Tẫn Hoan - Lâm Quang Hi

Chương 76

Trước Tiếp

Hoắc Tuyết giật mình nhưng lập tức phủ nhận ngay: "Em nói bậy cái gì vậy!"

Hoắc Thừa đứng dậy. Ánh mắt vốn say rượu đã tỉnh táo hơn nhiều. Gã dùng khăn tay lau vết rượu trên mặt và cổ, lạnh giọng nói: "Chị nghĩ tôi nói cái gì? Hai bác sĩ ngoại khoa đó đều nói Tẫn Hoan không thể sinh con. Họ lừa tôi để làm gì? Chẳng lẽ cả hai người đều chẩn đoán sai hay sao?!"

Đôi mắt ẩn nửa sau lớp voan mỏng dưới vành mũ của Hoắc Tuyết co rút dữ dội nhưng cô ta vẫn không chịu thừa nhận: "Em có phải say đến hồ đồ rồi không! Chị với mẹ làm vậy thì có lợi ích gì chứ? Sao em không nghĩ có thể là cha hoặc lúc đó tình trạng của Chu Tẫn Hoan thật sự bị ảnh hưởng, chỉ là sau này cậu ta hồi phục lại thôi!"

Hoắc Thừa ném mạnh chiếc khăn tay bẩn xuống bàn, sải bước tới trước mặt Hoắc Tuyết: "Chị à, tôi sống cùng người trong nhà này mấy chục năm có lẻ rồi. Chị nghĩ dùng mấy lời hoang đường như vậy là có thể qua mặt được tôi hay sao!"

Hoắc Tuyết bị gã quát vào tai, lại bị hơi rượu phả vào mặt cũng nổi giận theo: "Nếu em có chứng cứ thì đi tố cáo trước mặt cha đi! Không có thì câm miệng lại cho chị! Chị và mẹ mới là người thân của em. Từ nhỏ đến lớn mẹ làm gì cũng nghĩ cho em. Em không biết ơn thì thôi, bây giờ còn dám vu khống bà như vậy sao?"

Hoắc Thừa cười khẩy: "Đúng vậy, các người đều là vì tôi mà nghĩ."

Nói xong gã đi tới tủ rượu, lấy thêm một chai rượu Tây rồi quay lại ghế ngồi.

Hoắc Tuyết nhìn gã vặn nắp chai rồi rót rượu, uống một ngụm lớn rồi ngả người ra sau ghế nhắm mắt, rõ ràng là lười để ý tới mình. Cô ta cũng không muốn nhìn bộ dạng hèn nhát của gã nữa nhưng vẫn phải lên tiếng cảnh cáo: "Bất kể Chu Tẫn Hoan có gả vào cửa nhà ta hay không thì cậu ta cũng không phải người em có thể nghĩ tới nữa. Bây giờ A Hằng đã ký xong hợp đồng mang về rồi. Nếu em còn không chuyên tâm vào việc của công ty thì đến lúc đó đừng nói là Chu Tẫn Hoan mà ngay cả vị trí em đang ngồi bây giờ cũng phải nhường cho nó đó!"

Nói xong cô ta cầm túi xách định rời đi nhưng đúng lúc đó Hoắc Thừa âm u lên tiếng: "Tôi sẽ không để nó cưới Chu Tẫn Hoan đâu. Chỉ cần đứa trẻ đó không còn thì Chu Tẫn Hoan cũng sẽ không có lý do gì để gả cho nó nữa."

Hoắc Tuyết quay người lại. Khuôn mặt trang điểm đậm trong khoảnh khắc trở nên dữ tợn: "Nếu em còn để tâm vào chuyện của Chu Tẫn Hoan nữa thì chị sẽ hủy hoại gương mặt của cậu ta! Khiến cậu ta từ nay về sau đừng hòng có con nữa! Để cho em dù có chiếm được cậu ta cũng chỉ vô dụng mà thôi!"

Cô ta đột nhiên lộ ra bản tính hung ác. Ánh mắt ấy khiến da đầu Hoắc Thừa tê dại, gã nghẹn lời không nói được gì.

Thấy hiệu quả đã đạt được, Hoắc Tuyết lại trở về dáng vẻ tiểu thư cao quý, khinh miệt nhìn Hoắc Thừa: "Làm tốt việc của em đi, dứt bỏ ý nghĩ muốn ở bên Chu Tẫn Hoan ngay cho chị. Chị và mẹ sẽ tự giúp em giải quyết chuyện hôn sự của bọn họ."

