Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi về đến nhà, Hoắc Anh Niên qua xem Trình Nguyệt Mai trước, sau đó dặn Dương Quyên Lan và quản gia lập tức dọn dẹp tòa tiểu lâu ở hậu viện nơi Thái phu nhân từng ở, tất cả đồ dùng đều phải thay mới, nói rằng lát nữa ông sẽ lên núi Lục Âm đón Thái phu nhân về.
Thái phu nhân của nhà họ Hoắc là mẹ ruột của Hoắc Anh Niên. Khi còn trẻ bà đã là một tiểu thư khuê các hiểu lễ nghĩa, không tranh không giành. Sau khi chồng qua đời, bà bắt đầu chuyên tâm hướng Phật nên tính tình càng thêm ôn hòa. Mỗi tháng bà thường có hơn mười ngày đến chùa Thái Thường ở núi Lục Âm ngoại ô để ăn chay nghe kinh Phật. Sau này vì ngại đường đi lại xóc nảy nên từ năm ngoái bà chuyển hẳn đến chùa Thái Thường ở, chỉ những ngày lễ tết lớn mới xuống núi.
Hoắc Anh Niên dặn dò xong liền gọi điện cho Thái phu nhân. Nghe nói trong nhà liên tiếp có chuyện vui, Thái phu nhân ở đầu dây bên kia cười đến không khép miệng được. Nhưng vui xong bà lại hỏi vì sao Hoắc Hằng và người yêu còn chưa kết hôn đã có tin vui trước, còn trách Hoắc Anh Niên không nói sớm với bà để bà gặp trước cháu dâu tương lai. Hoắc Anh Niên lo bà biết thân phận của Chu Tẫn Hoan sẽ không vui nên tìm cớ nói khi lên núi sẽ nói rõ sau.
Vốn dĩ Hoắc Anh Niên muốn Hoắc Hằng đi cùng, dù sao đứa cháu trai mà Thái phu nhân thương nhất cũng là hắn nhưng Hoắc Hằng ở bệnh viện biết Chu Tẫn Hoan mang song thai thì phấn khích vô cùng, ngay cả nhà cũng không theo ông về mà chạy thẳng đến căn nhà cũ ở phố Tây Dương Sơn.
Mấy ngày nay hễ có thời gian thì Hoắc Hằng đều ở lại nhà cũ bên đó cùng Chu Tẫn Hoan, buổi tối cũng ít khi về nhà. Hoắc Anh Niên tuy cảm thấy như vậy không hợp phép tắc nhưng cũng biết một phần nguyên nhân hắn làm vậy là muốn tránh mặt Lý Thu.
Đối với hôn sự của Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hoan, Hoắc Anh Niên coi như đã cơ bản ngầm đồng ý. Thứ nhất là ông đã quá hiểu tính tình con trai mình, một khi đã nhận định điều gì thì chính là điều đó. Thứ hai đứa con này cũng không phải rời ông thì không sống nổi, cho nên khi Hoắc Hằng đề nghị chuyển đến Thiên Tân thì ông đã biết thật sự không ngăn được nữa rồi. Hơn nữa, đợi Chu Tẫn Hoan sinh con ra rồi, nhà họ Hoắc cũng không thể thật sự chỉ cần con mà không cần người lớn được. Nghĩ tới nghĩ lui dường như ngoài việc đồng ý ra thì cũng không còn con đường nào khác.
Vì vậy mấy ngày nay thứ khiến ông phiền lòng nhất không phải Hoắc Hằng mà là Lý Thu.
Tính Lý Thu quá cứng rắn, không chừa chút đường lui nào, không đồng ý thì nhất quyết không đồng ý. Hoắc Hằng nói chuyện với bà hai lần đều bị thái độ vô lý của bà làm cho không muốn nói nữa, sau đó bắt đầu lấy cớ bận rộn để tránh mặt bà. Mà Lý Thu không tìm được con trai thì lại đi tìm chồng khóc lóc gây chuyện, qua lại mấy lần ngay cả Hoắc Anh Niên cũng không chịu nổi.
