Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Tẫn Hoan ngượng ngùng cào móng tay, không biết phải nói thế nào nữa.
Thái độ gần như thừa nhận của anh khiến ấn tượng của Trịnh Tu Dương đối với Hoắc Hằng giảm đi không ít. Trịnh Tu Dương nói: "Rốt cuộc là chuyện gì thế? Lúc nãy khi tôi tới nhà họ Hoắc, Hoắc Hằng còn nói trước mặt người nhà rằng cậu ta là vị hôn phu của cậu mà."
Chu Tẫn Hoan ngẩng đầu lên. Trong mắt đã có ý vị chua xót nhưng vẫn miễn cưỡng giữ nụ cười: "Tôi cũng không biết phải nói với anh thế nào nữa. Thật ra với tình trạng của tôi bây giờ, người nhà em ấy không đồng ý cũng là chuyện có thể hiểu được."
"Có thể hiểu được? Không chấp nhận là vì lý do gì chứ? Gia cảnh sao?"
Trịnh Tu Dương vốn định hỏi khéo một chút nhưng có những vấn đề nhìn qua là hiểu ngay, vòng vo chỉ thêm phí thời gian mà thôi. Dù sao Trịnh Tu Dương cũng biết gia cảnh của Chu Tẫn Hoan không tốt nhưng phải nói chuyện này trước mặt người bạn vừa quen không lâu như vậy khiến sự ngượng ngùng của Chu Tẫn Hoan như nhân lên gấp bội.
Trong đôi mắt trong trẻo ấy ẩn giấu quá nhiều cảm xúc không thể nói ra với Trịnh Tu Dương. Nếu là trước đây, y sẽ muốn Chu Tẫn Hoan nói hết, muốn cùng Chu Tẫn Hoan thật lòng với nhau.
Nhưng bây giờ thân phận của họ đã không cho phép nữa rồi.
Nhìn Chu Tẫn Hoan tránh ánh mắt mình, cúi đầu im lặng. Trịnh Tu Dương không khỏi nhớ lại con đường quen biết anh.
Nhà họ Trịnh đời đời làm ăn buôn bán. Kinh kịch đối với họ chỉ là thú tiêu khiển lúc rảnh. Cho đến khi Tào Tuyết Tung xuất hiện thì cả gia đình mới dần hiểu thêm về kinh kịch. Còn Trịnh Tu Dương từ chỗ hoàn toàn không biết gì đã trở nên vô cùng hứng thú, thường xuyên quấn lấy Tào Tuyết Tung đòi học hí. Đáng tiếc chưa đến một năm y đã bị đưa sang nước ngoài du học.
Tuy người đi rồi nhưng niềm yêu thích ấy không hề bị cắt đứt, ngược lại càng ngày càng say mê. Thậm chí ở trường y còn lập hội kịch, thường mặc phục trang hí Trung Hoa lên sân khấu. Sau khi tốt nghiệp, y cùng vài người bạn có cùng lý tưởng tới Thượng Hải phồn hoa, qua lại giữa Nam Kinh và Thượng Hải rồi đặt nền móng vững chắc cho việc thành lập Vạn Thanh Đường.
Cũng vì vậy mà Trịnh Tu Dương không quen thuộc mấy với giới Lê viên ở Thiên Tân và Bắc Bình, chỉ nghe một số người nhắc tới cái tên Chu Tẫn Hoan.
Nhưng những điều người ta nói nhiều nhất lúc tán gẫu, chẳng qua cũng chỉ là tạo hình và giọng hát của Chu Tẫn Hoan cùng với sự việc đáng tiếc sau này.
Những chuyện ấy chỉ là một trong vô số giai thoại của giới Lê viên, Trịnh Tu Dương trước giờ không hề để trong lòng. Cho đến một lần y tới thăm nhà một người bạn, chiếc máy hát của đối phương vừa vặn đang phát bài "Ngày tháng tư chốn nhân gian". Đó không phải hí khúc mà là một ca khúc nổi tiếng khắp nơi mấy năm trước.
Giai điệu bài hát này nhẹ nhàng, lời ca giản dị mà đi vào lòng người, khi hát lại có cảm giác triền miên, vậy nên mức độ phổ biến rất rộng. Trịnh Tu Dương cũng từng nghe nhiều người hát lại nhưng bản hôm nay lại khác hẳn.
Bản này được thêm yếu tố hí khang, những chỗ luyến láy chuyển tiếp rất tự nhiên. Nốt cao thanh thoát, nốt trầm vững vàng khiến người nghe cảm thấy mới mẻ. Quan trọng nhất là âm vực của người hát cực kỳ rộng. Ban đầu Trịnh Tu Dương cứ tưởng là ba người cùng hát, kết quả người bạn chỉ cười bí ẩn bảo y nghe kỹ thêm vài lần.
Sau đó y vẫn không nghe ra, cho đến khi nhìn thấy bìa đĩa hát mà bạn đưa cho mình.