Hoắc Thừa câm lặng nhìn cô ta đi ra ngoài. Cho đến khi cửa văn phòng đóng lại gã mới thả lỏng, ngả người về ghế.

Gã vẫn còn sợ hãi nhìn cánh cửa kia như thể vẫn thấy ánh mắt Hoắc Tuyết quay đầu trừng mình ban nãy.

Từ nhỏ Hoắc Tuyết đã là bảo bối trong nhà. Cô ta thông minh xinh đẹp lại là con gái duy nhất của Hoắc Anh Niên nên hình thành tính cách kiêu ngạo mạnh mẽ. Ngay cả khi còn nhỏ dù hai người có cãi nhau thì cuối cùng người thắng vẫn là cô ta mà thôi, cha mẹ cũng luôn luôn thiên vị. Sau này gả vào nhà họ Chu ở Thượng Hải thì tính khí càng lớn hơn. Bình thường Hoắc Thừa vẫn nhường cô ta ba phần. Lúc nãy đúng là đầu óc bị rượu làm tê liệt nên mới dám nói chuyện với cô ta như vậy.

Hoắc Thừa thở dài một hơi, ngồi thẳng người, chống tay lên bàn rồi xoa mặt.

Hoắc Tuyết nói được là làm được. Mà việc gã đoán ra được chuyện năm đó Chu Tẫn Hoan bị chẩn đoán không thể sinh con là do Hoắc Tuyết và Dương Quyên Lan bày ra cũng vì gã đã quá hiểu tính cách của mẹ và chị mình.

Cha gã là người làm ăn lớn, từ trước tới nay hành sự quang minh chính đại nên khinh thường làm những chuyện không dám để ai biết này. Nói cho cùng, người phản đối gã cưới Chu Tẫn Hoan nhất năm đó vẫn là mẹ của gã chứ ai. Còn chị gã vì đã sớm gả sang nhà họ Chu nên tiếng nói và ảnh hưởng trong chuyện đó không đủ lớn, cuối cùng cũng không ngăn được gã.

Hoắc Thừa nhìn ánh hoàng hôn đổ bóng ngoài cửa sổ. Một con chim lông xám trắng vỗ cánh đậu lên chậu cây trên bệ cửa, kêu lên mấy tiếng khe khẽ. Nghe một lúc gã lại như thoảng thấy giọng của Chu Tẫn Hoan trước kia cười khẽ bên tai.

Gã không thể chấp nhận việc Chu Tẫn Hoan mang thai con của Hoắc Hằng rồi còn gả cho Hoắc Hằng nhưng gã cũng chưa từng nghĩ sẽ thật sự hại Chu Tẫn Hoan.

Đặc biệt là hai ngày nay khi gã tới bệnh viện, phát hiện gần phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan xuất hiện thêm vài người đàn ông. Những người đó cảnh giác rất cao, ngoại trừ nhân viên y tế quen mặt thì người khác đều không cho vào phòng bệnh.

Gã đứng ở góc hành lang chờ hơn một tiếng, cuối cùng đợi được Chu Tẫn Hân tan học đi tới. Chu Tẫn Hoan dường như không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của những người kia mà bọn họ cũng không hề ngăn cản Chu Tẫn Hân.

Sau đó Hoắc Thừa bảo Nguyên Tống thử lại gần, kết quả là bị chặn lại ngay. Nguyên Tống tự báo thân phận nhưng những người kia vẫn một mực đuổi đi, ẩn ý nói đây là ý của Hoắc lão gia.

Khi đó Hoắc Thừa đã hiểu, cha gã đã muốn bảo vệ cho Chu Tẫn Hoan.
Trong lòng Hoắc Thừa vô cùng mâu thuẫn. Nếu Hoắc Anh Niên cũng nhúng tay vào chuyện này thì chứng tỏ ông đã có ý thừa nhận thân phận của Chu Tẫn Hoan nhưng nếu thật sự để Chu Tẫn Hoan gả vào, sau này gã phải đối mặt thế nào? Lẽ nào thật sự bắt gã mỗi ngày giương mắt nhìn Hoắc Hằng và Chu Tẫn Hoan ân ái hay sao?!

Khi Hoắc Thừa rơi vào sự giằng xé của chính mình thì tâm trạng Hoắc Hằng lại rất tốt.

