Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 81

Trước Tiếp

Khi cánh cửa kia được đẩy mở ra trước mắt Chu Tẫn Hoan, tất cả tiếng nói chuyện đều đột ngột dừng lại. Hơn mười đôi mắt đồng loạt nhìn sang, trong mỗi ánh mắt đều chứa đủ loại cảm xúc khác nhau. Có ánh nhìn dò xét đánh giá, có sự khinh thường, càng có cả sự chán ghét không hề che giấu.

Cảnh tượng như vậy lại khiến anh nhớ tới năm xưa, khi Hoắc Thừa lần đầu dẫn anh đến gặp người nhà. Chỉ là lúc đó anh không hề để ý người nhà họ Hoắc nhìn mình thế nào, dù sao cuộc hôn nhân khi ấy đối với anh mà nói, phần nhiều chỉ là sự thỏa hiệp thuận theo dòng nước mà thôi.

Cha mẹ anh hy vọng dù sau này có một ngày anh không thể hát hí khúc nữa thì anh vẫn có một hoàn cảnh sống không lo ăn mặc, có một người chồng biết trân trọng và yêu thương anh.

Chu Tẫn Hoan đưa ánh mắt rơi lên người duy nhất không ngẩng đầu nhìn anh.

Nếu cha mẹ anh ở trên trời có linh thiêng, biết người từng nắm tay anh dẫn vào đây năm đó sau này đã làm những gì với anh thì hẳn là sẽ hối hận vì sao khi ấy lại thúc giục anh đồng ý.

Thái phu nhân của nhà họ Hoắc tuổi đã cao nhưng vì từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, những năm gần đây lại ăn chay niệm Phật nên dung mạo càng thêm hiền từ. Bà quan sát Chu Tẫn Hoan một lúc lâu. Sau khi nhận được ánh mắt Chu Tẫn Hoan cũng nhìn lại, vừa kính sợ vừa muốn nói lại thôi thì thái phu nhân liền làm một hành động khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Bà ra hiệu cho Dương Quyên Lan dịch sang bên hai chỗ, để Hoắc Hằng dẫn Chu Tẫn Hoan tới ngồi cạnh mình.

Dương Quyên Lan lập tức nổi giận, may mà Hoắc Tuyết bên cạnh kịp thời kéo bà lại, cười nói:
"Mẹ, chúng ta cứ để bà nội nhìn kỹ
em dâu tương lai đi."

Dương Quyên Lan dưới ánh mắt ám hiệu của cô ta đành nhịn xuống. Hoắc Tuyết vừa dịch chỗ thì Chu Huy ở bên cạnh cô ta, Hoắc Thừa, Trình Nguyệt Mai và người của phòng hai phòng ba đều phải đổi chỗ. Động tĩnh lớn như vậy khiến Chu Tẫn Hoan vô cùng lúng túng, trái lại Hoắc Hằng lại không thấy có gì không ổn, kéo anh đi tới bên cạnh thái phu nhân, giới thiệu:
"Bà nội, đây là Tẫn Hoan, bà đã gặp rồi."

Chu Tẫn Hoan lập tức khom người:
"Thái phu nhân, chào người."

Thái phu nhân vừa thấy Hoắc Hằng liền vui mừng, lại thấy hắn đưa quà lên.

"Bà nội, Tẫn Hoan mang quà tặng bà. Anh ấy không biết chọn gì mới làm bà thích nên con nói chỉ cần là tấm lòng thì bà nội đều sẽ thích, đúng không ạ?"

Hoắc Hằng tha thiết nhìn thái phu nhân. Thái phu nhân nhìn hắn lớn lên từ nhỏ, sao có thể không hiểu tâm tư của hắn cho được. Cho dù bà còn chưa nói chuyện riêng với Chu Tẫn Hoan thì cũng không thể trước mặt cả đại gia đình mà làm hắn mất mặt được, bèn để nha hoàn bên cạnh nhận lấy, còn nói:
"Có lòng là tốt nhất. Nào, ngồi xuống trước đi, người có thai rồi đừng đứng lâu."

Hoắc Hằng không muốn Chu Tẫn Hoan ngồi cạnh Dương Quyên Lan nên để anh ngồi bên cạnh thái phu nhân. Chu Tẫn Hoan dưới ánh nhìn chăm chú của cả bàn người ngồi xuống, không dám thả lỏng chút nào, lưng thẳng tắp.