Vốn dĩ hôm nay Hoắc Hằng nói đi bệnh viện lấy báo cáo hình ảnh mang về cho Hoắc Anh Niên xem nhưng ông không muốn ở nhà đối diện với Lý Thu nên dứt khoát ra ngoài luôn.
Trong lúc người làm đang bận rộn dọn dẹp tiểu lâu cho Thái phu nhân thì ở căn nhà cũ phố Tây Dương Sơn bên kia lại yên bình, chỉ có tiếng cười từ phòng khách truyền ra.
Hoắc Hằng ôm Chu Tẫn Hoan xoay mấy vòng, dọa Chu Tẫn Hoan sợ đến mức liên tục kêu dừng lại. Đến khi Hoắc Hằng cuối cùng bình tĩnh lại, ôm anh ngồi xuống ghế sofa thì anh mới nắm vai hắn hỏi:
"Xác định rồi chứ? Không phải chẩn đoán nhầm đúng không?"
Hoắc Hằng hôn một cái lên đôi má đang đỏ lên vì kích động của anh, vui như đứa trẻ vừa được giấy khen:
"Đây là kỹ thuật mới nhất của nước ngoài. Anh cũng nhìn thấy ảnh rồi mà, chẳng phải là hai hạt hồ đào nhỏ sao? Sao có thể chẩn đoán nhầm được."
Hoắc Hằng lại nhét báo cáo hiển ảnh đặt trên bàn vào tay anh. Nghe hắn dùng "hồ đào nhỏ" để hình dung đứa trẻ, Chu Tẫn Hoan cười cong cả mắt, đầu ngón tay anh khẽ v**t v* tấm ảnh đen trắng mờ mịt ngoài hai bảo bối nhỏ ra thì chẳng thấy rõ gì. Cảm giác hạnh phúc dâng tràn trong lòng mạnh mẽ đến mức không thể dùng lời nói mà diễn tả được.
Hoắc Hằng ôm chặt anh, để cả người anh lọt thỏm vào lòng mình, cùng anh nhìn tấm ảnh đó: "Thật sự nhỏ quá, chỉ có chút xíu vậy thôi. Nhưng bác sĩ nói hai đứa nhỏ đều rất khỏe mạnh, nếu không thì trước đó chịu giày vò như vậy chắc đã không giữ được rồi."
Chu Tẫn Hoan gật đầu, dịu dàng trong mắt dần hóa thành từng gợn sóng: "Em đoán là con trai hay là con gái?"
Hoắc Hằng cười nói: "Dù là trai hay gái thì người làm cha như em cũng đều yêu hết."
Chu Tẫn Hoan ngẩng đầu nhìn hắn:
"Vậy em thích con trai hơn hay con gái hơn?"
Hoắc Hằng cúi đầu nhìn vào mắt anh: "Em thích đứa mà anh sinh cho em hơn."
Câu trả lời như có cũng như không của Hoắc Hằng lại khiến lòng anh trào lên một dòng ấm áp. Anh mím môi lại nhìn hai sinh mệnh nhỏ kia. Anh hiểu ý hắn rồi, Hoắc Hằng không muốn để anh cảm thấy áp lực.
Anh nhẹ nhàng vuốt tấm ảnh, trong lòng anh dậy sóng. Rõ ràng còn rất nhiều lời muốn nói với Hoắc Hằng nhưng lại không nói ra được câu nào. Đến khi trước mắt mờ đi, anh mới vội quay đầu, vùi mặt vào vai Hoắc Hằng.
Hoắc Hằng cảm thấy cổ mình ướt, biết cảm xúc của anh lại không kìm được nữa thì khẽ vuốt lưng anh, yên lặng ở bên để anh trút ra.
