Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoắc Tuyết không dám bỏ thuốc phá thai ngay trên bàn ăn. Một là vì Trình Nguyệt Mai cũng có mặt, hai là vì bác sĩ từng nói với cô ta rằng bất kể là thuốc Đông y nghiền thành bột hay thuốc Tây dạng viên thì hiệu lực đều rất nhanh, không thể giống như cô ta mong đợi là phải chờ một thời gian khá lâu mới phát tác được.
Vì vậy cô ta lén lút mua chuộc một người chạy bàn của Hải Tân Lâu, bảo đối phương bỏ vào bát canh gà sâm táo đỏ của Chu Tẫn Hoan một ít thuốc hạ huyết áp có thể gây nôn mửa và choáng váng để Chu Tẫn Hoan phải rời khỏi phòng riêng.
Bây giờ quả nhiên đúng như cô ta tính toán. Thái phu nhân hỏi Chu Tẫn Hoan có sao không, Chu Tẫn Hoan ngại ngùng lắc đầu, nói chỉ là hơi ngột ngạt, muốn ra ngoài hít thở chút không khí mà thôi.
Thái phu nhân bảo Hoắc Hằng đi cùng anh, còn dặn hai người phải cẩn thận.
Lúc ra khỏi cửa Chu Tẫn Hoan vẫn còn chịu đựng được nhưng vừa đi qua khúc rẽ liền đột nhiên nôn khan. Gần đây thỉnh thoảng anh cũng có cảm giác buồn nôn nên Hoắc Hằng lập tức đỡ anh đi về phía nhà vệ sinh. Đến cửa anh lại không cho Hoắc Hằng đi cùng, bảo Hoắc Hằng chờ ở ngoài.
Hoắc Hằng biết anh ngại bị mình nhìn thấy nên cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn anh chú ý đừng trượt ngã.
Chu Tẫn Hoan khóa cửa lại. Hoắc Hằng chờ bên ngoài khá lâu mới thấy anh đi ra. Anh đã nôn hết những thứ vừa ăn, tuy sắc mặt đỡ hơn nhưng vì nôn gấp nên dính cả lên người. Anh dùng nước và khăn lau rửa nhưng trước ngực vẫn ướt một mảng.
Dáng vẻ chật vật như vậy không thể quay lại phòng riêng nữa, Hoắc Hằng liền nói sẽ đưa anh về nghỉ trước.
Nhưng Hoắc Hằng cần nói với người nhà một tiếng nên bảo anh chờ ở đây đợi hắn.
Chu Tẫn Hoan dựa vào tường. Tuy đã súc miệng bằng nước nhưng dạ dày vẫn khó chịu, bèn nghĩ xuống lầu xin một ly nước nóng uống.
Ở tângd hai đều là phòng riêng. Hành lang gỗ dài nối ngang dọc, cửa mỗi phòng đều đóng, chỉ có vài người chạy bàn bưng thức ăn đi lên đi xuống bận rộn.
Chu Tẫn Hoan đi qua hành lang, thấy một người chạy bàn trẻ cầm ấm đồng đựng nước đứng ở góc cầu thang. Người đó nhìn về phía anh, thấy anh nhìn lại liền dời ánh mắt đi. Vì phía sau là cửa phòng nên anh cũng không nghi ngờ gì, đang định đi xuống cầu thang thì nghe thấy có người gọi mình.
Giọng nói đó anh đã quá quen thuộc. Anh quay đầu lại, quả nhiên thấy Hoắc Thừa không biết từ lúc nào đã đi ra, đứng sau lưng anh cách mấy bước.
Hôm nay trên bàn ăn, Hoắc Thừa không nhìn anh lấy một lần, càng đừng nói đến chuyện nói chuyện với anh. Thật ra đối với thái độ như vậy của Hoắc Thừa anh còn thở phào nhẹ nhõm nhưng lại cảm thấy không hợp lý. Lần trước khi nằm viện, Hoắc Thừa rõ ràng còn đến uy h**p, bảo anh phá đứa bé đi rồi ở bên gã nữa mà.
Không biết lần này Hoắc Thừa lại muốn nói gì nhưng anh đã không muốn dính líu chút nào với người này nữa. Thấy anh không để ý mà muốn xuống lầu, Hoắc Thừa đuổi theo, kéo cánh tay anh nói:
"Tẫn Hoan, anh thật sự có chuyện rất quan trọng muốn nói!"
Thái độ và giọng điệu của Hoắc Thừa không còn hung dữ như trước, cách xưng hô với anh cũng thay đổi nhưng anh vẫn theo bản năng mà kháng cự. Khi anh định rút tay lại thì phát hiện có người đá vào chân mình một cái.
Anh vốn đứng ngay mép cầu thang. Bị vấp bất ngờ như vậy khiến trọng tâm lập tức lệch đi, cả người ngã về phía sau.
Cảnh tượng quen thuộc này gợi lên ký ức kinh hoàng của quá khứ. Năm đó anh cũng bị đẩy ngã xuống cầu thang như thế. Nhưng lần này lại không giống, người đã từng đẩy anh năm đó lại nắm chặt lấy anh. Ngoài cánh tay truyền đến cơn đau như bị xé rách nhưng anh lại không ngã xuống, trái lại vì lực kéo của người kia mà ngã về phía trước.
