Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 85

Trước Tiếp

🐷Edit: Win🐰

Hoắc Hằng ghé sát tai Chu Tẫn Hoan, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy giải thích vài câu.

Mặt Chu Tẫn Hoan đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Anh giả vờ trừng Hoắc Hằng một cái, đặt bình sữa xuống rồi quay người bỏ đi. Anh tưởng Hoắc Hằng sẽ đuổi theo nhưng rẽ qua góc rồi phía sau vẫn không có động tĩnh.

Anh dừng lại, lén lút từ bên tường nhìn về hướng vừa đi tới, thấy Hoắc Hằng đang trả tiền. Sau khi nhận hộp đóng gói từ tay nhân viên mới đi về phía anh.

Anh không biết Hoắc Hằng mua gì. Đến khi Hoắc Hằng đứng trước mặt rồi anh mới nhìn rõ hình vẽ trên hộp chính là cái dụng cụ cho trẻ bú vừa rồi.

Chu Tẫn Hoan lại trừng Hoắc Hằng. Lần này còn chưa kịp mở miệng, Hoắc Hằng đã ôm anh vào lòng, thở dài bất lực:
"Đừng trừng nữa, anh không biết mỗi lần anh trừng em như vậy là em muốn lại làm anh đến mức nào đâu."

Chữ cuối cùng Hoắc Hằng nói rất khẽ nhưng Chu Tẫn Hoan vẫn nghe thấy. Anh vùi mặt vào vai Hoắc Hằng, hơi nóng trên mặt chưa kịp tan lại dâng lên lần nữa.

Anh nói:
"Đừng nói nữa."

Hoắc Hằng hít mùi nước gội đầu thơm thơm trên tóc anh, lưu luyến buông anh ra rồi nhét hộp kia vào tay anh:
"Cái này em phát hiện khi kiểm tra bảng nhập hàng mấy ngày trước. Ở nước ngoài đều dùng thứ này để nuôi trẻ sơ sinh. Đây là mẫu mới nhất, cảm giác giống với cơ thể người. Trẻ con cắn vào cũng gần giống như cắn vào chỗ đó của anh đó."

Rõ ràng là nội dung rất đứng đắn nhưng bầu không khí lại trở nên nóng lên. Chu Tẫn Hoan không dám nhìn thẳng Hoắc Hằng nữa, ngay cả hộp trong tay cũng cảm thấy nóng bỏng.

Anh chưa từng nghĩ sau này đứa trẻ sinh ra phải nuôi thế nào, bởi từ khi biết mình mang thai thì liên tiếp có chuyện rắc rối xảy ra. Bây giờ đột nhiên lại đặt ra trước mắt, anh không khỏi cúi đầu nhìn b** ng*c vẫn phẳng lặng của mình. Anh thật sự có thể nuôi con sao...

Chỉ nhìn động tác đó Hoắc Hằng đã biết anh đang nghĩ gì, liền an ủi:
"Đừng lo, bác sĩ nói rồi, khoảng bốn năm tháng anh sẽ bắt đầu căng lên. Đến lúc đó em giúp anh thông là được. Giờ mua bình sữa này rồi lát về nhà đổ chút sữa vào, em luyện trước cách thông, để khỏi vừa ngậm vào đã làm anh đau."

Hoắc Hằng ép anh vào tường, môi ghé vào cổ anh m*t vài cái, động tác mô phỏng đúng kiểu bú m*t. Anh sao có thể không hiểu ý Hoắc Hằng nhưng bác sĩ dặn ba tháng đầu không được làm bậy, dù có muốn cũng chỉ có thể nhịn.

Anh ôm chặt eo Hoắc Hằng, giấu gương mặt nóng bừng cùng vẻ bối rối vào bên tai hắn, lại lần nữa cầu xin:
"Đừng nói nữa mà."

Nếu nói thêm nữa... chỗ đó của anh sẽ lộ mất.

Hoắc Hằng cũng nhịn đến khó chịu, chỉ có thể ôm anh hít sâu. Đợi đến khi cả hai đều bình tĩnh lại mới buông ra, nắm tay anh nói:
"Đi chọn quần áo cho Tẫn Hân thôi."

Anh theo Hoắc Hằng tới mấy quầy bán quần áo nữ ngoại quốc, dựa theo số đo của Chu Tẫn Hân chọn vài bộ. Có đồ trang trọng, đồ mặc khi vận động, đồ mặc khi ra ngoài bình thường, còn có đồ ngủ và tất. Riêng đồ lót thì họ không chọn, phải để Chu Tẫn Hân tự mua.