Gần đây cảm xúc của Chu Tẫn Hoan dao động ngày càng mạnh.
Anh học hí kịch, tình cảm vốn phong phú tinh tế hơn người bình thường, gần đây lại vì có con nên càng khó kiểm soát tâm trạng, động một chút là đỏ mắt ngay. Vì vậy anh còn tự trách không thôi, cảm thấy mình sao lại trở nên vô dụng như vậy.
Hôm nay khi Hoắc Hằng đi lấy báo cáo đã nói tình trạng của anh cho bác sĩ biết. Bác sĩ nói đây là hiện tượng bình thường của giai đoạn đầu thai kỳ, vì hormone trong cơ thể Chu Tẫn Hoan đã thay đổi nhiều.
Từ "hormone" khi đó vẫn chưa phổ biến hoàn toàn nên Hoắc Hằng không hiểu lắm, lo lắng hỏi như vậy có ảnh hưởng gì không. Bác sĩ cười nói không nhưng theo tháng thai tăng lên, biến đổi cảm xúc của Chu Tẫn Hoan sẽ càng rõ hơn, bình thường nhất định phải nhường anh nhiều hơn, tuyệt đối không được k*ch th*ch anh.
Khi bác sĩ nói những lời này Hoắc Anh Niên cũng có mặt. Hoắc Hằng nhìn ông một cái đầy ẩn ý, Hoắc Anh Niên vừa lúc cũng đang nhìn hắn, lập tức hiểu ý ngay, còn trừng hắn một cái rồi mới quay đầu đi.
Hoắc Hằng dịu dàng nói bên tai Chu Tẫn Hoan: "Bác sĩ bảo lúc anh muốn khóc thì đừng kìm nén cảm xúc, nói đây là thay đổi sinh lý bình thường. Còn dặn cả cha em nữa, bảo là tuyệt đối không được k*ch th*ch anh."
Chu Tẫn Hoan lắc đầu. Anh rõ ràng biết trong nhà còn có người hầu, dáng vẻ mất mặt thế này không thể để họ thấy nhưng anh không kiểm soát được, chỉ có thể cắn cổ áo Hoắc Hằng cố không phát ra tiếng. Đợi đến khi cảm xúc dâng trào trong lòng theo nước mắt trôi ra gần hết mới dừng lại, giống như đã dùng hết sức lực, giọng nói cũng khàn đi: "Anh khát."
Vốn tưởng Hoắc Hằng sẽ gọi người hầu rót nước cho anh, không ngờ hắn lau sạch mặt anh xong liền ôm mông anh đứng lên. Anh vội ôm cổ hắn, kẹp bản báo cáo hiển ảnh giữa hai người.
"Em làm gì vậy?" Anh ngạc nhiên hỏi.
"Bế anh đi uống nước." Hoắc Hằng nói như lẽ đương nhiên.
Anh thấy tư thế này mất mặt quá, muốn tự đi nhưng Hoắc Hằng bảo anh đừng động, lỡ ngã thì xong mất. Anh không gỡ được hai cánh tay kia nên đành mặc hắn. Kết quả đến bếp mới phát hiện đầu bếp Văn Anh đang làm bánh. Hoắc Hằng không hề kiêng dè, còn đặt anh lên bàn ăn gỗ đỏ, dọa anh nói tuyệt đối không được cử động.
Văn Anh nghe tiếng động quay đầu lại, thấy cảnh này lập tức đỏ bừng mặt, cục bột trên tay cũng không dám nhào nữa, cúi đầu nói: "Tam thiếu gia, ngài... ngài và ông chủ Chu muốn ăn... ăn gì không?"
Hoắc Hằng cầm ly thủy tinh Chu Tẫn Hoan hay uống nước, trước tiên rót nửa ly nước sôi để nguội rồi thêm nửa ly nước nóng xong mới quay lại cười nói: "Tôi và ông chủ Chu chỉ uống nước thôi, cô đừng căng thẳng."
