Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Tẫn Hân đứng nhìn Hoắc Hằng và Trịnh Tu Dương rời đi. Khi cô đẩy cửa phòng bệnh bước vào lần nữa, lại thấy Chu Tẫn Hoan tựa đầu giường, vẻ mặt đầy lo lắng, đang ngẩn người suy nghĩ.
Cô đi tới ngồi xuống mép giường.
"Anh, có chuyện gì vậy?"
Chu Tẫn Hoan hoàn hồn. Vốn định nói không có gì nhưng cô đã nói trước: "Đừng nói với em là không có gì. Em không còn là trẻ con nữa, anh không được giấu em."
Nhìn dáng vẻ em gái cố gắng để mình có thể dựa vào, Chu Tẫn Hoan cảm thấy ấm lòng.
"Thật ra cũng không có gì lớn, chỉ là có chuyện thấy hơi lạ."
"Là chuyện gì?"
"Lúc Hoắc Hằng quay về còn nói trong thời gian ngắn sẽ không đi Thiên Tân. Nhưng em ấy về nhà một chuyến rồi lại đổi ý, nói đợi tình trạng sức khỏe của anh ổn định thì sẽ qua đó."
"Anh cảm thấy sau khi anh ta về nhà đã xảy ra chuyện gì đó nên mới đổi ý?" Chu Tẫn Hân tóm lại.
Chu Tẫn Hoan chần chừ gật đầu.
Chu Tẫn Hân nghĩ một lúc rồi nói:
"Có khi nào người nhà họ Hoắc cuối cùng cũng đồng ý rồi không?"
Nói xong cô lập tức tự phủ nhận:
"Không đúng, nhà họ Hoắc đâu tốt bụng như vậy. Vậy chắc là ông già họ Hoắc hoặc tên mặt dày nào đó lại đang bày trò rồi."
Thấy em gái lại nói như vậy, Chu Tẫn Hoan đành nghiêm mặt: "Sao lại gọi người ta như thế? Anh đã sửa cho em bao nhiêu lần rồi, cho dù nói riêng cũng không được."
Chu Tẫn Hân không phải người vô lễ, chỉ là cô cảm thấy nhà họ Hoắc không đáng để mình tôn trọng mà thôi. Nhưng cô cũng không muốn vì chuyện nhỏ này khiến Chu Tẫn Hoan khó chịu nên bĩu môi rồi chuyển chủ đề.
"Vậy bây giờ phải làm sao? Rốt cuộc khi nào chúng ta đi Thiên Tân hả anh?"
Mấy ngày Hoắc Hằng không ở đây, Chu Tẫn Hoan đã nói với Chu Tẫn Hân về dự định sau này sẽ đến Thiên Tân sống lâu dài. Dù Chu Tẫn Hân cũng luyến tiếc Bắc Bình nơi mình lớn lên từ nhỏ, luyến tiếc bạn bè ở trường nhưng so với việc tiếp tục ở lại đây có thể phải chịu tổn thương thì cô càng muốn đi cùng Chu Tẫn Hoan, rời xa những khổ đau trước kia, bắt đầu lại ở một nơi mới mẻ hơn.
Chu Tẫn Hoan thở dài.
"Em ấy không chịu nói rốt cuộc về nhà đã xảy ra chuyện gì nên anh cũng không biết gì cả. Cứ đi một bước tính một bước thôi."
Hoắc Hằng không muốn nói ra là vì sợ anh buồn nhưng sau khi bữa tiệc tẩy trần kết thúc, Trịnh Tu Dương lại kéo Hoắc Hằng đi uống rượu. Đợi Hoắc Hằng uống say rồi, y mới hỏi rõ toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Chu Huy ban đầu cũng đi cùng nhưng vừa ngồi xuống thì dạ dày đã khó chịu nên xin phép về trước. Khi về đến nhà lại gặp Hoắc Khiêm và Hoắc Anh Niên đang nói chuyện ở phòng khách tầng một. Nghe nói chỉ có Hoắc Hằng và Trịnh Tu Dương đang uống rượu thì Hoắc Anh Niên liền bảo Hoắc Khiêm đi tìm bọn họ. Dù sao lần này Trịnh Tu Dương tới là vì muốn tìm hiểu tình hình giới Lê viên ở Bắc Bình, về vấn đề này thì Hoắc Khiêm lại quen thuộc hơn Hoắc Hằng nhiều.
