sau khi ký tên xong, họ được dẫn lên tầng ba.
Trên những băng ghế dài hai bên đã có mấy cặp vợ chồng sắp vào ký tên lĩnh giấy. Đều là những nam nữ trẻ tuổi ăn mặc thời thượng. Người lịch sự còn chủ động gật đầu chào họ.
Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hoan ngồi xuống chiếc ghế cuối cùng. Hai người đều nhìn cánh cửa gỗ đỏ ở cuối hành lang.
Cánh cửa rất bình thường nhưng hai bên dán một đôi câu đối.
[志于云上得 人似月中来
摄成双壁影 缔结百年欢]
Duyên gặp gỡ tựa từ mây kết
Người đến tựa ánh trăng giữa trời
Bóng ngọc song đôi hoà một lối
Trăm năm kết nghĩa vẹn hân hoan
[Ý thơ: Câu đối chúc cho đôi vợ chồng gặp được người như ý, đôi lứa nên duyên, kết mối hôn nhân tốt đẹp và sống hạnh phúc trăm năm.
Chữ "欢" (Hoan) ở cuối câu dưới chính là chữ trong tên "Chu Tẫn Hoan" nên Hoắc Hằng mới cố tình trêu rằng mọi "niềm vui" sau này đều nằm ở chữ "Hoan" đó.]
Hoắc Hằng chỉ vào chữ "hoan" ở cuối vế dưới, ghé sát tai Chu Tẫn Hoan, dùng giọng chỉ hai người nghe được rót mật vào tai anh:
"Cha anh đặt tên này cho anh thật là có tầm nhìn xa. Cách dùng chữ này thật là tuyệt. Cá nước chi hoan, giường gối chi hoan, chẳng phải đều nói đến cái "hoan" sau này của anh sao?"
Chu Tẫn Hoan vừa nghe đã biết Hoắc Hằng đang ám chỉ cái gì.
Gần đây hai người phải tránh chuyện đó. Có lẽ vì không được ăn nên càng nhớ mùi. Hoắc Hằng động một chút là nói mấy lời th* t*c với anh. Tệ nhất là mỗi lần Hoắc Hằng nói, anh lại tự nhiên bị hắn dẫn dắt vào cảm giác đó.
Anh lại trừng Hoắc Hằng một cái, định bảo hắn đừng làm loạn ở chỗ này. Kết quả lời còn chưa nói ra đã bị Hoắc Hằng chặn miệng.
Mấy cặp chuẩn bị lĩnh giấy phía trước hoặc thì nói chuyện nhỏ,m hoặc cũng là bầu không khí tình tứ. Không ai rảnh mà đi nhìn người khác.
Chu Tẫn Hoan chớp chớp mắt. Tay anh còn chưa kịp đẩy Hoắc Hằng thì đã bị hắn ôm sau lưng. Chiếc lưỡi kia trượt vào miệng anh, khơi gảy từng dây đàn trong lòng.
Đến khi anh mềm nhũn nằm trong lòng Hoắc Hằng th* d*c, cặp bên trong cuối cùng cũng đi ra. Trông hai người kia nhìn tờ giấy kết hôn trong tay nhau mà,m anh cũng bị niềm vui và hạnh phúc trên hai gương mặt đó lây sang. Dù đang ở bên ngoài nhưng anh cũng không muốn rời khỏi vòng tay của Hoắc Hằng.
Hai người cứ vậy dựa vào nhau. Ngồi lâu, tay Hoắc Hằng tự nhiên đặt lên eo anh, xoa bóp có kỹ thuật, giúp thả lỏng dây thần kinh ở vùng eo. Đây là bác sĩ dặn, thường xuyên xoa bóp như vậy có thể giảm áp lực lên eo trong thời kỳ mang thai.
Từng cặp một đi vào rồi từng cặp một đi ra. Đến khi nhân viên gọi tên hai người thì Hoắc Hằng mới nắm tay anh đi vào.
Đó chỉ là một văn phòng rất đơn giản. Trên tường sau bàn làm việc dán chữ "Hỷ" màu đỏ rất lớn. Xung quanh tường còn có vài tờ áp phích phổ biến kiến thức. Chu Tẫn Hoan liếc nhìn, có tờ mở đầu đã rất táo bạo, hướng dẫn vợ chồng mới cưới làm sao sinh con đúng cách.
Sau khi họ ngồi xuống và nghe xong các câu hỏi xác nhận, hai tờ giấy kết hôn đã chuẩn bị sẵn được đặt trước mặt. Nhân viên bảo họ đọc kỹ nội dung rồi ký tên nếu không có sai sót.