Trong tay Hoắc Hằng xách mấy túi đồ, lại cùng Chu Tẫn Hoan đi xem giày nữ, còn có một số đồ trang sức tóc mà con gái thích. Sau khi mua xong, Hoắc Hằng lên văn phòng tầng năm, giao đồ cho nhân viên ở quầy tiếp tân rồi dặn họ tìm người gửi tới nhà cũ ở phố Dương Sơn Tây. Sau đó hắn dẫn Chu Tẫn Hoan rời khỏi bách hóa, lái xe về phía cuối phố.

Xe dừng trước một tòa nhà trang trí mặt tiền rất vui vẻ. Chu Tẫn Hoan bị Hoắc Hằng kéo xuống xe, còn chưa kịp nhìn bảng hiệu đã bị kéo vào trong cửa. Hoắc Hằng báo tên với người tiếp đón, đối phương lập tức chào hỏi cung kính rồi mời họ lên tầng ba thử đồ.

Chu Tẫn Hoan cảm thấy nơi này hơi quen. Đến khi lên tầng ba mới biết Hoắc Hằng lại kéo anh tới tòa nhà dịch vụ cưới.

Trước đó Hoắc Hằng từng bàn với anh về địa điểm tổ chức hôn lễ. Về chuyện có tổ chức ở Bắc Bình hay không, suy nghĩ của anh lại giống hệt Hoắc Hằng.

Bắc Bình có quá nhiều ký ức không vui. Hôn lễ lại là chuyện của hai gia đình, thật sự không cần để quá nhiều người biết. Tội gì mà phải nghe những lời đàm tiếu vô nghĩa rồi khiến một đám cưới tốt đẹp lại mang bầu không khí khó chịu chứ.

Biết anh cũng nghĩ vậy nên Hoắc Hằng liền yên tâm, về nhà bàn với Hoắc Anh Niên chi tiết tổ chức hôn lễ ở Thiên Tân.

Nhưng đã quyết định làm ở Thiên Tân rồi, vậy Hoắc Hằng đưa anh tới đây làm gì nữa?

Hoắc Hằng không giải thích mà dẫn anh vào phòng thử đồ. Không lâu sau có phục vụ mang tới hai bộ hỉ phục đỏ thẫm hoàn toàn mới, đều là kiểu Trung Hoa. Hoa văn long phụng trình tường được dệt trên nền đỏ sẫm. Ngoài màu sắc nổi bật ra thì kiểu dáng tổng thể không khác quần áo thường ngày là bao.

Hoắc Hằng khóa cửa lại, bắt đầu cởi khuy áo của anh ra. Anh giữ tay Hoắc Hằng, hỏi rốt cuộc đang làm gì. Hoắc Hằng cười với anh, hôn lên môi anh một cái, nói lát nữa sẽ biết rồi tiếp tục c** q**n áo của anh.

Anh đành để mặc Hoắc Hằng làm loạn, để hắn giúp mình thay bộ hỉ phục vừa vặn kia. Lại nhìn Hoắc Hằng nhanh nhẹn thay bộ của mình. Hai người đứng trước gương soi thử, cùng một bộ đồ, cùng một biểu cảm, đỏ rực như hai phong bao lì xì.

Chu Tẫn Hoan cuối cùng cũng bật cười. Anh hiểu ý Hoắc Hằng rồi. Hóa ra là lén làm hỉ phục để tạo bất ngờ cho anh đây mà.

Hoắc Hằng ra hiệu anh khoác tay mình rồi đứng thẳng lưng. Hai người chênh nhau gần một cái đầu, bề rộng vai cũng khác nhưng đứng cạnh nhau lại vô cùng xứng đôi.

Hoắc Hằng hài lòng khen người trong gương:
"Đẹp thật. Em lớn từng này rồi mà chưa từng thấy hai người nào xứng đôi như vậy. Đúng là trời sinh một cặp."

Chu Tẫn Hoan lại bị hắn chọc cười, nhịn không được đánh hắn một cái:
"Làm gì có ai tự khen mình như vậy."

Hoắc Hằng xoay người lại, vòng tay ôm eo kéo anh vào lòng:
"Em khen thì sao nào, chẳng lẽ anh thấy chúng ta không xứng đôi? Hửm?"

Hoắc Hằng cúi đầu, môi nhẹ nhàng cọ xát môi anh. Hơi thở khi nói chuyện dụ dỗ khiến Chu Tẫn Hoan ngứa ngáy run lên, không nhịn được cắn nhẹ lên môi hắn một cái:
"Xứng, quá xứng luôn!"