Anh biết mình nên chủ động chào hỏi mọi người nhưng cảnh tượng thế này thực sự quá gò bó, anh hoàn toàn không mở miệng được.

May mà có một người kịp thời ra tay giúp.

Hoắc Khiêm chỉ vào gói quà bọc giấy đỏ trong tay Hoắc Hằng, hỏi:
"Còn mấy thứ kia là gì? Cũng là quà Tẫn Hoan mua à?"

Hoắc Hằng đang định chia cho mọi người, nghe vậy liền nói:
"Đều do anh ấy chọn, là quà gặp mặt cho mọi người."

Hoắc Hằng đi tới bên Hoắc Anh Niên, đặt một món lên bàn trước mặt ông.
"Cha, cái này của cha."

Hoắc Anh Niên không mở quà, cũng giao cho người hầu cất đi. Chu Tẫn Hoan căng thẳng nhìn Hoắc Hằng chia quà. Sau khi chia xong mấy món cho trưởng bối, còn vài món nhỏ cho anh em cùng lứa, ngay cả Hoắc Thừa và Trình Nguyệt Mai cũng có.

Mày Hoắc Thừa khẽ động, còn chưa kịp chạm vào món quà đã nghe Dương Quyên Lan cười nói:
"Ôi, Chu ông chủ thật biết làm màu. Cái ghim cài áo vàng này chắc thằng ba tốn không ít tiền nhỉ?"

Vừa dứt lời bà ta lại nhìn Lý Thu.
"Em ba này, tôi nói cô nên quản tiền của con trai mình cho tốt đi. Cô xem nó tiêu hoang thế này, lại còn không phải thứ chúng ta thích, chẳng phải cuối cùng cũng vứt trong ngăn kéo bám bụi sao."

Lý Thu vốn đã nghẹn một bụng lửa, bây giờ bị Dương Quyên Lan châm chọc trước mặt mọi người lại càng khó chịu, vậy mà mặt tối sầm hất luôn hộp quà trước mặt xuống đất.
Bà vừa làm vậy, Dương Quyên Lan liền cười khẩy, nói với Chu Tẫn Hoan:
"Ông chủ Chu à, nếu tôi nhớ không nhầm thì lần trước cậu mang quà gặp mặt cho tôi là một cây vàng phải không, nặng hơn cái này nhiều đấy. Tuy bây giờ điều kiện của cậu không bằng trước, không mua nổi quà quý như vậy nữa nhưng ít ra cậu cũng nên hỏi thằng va xem mẹ nó thích gì chứ. Cậu xem đi, làm thế này thật mất hứng."

Dương Quyên Lan giả vờ tiếc nuối. Chu Tẫn Hoan biết bà ta đang làm khó mình, dù bị sỉ nhục đến đỏ mặt vẫn cứng đầu nói:
"Là do tôi làm vãn bối mà chưa suy nghĩ chu đáo, xin lỗi mọi người."

Ánh mắt Hoắc Anh Niên nhìn chằm chằm chén trà trước mặt, thái phu nhân cũng không lên tiếng ngăn lại. Dương Quyên Lan liền cho rằng họ cũng tán đồng lời mình nói, càng lúc càng không biết kiềm chế. Chỉ là lần này bà ta còn chưa kịp nói tiếp thì Hoắc Hằng đã đi tới bên Lý Thu, nhặt chiếc hộp kia lên, phủi bụi rồi đưa lại cho bà.

Lý Thu tức giận không thèm nhìn. Hoắc Hằng bèn ngồi xổm xuống, đặt món quà lên đầu gối bà, ngẩng đầu nhìn bà nói:
"Mẹ, mẹ mở ra xem đi. Tẫn Hoan chọn cho mẹ một sợi dây chuyền rất hợp với khí chất của mẹ. Ở trong tiệm anh ấy hỏi con rất nhiều lần, chỉ chọn cái này có phải quá sơ sài không. Con nói sẽ không đâu, vì mẹ không thiếu thứ gì mà, chỉ cần là thứ anh ấy chọn bằng tấm lòng thì đều là tốt nhất."

