Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 84

Trước Tiếp

Hoắc Anh Niên đang ngồi trước bàn làm việc xem tài liệu. Hoắc Hằng khóa cửa lại, nhìn Hoắc Khiêm xách cổ áo sau của tên chạy bàn đi tới cạnh bàn, đá một cái vào khoeo chân hắn ta, tên chạy bàn liền quỳ sụp xuống.

"Chuyện gì vậy?" Hoắc Anh Niên tháo kính lão xuống, quan sát người đang run rẩy trên đất: "Đây là ai?"

"Cha, chuyện hôm qua con đã điều tra rõ rồi." Hoắc Khiêm không thèm vòng vo, vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề: "Đây chính là tên chạy bàn ở Hải Tân Lâu ngày hôm qua. Chị cả đã mua chuộc hắn, trước tiên  là bỏ thuốc hạ huyết áp vào canh gà táo đỏ nhân sâm của Tẫn Hoan, khiến em ấy chóng mặt buồn nôn, sau đó nhân lúc em ấy đi ra ngoài thì tìm cơ hội ra tay khiến anh ấy té xuống lầu."

Đôi chân mày của Hoắc Anh Niên nhíu lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Thấy ông chưa lập tức nói gì, Hoắc Khiêm lại đá tên chạy bàn một cái, nói: "Tự mình nói! Từng chữ từng câu khai cho rõ ràng, nếu dám giấu giếm một câu nào tôi sẽ đưa cậu tới cục cảnh sát ngay!"

Thời đó tuy người có tiền đã không thể một tay che trời nhưng kiểu người thật sự phạm tội lại còn đắc tội với người giàu mà bị đưa tới cục cảnh sát thì chắc chắn phải ngồi tù dài hạn. Huống chi tên chạy bàn đã biết rõ đây là nội đấu của nhà họ Hoắc, hắn chỉ là người ngoài không quyền không thế, sao dám đắc tội thật sự được? Lập tức vừa khóc vừa kể rõ từ đầu đến cuối chuyện Hoắc Tuyết tìm hắn, bao gồm cả việc Hoắc Thừa đã ngã xuống lầu như thế nào và sau khi sự việc xảy ra Hoắc Tuyết đưa tiền cho hắn rồi uy h**p hắn phải lập tức rời khỏi Bắc Bình ra sao.

Hoắc Hằng vẫn đứng cạnh cửa phòng lạnh lùng quan sát. Trên đường tới đây Hoắc Khiêm đã nói với hắn rằng trong chuyện này hắn nên ít nói thôi. Dù sao hắn là người trong cuộc, có vài lời cho dù có chứng cứ có lý lẽ nhưng chỉ cần do hắn nói ra thì cha vẫn sẽ cho rằng hắn thiếu lý trí, là đang biện hộ cho Chu Tẫn Hoan.

Hiện giờ chứng minh suy đoán của Hoắc Khiêm là đúng. Dù không phải do Hoắc Hằng chỉ chứng nhưng Hoắc Anh Niên vẫn giữ sự nghi ngờ, nhìn Hoắc Khiêm nói: "Ngoài người này ra còn có chứng cứ nào khác không?"

Hoắc Khiêm đặt túi tiền trong tay lên trước mặt Hoắc Anh Niên: "Cha, toàn bộ đều là tiền mới, phía sau in năm phát hành chính là năm nay. Nếu cha không tin thì có thể bảo chưởng quầy Đổng tới ngân hàng tra tài khoản của người trong nhà, xem mấy ngày nay có ai rút ra khoản tiền tương tự không."

Hoắc Anh Niên mở túi giấy da, một mùi mực in đậm đặc xộc lên, đó là mùi đặc trưng của tiền mới vừa rút từ ngân hàng. Ông lấy ra xem, đều là tiền giấy mười đồng mới tinh, buộc thành hai xấp dày.

Số tiền này lúc đó đủ để một người bình thường ở Bắc Bình mua một căn tứ hợp viện ba gian ba sân, mua ruộng đất rồi cưới vợ sinh con. Nhìn túi tiền này, trong lòng Hoắc Anh Niên đã hiểu rõ lắm rồi.