Hoắc Hằng hài lòng buông anh ra, chỉnh lại góc áo cho anh, rồi sờ bụng anh nói:
"Được rồi, ra ngoài trang điểm đi."

Hai người mỗi người ngồi trước một chiếc gương bầu dục, để chuyên viên trang điểm sửa soạn. Ngũ quan Hoắc Hằng vốn đã tuấn tú nên không cần chỉnh sửa gì nhiều, chủ yếu là chải lại tóc. Đôi mắt Chu Tẫn Hoan dịu dàng, chuyên viên trang điểm tô một chút màu nâu nhạt lên mí mắt khiến đôi mắt anh trông sáng và có thần hơn. Sau khi chuẩn bị xong, Hoắc Hằng dẫn anh xuống lầu rời đi.

Chu Tẫn Hoan tưởng là đi chụp ảnh. Hoắc Hằng lại nói gần đây ở Bắc Bình người chụp ảnh cưới quá nhiều nên không đặt được nhiếp ảnh gia nên đổi sang chụp ở Thiên Tân.

"Vậy mặc bộ này đi đâu?" Chu Tẫn Hoan khó hiểu hỏi.

Hoắc Hằng vẫn không nói rõ, chỉ bảo anh đừng vội, lát nữa sẽ biết rồi quay đầu lái xe theo hướng khác.

Bộ đồ họ mặc tuy kiểu dáng gần giống quần áo thường nhưng người tinh mắt nhìn là biết hỉ phục, hoàn toàn không thích hợp xuất hiện trên phố. Chu Tẫn Hoan không biết Hoắc Hằng đang bán bí mật gì. Đến khi xe dừng lại lần nữa, anh nhìn thấy mấy chữ lớn Cục Dân Chính Thành phố Bắc Bình.

Hoắc Hằng nhìn kim đồng hồ trên cổ tay, xuống xe đi sang phía anh, mở cửa xe rồi đưa tay ra:
"Tuy vẫn chưa tới giờ nhưng làm giấy kết hôn thì nên sớm không nên muộn. Đi thôi."

Chu Tẫn Hoan sửng sốt nhìn bàn tay đang đưa ra trước mặt mình.
Anh vốn tưởng Hoắc Hằng dẫn anh đi thử hỉ phục chỉ là để xem trước kiểu dáng, hoàn toàn không nghĩ tới hắn lại trực tiếp đưa anh tới Cục Dân Chính.

"Em... em nói thật sao?" Anh hỏi nhỏ.
Hoắc Hằng cười, nắm lấy tay anh kéo xuống xe.

"Đương nhiên là thật. Nếu không em đưa anh tới đây làm gì?"

Chu Tẫn Hoan bị hắn kéo đi vài bước, lúc này mới phản ứng lại. Anh vội nắm chặt tay Hoắc Hằng.
"Nhưng... giấy tờ thì sao? Không phải cần rất nhiều thứ sao?"

Hoắc Hằng quay đầu nhìn anh, trong mắt mang theo ý cười.
"Em đã chuẩn bị xong hết rồi."

Hắn nói xong liền lấy từ trong túi áo ra hai cuốn sổ hộ khẩu và giấy tờ cần thiết đã chuẩn bị sẵn.

Chu Tẫn Hoan nhìn những thứ trong tay hắn, nhất thời không biết phải nói gì. Anh chỉ cảm thấy trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua, vừa nóng lại vừa mềm.

Hoắc Hằng thấy anh đứng ngây ra, liền khẽ bóp tay anh.
"Đi thôi."

Hai người mặc hỉ phục đỏ thẫm như vậy bước vào trong đại sảnh của Cục Dân Chính.

Nhân viên bên trong ban đầu còn đang cúi đầu làm việc, nghe tiếng động liền ngẩng lên nhìn.

Khi nhìn thấy hai người họ, đặc biệt là bộ hỉ phục trên người khiến mọi người đều sửng sốt một chút.

Hoắc Hằng lại rất bình tĩnh, nắm tay Chu Tẫn Hoan đi thẳng tới trước quầy làm thủ tục.

"Chúng tôi tới đăng ký kết hôn."

Giọng hắn trầm ổn rõ ràng, giống như đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.

Chu Tẫn Hoan đứng bên cạnh hắn, nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của Hoắc Hằng.

Đột nhiên anh cảm thấy, những chuyện đã trải qua trước đây, những đau khổ và tủi nhục dường như đều đáng giá.

Bởi vì cuối cùng, người đứng bên cạnh anh vẫn là Hoắc Hằng.

🌤️🌻

Trước Tiếp