Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 83

Trước Tiếp

🐷Edit: Win🐰

Thấy Chu Tẫn Hoan đã ngất đi, Hoắc Hằng nổi giận: "Mẹ cả! Chuyện còn chưa rõ ràng mà bà đã ép Tẫn Hoan như vậy. Nếu anh ấy và đứa bé có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho bà và anh ta!"

Cho dù trước đây có chán ghét phòng lớn đến đâu thì Hoắc Hằng cũng chưa từng công khai vô lễ với Dương Quyên Lan như vậy. Bị hắn nói như đổ thêm dầu vào lửa, Dương Quyên Lan càng không kiêng dè:
"Chu Tẫn Hoan đẩy anh trai mày xuống lầu, chuyện đó ai cũng biết rõ! Ngoài nó ra thì còn ai nữa? Tất cả đều là tại mày! Nếu không phải mày đi dây dưa với cái thứ rách nát đó thì sao xảy ra chuyện hôm nay?! Mày vốn luôn nhìn anh trai mày không vừa mắt, mày muốn trả thù nó!"

Lý Thu vẫn đứng phía sau lạnh lùng quan sát, thấy Dương Quyên Lan trút giận lên Hoắc Hằng thì cuối cùng cũng bước lên ngăn lại. Hoắc Anh Niên cũng kịp thời kéo Dương Quyên Lan lại, tát bà ta một cái rồi đẩy về phía Hoắc Tuyết:
"Trông chừng mẹ con cho tốt! Đây là ở bên ngoài, đừng để bà ta giống mụ đàn bà chua ngoa làm mất mặt nhà họ Hoắc!"

Hoắc Thừa đã ngã xuống lầu mà Hoắc Anh Niên vẫn bênh Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hoan, Dương Quyên Lan sao mà chịu nổi. Bà ta lại muốn nhào về phía Chu Tẫn Hoan nhưng bị một giọng nói hoảng hốt cắt ngang.

"Đại thiếu phu nhân! Đại thiếu phu nhân, người sao vậy?!"

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại. Trình Nguyệt Mai vốn bị Hoắc Anh Niên yêu cầu ở lại phòng riêng chờ đợi nhưng không biết từ lúc nào đã đi ra. Cô đứng phía sau mọi người, nghe rõ toàn bộ cuộc đối thoại giữa Hoắc Hằng và Dương Quyên Lan, chân mềm nhũn rồi ngã xuống.

Hoắc Anh Niên lập tức đi xem tình hình của Trình Nguyệt Mai. Màn náo loạn này khiến thái phu nhân đau lòng đến mức nước mắt cũng lấp ló trong mắt, miệng liên tục lẩm bẩm "nghiệt duyên". Sắc mặt Hoắc Anh Niên đen như đáy nồi nhưng không chậm trễ nữa, ra lệnh đưa Chu Tẫn Hoan và Trình Nguyệt Mai cùng đến bệnh viện.

Ba người được đưa tới Bệnh viện số một Bắc Bình. Đột nhiên có ba bệnh nhân cần cấp cứu cùng lúc khiến phòng cấp cứu lập tức trở nên rối loạn.

Người nhà họ Hoắc đều bị y tá chặn ở ngoài. Tình trạng của Trình Nguyệt Mai nhẹ nhất, chỉ là bị kích động quá mức, nghỉ ngơi một lúc liền không sao nữa.

Chu Tẫn Hoan nặng hơn cô ta. Bác sĩ kiểm tra thì phát hiện Chu Tẫn Hoan từng dùng thuốc hạ huyết áp nên nói với Hoắc Hằng. Hoắc Hằng nói không thể nào. Thuốc mà Chu Tẫn Hoan uống đều do bác sĩ của bệnh viện này kê, anh không hề dùng riêng thuốc khác. Hơn nữa Chu Tẫn Hoan cũng không bị cao huyết áp, tại sao phải uống thuốc hạ huyết áp chứ?

Bác sĩ chỉ thông báo tình hình rồi quay lại phòng cấp cứu nhưng phòng cấp cứu của Hoắc Thừa lại rất lâu không có tin tức.