Dương Quyên Lan đã gả cho ông ba mươi năm, người phụ nữ này tâm tư ra sao ông hiểu rõ nhất. Nhưng vì thân phận chính thất của bà ta, lại chỉ là những chuyện lặt vặt nhỏ nhặt nên Hoắc Anh Niên chưa từng thật sự so đo. Chỉ không ngờ một đôi con của mình cũng bị bà ta dạy dỗ thành như vậy, con trai tầm thường hoang đường thì không nói nhưng đến cả cô con gái duy nhất cũng trở thành lòng dạ rắn rết như vậy.

Dù tức giận như có tảng đá mắc trong tim nhưng Hoắc Anh Niên vẫn không phát tác ngay tại chỗ. Ông vẫn muốn giữ lại chút thể diện cho Dương Quyên Lan nên bảo Hoắc Khiêm đưa người ra ngoài trước.
Hoắc Khiêm vốn không muốn ra ngoài nhưng Hoắc Hằng bước lên vỗ vai y, dùng ánh mắt bảo y đừng lo, lúc này y mới đành xách người đi ra.

Sau khi cửa đóng lại, gương mặt vùi trong lòng bàn tay của Hoắc Anh Niên mới chậm rãi ngẩng lên nhìn người con trai đối diện bàn làm việc.
Hai tay Hoắc Hằng đút trong túi quần, cứ vậy không biểu cảm nhìn thẳng vào Hoắc Anh Niên. So với những lần nổi giận xấu hổ trước đây thì lần này hắn bình tĩnh đến mức không giống hắn chút nào.

Hoắc Anh Niên thở dài một hơi, dựa lưng vào ghế, nếp nhăn nơi khóe mắt dường như lại sâu thêm vài phần.

Ông mệt mỏi nói: "Con có gì muốn nói không?"

Hoắc Hằng không chần chừ: "Cha, bất kể cha xử lý chuyện này thế nào thì con vẫn sẽ đưa anh Tẫn Hoan tới Thiên Tân."

Hoắc Anh Niên không nhìn hắn, ánh mắt dừng trên túi tiền trên bàn. Số tiền này đối với nhà họ Hoắc không đáng là bao nhưng điều khiến ông lạnh lòng thật sự là con gái ông muốn dùng số tiền này để trừ khử cháu trai của ông.

Chuyện này một khi làm lớn chắc chắn sẽ khiến gia đình này không còn là gia đình nữa. Chưa nói tới địa vị sau này của Dương Quyên Lan và Hoắc Thừa trong nhà họ Hoắc mà ngay cả thể diện và vị trí của Hoắc Tuyết ở nhà họ Chu cũng sẽ không giữ được.

Nhưng ông cũng biết mình không thể tiếp tục dung túng Dương Quyên Lan phát điên như vậy được nữa. Người phụ nữ đó vì con trai mà ngay cả việc thuê người giết người cũng dám làm. Nếu còn mặc kệ thì ai biết người tiếp theo gặp nạn có phải là Hoắc Hằng hay không. Bởi vì đối với Dương Quyên Lan, người thật sự uy h**p bà ta không phải là Chu Tẫn Hoan mà chính là Hoắc Hằng được ông thiên vị.

Nếu không phải Hoắc Hằng kiên quyết muốn cưới Chu Tẫn Hoan vào cửa thì sẽ không có chuyện như ngày hôm nay. Nhưng nếu năm đó Hoắc Thừa không phụ bạc Chu Tẫn Hoan thì sao lại có hậu quả của ngày hôm nay?

Ai có thể ngờ năm đó Chu Tẫn Hoan vì cứu Hoắc Thừa mà ngã xuống lầu, bây giờ lại đến lượt Hoắc Thừa vì cứu Chu Tẫn Hoan mà té xuống lầu.

Quả thật ứng nghiệm câu nhân quả tuần hoàn, báo ứng không sai.

Hoắc Anh Niên nhắm mắt lại, chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi đến thế. Khoảng thời gian này tranh cãi không ngừng, bất luận là từ phòng lớn hay phòng ba, có lẽ đây cũng là báo ứng dành cho ông. Nếu ban đầu ông không dung túng Hoắc Thừa muốn làm gì thì làm, muốn cưới thì cưới, muốn hủy hôn thì hủy thì cũng sẽ không kéo Hoắc Hằng vào, càng không khiến cả nhà rơi vào tình cảnh căm ghét lẫn nhau như nước với lửa như bây giờ.