Đó là đĩa do một mình Chu Tẫn Hoan thu nhưng chỉ có hai bài, đều là bản đã cải biên hát theo lối hí khang.
Đó là lần đầu Trịnh Tu Dương nghe giọng hát của Chu Tẫn Hoan. Y vội hỏi bạn còn có thể mua đĩa này ở đâu nhưng người bạn đó chỉ tiếc nuối thở dài, nói trước đây Chu Tẫn Hoan không thích thu đĩa nên những vở hí anh từng hát đều không được lưu lại. Đĩa này cũng chỉ là nhất thời hứng thú ghi chơi, số lượng cực ít, bản thân người bạn cũng tốn rất nhiều công sức mới có được.
Trịnh Tu Dương cũng cảm thấy tiếc nuối. Một giọng hát linh động như vậy lại bị hủy hoại chỉ vì tai nạn.
Sau khi trở về, y bắt đầu tìm tin tức cũ của Chu Tẫn Hoan nhưng lúc đó y còn ở Thượng Hải, Vạn Thanh Đường ở Thượng Hải và giới Lê viên nơi đó đều không lưu tư liệu của Lê viên Bắc Bình. Trịnh Tu Dương chỉ có thể thử vận may ở thư viện, kết quả thật sự tìm được vài bài trong kho lưu trữ báo cũ.
Khi ấy Trịnh Tu Dương đã ghi nhớ người trên tờ báo cũ bốc mùi ẩm mốc ấy. Một đào chính mặc thanh y, chỉ với một động tác ngoái đầu cũng khiến người ta không thể rời mắt được.
Nhưng dù ánh nhìn ấy có kinh diễm thế nào cũng đã vô dụng, bởi đó là người chỉ còn tồn tại trong quá khứ mà thôi. Ký ức của Trịnh Tu Dương về anh cũng dần phai nhạt theo dòng chảy của thời gian.
Cho đến lần trước khi trở về Thiên Tân, nghe Trịnh Tâm Lôi nhắc tới chuyện Chu Tẫn Hoan từng tới nhà họ Trịnh, Trịnh Tu Dương mới nhớ lại đoạn quá khứ đó.
Đến khi thật sự gặp và tiếp xúc, y mới phát hiện Chu Tẫn Hoan hoàn toàn khác với hình ảnh trên báo và những lời truyền miệng trong mấy buổi tán gẫu.
Không biết có phải vì hoàn cảnh cuộc sống bây giờ ép buộc hay không mà trên người anh không còn bóng dáng kiêu ngạo làm bộ trước kia nữa. Lời nói và hành động giống như một ly nước trắng, nhạt nhẽo mà cẩn trọng.
Nhưng mỗi khi nhắc tới kinh kịch, dù anh đã không thể hát, cũng không thể xoay chuyển động tác nữa nhưng ánh mắt, lời nói và cả con người anh lại bùng lên sức sống mạnh mẽ như ánh nắng đầu hạ chiếu rọi mặt đất vậy.
Trịnh Tu Dương cảm thấy mình dường như đã hiểu anh nhưng lại dường như vẫn rất xa vời. Bởi thứ duy nhất khiến họ có thể trò chuyện vui vẻ chỉ có kinh kịch. Những lúc khác Chu Tẫn Hoan đối với y đều giữ lễ chừng mực, ngay cả tri kỷ cũng chưa tính nữa.
Ánh mắt Trịnh Tu Dương lại một lần nữa dừng ở bụng anh.
Rõ ràng vẫn chưa nhìn ra gì nhưng cuối cùng vẫn là đã muộn rồi sao?
Chu Tẫn Hoan không biết trong đầu Trịnh Tu Dương đang nghĩ gì. Anh cúi đầu im lặng rất lâu mà không nghe người đối diện nói thêm câu nào. Cuối cùng anh đành phá vỡ sự yên lặng: "Đừng nói chuyện này nữa. Anh tới Bắc Bình lần này định ở lại bao lâu?"
Tâm trạng Trịnh Tu Dương vẫn chưa bình ổn, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh:
"Còn chưa quyết định nhưng chắc sẽ không đi sớm đâu."
Chu Tẫn Hoan mím môi, thở dài: "Đáng ra tôi nên làm chủ nhà tiếp đãi anh nhưng mà bây giờ lại không tiện rồi."
Trịnh Tu Dương trên đường tới đã nghe Hoắc Hằng nói chuyện anh động thai nên an ủi: "Sức khỏe của cậu quan trọng hơn. Đừng nghĩ nhiều. Thật ra lần này tôi cũng chỉ đến dò đường, tìm hiểu tình hình Bắc Bình trước rồi mới tính tiếp."
Nói tới đây, Trịnh Tu Dương chợt đổi ý, lại nói: "Thật ra cậu không tiện ra ngoài cũng không sao. Tôi có thể mỗi ngày tới thăm cậu, như vậy cậu cũng có thể nói cho tôi biết tình hình giới Lê viên ở Bắc Bình mà."