Khi Hoắc Khiêm đến Câu lạc bộ Lệ Đô thì Hoắc Hằng đã say mèm. Trịnh Tu Dương thì tựa vào sofa một mình, cũng đã uống khá nhiều, tay đang day trán không biết đang suy nghĩ điều gì.
Hoắc Khiêm ngạc nhiên vì Hoắc Hằng lại say trước mặt người chưa quen thân nhưng còn chưa kịp nói gì thì Trịnh Tu Dương đã ngẩng đầu nhìn Hoắc Khiêm một cách nghiêm túc. Vừa mở miệng đã hỏi những câu khiến Hoắc Khiêm kinh ngạc không thôi, hỏi thẳng thừng, tất cả đều liên quan đến Chu Tẫn Hoan.
Lúc nãy Hoắc Hằng say rượu đã bị Trịnh Tu Dương hỏi ra quan hệ trong gia đình nên Trịnh Tu Dương biết Hoắc Khiêm là người đáng tin. Câu trả lời của Hoắc Khiêm tuy có chút do dự nhưng cũng xác nhận lời Hoắc Hằng. Hơn nữa vì y là bạn tốt của Chu Tẫn Hoan nên Hoắc Khiêm còn kể lại những chuyện năm xưa.
Tuy nói chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài nhưng tính cách của Hoắc Khiêm có đôi ba phần giống với Hoắc Hằng đó là không quá câu nệ chuyện sĩ diện bên ngoài. Hơn nữa sau khi tiếp xúc với Chu Tẫn Hoan nhiều hơn, cảm giác áy náy trong lòng Hoắc Khiêm cũng càng ngày càng nặng.
Dù chuyện năm đó là do Hoắc Thừa gây ra nhưng Hoắc Khiêm cũng từng vì thành kiến và hiểu lầm mà không thích Chu Tẫn Hoan. Sự việc phát triển đến hôm nay, lại thêm việc Điền Vân San và Lý Thu thân thiết, đều là người làm mẹ nên mẹ y dặn y đừng xen vào. Nhưng Hoắc Hằng là em ruột y mà, còn Chu Tẫn Hoan lại là người tốt như vậy, Hoắc Khiêm làm anh sao có thể trơ mắt nhìn họ chịu khổ mà mặc kệ cho đành?
Sau khi nghe xong, ánh mắt Trịnh Tu Dương lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng nhưng y không phát tác tại chỗ, chỉ im lặng uống rượu. Hỏi gần xong rồi thì cùng Hoắc Khiêm đưa Hoắc Hằng về.
Sáng hôm sau Hoắc Hằng tỉnh dậy, trước tiên đi sang phòng Hoắc Khiêm bên cạnh. Hoắc Khiêm quen ngủ muộn dậy muộn, lúc hắn vào thì Hoắc Khiêm cũng vừa ngồi dậy.
Thấy hắn tỉnh rượu thì Hoắc Khiêm liền kể lại chuyện tối qua, rồi hỏi sao hắn lại uống nhiều như vậy. Hắn nói thật ra uống không bao nhiêu nhưng có lẽ mấy ngày nay quá mệt nên mới dễ say như vậy.
Hoắc Khiêm bảo hắn mau đi hỏi Trịnh Tu Dương nhưng hắn không thấy Trịnh Tu Dương trong phòng. Khi xuống lầu mới biết Trịnh Tu Dương đã ngồi ăn sáng cùng với Hoắc Anh Niên, cả nhà phòng lớn, còn có Điền Vân San và Lý Thu nữa.