Hoắc Hằng đọc từng chữ rất nghiêm túc, sau đó còn lấy phần của Chu Tẫn Hoan kiểm tra lại. Xác nhận không vấn đề liền cầm bút máy ký tên.
Chu Tẫn Hoan nhìn hắn ký xong. Khi nét cuối của chữ "Hằng" viết xong thì anh mới nhận bút, dưới ánh mắt chăm chú của Hoắc Hằng mà viết ngay ngắn ba chữ "Chu Tẫn Hoan".
Đó là lần đầu trong đời anh viết tên mình nghiêm túc đến vậy. Trong lòng chứa đựng kỳ vọng về tương lai tốt đẹp, cũng chứa những lời muốn nói với cha mẹ nơi suối vàng. Sau đó anh lại chấm ngón tay cái vào bùn đỏ, in dấu tay lên tên mình.
Hôn thư có hai bản. Nhân viên bảo họ đổi cho nhau rồi mỗi người ký lại một lần nữa, sau đó cười chúc họ bách niên hảo hợp.
Chu Tẫn Hoan cầm tờ giấy mỏng nhẹ kia, lại cảm thấy như đang nâng cả quãng đời còn lại, nặng đến mức tay anh lại bắt đầu run. Nhưng còn chưa kịp kìm nén cảm xúc sắp mất khống chế thì nhân viên đã bắt đầu phổ biến một số kiến thức cơ bản về sinh con sau khi kết hôn.
Trong bụng anh đã có sẵn "hàng" rồi nhưng nhân viên không biết. Người đó còn kiên nhẫn nói rằng thời đại đang thay đổi, phải bỏ tập tục cũ. Nếu có con phải nhớ kiểm tra thai định kỳ, tuyệt đối đừng vì ngại ngùng mà sinh con theo cách dân gian trước kia. Làm vậy không chỉ nguy hiểm cho người lớn mà tỷ lệ dị tật của trẻ cũng cao.
Chu Tẫn Hoan nghe đến mặt đỏ tai hồng. Đầu cúi thấp gần chui xuống dưới bàn. Anh liên tục kéo góc áo Hoắc Hằng.
Hoắc Hằng lại nghe rất hứng thú. Rõ ràng đã làm bụng anh to lên rồi mà còn giả vờ không biết, hỏi những điều cần chú ý liên quan đến sinh con.
Vốn những chuyện riêng tư này nên do bà mối hoặc gia đình hai bên lo liệu nhưng chính phủ Dân Quốc muốn cổ vũ chính sách sinh sản mới nên chủ động đảm nhận việc phổ biến kiến thức này. Bình thường người đến lĩnh giấy kết hôn đa phần đều ngại ngùng, chịu ngồi nghe hết đã là tốt lắm rồi, làm gì có chuyện hỏi tới hỏi lui. Khó khăn lắm mới gặp một thanh niên ham học hỏi như Hoắc Hằng, nhân viên kia giống như ngựa già gặp được Bá Nhạc, không ngừng truyền đạt kiến thức.
Chu Tẫn Hoan nghe đến mức suýt chảy máu mũi, cuối cùng Hoắc Hằng mới chịu hài lòng. Hắn nhét đầy đầu kiến thức mới, định đợi khi bụng Chu Tẫn Hoan ổn định rồi sẽ từ từ thực hành.
Hai người đứng dậy cảm ơn nhân viên. Người đó cuối cùng chúc họ sớm sinh quý tử.
Ra khỏi cửa, Chu Tẫn Hoan cảm thấy quá mất mặt nên không chịu đi cùng Hoắc Hằng. Hoắc Hằng cũng không ép, chỉ cười tủm tỉm đi phía sau. Đến khi trở lại xe mới ôm anh vào lòng, hôn lên gò má vừa đỏ vừa nóng của anh.
"Vợ em lúc ngại ngùng sao lại làm người ta chịu không nổi vậy nhỉ. Không được, vẫn nên đến bệnh viện một chuyến thôi. Em phải hỏi bác sĩ có cách nào khác để giải toả không mới được. Nếu không nhịn thêm hơn một tháng nữa chắc nghẹn đến sinh bệnh mất thôi."
Chu Tẫn Hoan cắn lên cằm Hoắc Hằng để trút giận nhưng cũng không từ chối. Vốn đã bị mấy kiến thức kia làm toàn thân nóng bừng, bây giờ Hoắc Hằng còn châm lửa đốt thêm. Nghĩ lại đi bệnh viện cũng tốt. Gần đây ngoài việc ban đêm khó ngủ thì buổi sáng còn thường phải thay q**n l*t. Cứ thế này thật không ổn, thật sự quá khó chịu rồi.
🌤️🌻