Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi Hoắc Hằng ra khỏi nhà đã dặn Triêu Nguyệt rằng từ nay phải gọi Chu Tẫn Hoan là "Tam thiếu phu nhân."
Vì thế khi Triêu Nguyệt gọi như vậy lúc Chu Tẫn Hoan vừa tỉnh ngủ nên anh còn chưa kịp phản ứng, ngẩn người nhìn cô vài giây.
Triêu Nguyệt dịu giọng lặp lại:
"Tam thiếu phu nhân, vị tiên sinh họ Tưởng kia ngài có muốn gặp không? Nếu không muốn thì tôi sẽ bảo người tiễn anh ấy ra ngoài."
Chu Tẫn Hoan chống tay ngồi dậy. Cách xưng hô này đến quá đột ngột nhưng sớm muộn gì cũng phải như vậy. Anh có chút ngượng ngùng nhưng vẫn ho khẽ một tiếng, làm như không có gì mà vén chăn xuống giường.
"Giúp tôi thay đồ đi. Tôi rửa mặt xong sẽ xuống gặp anh ấy."
"Vâng."
Triêu Nguyệt đỡ anh đứng dậy, trước tiên cùng anh vào phòng tắm, sau đó mở tủ quần áo chọn hai bộ trường sam màu khác nhau nhưng kiểu dáng gần giống đặt trên giường cho anh chọn rồi mới đi dặn người gác cổng mời khách vào, tiếp đãi cẩn thận.
Sau khi rửa mặt xong, Chu Tẫn Hoan lấy bộ màu tím sẫm bên trái thay vào. Anh đã quen tự mình thay đồ nên khoảng thời gian này Triêu Nguyệt sẽ không vào làm phiền. Đợi lúc anh chỉnh tề xong mới gọi Triêu Nguyệt vào cửa.
Triêu Nguyệt lấy một chuỗi trang sức cài áo từ bàn trang điểm gắn lên cổ áo cho anh rồi lại ngồi xuống chỉnh lại vạt áo, xong xuôi đâu vào đó mới dìu anh xuống lầu.
Tối qua anh và Hoắc Hằng quấn quýt gần hai tiếng. Dù không làm đến bước cuối nhưng anh vẫn thấy lưng hơi mỏi, may là bụng không có đau. Anh đứng thẳng lưng, buông tay Triêu Nguyệt, tự mình đi đến ghế sofa trong phòng khách.
Tưởng Văn Nghiệp mặc áo da và quần tây, trông vẫn gọn gàng như ngày trước, chỉ là trên mặt lại đeo khẩu trang vải. Thấy Chu Tẫn Hoan bước tới thì y đã lập tức đứng dậy, vừa định nói thì đã ho khù khụ mấy tiếng.
Chu Tẫn Hoan vừa thấy vậy liền cau mày, bảo Triêu Nguyệt nhanh đi rót nước nóng.
"Anh bị cảm à?" Chu Tẫn Hoan đứng cạnh, vỗ nhẹ lưng anh.
Tưởng Văn Nghiệp lắc đầu, lại ho hai tiếng mới nói: "Trước đó bị viêm phổi, giờ vẫn còn ho chút thôi, gần khỏi rồi."
Lần trước hai người chia tay ở Thiên Tân, Tưởng Văn Nghiệp nói sẽ sớm liên lạc lại nhưng sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, Chu Tẫn Hoan cũng chưa kịp tìm y. Không ngờ y lại bị viêm phổi.
Chu Tẫn Hoan bảo Tưởng Văn Nghiệp ngồi xuống, nhận cốc nước ấm mà Triêu Nguyệt đưa tới.
"Uống chút rồi nói tiếp."
Tưởng Văn Nghiệp quay lưng kéo khẩu trang xuống uống hết cốc nước mới thấy dễ chịu hơn, sau đó lại đeo khẩu trang lên.
Triêu Nguyệt đưa cho Chu Tẫn Hoan một cốc sữa nóng trộn yến mạch và trứng, bảo anh ăn lót dạ.
Chu Tẫn Hoan bảo cô đặt lên bàn trà rồi lui xuống, anh nói chuyện với Tưởng Văn Nghiệp xong sẽ ăn.