Nói xong hắn đứng dậy, nhìn mọi người trên bàn:
"Hôm nay tất cả quà đều là Tẫn Hoan dùng tiền của mình mua. Nếu không hài lòng có thể trả lại cho anh ấy. Đối với mọi người đây chỉ là một món quà không vừa ý nhưng với anh ấy và em gái anh ấy thì những thứ này lại là tiền tích cóp vất vả."

Theo tính tình trước kia của Hoắc Hằng, lúc Chu Tẫn Hoan bị sỉ nhục vừa rồi hắn đã phải nổi giận. Nhưng lúc ở trên xe hắn đã hứa với Chu Tẫn Hoan rồi, dù hôm nay xảy ra chuyện gì cũng không được tức giận, không được làm hỏng bữa cơm này.

Thật ra sau mấy lần cãi vã trước đó, Hoắc Hằng đã hiểu nổi giận cũng không giúp ích gì cho chuyện này. Dù sao mẹ cả của hắn chính là kiểu người như vậy. Nếu hắn thật sự mất lý trí trước mặt mọi người thì chỉ khiến bà ta có thêm cớ công kích Chu Tẫn Hoan mà thôi, cũng khiến thái phu nhân và cha mẹ lại hiểu lầm Chu Tẫn Hoan nhiều hơn.

Khi hắn nói xong những lời này, Hoắc Anh Niên cuối cùng cũng ngẩng đầu, nói:
"Được rồi. Quyên Lan, nếu em không thích thì trả lại cho Tẫn Hoan đi. Lần sau Tẫn Hoan mua quà cũng không cần lãng phí tiền nữa, kẻo lại làm em không vui."

Sắc mặt đắc ý của Dương Quyên Lan lập tức cứng lại như bị tát một cái. Chu Tẫn Hoan cũng kinh ngạc nhìn Hoắc Anh Niên. Hoắc Khiêm thì lập tức đứng dậy, lấy hộp quà trước mặt Dương Quyên Lan nhét vào tay Hoắc Hằng.

"Cha đã nói rồi, mau cất đi. Nếu tiệm không cho trả thì bán lại cho anh. Hai anh em họ sống quá vất vả rồi, lưng Tẫn Hoan bị thương như vậy còn phải nuôi gia đình, lo cho em gái đi học. Dùng số tiền vất vả tích cóp đó mua quà cho chúng ta, con nhận mà còn thấy đỏ mặt."

Hoắc Khiêm quả không hổ là người uống đầy bụng mực Tây, tuy không ra tay đánh mặt nhưng lời nói lại đâm thẳng vào chỗ đau của phòng lớn.

Dương Quyên Lan sao có thể không biết Hoắc Khiêm đang mượn Chu Tẫn Hoan để châm chọc mình được nhưng vì y nhắc đến vết thương lưng của Chu Tẫn Hoan khiến bà ta quả thật có chút chột dạ.

Dù sao vết thương trên lưng của Chu Tẫn Hoan là do cứu Hoắc Thừa mà để lại di chứng. Trong chuyện này Chu Tẫn Hoan cũng không làm lớn, đã là giữ đủ thể diện cho bọn họ rồi. Hơn nữa Hoắc Anh Niên lại lên tiếng bênh anh, bà ta dù tức cũng chỉ đành phải nín nhịn.

Hoắc Tuyết thì nhân dịp vừa rồi đã thăm dò thái độ của người trong nhà. Tuy cha và bà nội có vẻ bênh Chu Tẫn Hoan nhưng chắc cũng vì chuyện năm đó Hoắc Thừa hối hôn cùng với việc hiện tại anh đang mang thai mà thôi. Điều này khiến cô ta càng tin chỉ cần trừ bỏ đứa bé thì Chu Tẫn Hoan sẽ không thể bước vào cửa nhà họ Hoắc được nữa.

Hoắc Hằng cất phần quà của Dương Quyên Lan đi, cũng không khuyên mẹ mình nữa mà trở về chỗ ngồi, dịu dàng cười với Chu Tẫn Hoan.