Hoắc Anh Niên im lặng rất lâu, Hoắc Hằng cũng không thúc giục. Hai cha con cứ như vậy một ngồi một đứng mà lặng lẽ nhìn nhau, nghe tiếng đồng hồ trong thư phòng tích tắc vang lên, cho tới khi Hoắc Anh Niên mở đôi mắt nặng nề, phá vỡ sự im lặng.

"Cha không cản các con nữa nhưng con phải hứa với cha hai chuyện."

Hoắc Hằng không có niềm vui như dự đoán. Đối với hắn mà nói, dù Hoắc Anh Niên có đồng ý hay không thì hắn cũng đã quyết định rời đi rồi.

Vì vậy hắn vẫn bình tĩnh: "Cha nói đi."

Hoắc Anh Niên chỉ vào túi tiền chói mắt kia như có thứ gì mắc ở cổ họng, giọng nói khàn khàn: "Chuyện này đừng truyền ra ngoài, cha sẽ tự xử lý. Mẹ cả của con sau này sẽ biết chừng mực, sẽ không làm hại con và mẹ con nữa."

Hoắc Hằng không trả lời ngay, hắn hỏi: "Chuyện thứ hai là gì?"

Hoắc Anh Niên im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: "Đi Thiên Tân thì được nhưng chuyện tuyến vận chuyển con phải tiếp tục theo dõi, việc làm ăn trong nhà con cũng không thể mặc kệ. Hơn nữa không thể chỉ ở Thiên Tân, mỗi tháng phải về nhà ở vài ngày."

Nhìn mái tóc bạc lấm tấm ở hai bên thái dương của Hoắc Anh Niên, Hoắc Hằng không tiếp tục đối kháng với ông nữa. Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất mà Hoắc Anh Niên có thể đưa ra, hắn cũng hiểu rằng đi Thiên Tân không có nghĩa là hắn hoàn toàn không liên quan gì tới gia đình này nữa.

Người thân của hắn vẫn ở đây. Dù là Lý Thu đến bây giờ vẫn không chịu chấp nhận Chu Tẫn Hoan hay bà nội hiền từ và người cha bao dung, còn có người anh hai hiểu hắn nhất là Hoắc Khiêm. Tất cả đều ở Bắc Bình, họ là gốc rễ của hắn, là một nỗi vương vấn khác trong lòng hắn.

Cuối cùng hắn dịu giọng lại: "Con sẽ làm vậy. Cha, con chỉ là cùng anh Tẫn Hoan đổi sang một nơi ở khác thôi. Thiên Tân và Bắc Bình gần như vậy, con có thể trở về bất cứ lúc nào."

Hoắc Anh Niên phẩy tay, dường như không muốn nghe thêm: "Ra ngoài đi. Chuyện tới Thiên Tân cha sẽ bảo chưởng quầy Đổng sắp xếp. Gọi anh hai con vào đây."

Hoắc Hằng khom người với Hoắc Anh Niên. Nhìn bóng lưng con trai kiên quyết rời đi, Hoắc Anh Niên lại nhắm mắt, nơi khóe mắt mơ hồ có chút ánh nước.

Sau khi Hoắc Khiêm vào, Hoắc Anh Niên dặn dò y một phen, đại khái là bảo y đừng truyền chuyện này ra ngoài, ngay cả với Điền Vân San cũng không được nói. Hoắc Khiêm hiểu nặng nhẹ, lại biết Hoắc Anh Niên đã đồng ý cho Hoắc Hằng đi Thiên Tân, cũng sẽ xử phạt Dương Quyên Lan nên không tiếp tục truy cứu nữa.

Trưa hôm đó và cả buổi tối Hoắc Anh Niên đều không xuống lầu ăn cơm. Buổi tối Dương Quyên Lan vào thư phòng của ông, hai người bùng nổ một trận cãi vã chưa từng có từ khi thành hôn đến nay. Động tĩnh lớn đến mức ngay cả lão phu nhân đã ngủ trên lầu cũng bị đánh thức nhưng Hoắc Anh Niên và Dương Quyên Lan đều không nói nguyên nhân cãi nhau là gì. Sáng hôm sau Dương Quyên Lan liền bảo Hoắc Tuyết thu dọn hành lý, cùng Chu Huy về Thượng Hải trước.