Khi phòng khách chỉ còn hai người, Tưởng Văn Nghiệp nói: "Sau khi tôi đi Nam Kinh thì bị viêm phổi, phải nằm viện suốt, không thể đến Thiên Tân tìm em. Hôm qua tôi về Bắc Bình, đến nhà em thì chủ nhà nói em đã trả phòng rồi. Tôi phải nhờ bạn cũ trong cục cảnh sát hỏi thăm mới biết em đã chuyển tới đây."
Nói một mạch xong y lại ho khan. Chu Tẫn Hoan vội đưa tay vỗ lưng cho anh.
"Anh còn chưa khỏi hẳn, đừng nói nhiều. Tôi biết anh muốn hỏi gì. Anh muốn biết đã xảy ra chuyện gì phải không?"
Tưởng Văn Nghiệp vừa ho vừa gật đầu.
Nhìn y ho đến vậy, Chu Tẫn Hoan thấy rất áy náy.
"Anh bệnh thế này mà còn lo cho tôi, là tôi không tốt."
Tưởng Văn Nghiệp cố nén ho, giọng khàn đi:
"Em còn chưa trả lời tôi mà. Đây là nhà cũ của ông bà Hoắc Hằng. Sao em lại chuyển tới đây?"
Chu Tẫn Hoan kể sơ qua chuyện gần đây. Anh không muốn Tưởng Văn Nghiệp lo nên không nói việc người nhà họ Hoắc làm khó mình, cũng không nhắc đến chuyện anh mang thai con của Hoắc Hằng.
Nhưng Tưởng Văn Nghiệp hiểu anh quá rõ. Dù không nói cũng biết chắc chắn anh đã nếm qua không ít khổ sở.
Tưởng Văn Nghiệp khản giọng hỏi:
"Nhà họ Hoắc thật sự chấp nhận em rồi sao?"
Chu Tẫn Hoan vừa định nói phải thì Triêu Nguyệt bưng một bát thuốc an thai nóng ấm đặt cạnh cốc sữa.
"Tam thiếu phu nhân, thuốc này Văn Anh đã sắc từ sáng. Để nguội hâm lại sẽ giảm hiệu quả. Ngài ăn yến mạch trước đi."
Chu Tẫn Hoan vừa thấy bát thuốc liền nhíu mày.
Hai năm qua anh uống không ít thuốc đắng nhưng chưa có loại nào vừa chua đắng lại vừa khó uống như bát thuốc an thai này, lại còn phải uống tận ba lần mỗi ngày.
Anh từng nói với Hoắc Hằng nếu đã khám Tây y thì cứ uống thuốc Tây là được. Hoắc Hằng lại nói đây là phương thuốc tốt do lão trung y mà Hoắc Anh Niên đặc biệt mời đến kê. Để dỗ anh uống, Hoắc Hằng còn mua nhiều loại mứt cho anh ngậm sau khi uống nữa.
Anh nghĩ sức khỏe mình mấy năm nay không tốt, vì con nên cũng chỉ đành cố chịu.
Nhưng hôm nay mùi thuốc trộn với mùi sữa khiến anh buồn nôn quá. Cảm giác đó đến quá nhanh, anh chưa kịp nói với Tưởng Văn Nghiệp câu gì thì đã vội đứng dậy.
Triêu Nguyệt thấy anh che miệng liền lấy thùng rác nhỏ cạnh sofa đưa tới. Anh liền giật lấy, quay lưng nôn ra.
Sáng nay chưa ăn gì nên chỉ nôn ra nước chua. Triêu Nguyệt vừa vỗ lưng vừa gọi Văn Anh mang nước.
Tưởng Văn Nghiệp không hiểu chuyện gì, định tới hỏi thì bị Triêu Nguyệt ngăn lại.
May mà Chu Tẫn Hoan nôn vài lần rồi dừng. Anh súc miệng xong quay lại, nói:
"Tôi không sao, anh ngồi đi."
Nhưng trông anh rõ ràng không ổn chút nào.
Tưởng Văn Nghiệp hỏi:
"Đây là thuốc gì vậy? Dạ dày em sao lại bị nặng vậy? Đã đi khám chưa? Bác sĩ nói sao?"
Chu Tẫn Hoan càng thấy áy náy, chỉ đành nói qua loa rằng không sao nhưng vừa nói xong thì Văn Anh đã mang một đĩa mơ chua tới.