Dương Quyên Lan dựa vào vai Hoắc Tuyết, nước mắt đã chảy cạn nhưng vẫn không kìm được đau khổ. Hoắc Tuyết cũng rất hối hận. Ngoài việc lo cho Hoắc Thừa, cô ta còn lo cho một người khác nữa.

Lúc nãy tình hình quá hỗn loạn, cô ta không có cơ hội tìm người chạy bàn đã bị mua chuộc nên không biết vì sao mục tiêu rõ ràng là Chu Tẫn Hoan mà cuối cùng người ngã xuống lầu lại là Hoắc Thừa.

Nhưng hiện giờ cô ta cũng không thể rời đi được. Cả bệnh viện lẫn Hải Tân Lâu đều đang rất hỗn loạn. Nếu bị người ta phát hiện một tiểu thư nhà họ Hoắc như cô ta lén tiếp xúc với người chạy bàn của Hải Tân Lâu thì thật khó mà giải thích được.

May là không chờ quá lâu, bác sĩ cấp cứu cho Hoắc Thừa cuối cùng cũng đi ra.

Lời của bác sĩ khiến mọi người thở phào. Hoắc Thừa chỉ bị chấn động não nhẹ và gãy xương cẳng chân trái. Chỉ cần nằm nghỉ một thời gian là có thể hồi phục, cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc đi lại sau này.

Kết quả này khiến mọi người buông lỏng. Đặc biệt là Dương Quyên Lan lại gục lên vai Hoắc Tuyết khóc lớn. Sắc mặt u ám của Hoắc Anh Niên cũng dịu đi nhiều. Thái phu nhân thì chắp tay cảm tạ thần Phật phù hộ.
Sau khi Hoắc Thừa và Chu Tẫn Hoan đều được chuyển về phòng bệnh, thái phu nhân mới cùng Hoắc Anh Niên về nghỉ trước. Chuyện này còn chưa rõ ràng nhưng hai người trong cuộc đều chưa tỉnh, tạm thời cũng không hỏi được gì.

Hoắc Hằng ở lại chăm sóc Chu Tẫn Hoan. Hoắc Khiêm cũng không yên tâm nên ở lại, còn để Điền Vân San đưa Lý Thu về.

Trình Nguyệt Mai vốn không có bệnh gì, lẽ ra nên về nghỉ nhưng cô muốn ở lại chăm Hoắc Thừa nên cùng phòng lớn ở lại phòng bệnh khoa chỉnh hình.

Đến chiều tối, Chu Tẫn Hoan mới tỉnh lại.

Hoắc Khiêm lập tức gọi bác sĩ. Sau khi bác sĩ kiểm tra nói Chu Tẫn Hoan không sao nữa thì Hoắc Hằng mới yên tâm đỡ anh ngồi dậy rồi hỏi anh có muốn ăn chút gì không.

Sắc mặt Chu Tẫn Hoan đã khá hơn. Buổi trưa anh đã nôn sạch hết nên bây giờ tỉnh dậy lại thấy đói. Hoắc Khiêm chủ động xuống mua đồ ăn, để Hoắc Hằng ở lại với anh.

Khi cửa phòng bệnh đóng lại, Hoắc Hằng lập tức ôm anh vào lòng. Nỗi sợ hãi vẫn bị đè nén trong lòng cuối cùng cũng có thể trút ra.

Chu Tẫn Hoan cũng ôm chặt Hoắc Hằng, muốn dựa vào nhiệt độ cơ thể hắn để cảm thấy an tâm.

Khi cảm xúc dần dịu lại, anh buông Hoắc Hằng trước rồi hỏi:
"Vết thương của Hoắc Thừa thế nào rồi?"

"Không sao. Bác sĩ nói chấn động não nhẹ, gãy xương cẳng chân thôi. Nghỉ dưỡng một thời gian là khỏi."
Hoắc Hằng nói thật, thấy vẻ mặt anh rõ ràng thả lỏng sau khi nghe xong liền hỏi: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy? Sao anh ta lại ngã xuống hả anh?"