Hoắc Hằng vừa đi tới khúc quanh ngoài phòng ăn thì nghe thấy một câu hỏi kinh ngạc: "Tào Tuyết Tung thật sự nói như vậy sao?"
Giọng nói thiếu khách khí này vừa nghe đã biết là của Hoắc Thừa. Tiếp đó là Trịnh Tu Dương đáp: "Dượng tôi rất mong đợi sau khi cổ họng Tẫn Hoan khỏi sẽ cùng ông ấy hát chung một khúc. Cha tôi cũng nói lần sau Tẫn Hoan đến Thiên Tân nhất định phải mời đến nhà ở. Ông có rất nhiều bạn hí đều muốn chiêm ngưỡng lại phong thái của Tẫn Hoan."
Trịnh Tu Dương vừa dứt lời, Hoắc Thừa lại nghi ngờ: "Chu Tẫn Hoan đã hơn hai năm không hát rồi, người lại như vậy mà vẫn còn nhiều người nhớ tới hay sao?"
Chu Huy đang cúi đầu ăn mì xào đối diện nuốt xong miếng cuối, lấy khăn lau miệng rồi nói: "Cậu em vợ này, vậy cậu xem thường Chu Tẫn Hoan quá rồi. Đừng nói Thiên Tân mà ngay cả Thượng Hải cũng có không ít người từng là người hâm mộ của cậu ấy đấy nhé, đặc biệt ngồi tàu đến chỉ để xem cậu ấy hát thôi đó."
Chu Huy lại chỉ vào Trịnh Tu Dương:
"Cha của Tu Dương cũng rất thích kinh kịch. Nếu không thì đã không chiều nó đến mức không thèm tiếp quản việc làm ăn của gia đình mà chạy đến Thượng Hải và Nam Kinh mở Vạn Thanh Đường rồi.
Tối qua khi Chu Huy về nhà, Hoắc Anh Niên đã nghe y nói về thân thế của Trịnh Tu Dương.
Cha của Trịnh Tu Dương là Trịnh Long, anh ruột của Trịnh Phong. Tuy không nổi tiếng như Trịnh Phong – hội trưởng thương hội nhưng trong việc làm ăn của gia tộc cũng có địa vị quan trọng. Hơn nữa Trịnh Long còn coi trọng văn hóa, bạn bè và đối tác đều là văn nhân nhã sĩ. Những lời Trịnh Tu Dương nói vừa rồi cũng không phải bịa đặt. Lần trước y mời Chu Tẫn Hoan vào Vạn Thanh Đường thì Trịnh Long đã biết. Chỉ là lúc đó Trịnh Long đang bận tiếp khách ngoại quốc nên không sắp xếp gặp Chu Tẫn Hoan được mà thôi.
Thần sắc Trịnh Tu Dương vẫn luôn thản nhiên, lúc trò chuyện cũng không biểu hiện quá mức nhưng hiệu quả mà y mong muốn đã đạt được. Nhìn quanh một vòng, ngoại trừ Hoắc Anh Niên vẫn không nhìn ra cảm xúc thì ánh mắt của những người khác ít nhiều đều có chút dè chừng. Đặc biệt là Hoắc Thừa, hai hàng lông mày rậm gần như nhíu lại thành một đường thẳng tắp.
Hoắc Hằng đứng ở góc nghe hết. Dù còn chưa hỏi ý định của Trịnh Tu Dương nhưng nhìn cách làm này rõ ràng là muốn chống lưng cho Chu Tẫn Hoan đây mà.
Ấn tượng của hắn với Trịnh Tu Dương lại tốt thêm không ít.
Hai ngày tiếp theo Trịnh Tu Dương đều ở bệnh viện cùng Chu Tẫn Hoan, hắn cũng không còn để ý nữa. Hắn bắt đầu chuyên tâm xử lý chuyện tuyến vận chuyển, lại tranh thủ chạy đến vài nơi xem nhà, còn tìm Hoắc Khiêm bàn bạc chi tiết sửa sang hí viện.