Hắn dẫn Trịnh Tu Dương tới bệnh viện. Trên đường hai người trò chuyện đôi ba câu, hắn hỏi Trịnh Tu Dương lần này tới có phải liên quan đến Vạn Thanh Đường hay không. Trịnh Tu Dương nghe vậy liền biết Chu Tẫn Hoan đã nói cho Hoắc Hằng biết chuyện Vạn Thanh Đường muốn phát triển ở Bắc Bình. Nghĩ tới việc Chu Tẫn Hoan và Hoắc Hằng thân mật như vậy, trong lòng y có chút khó chịu nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ gì.

Trịnh Tu Dương nói quả thật có ý định đó nhưng cụ thể vẫn phải đợi lần này tiếp xúc với tình hình Bắc Bình rồi mới quyết định được.

Sự phát triển của Vạn Thanh Đường chủ yếu bị hạn chế bởi quy củ cũ của giới Lê viên. Hoắc Hằng bảo Trịnh Tu Dương đừng quá lo. Tuy hắn không hiểu nhiều về kinh kịch nhưng anh hai Hoắc Khiêm từ nhỏ đã thích nghe hí, còn từng nâng đỡ vài đào kép. Có thể nhờ Hoắc Khiêm thử làm cầu nối xem sao.

Trịnh Tu Dương cảm ơn hắn. Khi tới bệnh viện hai người liền đi thẳng tới phòng bệnh của Chu Tẫn Hoan nhưng vừa tới đã bị Chu Tẫn Hân chặn ngoài cửa, nói bác sĩ đang đi kiểm tra phòng.

Chu Tẫn Hân chưa từng gặp Trịnh Tu Dương. Hoắc Hằng liền giới thiệu hai người với nhau. Nghe nói Trịnh Tu Dương chính là người ở Thiên Tân đã chăm sóc anh trai mình rất nhiều thì Chu Tẫn Hân lập tức cúi đầu thật sâu cảm ơn y.

Trịnh Tu Dương bảo cô không cần khách sáo. Đúng lúc đó bác sĩ đi ra, Chu Tẫn Hân liền hỏi tình hình thế nào. Hoắc Hằng lại nhìn vào phòng bệnh trước, thấy áo bệnh nhân của Chu Tẫn Hoan còn chưa cài hết, trước ngực còn lộ ra khá nhiều nên hắn liền đóng cửa lại.

Trịnh Tu Dương không bỏ sót động tác nhỏ này của Hoắc Hằng. Đợi tới khi cuối cùng cũng có thể vào phòng, nhìn người trên giường bệnh, y lại không biết nên chào thế nào.

Chu Tẫn Hoan cũng ngơ ngác: "Tu Dương? Sao... sao anh lại biết chỗ này?"

Trịnh Tu Dương ho một tiếng: "Cũng trùng hợp thôi. Tôi từng nói với cậu là cha vợ của một người anh em tốt của tôi ở Bắc Bình mà? Hóa ra chính là nhà họ Hoắc đấy."

Chu Tẫn Hoan càng ngạc nhiên, quay sang nhìn Hoắc Hằng: "Vậy nên bây giờ anh ấy đang ở nhà em à?"

Hoắc Hằng lấy một chiếc chăn phủ lên vai Chu Tẫn Hoan: "Đúng vậy. Em cũng là nghe tên mới biết hóa ra là anh ấy."

Chu Tẫn Hân không xen vào cuộc trò chuyện của họ. Cô đi tới bàn nhỏ cạnh sofa, mở phần cơm dinh dưỡng vừa mua về, bày từng món ra: "Anh, ăn cơm trước đi. Để lâu sẽ nguội mất."

Lúc nãy khi Chu Tẫn Hân mua về vốn định cho Chu Tẫn Hoan ăn ngay nhưng vừa lúc bác sĩ tới kiểm tra nên bị trì hoãn. Chu Tẫn Hoan định nói chờ một chút nhưng Hoắc Hằng cũng nói: "Đúng rồi, ăn cơm đi."

Trịnh Tu Dương cũng lùi sang một chút: "Ăn xong rồi hẵng nói chuyện."

Ba người đều nhìn anh với thái độ thống nhất. Chu Tẫn Hoan đành xuống giường nhưng khi anh ăn thì cả ba người lại ngồi một bên nhìn chằm chằm vào anh.