Chu Tẫn Hoan tựa vào đầu giường.
"Anh cũng không biết. Lúc đó anh muốn xuống lầu, anh ta đột nhiên gọi anh lại, nói là có chuyện rất quan trọng muốn nói."

Anh siết chặt chăn rồi dừng lại. Thấy anh muốn nói lại thôi, Hoắc Hằng nắm tay anh dịu dàng hỏi:
"Sau đó thì sao?"

Anh cúi đầu tự trách:
"Anh không muốn có liên quan gì với anh ta nữa nên không nghe. Nhưng lúc anh định đẩy anh ta ra thì bị ai đó đá vào chân. Anh ta muốn kéo anh lên, kết quả lại thành anh ta ngã xuống dưới."

"Có người sao?" Hoắc Hằng lập tức nhận ra vấn đề. "Không phải là Hoắc Thừa à?"

"Không." Chu Tẫn Hoan lắc đầu.
"Anh ta đứng trước mặt anh nhưng cú đá là từ phía sau gót chân. Góc độ đó của anh ta không làm được."

Lúc đó quá hỗn loạn. Cảnh Hoắc Thừa ngã xuống lầu và tiếng gào thét của Dương Quyên Lan khiến Chu Tẫn Hoan hoàn toàn bối rối. Bây giờ bình tĩnh lại, anh mới nhớ ra điểm bất thường.

"Lúc đó bên cạnh các anh còn ai không?"

"Có, một người chạy bàn cầm ấm nước bằng đồng. Anh thấy cậu ta đứng cạnh cầu thang. Anh tưởng cậu ta chờ rót nước nên không để ý."

Chu Tẫn Hoan vừa nói vừa cố nhớ lại nhưng chuyện xảy ra quá nhanh, anh cũng không nhớ người chạy bàn đó đi đâu mất rồi.

Hoắc Hằng nói:
"Bác sĩ nói triệu chứng của anh là do thuốc hạ huyết áp. Anh có tự uống không?"

"Không, anh đang yên đang lành uống thuốc đó làm gì chứ." Chu Tẫn Hoan phủ nhận.

Nghe đến đây Hoắc Hằng đã đoán ra đại khái. Hắn hỏi thêm đặc điểm ngoại hình của người chạy bàn rồi bảo anh đừng nghĩ nữa, nghỉ ngơi cho tốt, chuyện này để hắn xử lý.

Chu Tẫn Hoan vẫn suy nghĩ mãi về chuyện thuốc hạ huyết áp. Anh nhớ lại Hoắc Thừa lúc đó nói có chuyện quan trọng. Có phải Hoắc Thừa biết chuyện gì nên muốn nhắc anh hay không?

Nhưng nghĩ lại cũng không đúng. Từ sau khi chia tay, thái độ của Hoắc Thừa đối với anh luôn ích kỷ và ngang ngược, đã khi nào từng nghĩ cho cảm xúc của anh đâu.

Dù thế nào đi nữa nhưng lần này quả thật Hoắc Thừa đã cứu anh. Nghĩ đến cảnh Hoắc Thừa ngã xuống khiến lòng anh khó chịu, bị Hoắc Hằng ôm vào lòng lần nữa cũng không biết.

Thấy anh cứ cau mày mãi, Hoắc Hằng liền hôn nhẹ lên khóe môi anh vài cái. Khi anh cuối cùng cũng chú ý đến mình thì Hoắc Hằng trao cho anh một nụ hôn sâu.

Những chuyện rối ren và cảm giác áy náy dần bị nụ hôn này đẩy ra sau. Khi nghe Hoắc Hằng thì thầm bên tai rằng may mắn anh không sao, trong lòng anh lại dâng lên cảm xúc phức tạp khó nói khiến anh vòng tay quanh lưng Hoắc Hằng muốn ôm chặt hơn.

Đến khi dùng sức anh mới phát hiện cổ tay phải hơi đau. Khi Hoắc Hằng buông anh ra thì anh mới thấy cổ tay phải mình đang băng lại.