Nhưng khi hắn chuẩn bị đi xem căn nhà thứ tư thì chưởng quầy Đổng mang một chùm chìa khóa vào văn phòng. Ông nói căn nhà này là lão gia đã bảo ông chuẩn bị từ lúc hắn đi Thiên Tân. Địa chỉ ở số 33 phố Dương Sơn Tây. Chưởng quầy Đổng đã cho người dọn dẹp sạch sẽ bên trong, cũng mời đủ người hầu rồi. Chu Tẫn Hoan xuất viện là có thể chuyển vào ở ngay.
Nhìn chùm chìa khóa cửa lớn màu đồng cổ ấy, lòng Hoắc Hằng không còn bình tĩnh nữa.
Không phải Hoắc Anh Niên không đồng ý cho họ kết hôn sao? Vậy tại sao lại để Chu Tẫn Hoan ở căn nhà trên phố Dương Sơn Tây này?
Đó chính là căn tổ trạch nơi cụ cố và cụ bà của Hoắc Hằng từng sống.
Chưởng quầy Đổng chỉ nói đó là ý của lão gia rồi rời đi. Hoắc Hằng thu dọn tài liệu trên tay, lái xe về nhà tìm Hoắc Anh Niên. Hắn muốn hỏi rõ rốt cuộc cha hắn có ý gì. Nếu đã không cho họ kết hôn thì tại sao lại để Chu Tẫn Hoan chuyển đến tổ trạch nhà họ Hoắc?
Hoắc Anh Niên đang ngậm tẩu thuốc, cầm thức ăn chim cho bồ câu Kinh Tây trong lồng. Thấy hắn bước vào hùng hổ cũng không vòng vo nhưng lời nói ra lại như không giải quyết được gì.
"Ta cho cậu ta ở đó là vì đứa trẻ. Môi trường ở tổ trạch tốt, lại yên tĩnh."
"Cha, con thật sự không hiểu cha nữa. Cha rõ ràng không phải người nhẫn tâm như vậy, tại sao đến bước này vẫn không chịu nhượng bộ? Bất kể Tẫn Hoan sinh ra là trai hay gái, đó cũng là con cháu nhà họ Hoắc. Chẳng lẽ sinh con gái thì cha không nhận hay sao?"
Hoắc Hằng lại nổi nóng.
Trên đường về hắn còn tự nhắc mình không được cãi nhau với Hoắc Anh Niên nữa nhưng chuyện này kéo dài đến giờ vẫn giậm chân tại chỗ. Hoắc Anh Niên không đồng ý nhưng lại luôn làm những việc khiến hắn tưởng rằng còn có hy vọng. Hoắc Hằng vốn không phải người có tính tình tốt, bị dày vò liên tiếp như vậy sao có thể còn bình tĩnh được?
Nhưng lần này đối mặt với sự chất vấn của hắn, Hoắc Anh Niên lại không nổi giận.
Ông vẫn chậm rãi cho bồ câu ăn.
"Ta đã nói rồi. Con vừa mới hủy hôn với nhà họ Hoàng không lâu. Những lời đàm tiếu bên ngoài còn chưa lắng xuống. Bây giờ lập tức cưới Chu Tẫn Hoan, con đã nghĩ đến danh tiếng sau này của cậu ta chưa?"
"Còn nữa, bỏ qua chuyện anh trai con không nói, con đã nghĩ đến cảm nhận của mẹ con chưa? Con có biết từ khi gả vào nhà này bà ấy chưa từng cãi nhau với ta như vậy không?"
Hoắc Anh Niên quay đầu nhìn Hoắc Hằng đang cứng họng. Thần sắc ông vẫn bình tĩnh, nhưng trong mắt đã có chút thất vọng.
"Con đã trưởng thành rồi. Cha không muốn vô lý ép con. Nhưng A Hằng, con thật sự muốn mặc kệ cảm xúc của cả gia đình, nhất định bắt mọi người ngay lúc này phải chấp nhận chuyện hai đứa ở bên nhau sao?"