Tâm trạng Chu Tẫn Hoan vô cùng phức tạp. Anh không cười nổi nhưng bàn tay đặt trên đầu gối lặng lẽ đưa sang đùi Hoắc Hằng, chạm tới đầu ngón tay hắn. Anh vốn định nắm một chút rồi buông ra nhưng Hoắc Hằng lại nắm ngược lại, mười ngón tay đan chặt không chịu buông.

Không ai nhìn thấy động tác nhỏ của họ dưới bàn. Dù biết như vậy không tốt nhưng nhiệt độ từ lòng bàn tay Hoắc Hằng truyền tới khiến anh yên tâm hơn, cảm xúc căng thẳng cũng dịu lại.

Hoắc Hằng còn nhân cơ hội lại gần anh, dùng tay kia đỡ eo anh, thấp giọng nói:
"Đừng ngồi thẳng quá, lát nữa lại đau lưng."

Nhờ hắn nhắc, anh mới phát hiện mình đã giữ tư thế căng cứng như vậy một lúc lâu. Nhưng anh không dám thả lỏng vì sợ người nhà họ Hoắc cho rằng anh không biết lễ nghĩa. Không ngờ lời Hoắc Hằng lại bị thái phu nhân bên cạnh nghe rõ.
Thái phu nhân từ nãy giờ không nói gì mà lúc này mới mở lời, thái độ giống hệt Hoắc Anh Niên lúc nãy.

"Tẫn Hoan à, con thả lỏng chút đi. Cha của A Hằng đã nói với bà về vết thương trên lưng của con rồi. Bây giờ con lại có thai, đừng cố quá. Bà lúc trẻ cũng từng bị thương lưng, đau đến mức hai ba tháng không xuống giường được đấy."

Thái phu nhân vừa nói vừa gọi người hầu phía sau, bảo người hầu đi tìm cửa tiệm lấy một chiếc đệm mềm về cho Chu Tẫn Hoan tựa.

Chu Tẫn Hoan vội nói không cần. Thái phu nhân lại nói với Hoắc Anh Niên:
"Người đã đủ rồi thì dọn món lên đi, đừng để bọn trẻ đói."

Dặn xong bà quay lại tiếp tục quay sang nói chuyện với Chu Tẫn Hoan.

Năm đó khi Chu Tẫn Hoan gặp thái phu nhân tuy không thất lễ nhưng cũng không được chững chạc như hôm nay. Bây giờ bất kể thái phu nhân nói gì thì anh cũng đáp lại tự nhiên, thái độ lại cung kính khiêm nhường. Hoắc Hằng bên cạnh thỉnh thoảng xen vào vài câu, chọc thái phu nhân cười liên tục.

Đến khi món ăn được bưng lên, thái phu nhân cầm đũa gắp thẳng một cái đùi gà cho Chu Tẫn Hoan.

Thấy bà nội nói chuyện hợp với Chu Tẫn Hoan, Hoắc Hằng cũng yên tâm hơn hẳn. Nhưng trong bữa ăn Chu Tẫn Hoan vì thân phận và hoàn cảnh nên ngoài đĩa thức ăn trước mặt ra, anh không hề vươn đũa sang chỗ khác. Mỗi miếng trong bát đều do Hoắc Hằng gắp cho anh.

Thái phu nhân phát hiện điều đó, bảo anh không cần giữ lễ như vậy. Anh ngoài miệng đáp vâng nhưng vẫn không vươn đũa ra.

Ban đầu Hoắc Hằng cũng nghĩ anh chỉ ngại ngùng nhưng ăn chưa tới nửa bát cơm, anh đã đặt đũa xuống.

Hoắc Hằng hỏi:
"Làm sao vậy?"

Chu Tẫn Hoan khẽ nói:
"Anh no rồi."

"Anh ăn có chút vậy mà đã no sao?"

Hoắc Hằng không tin, quan sát sắc mặt anh. "Có phải không thoải mái hay không?"

Anh quả thật không thoải mái. Cũng không biết có phải không khí trong phòng riêng không tốt hay không mà anh cảm thấy ngực hơi tức, bụng cũng có chút trướng. Vì vậy anh ghé sát tai Hoắc Hằng nói thật.

Hoắc Hằng liền nói với thái phu nhân:
"Bà nội, Tẫn Hoan không được khỏe lắm, con đưa anh ấy đi nhà vệ sinh một chút nhé."

Trước Tiếp