Lão phu nhân hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vì sao lại đi gấp như vậy. Dương Quyên Lan chỉ nói bên Thượng Hải có việc gấp. Chu Huy thì hoàn toàn không hiểu chuyện gì nhưng Hoắc Tuyết bảo anh ta đừng hỏi nhiều.

Hoắc Thừa vẫn chưa tỉnh lại mà Hoắc Tuyết đã vội vàng rời đi. Nguyên nhân trong đó chỉ có rất ít người biết. Những người khác cũng không rảnh hỏi thăm bởi vì tiếp theo Hoắc Anh Niên lại làm một chuyện khiến mọi người kinh ngạc hơn.

Ông đích thân tới Thiên Tân một chuyến, mua lại Di Viên ở bên Bát Giác Đài. Điều khiến người ta ngạc nhiên nhất là khi ông trước mặt cả nhà trao khế đất và khế nhà của Di Viên cho Hoắc Hằng, Dương Quyên Lan lại chỉ sa sầm mặt, một câu cũng không nói.

Lý Thu không rõ giữa hai cha con họ lại xảy ra chuyện gì nhưng đối với tòa nhà kiểu vườn lâm cuối thời Thanh này, chỉ cần nhìn bản vẽ kiểu dáng thôi bà đã rất hài lòng.

Sau đó bà hỏi Hoắc Hằng, Hoắc Hằng chỉ nói đây là nhà cưới Hoắc Anh Niên tặng cho hắn và Chu Tẫn Hoan. Lý Thu lúc này mới biết Hoắc Hằng muốn tới Thiên Tân định cư. Niềm vui vừa vì căn nhà dâng lên trong lòng bà lập tức bị dội tắt, bà lại bắt đầu làm ầm lên.

Nhưng lần này trước sự làm ầm của bà, Hoắc Hằng hoàn toàn không muốn khuyên nữa. Hắn cầm chìa khóa xe rồi đi ra ngoài.

Lý Thu gọi không được liền chạy ra đứng trước xe, nói nếu hắn muốn đi thì cứ cán qua người bà.

Bà muốn dùng cách này ép Hoắc Hằng đổi ý. Bà nắm chắc con trai bà không phải người bất hiếu, chỉ là bị Chu Tẫn Hoan mê hoặc mà thôi. Nhưng bà càng vô lý như vậy, Hoắc Hằng lại càng không biết phải đối mặt với bà thế nào. Cuối cùng hắn cũng không lái xe nữa mà ra ngoài gọi xe kéo.

Làm mẹ mà đã làm đến mức này nhưng con trai vẫn chấp mê bất ngộ. Lý Thu vừa đau vừa hối, muốn chết mà lại không nỡ chết thật. Bà ngồi dưới gốc cây lê ở tiền viện khóc nức nở.

Người hầu thấy vậy đành đi xin ý kiến lão gia nhưng lão gia không có phản ứng gì. Ngược lại bà hai Điền Vân San lại xuống lầu.

Cùng là làm mẹ, Điền Vân San luôn hiểu nỗi đau của Lý Thu nhưng bà không tán đồng cách làm của bà ấy.

Tính cách của bà thoáng đạt hơn Lý Thu nhiều. Trong nhà này bà không tranh sủng, cũng không có hứng thú gây sóng gió. Bình thường chỉ thích nghe hát rồi cùng vài người bạn đi xem phim, mua sắm, tham gia yến tiệc mà thôi.

Vòng giao thiệp của bà rộng hơn Lý Thu nên nhìn chuyện cũng thông suốt hơn người luôn quanh quẩn trong nhà như Lý Thu.

Bà nói rất nhiều quan điểm của thời đại mới, còn đưa ra ví dụ từ gia đình bạn bè.