Nói xong Hoắc Anh Niên như mệt mỏi, đặt tẩu thuốc chưa tàn lên bàn rồi ngồi lại ghế mây. Ánh nắng chiếu lên mái tóc ông khiến những sợi bạc nơi thái dương càng rõ rệt.
"Con để cậu ta chuyển đến đó ở trước đi. Ta sẽ cho người chăm sóc ăn uống sinh hoạt của cậu ta. Đợi cậu ta sinh đứa trẻ ra, để mẹ con nhìn thấy cháu nội, cũng cho anh con và chị dâu con thời gian chấp nhận. Đến lúc đó nếu con vẫn kiên quyết muốn kết hôn với cậu ta thì cha sẽ không ngăn cản nữa."
Hoắc Hằng sững sờ.
"Cha... cha nói thật chứ?"
Hoắc Anh Niên nhắm mắt lại. Chiếc ghế mây kêu cọt kẹt.
Hoắc Hằng dường như thấy khóe môi ông thoáng hiện một nụ cười chua chát. Nhưng nụ cười ấy thoáng qua như ảo giác, sau đó chỉ còn một tiếng thở dài:
"Thật."
Hoắc Hằng không biết phải diễn tả niềm vui dâng trào trong lòng lúc này thế nào. Dù bây giờ họ vẫn chưa thể kết hôn nhưng chỉ cần có cách dung hòa này, chỉ cần Hoắc Anh Niên chịu thừa nhận Chu Tẫn Hoan thì cho dù phải đợi thêm một thời gian nữa cũng không sao cả.
Thật ra chính hắn cũng hiểu. Nếu lập tức tổ chức hôn lễ ở Bắc Bình thì nhất định sẽ gây ra rất nhiều lời bàn tán. Dù sao hôn ước giữa hắn và Hoàng Hiểu Hiểu là sau khi thiệp cưới đã phát mới hủy bỏ. Mà Chu Tẫn Hoan lại đã từng công khai ở bên anh trai hắn.
Cổ họng hắn nghẹn lại vài lần mới nói được:
"Cha, cảm ơn cha!"
Hoắc Anh Niên như không nghe thấy, vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế mây.
Hoắc Hằng cúi người chào ông một cái rồi quay người rời đi. Hắn muốn lập tức đến bệnh viện, lập tức nói tin tốt này cho Chu Tẫn Hoan.
Khi Hoắc Hằng xuống lầu thì cánh cửa nhỏ đối diện thư phòng liền mở ra. Hoắc Tuyết và Dương Quyên Lan cùng bước ra, cả hai đều nhìn về phía thư phòng Hoắc Anh Niên với vẻ mặt u ám.
"A Tuyết, thái độ của cha con như vậy... bây giờ phải làm sao?" Dương Quyên Lan lo lắng hỏi.
Hoắc Tuyết đỡ bà ta lên tầng ba. Sau khi vào phòng mới nói:
"Mẹ, con đã nghĩ rồi. Chuyện này phải làm giống như một tai nạn, tuyệt đối không để cha nghi ngờ đến A Thừa."
"Con đã nghĩ ra cách chưa?"
Hoắc Tuyết gật đầu: "Rồi. Nhưng phải chờ vài ngày. Bây giờ Chu Tẫn Hoan chuẩn bị xuất viện, cha lại cho cậu ta chuyển đến tổ trạch. Nếu ra tay lúc này rất dễ bị phát hiện. Mẹ yên tâm, con sẽ để cậu ta và đứa trẻ cùng biến mất, từ nay không còn ảnh hưởng gì đến A Thừa nữa."
Dương Quyên Lan đương nhiên tin tưởng tuyệt đối vào cách làm việc của con gái. Mấy ngày kế tiếp bà ta không thèm nhắm vào Lý Thu và Hoắc Hằng như trước nữa nhưng cũng không biểu hiện ra thái độ làm hoà, chỉ tỏ vẻ không thèm quan tâm, như thể mọi chuyện trước đó chẳng hề liên quan tới bà ta vậy, rặt một vẻ lạnh lùng.