Văn Anh là cháu gái của chưởng quỹ Đổng. Cô nấu ăn giỏi, tính tình hiền lành nhưng vì là cô gái chưa xuất giá, trước kia lại luôn sống ở quê, chưa từng thấy phong khí cởi mở kiểu thành phố lớn nên mỗi lần nhìn thấy Hoắc Hằng thân mật với Chu Tẫn Hoan liền căng thẳng đến mức nói lắp bắp.
Trong số người hầu chăm sóc Chu Tẫn Hoan ở nhà cũ, Văn Anh và một người khác tên Triêu Nguyệt là khiến Hoắc Hằng yên tâm nhất. Triêu Nguyệt do Hoắc Khiêm tìm đến, nói là em gái của một người bạn thân của Hoắc Khiêm sắp gả ra nước ngoài nên thả Triêu Nguyệt đang hầu hạ bên cạnh ra tìm chủ mới. Hoắc Khiêm đã hỏi thăm phía kia, còn tự mình điều tra gia cảnh Triêu Nguyệt, xác nhận nhân phẩm không có vấn đề mới dẫn đến trước mặt Hoắc Hằng.
Tuy Chu Tẫn Hoan nói không cần người hầu cận nhưng Hoắc Hằng cảm thấy bây giờ không thể sơ suất, mình và Chu Tẫn Hân lại không thể lúc nào cũng ở bên cạnh, nhất định phải có người đáng tin.
Hoắc Hằng làm vậy cũng chỉ để yên tâm nên Chu Tẫn Hoan liền theo ý hắn. May mà Triêu Nguyệt tuy còn trẻ nhưng thật sự lanh lợi, có cô ở cạnh Chu Tẫn Hoan thoải mái hơn nhiều. Mỗi ngày mở mắt đã có đồ ăn, muốn tắm thì có nước nóng, muốn đọc sách báo hí kịch thì có sữa nóng và điểm tâm đưa tới tay, đi dạo luôn được khoác thêm áo. Nếu đi trong sân lâu, Triêu Nguyệt còn nhắc anh nên vào nghỉ ngơi.
Triêu Nguyệt còn có điểm chu đáo là rất biết nhìn tình huống. Hễ Hoắc Hằng tới thì cô nhất định không quấy rầy. Người hầu xuất sắc như vậy không chỉ Chu Tẫn Hoan thích mà ngay cả Hoắc Hằng cũng khen không dứt, chỉ mấy ngày đã tăng lương cho cô gấp đôi.
Văn Anh gật đầu liên tục. Chu Tẫn Hoan thấy vậy cũng rất ngại, lúc Hoắc Hằng định đút nước thì tự cầm ly uống. Uống xong cũng không cho Hoắc Hằng bế nữa mà bước xuống đất, ôm bản báo cáo như ôm bảo bối rồi lên lầu.
Hoắc Hằng đi theo ra ngoài. Đến cửa hắn nhớ ra điều gì, quay đầu nói với Văn Anh: "Tối nay không cần làm cơm cho tôi."
Chu Tẫn Hoan đang định lên lầu, nghe vậy liền quay đầu nhìn hắn: "Tối nay em về nhà à?"
"Có chuyện em quên nói với anh, vào phòng rồi nói."
Hoắc Hằng lên đỡ eo anh, hai người cùng về phòng trên lầu hai. Đợi cửa khóa lại Hoắc Hằng mới nói:
"Hôm nay đi bệnh viện thì người hầu trong nhà tới báo, nói chị dâu em cũng có thai rồi, khoảng ba tháng."
Chu Tẫn Hoan sững lại, chậm nửa nhịp mới phản ứng: "Em nói Trình Nguyệt Mai à?"