Lý Thu tuy tuổi tác xấp xỉ Điền Vân San nhưng lại là người sống trong bóng tối của thời đại cũ. Hoắc Hằng là đứa con bà dốc hết tâm huyết nuôi dưỡng. Nay con trai trưởng thành xuất sắc, bà đương nhiên không chịu nổi việc Hoắc Hằng vì một người mình không thích mà chống lại mình, coi nhẹ cảm xúc của mình được.

Nhưng thời đại đã khác rồi. Ngay cả Hoắc Thừa cũng phản nghịch, không chịu nhận cuộc hôn nhân mà Dương Quyên Lan sắp đặt thì huống hồ gì Hoắc Hằng đã từng uống "mực Tây".

Hắn và Hoắc Khiêm đều có tư tưởng và chủ kiến của riêng mình. Thứ hắn thích sẽ dốc hết sức tranh lấy. Hắn không phải loại mềm yếu như Hoắc Thừa, gặp khó khăn là bỏ cuộc.

Sự kiên định của hắn thậm chí còn khiến lão gia cũng phải gật đầu nhượng bộ. Hiểu con không ai bằng mẹ, chẳng lẽ Lý Thu thật sự không nhìn ra hay sao?

Những lời thật lòng của Điền Vân San từng câu từng câu đâm vào tim Lý Thu khiến nước mắt bà rơi nhiều hơn cả cánh hoa lê bị gió thổi rụng.
Khóc đến cuối cùng, Lý Thu cũng không còn nước mắt để mà khóc nữa. Bà bất lực nhìn chiếc xe của Hoắc Hằng đỗ trong viện, trước mắt hiện lên ánh mắt vừa cố nhẫn nhịn vừa bực bội của con trai khi nhìn bà lúc nãy.

Bà nào phải không hiểu.

Chỉ là bà không cam lòng!

Điền Vân San ngồi xuống bên cạnh Lý Thu, để bà dựa vào vai mình trút hết nỗi lòng, ánh mắt lại nhìn về một cửa sổ ở góc tầng hai.

Hoắc Anh Niên đang đứng trước cửa sổ đó. Vì khoảng cách xa nên bà không nhìn rõ biểu cảm của ông nhưng nhớ tới lời Hoắc Anh Niên dặn trước khi bà xuống lầu, bà liền mỉm cười từ xa.

Gia đình này nhìn như đang mưa gió lay động, có vài bộ mặt trong nhà cũng xấu xí đến mức khiến người ta lạnh lòng nhưng có cách nào khác đâu?

Bao nhiêu năm sống chung rồi, ai thật sự mong gia đình này tan vỡ chứ?

Hoắc Hằng đem chuyện Hoắc Anh Niên đồng ý cho họ tới Thiên Tân, còn chuẩn bị nhà cưới nói cho Chu Tẫn Hoan nghe.

Chu Tẫn Hoan lại không tin lắm, cho rằng Hoắc Hằng đang dỗ anh vui. Cho tới khi Hoắc Hằng lấy khế nhà và khế đất từ cặp công văn ra đưa cho anh xem, anh mới kinh ngạc che miệng.

Chu Tẫn Hân đứng bên cạnh vẫn giữ vẻ thờ ơ. Đối với Di Viên — nơi còn đáng giá hơn cả Thịnh Kinh Đại Hí Viện thời cực thịnh, cô cũng tỏ vẻ khinh thường.

Mấy ngày nay trường đang thi cuối kỳ nên cả tuần cô không ra ngoài. Không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Ban đầu cô rất tức giận nhưng nghe nói Hoắc Thừa đã cứu Chu Tẫn Hoan, cô lại cảm thấy khó nói nên lời.

Cô không tin Hoắc Thừa lại tốt bụng như vậy nhưng Chu Tẫn Hoan nói sự thật bày ra trước mắt, bảo cô đừng tiếp tục thù địch Hoắc Thừa nữa.

Không biết có phải vì phòng lớn làm ác quá nhiều hay không mà Hoắc Thừa chỉ bị chấn động não nhẹ nhưng lại nằm trên giường bệnh hơn một tuần vẫn chưa tỉnh. Chu Tẫn Hoan đã xuất viện rồi mà gã vẫn nằm ngủ bất động, giống như mất hồn không gọi dậy được.