Hoắc Thừa cũng không biết chuyện hai mẹ con muốn làm nhưng những lời uy h**p của Hoắc Tuyết ngày đó khiến gã nhớ rất kĩ, gã không biết Hoắc Tuyết lúc nào sẽ động thủ, cũng không biết chị gã sẽ đối phó với Chu Tẫn Hoan ra sao.
Mấy ngày liền trong đầu gã đều là suy nghĩ này nên ban ngày làm việc không hề tập trung, buổi tối đến cũng khó mà chợp mắt nên chỉ mới mấy ngày đã gầy đi trông thấy. Dương Quyên Lan còn cho là gã còn để ý đến chuyện của Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hoan nên tính toán khuyên răn gã, nếu không được nữa thì đi tìm thêm một nàng thiếp phân tán lực chú ý của gã cũng tốt hơn tình hình bây giờ.
Nghĩ là làm, Dương Quyên Lan nói với Trình Nguyệt Mai ngay. Trong nhà Trình Nguyệt Mai không có chỗ dựa gì lớn nên cũng không có tiếng nói gì đáng quan trọng. Nhưng trong lúc Dương Quyên Lan đang bắt đầu sắp xếp mọi việc thì Trình Nguyệt Mai bất ngờ té xỉu ở trong nhà, đợi bác sĩ đến kiểm tra xong thì mới phát hiện ra cô cũng đang mang thai.
Tin tức này chấn động như bom nổ vậy, đến cả Dương Quyên Lan cũng ngạc nhiên không kém, cứ mãi níu tay bác sĩ hỏi có phải chẩn đoán sai rồi hay không.
Bác sĩ nói chẩn đoán không hề sai, đã ba tháng rồi. Nhưng vì tinh thần của Trình Nguyệt Mai không tốt, trên người cũng có vài vết thương nên chỉ sợ có ảnh hưởng đến thai nhi, yêu cầu Trình Nguyệt Mai phải nằm trên giường tĩnh dưỡng đầy đủ.
Lúc bác sĩ nói những điều này thì Hoắc Anh Niên không có ở nhà cho nên việc Hoắc Thừa đánh Trình Nguyệt Mai, Dương Quyên Lan vẫn giấu kín như bưng. Đợi bác sĩ đi rồi, Dương Quyên Lan mới nhìn con dâu đang nằm trên giường bằng ánh mắt phức tạp, bà ta không ngờ Trình Nguyệt Mai im hơi lặng tiếng vậy mà lại có thai, còn ba tháng rồi, cái thai này không phải còn lớn hơn so với Chu Tẫn Hoan bên kia sao?
Nếu như Trình Nguyệt Mai có thể thuận lợi sinh hài tử ra thì đứa bé này chín là cháu đích tôn danh chính ngôn thuận của nhà họ Hoắc rồi! Nghĩ tới đây, Dương Quyên Lan liền mừng rỡ không thôi, ánh mắt nhìn Trình Nguyệt Mai cũng thay đổi hẳn, sai người hầu thân cận của mình đi đến nhà bếp canh chừng thuốc dưỡng thai và thuốc bổ, còn phái Nguyên Tống đi đến công ty báo tin tốt này cho Đại thiếu gia ngay lập tức.
Hoắc Thừa đang ngồi ở bàn làm việc, mắt nhìn chằm chằm vào xấp tư liệu ở trên bàn nhưng hồn lại đang lơ đãng đâu đó ở trên mây. Đợi đến khi Nguyên Tống chạy vào, thở hồng hộc nói với gã là Trình Nguyệt Mai có tin vui thì gã lại như nghe không hiểu Nguyên Tống đang nói cái quái gì.
"Đại thiếu gia về nhanh đi, đại phu nhân đã cho người đi thông báo với lão gia rồi." Nguyên Tống cũng vui vẻ thay Hoắc Thừa, tuổi còn trẻ mà đã cười ra nếp nhăn ngay khoé mắt, thế mà Hoắc Thừa mãi không có phản ứng, lúc Nguyên Tống đang giục giã mới hồi thần: "Tôi sắp làm cha thật sao?"