Hoắc Hằng nói chỉ là bong gân nhẹ. Anh nhớ lúc ngã đã chống tay xuống đất nên lưng và bụng đều không đau. Anh lại hỏi đứa bé thế nào. Hoắc Hằng cười nói không sao, hai hạt hồ hồ đào vẫn khỏe mạnh.
Thấy Hoắc Hằng đặt tay lên bụng mình v**t v*, Chu Tẫn Hoan cuối cùng cũng giãn mày.

"Sao cứ gọi là hồ đào mãi thế? Không lẽ đó là nhũ danh của con hả?"

Hoắc Hằng nói:
"Thật ra em chưa nghĩ nhiều, chỉ là nhìn ảnh thấy giống hồ đào mà thôi. Chúng ta có hai đứa con, sau này mỗi người đặt một cái tên, được không?"

Chu Tẫn Hoan gật đầu vui vẻ. Hoắc Hằng lại hôn hôn anh.

Hai người cứ quấn quýt như vậy một lúc lâu, mãi cho đến khi Hoắc Khiêm mua đồ ăn về mới tách ra.

Hoắc Khiêm mua cháo và bánh bao. Chu Tẫn Hoan ăn xong lại thấy mệt, liên tục ngáp.

Hôm nay anh lỡ uống thuốc hạ huyết áp lại bị hoảng sợ, bác sĩ dặn phải ngủ nhiều mới khoẻ lại được. Hoắc Hằng ngồi bên giường đến khi anh ngủ mới gọi Hoắc Khiêm ra ngoài.

Hoắc Hằng kể lại chuyện Chu Tẫn Hoan nói cho Hoắc Khiêm nghe. Hoắc Khiêm cũng thấy người chạy bàn kia rất đáng nghi nhưng khi biết Hoắc Thừa là vì cứu Chu Tẫn Hoan mà ngã xuống, Hoắc Khiêm cũng thở dài, nói không biết có phải nhân quả báo ứng hay không.

Dù thế nào chuyện này cũng không giống ngẫu nhiên. Hoắc Hằng muốn Hoắc Khiêm ở lại trông Chu Tẫn Hoan còn mình đi điều tra người chạy bàn kia. Hoắc Khiêm lại nói hắn đi sẽ dễ đánh rắn động cỏ, nên để hắn ở lại còn mình đi điều tra.

Đến hơn tám giờ tối, Trịnh Tu Dương vội vàng chạy tới. Hai ngày nay y về vùng quê Bắc Bình thăm hai vị tiền bối Lê Viên đã ẩn cư. Lúc trở về mới nghe Chu Huy nói nhà họ Hoắc xảy ra chuyện lớn nên lập tức chạy tới bệnh viện.

Chu Tẫn Hoan ngủ rất say. Trịnh Tu Dương gọi Hoắc Hằng ra hành lang hỏi rõ đầu đuôi. Nhưng vì không có chứng cứ, hơn nữa Trịnh Tu Dương quen Chu Huy và Hoắc Tuyết nhiều năm nên Hoắc Hằng cũng không nói chuyện phòng lớn có thể liên quan. Nhưng chỉ nghe chuyện ân oán giữa Hoắc Thừa và Chu Tẫn Hoan những năm qua cũng khiến Trịnh Tu Dương kinh ngạc.

Y hỏi Hoắc Hằng dự định sau này thế nào. Nếu Hoắc Thừa vẫn không chịu buông tha cho Chu Tẫn Hoan thì dù miễn cưỡng ở lại Bắc Bình, sự an toàn của anh cũng khó mà đảm bảo.

Thật ra lúc ở bên Chu Tẫn Hoan, Hoắc Hằng cũng đã nghĩ đến điều này. Nhưng hắn còn lo nhiều hơn, vì hắn hiểu rõ phòng lớn khó đối phó tới mức nào. Dù chuyện lần này là tai nạn hay cố ý thì hắn cũng không dám mạo hiểm nữa.

Thấy hắn do dự, Trịnh Tu Dương lại nhắc chuyện Chu Tẫn Hoan từng dự định định cư ở Thiên Tân, đồng thời nói Vạn Thanh Đường thật sự rất cần Chu Tẫn Hoan.