Hoắc Hằng kéo anh ngồi xuống sofa trong phòng, cầm đĩa ô liu xanh chua ngọt trên bàn trà, bóc một quả đưa tới miệng y: "Nói thật em khá bất ngờ nhưng cha em rất vui. Ông nói chuyện vui thành đôi, muốn đón bà nội em về ăn mừng nên tối nay em phải về nhà ăn cơm."
Chu Tẫn Hoan ngậm quả ô liu vào miệng, không nói gì.
Hoắc Hằng hỏi:
"Anh đang nghĩ gì vậy?"
Chu Tẫn Hoan do dự nói: "Trước đây anh từng gặp bà nội em rồi. Bà rất tốt nhưng lúc đó anh với thân phận là... của anh cả em..."
Hoắc Hằng chưa đợi anh nói xong đã ngắt lời, đưa tay ôm anh vào lòng an ủi: "Yên tâm đi. Bà nội của em còn hiểu chuyện hơn cả cha em nữa, hơn nữa từ nhỏ đến lớn bà luôn tôn trọng quyết định của em đấy. Tối nay em về sẽ nói chuyện với bà cho đàng hoàng, nhất định sẽ không có vấn đề đâu."
Chu Tẫn Hoan cũng không biết nên nói gì. Tình cảm của họ rõ ràng trắc trở trùng trùng nhưng Hoắc Hằng lúc nào cũng giữ tâm thái lạc quan tích cực. Anh hiểu hắn như vậy là để cổ vũ mình, không muốn mình thất vọng buồn bã nên thuận theo nói:
"Ừm, mong là vậy."
Hoắc Hằng nâng cằm anh lên, nhìn đôi mắt vẫn còn hơi đỏ: "Ngốc à, con át chủ bài lớn nhất bây giờ nằm trong bụng anh rồi, còn là hai quả hồ đào nhỏ, có gì mà phải lo chứ."
Nghe hắn lại nhắc đến cách gọi này, Chu Tẫn Hoan không nhịn được cười: "Sao cứ nói hồ đào mãi vậy? Có phải thèm ăn rồi không?"
Hoắc Hằng nhướng mày: "Đúng vậy, em thèm rồi, vậy anh nên làm gì bây giờ?"
Anh nhìn hắn một lát, chủ động đưa môi tới bên miệng hắn.
Hoắc Hằng cắn lên, lưỡi trượt vào miệng anh quấn lấy. Chẳng bao lâu cả hai đều cảm thấy nóng người. Chu Tẫn Hoan khó chịu khẽ động, tiếng hừ trong hơi thở như con mèo đ*ng t*nh, cào vào nơi mềm nhất trong tim Hoắc Hằng khiến hắn hận không thể l*t s*ch y ném lên giường mà làm. Nhưng bác sĩ đã dặn rồi, trong ba tháng đầu thai kỳ không thể làm chuyện phòng the, mà Chu Tẫn Hoan còn từng động thai nên càng phải chú ý hơn.
Lời dặn đó như một xiềng xích chắn trước mặt họ. Dù hai người có muốn đối phương đến đâu cũng chỉ dám hôn và ôm, một động tác vượt giới hạn cũng không dám làm.
Cảm giác này không chỉ Hoắc Hằng khó nhịn mà ngay cả Chu Tẫn Hoan cũng bức bối không thôi nhưng vì đứa trẻ nên hai bọn họ cũng không còn cách nào. May mà hôm nay họ không cần tự mình bình tĩnh vì đã có người giúp rồi.
Triêu Nguyệt gõ cửa bên ngoài, nói Đổng chưởng quỹ theo lời dặn của lão gia đến đón hắn và Chu Tẫn Hoan cùng về nhà ăn cơm.
Chu Tẫn Hoan kinh ngạc nhìn Hoắc Hằng: "Không phải em nói là tự mình về sao?"
Hoắc Hằng cũng không biết chuyện gì, chỉ có thể nhìn anh: "Có lẽ bà nội em đã biết rồi, bà muốn gặp anh đấy."