"Ngài ăn vài quả đi. Mơ chua này Tam thiếu gia mua ở cửa hàng Tam Dương hôm kia. Nói nếu ngài buồn nôn thì ăn vài quả sẽ đỡ hơn so với ăn mứt."
Chu Tẫn Hoan không kịp ngăn lại.
Anh chỉ đành bảo hai người lui xuống.
Phòng khách lại yên tĩnh không một tiếng động.
Chu Tẫn Hoan cứng đờ quay đầu lại.
Tưởng Văn Nghiệp đang nhìn anh.
Trong đôi mắt đen kia là cảm xúc quen thuộc. Chu Tẫn Hoan sợ nhất ánh mắt đó, đành cúi đầu:
"Xin lỗi..."
Tưởng Văn Nghiệp không nói gì. Không khí im lặng mãi cho đến khi tiếng điện thoại ở cầu thang vang lên.
Triêu Nguyệt nghe máy rồi gọi anh:
"Tam thiếu gia gọi, mời ngài nghe ạ."
Chu Tẫn Hoan nhìn Tưởng Văn Nghiệp một cái rồi đi nghe điện thoại.
Hoắc Hằng đã đến công ty. Trước khi họp với Vương Vĩnh Liên thì hắn muốn gọi một cuộc cho Chu Tẫn Hoan.
"Sao dậy sớm vậy?" Hoắc Hằng vừa khuấy cà phê vừa hỏi.
Nghe Chu Tẫn Hoan chỉ "ừ" một tiếng, hắn lại hỏi: "Anh không khỏe à?"
"Anh không sao."
"Hôm nay đừng ra vườn tản bộ nhé. Nằm nghỉ nhiều một chút. Tối qua anh vẫn đau bụng, hôm nay phải cẩn thận chút. Có gì không ổn thì đi bệnh viện ngay nhé."
Chu Tẫn Hoan đáp qua loa, giọng rất nhỏ.
Hoắc Hằng lập tức nhận ra khác thường liền hỏi dồn.
Anh đành nói: "Tưởng Văn Nghiệp tới."
Bên kia im lặng một lúc lâu. Anh tưởng Hoắc Hằng khó chịu nhưng không ngờ Hoắc Hằng lại nói: "Trưa em về. Giữ anh ấy ở lại ăn cơm đi."
Chu Tẫn Hoan nghe vậy cũng đành đồng ý.
Sau khi cúp máy, anh trở lại ghế sofa. Tưởng Văn Nghiệp nhìn anh rồi khẽ gọi: "Hoan à."
Y vẫn gọi anh như ngày trước.
Chu Tẫn Hoan mím môi.
Tưởng Văn Nghiệp hỏi: "Bây giờ em thật sự sống rất tốt đúng không?"
Chu Tẫn Hoan gật đầu.
Ánh mắt Tưởng Văn Nghiệp dần trở lại dịu dàng như thường.
Y đứng dậy.
"Vậy là tốt rồi. Sống cho tốt với Hoắc Hằng nhê."
Chu Tẫn Hoan hỏi: "Anh đi à?"
"Tôi chỉ muốn xem em sống thế nào thôi. Em ổn rồi thì tôi cũng phải về Nam Kinh. Bên đó còn nhiều việc."
Y dừng một chút rồi cười.
"Em biết mà, tháng sau tôi cũng phải kết hôn rồi."
Chu Tẫn Hoan biết tâm trạng của Tưởng Văn Nghiệp không tốt chút nào như y thể hiện ra bên ngoài.
Hai người họ giống hai đường thẳng song song vậy. Nhờ sự nhiệt tình của Tưởng Văn Nghiệp mà từng giao nhau một đoạn nhỏ nhoi trong cuộc đời nhưng rồi cuối cùng vẫn phải trở về quỹ đạo riêng.
Có những chuyện một khi kết thúc thì thật sự không thể nào quay lại
được nữa.
Chu Tẫn Hoan tiễn y ra cổng. Đến ngoài cửa, Tưởng Văn Nghiệp bảo anh đừng tiễn nữa.
"Nếu rảnh thì viết thư cho tôi. Gọi điện cũng được hoặc là tới Nam Kinh thăm tôi cũng được."