Hoắc Hằng không lập tức đồng ý. Một là phải bàn với Hoắc Anh Niên và Chu Tẫn Hoan trước, hai là vì hắn có lo lắng riêng.

Dù Trịnh Tu Dương biểu hiện rất chính trực nhưng Hoắc Hằng vẫn cảm nhận được sự quan tâm của y dành cho Chu Tẫn Hoan vượt xa tình bạn bình thường.

Trước kia Hoắc Hằng cũng tiếp cận Chu Tẫn Hoan với tâm tư như vậy nhưng Hoắc Hằng không vạch trần. Một phần vì Trịnh Tu Dương biết giữ chừng mực, một phần vì giữa y và Chu Tẫn Hoan thật sự chỉ là bạn. Mỗi lần nói về Kinh kịch, Chu Tẫn Hoan đều rất vui. Hoắc Hằng lại hiểu biết rất ít về Kinh kịch, không thể trở thành tri âm của anh trong lĩnh vực này nên cũng không muốn vì cảm xúc của mình mà khiến anh mất đi một người bạn hợp chuyện.

Huống hồ ngoài Tưởng Văn Nghiệp ra Chu Tẫn Hoan hầu như không có bạn. Hoắc Hằng từng muốn hỏi nhưng nghĩ đến thân phận trước kia của anh và sự chênh lệch hiện tại thì hiểu vì sao.

Bây giờ Chu Tẫn Hoan có thêm một người bạn, xét ở mọi mặt đều tốt hơn. Dĩ nhiên hắn cũng không rộng lượng đến mức hoàn toàn không để ý. Nếu Trịnh Tu Dương có dấu hiệu gì không đúng thì hắn nhất định sẽ nói rõ ràng.

Biết Hoắc Hằng đồng ý cân nhắc chuyện đi Thiên Tân, Trịnh Tu Dương không khuyên thêm. Ở lại một lúc thì y tá tới đuổi người vì phòng bệnh không thể có nhiều người ở lại qua đêm, hắn đành về trước và nói sáng mai sẽ tới.

Sáng hôm sau, Trịnh Tu Dương chưa tới thì Hoắc Khiêm đã dẫn Triêu Nguyệt tới. Triêu Nguyệt mang quần áo thay cho Chu Tẫn Hoan và cả đồ bổ mà Văn Anh đã làm.

Trong lúc Triêu Nguyệt giúp Chu Tẫn Hoan ăn sáng thì Hoắc Khiêm gọi Hoắc Hằng ra ngoài. Hai người vào lối thoát hiểm cuối hành lang nói chuyện.

"Anh đã tìm được người chạy bàn đó rồi. Quả nhiên hắn nhận tiền để ra tay với Tẫn Hoan." Hoắc Khiêm bận cả đêm, mắt đầy tia máu.

Hoắc Hằng cũng không nghỉ ngơi tốt. Hắn đưa thuốc lá cho Hoắc Khiêm, châm lửa giúp rồi hỏi:
"Là mẹ cả sao?"

Hoắc Khiêm rít một hơi mạnh, thở khói ra cửa sổ rồi cười lạnh:
"Là chị cả. Mà em chắc chắn không đoán được anh tìm ra hắn thế nào đâu."

Hoắc Hằng nhìn y khó hiểu.

Hoắc Khiêm nói thẳng:
"Anh hỏi ông chủ Hải Tân Lâu địa chỉ của hắn. Vừa đến gần nhà đã thấy hắn lén lút ra ngoài. Anh theo sau thì phát hiện hắn đi gặp chị cả. Hai người còn cãi nhau một hồi, cuối cùng chị cả lại đưa cho hắn một cái túi."

"Là gì?" Hoắc Hằng hỏi.
"Lúc đó trời tối quá không nhìn rõ. Sau này anh bắt hắn lại thì thấy là một túi tiền. Hắn cũng khai hết. Chị cả bảo hắn bỏ thuốc hạ huyết áp vào canh của Chu Tẫn Hoan rồi chờ cơ hội ở cầu thang. Nhưng hắn cũng không ngờ Hoắc Thừa lại đột nhiên xuất hiện và cứu Chu Tẫn Hoan."