Chu Tẫn Hoan gật đầu, vẻ mặt rõ ràng thả lỏng hơn: "Không vấn đề."
Trịnh Tu Dương lại nói với anh về tình hình chuẩn bị của Vạn Thanh Đường mấy ngày gần đây.
Trước đó khi Chu Tẫn Hoan đồng ý vào Vạn Thanh Đường, Trịnh Tu Dương đã trao đổi với anh rất nhiều kinh nghiệm giảng dạy trước đây ở Thượng Hải và Nam Kinh. Vì Chu Tẫn Hoan không thể hát, lại bị chấn thương ở lưng nên nhiều động tác không thể làm mẫu, Trịnh Tu Dương định tìm vài hậu sinh có kinh nghiệm trong đoàn hí ở Thiên Tân tới làm mẫu.
Người thì đã tìm được hai người, chỉ đợi Chu Tẫn Hoan trở về xem có được không.
Nghe xong Chu Tẫn Hoan lại cảm thấy áy náy. Nhưng lần này anh còn chưa kịp xin lỗi thì Trịnh Tu Dương đã chủ động nói: "Tôi sẽ bảo hai người đó ngày mai lên tàu tới đây cho cậu xem. Nếu không được thì bảo Tâm Lôi tìm tiếp. Dù sao vẫn còn thời gian, phải tìm được người khiến cậu hài lòng mới thôi."
Nghĩ tới việc Trịnh Tu Dương chu đáo vì mình như vậy, Chu Tẫn Hoan vừa xấu hổ vừa cảm động không thôi.
Hai người tiếp tục nói chuyện, đều là chuyện liên quan đến Vạn Thanh Đường. Bất tri bất giác đã hơn nửa tiếng.
Hoắc Hằng ở ngoài đợi đến sốt cả ruột, cuối cùng cũng không nhịn được mà gõ cửa.
Sắp tới giờ tổ chức tiệc tẩy trần rồi mà hắn còn chưa được nói chuyện với Chu Tẫn Hoan mấy câu nữa.
Trịnh Tu Dương cũng không ra cuộc nói chuyện lại lâu như vậy, liền đứng dậy tạm biệt. Hoắc Hằng mời y chờ ở ngoài một chút, đóng cửa lại rồi chốt khoá, kéo Chu Tẫn Hoan vào lòng, không nói hai lời liền hôn xuống.
Chu Tẫn Hoan dựa trong lòng Hoắc Hằng. Nụ hôn lúc mãnh liệt lúc triền miên ấy thắp lên tình yêu trong lòng anh khiến anh cũng chìm đắm theo. Nhưng thể lực của anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, rất nhanh đã đứng không vững rồi bị Hoắc Hằng bế lên giường.
Vừa nằm xuống người kia đã đè lên. Vừa cắn nhẹ môi anh vừa giả vờ tức giận hỏi sao lại nói chuyện lâu như vậy.
Chu Tẫn Hoan vòng tay ôm cổ Hoắc Hằng. Bị hơi thở bá đạo mà dịu dàng của người này bao phủ, trong lòng ngọt như có muỗng mật khuấy tan. Anh vừa đáp lại nụ hôn vừa thì thầm nói chỉ là chuyện của Vạn Thanh Đường thôi.
Hoắc Hằng đương nhiên biết là chuyện Vạn Thanh Đường.
Đối với Trịnh Tu Dương hắn không hề nghi ngờ. Bởi hắn tin Chu Tẫn Hoan, biết trái tim Chu Tẫn Hoan luôn ở chỗ mình. Hắn chỉ không vui vì Trịnh Tu Dương có nhiều chuyện để nói với Chu Tẫn Hoan như vậy, chiếm mất thời gian hai người ở bên nhau.
Tay Hoắc Hằng lần theo eo Chu Tẫn Hoan chạm tới bụng anh, cảm nhận sinh mệnh nhỏ bé đang dần lớn lên, trong lòng lại dâng lên niềm vui và cảm giác trọn vẹn của người sắp làm cha.
Hắn cọ mũi mình vào mũi Chu Tẫn Hoan, môi kề môi nói ở khoảng cách cực gần: "Lúc nãy về nhà em đã nói với cha chuyện hôn sự của chúng ta."
Lông mi Chu Tẫn Hoan khẽ chớp, trong đôi mắt trong trẻo hiện lên một tia không yên.
Hoắc Hằng biết điều anh lo nhất chính là chuyện này nên nói quyết định của mình: "Em đã nghĩ rồi. Thay vì nhất định phải ở lại Bắc Bình thì không bằng tới Thiên Tân kết hôn. Bên đó người quen ít, tuy hôn lễ sẽ không náo nhiệt nhưng những người tới chắc chắn đều thật lòng chúc phúc cho chúng ta."
"Nếu anh đồng ý, đợi đứa bé ổn định rồi chúng ta sẽ qua đó ngay. Mọi chuyện bên kia anh không cần lo nghĩ gì nữa, tự tay em sẽ sắp xếp hết."