Chu Tẫn Hoan gật đầu. Hốc mắt anh dần đỏ lên.
Mắt Tưởng Văn Nghiệp cũng đỏ, nhưng vẫn nói đùa: "Đến Thiên Tân nhớ gửi địa chỉ, có thời gian tôi sẽ đến thăm. Nếu Hoắc Hằng có bắt nạt em thì nói cho tôi biết nhé, tôi sẽ đánh hắn răng rụng đầy đất cho em hả dạ."
Chu Tẫn Hoan cố nuốt nghẹn.
"Anh lo cho mình đi. Viêm phổi vừa khỏi đã chạy khắp nơi, sau này già rồi sẽ khổ lắm."
Tưởng Văn Nghiệp nắm tay áo anh mà lắc lắc.
"Em còn nói tôi. Mặc ít vậy, mau vào mặc thêm áo đi. Người sắp có con rồi mà còn không biết tự chăm sóc mình chút nào."
"Không lạnh mà." Quần áo Hoắc Hằng chọn cho anh đều rất ấm.
Tưởng Văn Nghiệp thật ra không muốn anh vào nhưng y không muốn người khác nhìn thấy hai người đứng lâu rồi nói ra nói vào khiến Chu Tẫn Hoan lại chịu khổ thêm nữa.
"Vào đi. Tôi đi đây." Tưởng Văn Nghiệp lên xe.
Chu Tẫn Hoan gọi với lại:
"Văn Nghiệp, anh cũng phải giữ sức khoẻ."
Nước mắt Tưởng Văn Nghiệp bất ngờ rơi xuống. Y giơ tay ra hiệu OK rồi lái xe đi.
Chu Tẫn Hoan đứng nhìn chiếc xe khuất ở góc đường rất lâu. Đến khi Triêu Nguyệt khoác áo ngoài cho anh thì anh mới hoàn hồn trở lại.
Buổi trưa Hoắc Hằng về. Nghe anh nói Tưởng Văn Nghiệp đã đi, Hoắc Hằng không tỏ vẻ khó chịu gì. Hắn chỉ ôm Chu Tẫn Hoan, vỗ nhẹ lưng.
"Anh có hối hận không?"
"Hối hận gì?"
Hoắc Hằng nhìn anh chăm chú.
"Tưởng Văn Nghiệp tốt như vậy. Sao trước kia anh không chấp nhận anh ta?"
Chu Tẫn Hoan tựa vào lòng hắn.
"Anh ấy đối xử với anh rất tốt. Nhưng gia đình anh ấy còn phức tạp hơn nhà họ Hoắc nữa. Huống hồ..."
"Huống hồ gì?"
"Anh chỉ coi anh ấy là tri kỷ. Sao có thể làm lỡ dỡ cả đời anh ấy được?"
Hoắc Hằng nâng cằm anh rồi hôn nhẹ lên đó.
"Vậy còn em thì sao?"
Chu Tẫn Hoan ôm chặt eo hắn.
"Em biết mà."
"Em đâu có biết." Hoắc Hằng cố ý nói. "Anh còn chưa từng nói anh yêu em đâu."
Chu Tẫn Hoan ngại ngùng đỏ bừng cả tai.
Ngay lúc đó, máy hát dưới lầu vang lên giai điệu "Bạch Xà truyện" làm anh chợt nhớ đến một đoạn hí kịch mà anh đã từng hát.
Hứa Tiên vừa biết Bạch Tố Trinh có thai. Hai người ôm nhau đầy tình ý và hy vọng cho đứa trẻ.
Trong kịch Bạch Tố Trinh nói một câu mà anh nhớ mãi.
Anh kéo tay Hoắc Hằng đặt lên bụng mình.
"Em có cảm nhận được không?"
"Cái gì?"
Chu Tẫn Hoan nhìn bàn tay ấm áp kia, ánh mắt tràn đầy tình cảm.
Anh lùi lại hai bước, khẽ xoay cổ tay như trên sân khấu, lần đầu dùng ánh mắt e lệ của đào hát mat nhìn Hoắc Hằng.
Rồi cất tiếng hát:
"Chỉ mong lòng chàng như lòng thiếp, mong người không phụ nỗi tương tư."