Hoắc Hằng không nói gì, chỉ châm một điếu thuốc cho mình.

Thấy hắn không hề kinh ngạc, Hoắc Khiêm hỏi:
"Sao bình tĩnh vậy? Em không tức à?"

Hoắc Hằng dựa vào tường nhìn đốm lửa ở đầu thuốc, nhưng trong lòng lạnh như băng.

"Em tức thì có thể ngăn họ làm hại Tẫn Hoan sao?"

Hoắc Khiêm biết hắn thật sự lạnh lòng. Nếu chuyện này xảy ra với mình, có lẽ còn đau hơn.

Hoắc Khiêm khoác vai hắn vỗ vỗ:
"Người anh đã giữ rồi. Em định làm thế nào? Có muốn đưa đến trước mặt cha không?"

Hoắc Hằng không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt hút hết điếu thuốc rồi nói:
"Đợi em đi cùng anh đưa người về nhà. Dù cha có tin hay không, chuyện này sẽ không kết thúc như vậy."

"Vậy em định làm gì?"

Hoắc Hằng dập tàn thuốc rồi đứng thẳng.

"Đợi Tẫn Hoan xuất viện em sẽ đưa anh ấy đến Thiên Tân."

"Nếu cha không đồng ý thì sao?"

"Em không quản được nhiều nữa. Lần này là may mắn, còn lần sau thì sao?" Hoắc Hằng trầm mặt. "Chẳng lẽ phải đợi họ đạt được mục đích rồi cha mới hối hận sao?"

Hoắc Khiêm thở dài lắc đầu.

"Đi cũng tốt. Mẹ cả và họ thật sự phát điên rồi. Em đừng lo, về anh sẽ giúp em khuyên cha. Nếu ông vẫn không chịu thì anh giúp em bỏ trốn."

Nói xong y vỗ túi áo:
"Anh hai tuy tiêu tiền lung tung nhưng vẫn có chút tích góp. Lo cho hai em một cái nhà nhỏ không thành vấn đề."

Tâm trạng nặng nề của Hoắc Hằng nhẹ đi nhiều sau lời này. Nghĩ Hoắc Khiêm là người duy nhất trong nhà luôn đứng về phía mình, hắn không nhịn được kéo Hoắc Khiêm lại ôm một cái rồi vỗ lưng, sau đó lập tức buông ra.

Hai người lớn lên cùng nhau. Từ khi hiểu chuyện Hoắc Hằng hầu như không còn dựa vào người anh này nữa. Cho nên cái ôm bất ngờ khiến Hoắc Khiêm sững lại.

Hoắc Hằng quay người đi về phòng bệnh, bỏ lại Hoắc Khiêm phía sau.
Hoắc Khiêm chậm nửa nhịp mới theo sau, trong lòng hiểu rõ ý nghĩa của cái ôm kia.

Hoắc Hằng không để Chu Tẫn Hoan biết chuyện Hoắc Khiêm điều tra được. Hắn chỉ hỏi anh còn muốn đến Thiên Tân không.

Chu Tẫn Hoan đương nhiên muốn nhưng anh hỏi vì sao Hoắc Hằng lại nhắc chuyện này. Hoắc Hằng chỉ nói nơi này không thích hợp cho anh dưỡng thai.

Sau bao chuyện xảy ra, Chu Tẫn Hoan cũng hiểu phần nào.

Hai người nói chuyện thêm một lúc. Khi Trịnh Tu Dương tới, Hoắc Hằng nhờ hắn ở lại trông Chu Tẫn Hoan rồi nói mình về nhà một chuyến.

Trịnh Tu Dương bảo hắn yên tâm còn Chu Tẫn Hoan thì lại lưu luyến nhìn hắn rời đi.

Sau khi lên xe, Hoắc Khiêm trước tiên ghé nơi đang giữ người chạy bàn rồi lái xe thẳng về nhà, đưa người đó vào thư phòng của Hoắc Anh Niên.

Trước Tiếp