Nguyên Tống vỗ đùi, vòng qua bàn kéo tay gã: "Đương nhiên là thật rồi! Chuyện lớn như vậy sao tôi dám lừa gạt ngài được chứ!"
Hoắc Thừa bị Nguyên Tống vừa khuyên vừa kéo trở về nhà. Đợi đến lúc đẩy cửa phòng ra, nhìn Trình Nguyệt Mai đang ngồi ở trên giường bưng bát canh gà uống, bên cạnh là Dương Quyên Lan nở nụ cười như hoa đang ôn tồn nói chuyện thì gã mới dám tin tất cả những chuyện này là sự thật.
Nhìn thấy gã vào, Trình Nguyệt Mai ngừng ăn canh, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nét vui mừng, tha thiết mà nhìn gã, Dương Quyên Lan c*̃ng bắt chuyện kêu gã mau tới gần.
Hoắc Thừa đi đến bên giường, thấy bát thuốc an thai còn đang bốc khói được đặt trên tủ đầu giường. Gã ngửi thấy mùi vị đắng chát kia nhưng trong đầu vẫn cứ trống rỗng, không biết nên nói cái gì.
Dương Quyên Lan nghĩ là gã vui vẻ đến choáng váng nên vỗ cánh tay gã, vẻ mặt vui mừng theo sát gã dặn mấy điều cần chú ý. Trình Nguyệt Mai yên tĩnh lắng nghe, ánh mắt vẫn luôn dừng trên mặt gã, chờ đến lúc Dương Quyên Lan ra ngoài nhường lại không gian riêng tư cho hai vợ chồng thì Trình Nguyệt Mai mới khẽ kêu gã một tiếng: "Chồng ơi."
Xưng hô này vốn dĩ Chu Tẫn Hoan mới có thể gọi nhưng đã bị Trình Nguyệt Mai kêu được hai năm. Trước đây gã không cảm thấy có vấn đề gì nhưng gần đây mỗi khi gã nghe Trình Nguyệt Mai gọi gã như vậy thì gã lại tự nhiên mà nhớ tới Chu Tẫn Hoan.
Hiện tại cũng giống như vậy. Gã rốt cục cũng được làm cha rồi, gã cũng có con trai rồi, con gã còn lớn hơn con của Hoắc Hằng nữa, địa vị của gã trong nhà cuối cùng cũng đã an ổn rồi đấy. Đây chẳng phải là chuyện tốt sao nhưng sao gã lại chẳng thể cười nổi?
Trình Nguyệt hồng kéo tay gã đặt lên bụng mình, trong mắt dần ánh lên một tầng hơi nước: "Chúng ta rốt cuộc cũng có con rồi, chồng ơi anh có vui không?"
Gã có vui không à?
Dương Quyên Lan phái người đi tới công ty thông báo cho Hoắc Anh Niên nhưng lại nhận được tin Hoắc Anh Niên đã đi cùng Hoắc Hằng tới bệnh viện số 1 xem báo cáo nên ngựa không dừng vó mà đuổi tới bệnh viện, vừa lúc gặp phải Hoắc Anh Niên và Hoắc Hằng từ cổng lớn bước ra.
Nghe người hầu báo tin vui, tâm tình Hoắc Anh Niên vui hơn hẳn. Ông có nghĩ cũng không nghĩ tới ông trời lại tốt với nhà họ Hoắc đến như vậy, không chỉ để cho Chu Tẫn Hoan mang thai đôi mà ngay cả Trình Nguyệt Mai cũng có rồi.
Ông nhìn về phía Hoắc Hằng, vui mừng cười nói: "Bà nội của con ở núi Lục Âm ăn chay niệm phật cầu phúc, trông mong lâu như vậy cuối cùng cũng đã thành rồi, mau phái người đi đón bà nội con về đi."