Trình Nguyệt Mai ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt. Dương Quyên Lan trong tay lại có thêm một chuỗi tràng hạt Phật do lão phu nhân cầu từ Thái Thường Tự về, nói dùng chuỗi hạt này tụng kinh là có thể tích đức cho Hoắc Thừa.

Chuyện của Hoắc Thừa tuy khiến Chu Tẫn Hoan cảm thấy áy náy nhưng Hoắc Hằng không muốn anh suy nghĩ nhiều. Sau khi xuất viện liền bắt đầu chuẩn bị chuyển tới Thiên Tân.

Anh em Chu Tẫn Hoan không có nhiều đồ đạc, hành lý chỉ là vài bộ quần áo. Hoắc Hằng đưa Chu Tẫn Hân một khoản tiền để cô đi mua quần áo giày dép mới, còn có đồ học tập và vài thứ con gái thích.
Chu Tẫn Hân không muốn nhận, đeo túi vẽ đi tìm Diệp Tiểu Mãn ra ngoài vẽ phong cảnh.

Hoắc Hằng liền kéo Chu Tẫn Hoan, lấy lý do mua đồ cho Chu Tẫn Hân rồi hai người cùng ra ngoài dạo phố.

Chu Tẫn Hoan đã một thời gian không ra ngoài. Thấy Hoắc Hằng lái xe tới con phố thương mại náo nhiệt nhất Bắc Bình, anh liền hỏi đi đâu mua quần áo cho em gái.

Hoắc Hằng nói đợi chút sẽ biết, kết quả xe dừng trước cửa Bách hóa Nam Sơn của nhà họ Hoắc.

Nhìn nơi đã rất lâu mình không đặt chân tới này, Chu Tẫn Hoan có chút ngẩn người. Hoắc Hằng kéo anh xuống xe, cũng không giải thích gì thêm mà dẫn anh đi thẳng qua cửa kính xoay vào bên trong.

Lần trước tới đây là để mua bút chì màu cho Chu Tẫn Hân. Khi đó anh cầm theo một tháng tiền công đi vay, mặc bộ quần áo vá chằng vá đụp. Từ lúc bước vào cho tới khi rời đi gần như ai cũng nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường.

Lần này anh mặc bộ đồ mới Hoắc Hằng chọn cho. Hơn nữa dạo này ăn uống đầy đủ nên thân thể dần hồi phục, gương mặt cũng lấy lại dáng vẻ năm xưa. Tuy khí chất vẫn chưa hoàn toàn trở lại như trước kia khiến người ta say mê nhưng cũng đã rất sáng sủa động lòng người.

Vì vậy sau khi bước vào không còn ai khinh thường anh nữa. Mỗi ánh mắt nhìn tới đều cung kính lễ độ.
Hoắc Hằng dẫn anh vào thang máy, đi thẳng lên tầng bốn nhưng không đi về phía bán đồ nữ mà rẽ tới một quầy hàng của thương hiệu đồ trẻ em Đức, xem những chiếc bình sữa và n*m v* trưng bày bên trong.

Nữ nhân viên ở quầy từng gặp Hoắc Hằng khi hắn đi kiểm tra cửa hàng, liền gọi một tiếng "Tam thiếu gia" hết sức ngọt ngào.
Hoắc Hằng không để ý tới đôi mắt chớp liên hồi của cô ta, chỉ bảo cô lấy ra mẫu bình sữa mới vừa nhập mấy ngày trước.

Nữ nhân viên bị lạnh nhạt đành quay người đi lấy. Hoắc Hằng nhận lấy rồi đưa cho Chu Tẫn Hoan, nhướng mày cười hỏi:
"Mua cái này được không?"

Chu Tẫn Hoan chưa từng thấy loại bình sữa của Tây. Kiểu n*m v* mô phỏng cơ thể người kia lại càng chưa thấy bao giờ. Anh bóp thử n*m v*, cảm giác rất trơn mịn, hình dạng cũng giống như đã từng thấy ở đâu đó.

Nhưng khi anh bóp nhẹ, đầu n*m v* liền mở ra một khe hình chữ thập.

Anh khó hiểu nhìn Hoắc Hằng:
"Rốt cuộc đây là thứ gì? Sao lại có lỗ vậy?"

Trước Tiếp