Sự thay đổi này chỉ xảy ra trong chớp mắt. Ý thức của anh còn chưa theo kịp thì người đã xoay một vòng rồi ngồi phịch xuống đất, đồng thời cũng nghe thấy một tràng tiếng va đập lớn và liên tiếp vang lên.
Tim anh gần như ngừng đập. Dù đã ngã xuống đất nhưng anh vẫn chưa phản ứng lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào cầu thang.
Hoắc Thừa lăn dọc theo cầu thang xuống dưới, cho đến khi đập vào bậc gỗ ở chỗ rẽ mới dừng lại, nằm bất động trong tư thế vặn vẹo.
Chu Tẫn Hoan luống cuống nhìn cảnh tượng trước mắt. Nhìn Hoắc Thừa quay lưng về phía mình không hề động đậy, đầu óc anh dần trống rỗng.
Cửa các phòng riêng xung quanh lần lượt mở ra. Không ít thực khách nghe thấy động tĩnh bên ngoài nên ra xem chuyện gì xảy ra. Hoắc Hằng vừa quay lại phòng riêng cũng nghe thấy, lập tức chạy trở lại, kết quả nhìn thấy Chu Tẫn Hoan đang ngồi bệt trên đất.
Hoắc Hằng vội ôm lấy anh, hỏi đã xảy ra chuyện gì, có bị ngã đau không.
Anh đúng là bị ngã nhưng lúc ngã đã chống tay xuống đất nên không thấy đau bụng. Đối diện với vẻ mặt căng thẳng của Hoắc Hằng, anh hoàn hồn lại, chỉ xuống dưới cầu thang, giọng nói run rẩy.
Anh nói:
"Hoắc Thừa... ngã... xuống rồi..."
Hoắc Hằng lúc này mới phát hiện Hoắc Thừa đang nằm ở bậc gỗ chỗ rẽ. Nghĩ đến trước đây Hoắc Thừa từng dây dưa với Chu Tẫn Hoan, lòng Hoắc Hằng trầm xuống, hỏi có phải Hoắc Thừa lại muốn làm hại anh không.
Đầu óc Chu Tẫn Hoan vẫn còn mơ hồ. Hơn nữa không biết có phải do chuyện vừa rồi quá k*ch th*ch hay không, anh lại bắt đầu buồn nôn, thái dương cũng giật từng cơn.
Thấy anh như vậy Hoắc Hằng cũng lo lắng. Hắn đang định bế anh về phòng riêng tìm người thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập. Hoắc Hằng quay đầu nhìn, là người nhà họ Hoắc đi ra, đi đầu chính là Dương Quyên Lan và Hoắc Tuyết.
Nhìn thấy Chu Tẫn Hoan, mắt Hoắc Tuyết bỗng mở to. Còn Dương Quyên Lan thì lo lắng nhìn khắp nơi, không biết đang tìm gì.
Động tĩnh Hoắc Thừa ngã xuống quá lớn. Dưới lầu đã có mấy người đi lên xem tình hình của hắn, bên cạnh cầu thang tầng hai cũng có không ít người vây xem bàn tán.
Hoắc Tuyết có dự cảm không lành nên đi đến bên cầu thang trước nhưng cảnh tượng nhìn thấy khiến cô ta hoảng sợ kêu lên. Dương Quyên Lan vội chạy tới. Khi nhìn thấy Hoắc Thừa bà ta tối sầm trước mắt, may mà Chu Huy phía sau kịp thời đỡ lấy.
Hoắc Khiêm đi ra sau họ, cũng là người đầu tiên chạy xuống xem tình hình Hoắc Thừa.
Hoắc Thừa đã ngất đi. Ngoài mũi và trán ra thì những chỗ khác không chảy máu nhưng tư thế chân không đúng lắm. Hoắc Khiêm đoán có thể chân gã đã gãy xương liền lập tức lên báo lại tình hình.
Bên ngoài vẫn hỗn loạn. Hoắc Anh Niên cũng dìu thái phu nhân đi ra. Nghe nói Hoắc Thừa ngã xuống lầu khiến thái phu nhân lập tức hoảng hốt, đẩy mọi người ra muốn xuống xem tình hình. May mà Hoắc Anh Niên vẫn giữ bình tĩnh, bảo Hoắc Khiêm trước tiên đưa Hoắc Thừa đến bệnh viện.
Chu Huy cũng xuống giúp. Hoắc Anh Niên vốn định đi cùng đến bệnh viện nhưng lại nhìn thấy mặt Chu Tẫn Hoan đỏ bừng, nằm trong lòng Hoắc Hằng dường như rất khó chịu nên Hoắc Anh Niên hỏi anh bị làm sao. Hoắc Hằng còn chưa kịp trả lời thì Dương Quyên Lan đã sải bước tới, đột nhiên túm cổ áo Chu Tẫn Hoan, gào lên khản giọng:
"Chính là mày đẩy nó xuống! Mày là hung thủ giết người! Mày là hung thủ giết người!!"
Không ngờ bà ta đột nhiên phát điên như vậy. Hoắc Hằng vội nghiêng người tránh đi nhưng Dương Quyên Lan như một mụ đàn bà chua ngoa không chịu buông tay, liều mạng lắc người trong lòng hắn.
Chu Tẫn Hoan bị hành hạ như vậy. Cảm giác choáng váng vốn do thuốc hạ huyết áp gây ra càng mạnh hơn. Anh thậm chí chưa kịp biện giải một câu đã mất đi ý thức.