Nếu chỉ có Chu Tẫn Hân và Hoắc Hằng thì còn đỡ. Đằng này Trịnh Tu Dương cũng nhìn thẳng vào anh khiến Chu Tẫn Hoan có chút ngượng ngùng.

May mà Hoắc Hằng nhanh chóng phá vỡ bầu không khí. Hắn không phải chê món này nấu chưa chín thì là món kia hơi cháy hoặc là vị không ngon, hỏi Chu Tẫn Hân mua ở đâu.

Nghe Hoắc Hằng phàn nàn mấy câu, tâm trạng Chu Tẫn Hân liền không tốt nhưng nghĩ đến việc Trịnh Tu Dương còn ở đây nên cô không tiện phản bác quá trực tiếp, chỉ nói:
"Đây là đồ ăn của căn tin bệnh viện. Nếu anh chê thì lần sau tự mà nấu cho anh tôi ăn đi."

Chu Tẫn Hoan sợ hai người lại cãi nhau, vội nói: "Những món này rất tốt mà. Tẫn Hân mỗi ngày đều thay đổi món. Bác sĩ cũng nói không có vấn đề gì hết."

Hoắc Hằng vốn không có ý trách Chu Tẫn Hân, hắn nói: "Là em nói không rõ. Thế này đi, từ ngày mai em bảo đầu bếp trong nhà nấu rồi để Nguyên Minh mang tới. Đợi tìm được nhà rồi thì không cần phiền như vậy nữa, lúc đó thuê thẳng hai đầu bếp luôn nhé."

Chu Tẫn Hoan đang định nói được thì nghe Trịnh Tu Dương, người vẫn im lặng nãy giờ, lên tiếng: "Tìm nhà gì?"

Hoắc Hằng nói: "Tôi định tìm một chỗ gần bệnh viện hơn, môi trường tốt một chút để họ chuyển tới ở."

Trịnh Tu Dương gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Sau bữa ăn, Chu Tẫn Hân bóc cho anh trai một quả cam rồi mới dọn bát đũa ra ngoài rửa.

Hoắc Hằng vốn muốn ở lại nhưng Chu Tẫn Hoan nhìn ra Trịnh Tu Dương có chuyện muốn nói nên bảo Hoắc Hằng ra ngoài trước, để anh và Trịnh Tu Dương nói chuyện riêng một lát.

Hoắc Hằng cũng biết lần này Trịnh Tu Dương tới tìm Chu Tẫn Hoan chắc là bàn chuyện của Vạn Thanh Đường nên dứt khoát đi ra ngoài, còn tiện tay đóng cửa giúp họ.

Khi trong phòng chỉ còn hai người, Chu Tẫn Hoan mới nhớ ra từ lúc vào tới giờ vẫn chưa rót nước cho Trịnh Tu Dương, bèn hỏi y muốn uống nước hay uống trà.

"Tôi không khát, cứ ngồi nói chuyện thôi." Trịnh Tu Dương giữ tay anh lại khi anh đang định đứng dậy.

Chu Tẫn Hoan kéo chăn trên vai lại một chút, lúng túng nói: "Xin lỗi, để anh thấy bộ dạng mất mặt này rồi."

Ánh mắt Trịnh Tu Dương lướt qua phần bụng vẫn còn bằng phẳng của anh, tâm trạng lại trở nên phức tạp nhưng vẫn cười nói: "Đây là chuyện tốt mà, sao lại mất mặt."

Chu Tẫn Hoan ngại ngùng cười. Lúc này Trịnh Tu Dương lại hỏi: "Cậu và Hoắc Hằng khi nào kết hôn?"

Chu Tẫn Hoan lắc đầu: "Chắc chưa nhanh vậy đâu. Tôi cũng không biết nữa."

"Các cậu có con rồi mà còn chưa định ngày cưới sao?" Trịnh Tu Dương khó hiểu nói.

Vừa nói xong y liền thấy ánh mắt Chu Tẫn Hoan có chút né tránh. Biểu cảm đó rõ ràng là có điều khó nói. Trịnh Tu Dương suy nghĩ một lúc, nhớ tới tình cảnh hiện tại của Chu Tẫn Hoan rồi lại nghĩ đến tình hình của nhà họ Hoắc thì lập tức hiểu ra, không vui nói: "Là do nhà họ Hoắc không đồng ý sao?"

Trước Tiếp